Yêu thầm chị họ

Kết quả cuối cùng, 16/41 phần thắng lại tiếp tục nghiêng về đội bạn. Đệt mợ, thề éo chơi bài nữa, đen vãi…(thôi chửi trong bụng vậy, mod cho ra đảo thì mệt).

Tiếng cười của chị lúc thường sao êm tai, đáng yêu vãi đ*í, giờ tự dưng trở thành nỗi ám ảnh của mình. Cứ mỗi lần chị tô vẽ một nhát lên mặt mình, chị lại đính kèm theo nụ cười đáng yêu đó “hi hi”…”hi hi”… nghe mà sôi gan.

9h hơn, cuộc chiến kết thúc. Mình thất thểu vác cái mặt ông táo với đủ hình thù quái dị trên đó đi vô toilet, chà chà rửa rửa cả hơn nửa tiếng mà vẫn chưa sạch được. Lọ nghẹ này nó có cả mỡ hay sao ấy, bám dai thôi rồi. Rửa bằng sữa rửa mặt với chơi luôn cả xà bông cục mà vẫn không hết hẳn. Đến mức ba mẹ về, ngó mình liền hỏi bộ mình bị té vào bếp lò à? Thốn vãi!

Tâm trạng chị ngược hẳn với mình, chị vui như tết. Trước khi chạy biến lên phòng ngủ còn ném lại một câu, nghe mà nổi cả da gà, teo cả tờ rym…

– Vui hén T! Mai chơi tiếp hén.

Đang nằm mơ thấy được nắm tay chị, hai người cùng đi dạo trên một cánh đồng xanh mướt đầy hoa thơm cỏ lạ, chim chóc ếch nhái bay loạn khắp nơi… chợt một tia sét giáng ngay đầu làm mình cháy đen thui, hoảng quá giật mình tỉnh dậy. Ngó đt, mới 7h sáng, còn sớm chán, sau một giây suy nghĩ mình quyết định ngủ tiếp… cơ mà chợt nhớ ra, hôm nay chị cũng được nghỉ ở nhà thì phải, thôi nướng thêm tí nữa rồi dậy chơi với chị..

Bỗng nhiên nghe tiếng chị chào ba mẹ mình, rồi có tiếng máy xe của chị nổ vang. Chị đi đâu thế nhỉ? Mình hoảng hồn, vội tung chăn, ba chân bốn cẳng vọt ra ban công ngó xuống, thấy chị sắp chạy đi liền la lớn:

– Chịiii… đi đâu vậy?

Chị xoay đầu lại nhìn lên, cười với mình.

– T dậy sớm vậy? Chị về quê thăm nhà…

Ờ nhỉ, hôm nay 2/9 mà. Mình thầm nghĩ.

– Chờ em đi với!

– Hả? T vậy sao đi được? Ở nhà đi, chiều chị lên rồi.

– Thôi..

Mình lao xuống lầu, chạy ra sân kéo xe chị.

– Chờ em tí đi. Em súc miệng rồi đi với chị.

– Tay chân T vậy sao đi được? Nhà chị cũng xa chứ không gần đâu..

– Thì chị chở, em ngồi sau, có gì đâu he he.

– Mà biết dì dượng có cho T đi không đó?

– Cho mà. Chị vô nhà ngồi chờ em tí đi.

Mình nắm tay chị kéo vô nhà, bắt ngồi xuống salon, xong rồi chạy đi súc miệng thay đồ. Ba mẹ mình thì dễ rồi, nói một tiếng là xong, chỉ dặn mình cẩn thận vết thương thôi.

10p sau mình đã chễm chệ ngồi trên xe, ngay sau lưng chị, lên đường về miền quê đã xa cách quá lâu, chẳng nhớ là bao năm rồi nữa…

Sáng sớm nên không khí rất trong lành, mát mẻ. Hai bên đường nhà dân lưa thưa, còn lại là những mảnh ruộng xanh mướt trải dài xa tít tắp gió thổi lồng lộng, nhìn mà thích mắt. Quê chị không xa cũng chẳng quá gần, cách nhà mình tầm hơn 20km, chị lại chạy khá chậm và cẩn thận. Theo mình tự sướng thì chắc chị lo cho “anh thương binh” ngồi sau lưng nên mới chạy chậm thế, tại vì đường về quê do xa khu trung tâm, ít được quan tâm trải nhựa làm lại nên đã xuống cấp rồi, chạy xe hơi dằn xóc.

– Đường dằn quá, T có bị động vết thương nghe đau không?

Chị hỏi.

– Không, sắp lành rồi mà đau gì nữa. Chị cứ chạy nhanh đi!

Mình đáp, hai mắt vẫn không ngừng nhìn hai bên đường, cảnh vật lạ lẫm mang đậm nét đồng quê hoang sơ tịch liêu, nhìn thích hơn thành thị toàn những tòa nhà cao tầng và xe cộ chen chúc.

Chị nhìn qua gương chiếu hậu thấy vậy thì cười khúc khích.

– Làm gì nhìn dữ vậy? Thích lắm hả?

– Ừm, ở đây yên bình ghê, không ồn ào như ở Thị Xã.

– Vậy T thích sống ở đây hay Thị Xã?

– Tất nhiên là Thị Xã rồi, he he… ở đây yên tĩnh nhưng hơi buồn!

– Ừm, buổi tối buồn thiu à! T ở đây không chịu được đâu.

– Vậy còn chị? Thích sống ở đâu hơn?

Mình hỏi lại.

– Chị thích ở quê hơn.

– Sao vậy?

– Chị quê mùa quen rồi, lên trên chỗ T ồn ào náo nhiệt, chị không quen lắm… thấy cuộc sống trên đó vội vã quá…

– Ừ, thành thị là vậy mà.

Tâm trạng của chị khi lên trên mình sống, cũng giống hệt lúc mình bước chân xuống SG học đại học vậy. Ồn ào, náo nhiệt, vội vã… cách sống đó cuốn mình theo, rồi đánh mất bản thân khi nào chẳng biết, không thể dừng lại được. May mà ba mẹ phát hiện ra, kịp thời kéo mình về nhà, nếu không chẳng biết bây giờ mình thế nào rồi..

– T nghĩ gì mà say mê vậy?

Miên man trong những dòng ký ức, chợt tiếng chị vang lên kéo mình về thực tại.

– Không. Vậy mốt chị tính lấy chồng ở đâu? Đừng nói về quê lấy chồng nghen.

– Chứ gì nữa. Hi hi, chị không thích trai thành thị đâu.

– Ax, mắc gì không thích?

– Không thực lòng, lúc nào cũng như có chiếc mặt nạ trên mặt vậy.

Giọng chị bỗng chùng xuống, đượm buồn. Chắc chị đang nghĩ đến thằng nông dân, ấn tượng của nó với chị dường như khá sâu sắc, giờ chị lấy nó làm hình mẫu cho trai thành thị như mình thì bỏ mợ rồi..

– Chài, chị đừng vơ đũa cả nắm vậy chứ. Ở đâu cũng có người này người kia mà!

– Chị biết, nhưng chị tiếp xúc với mấy người rồi, thấy ai cũng vậy hết đó. Người tốt hiếm quá, chắc tuyệt chủng hết rồi..

Nói đến đây, chị lại cười khúc khích. Mợ nó, mấy thằng cờ hó làm ảnh hưởng đến hình tượng “trai tốt thành thị” của mình..

– Vậy còn em thì sao? Em cũng xấu như tụi nó à?

– T hả?

– Ừ..

– T thì tất nhiên là tốt rồi nè! Nhưng mà…

– Nhưng gì nữa?

Nghe chị khen mình tốt, đang sướng rơn trong bụng, chị lại chốt thêm hai từ “nhưng mà” làm mình thấy hơi bất an.

– Thôi, không nói nữa.

Chị đột nhiên kết thúc vấn đề.

– Chị nói đi, em muốn nghe.

– Chị muốn nói gì, T tự hiểu được mà..

– Em không hiểu nên mới hỏi chị.

– Vậy thì cố hiểu đi hi hi..

Chị không muốn nói thì thôi, mình cũng chẳng nài ép thêm. Cả quãng đường sau đó, mình ngồi ngắm cảnh xung quanh và suy nghĩ, nhưng chả nghĩ ra được điều gì. Chẳng lẽ chị muốn ám chỉ đến việc mình có tình cảm với chị? Chị không thích như vậy, hay thế nào? Mình chịu, chị úp úp mở mở kiểu này, mình có phải là thánh đâu, để có thể đoán hiểu được những suy nghĩ riêng tư của chị…

Đi khoảng 45p thì đến con hẻm quẹo vào nhà chị. Con hẻm đất đỏ khá rộng và hơi lầy lội, đầy vết bánh xe máy cày. Chạy vào 1km, sau đó rẽ trái rẽ phải qua những con đường quanh co, đôi khi chỉ vừa đủ cho bánh xe chạy lên. Mình ngồi sau mà hồi hộp, chẳng may trượt bánh một phát là mình và chị lọt xuống ruộng. Nhưng hóa ra mình đã lo xa, chắc đi quen từ nhỏ nên chị chạy rất cứng nghề, bon bon vào tận nhà, chẳng có việc gì xảy ra.

– Đến rồi. Xuống xe đi ông tướng!

Mình leo xuống xe, ngó căn nhà 3 gian cổ xưa trước mặt. Cảm giác như lạ mà như quen, đã quá lâu rồi, mọi thứ đều trở nên mơ hồ, cố nhớ cũng không thể… Nhìn những cây cột to tròn đen bóng, mình liếm mép. Tiền không đấy các thím ợ..

Chị dắt xe vào bóng râm của cây xoài cổ thụ, nhìn mình mỉm cười.

– Sao nè, nhớ được gì không?

– Không. Chỉ thấy quen quen..

Mình gãi đầu, cười he he.

– Ừm, lâu lắm rồi mà! Chị nhớ lúc đó T còn nhỏ xíu…

Chị nháy mắt.

– Xì, lúc đó chị lớn lắm chắc..

Mình trề môi.

– Lớn hơn T được rồi. Thôi vô nhà đi, đứng đó hoài vậy nè.

Mình bước vào trong, nhà lợp mái ngói, sàn lót gạch tàu, cảm giác mát rượi thật thích. Nhà chị chắc cũng đã tu sửa nhiều lần, nên kết cấu không còn theo kiểu 3 gian cổ xưa nữa, nhưng ngói và các cột gỗ trụ trong nhà thì vẫn giữ nguyên.

– Ủa, dì dượng đâu rồi chị?

Mình đi từ trước ra sau, nhà vắng teo chả có ai liền hỏi.

– Chắc đi làm hết rồi.

– Vậy hả? Làm gì vậy?

– Làm thuê không à, gặt lúa, nhổ mì, trồng cây… ai kêu gì thì làm nấy..

– Cực quá vậy.. Dì dượng lớn tuổi rồi còn làm mấy việc nặng nhọc đó sao làm nổi..

Mình nghe chị nói chợt thấy ngậm ngùi, cuộc sống ở quê nghèo sao mà khổ cực đến thế. Hóa ra mình còn sung sướng hơn biết bao người..

– Ừm, cực lắm! Mà không làm thì lấy gì để ăn, nên phải ráng thôi. Hồi trước chị còn đi làm xí nghiệp, gia đình cũng đỡ phần nào. Nhưng lúc này lên chỗ T học nghề, đâu làm ra tiền nên… Mà thôi, ba mẹ chị lao động riết quen rồi, ở không cũng không chịu được..

Giọng chị buồn buồn khiến mình cũng buồn lây.

– Thôi mốt chị đừng mua gì cho em nữa, để tiền lo cho dì dượng đi.

Chị cốc trán mình:

– Lâu lâu mới mua cho T mà, cũng có bao nhiêu đâu. T mà tính toán vậy nữa chị giận đó!

– Ừm..

Mình nhún vai, chẳng biết nói gì nữa.

Chị đi ra trước đt, chắc gọi báo cho dì dượng biết có thằng mặt dày đầu băng tay bó còn cố lết xác xuống ăn chực.

Nói chuyện xong chị đi vào, nháy mắt hỏi mình.

– T ăn đu đủ không?

– Ăn, đâu có vậy chị?

– Nhà có trồng mà, để chị hái.

Mình lót tót theo chị ra sau vườn. Công nhận đất ở quê rộng thật, nhà nào nhà nấy cách xa nhau cả vài trăm mét, cây trái sum xuê. Vườn nhà chị trồng đủ thứ, nào là dừa, mít, xoài, đu đủ, mãng cầu, nhãn, ổi, điều… nhìn mà chảy dãi..

Cây đu đủ hơi cao, có 2 trái chín vàng ươm, chị cầm cây thọt, mình cầm rổ hứng. Cơ mà một tay thì hứng kiểu gì, cuối cùng đổi lại, mình thọt chị hứng. Sau một lúc thọt bậy rớt một đống đu đủ non, cuối cùng 2 trái đu đủ chín cũng chịu té xuống, chị đứng bên cạnh cứ cười khúc khích, chắc thấy mình hai lúa quá.

Đu đủ nhà trồng không được to như ngoài chợ bán, nhưng ngọt lắm các thím ợ, vị ngọt thanh thanh chứ không gắt, ăn mà mát cả bụng. Loại này mà bỏ vào tủ lạnh cho thật lạnh, lấy ra ăn thì sướng không còn gì bằng.

Chiến đấu xong mớ đu đủ, mình mò xuống bếp lấy mớ muối hột với hái đống ớt hiểm sau hè, làm một chén muối ớt cay chảy cả nước mắt. Sau đó ra sau vườn bẻ xoài non với bông mít chấm muối ớt ăn, vị chua chua, chát chát lại cay cay thấm vào đầu lưỡi, kích thích tận cùng vị giác thật tuyệt vời… Chị cũng lót tót chạy theo ăn ké, ăn một lúc mặt chị đỏ bừng lên vì cay, nước mắt nước mũi sụt sịt, mình nhìn mà buồn cười.

– Cay quá T ơi! Mấy trái ớt vậy?

Chị nhăn mặt hít hà, mặt đỏ bừng nhìn xinh kinh khủng.

– Có 20 trái chứ nhiêu.

– Trời đất, tính giết chị hả? Bỏ ớt gì dữ vậy?

– Chài, ai biết đâu. Tưởng chị không ăn chứ, bình thường em ăn cay vậy không á.

– T ăn cay quá không tốt đâu, bớt lại đi.

Mình không nói gì, ngồi nhìn chị hít hà mà cười đểu.

Công nhận ở quê chỉ được cái mát mẻ, không khí trong lành, ngoài ra chán vãi. Nhà chị không vô cáp, mở tv lên chỉ xem được vài đài địa phương, toàn thời sự với chiếu mấy cái phim chưởng hong kong tầm xàm bá láp. Mình nằm võng xem mà ngáp ngắn ngáp dài..

– Chán lắm phải không? Chị nói rồi mà, ai kêu cứ đòi theo..

Chị cười nói.

– Đâu có. Ở đây mát mẻ em thích lắm, có điều không có gì chơi nên hơi buồn.

– Ừm.. hồi trước chị đi làm suốt, ít khi ở nhà lắm. Về được chút là ngủ thôi, nên không thấy buồn hi hi..

– Ax..

– Có cái này chơi vui nè, mà sợ T không dám chơi.

Chị nheo mắt, cơ mà nhìn mặt chị hơi gian.

– Gì? Có gì mà em không dám chơi chứ? Nói coi.

Mình bật dậy hất mặt.

– Đánh bài quẹt lọ…

– Ax…

– Hi hi, sao nè? Không dám chơi phải không?

Đúng là mình hơi ngán thật mấy thím ợ, hôm trước rửa mãi mới sạch, ấy là lọ trên mình thôi đấy. Còn dưới quê thì càng khỏi phải nói, nhìn dàn nồi chảo đít đen sì là ớn lòi mắt ra rồi. Cơ mà vẫn nói cứng..

– Xời, mắc gì không dám. Tại nhà chị không có bài thôi..

– T chịu chơi hả? Vậy chờ tí, chị đi mua về liền.

-…

Không đợi mình nói gì, chị đã tất tả xách xe chạy ra tiệm tạp hóa ở đầu ngõ, 5p sau hớn hở chạy về, tay cầm theo bộ bài.

Chị ra sau nhà cầm lên cái chảo cũ mèm đầy lọ nghẹ nhìn phát oải, với cuốn tập cây viết để ghi điểm. Trận chiến lại bắt đầu…

Hôm nay mình không đến nỗi xui xẻo như bữa trước, cộng thêm quyết tâm phục hận nên cuối cùng mình…thua với tỷ số đỡ cách biệt hơn: 27/41.

Vẫn còn sớm, mình và chị lại tiếp tục séc 2. Sau một hồi chiến đấu quyết liệt, chặt chém điên cuồng, mình lại thua 23/41..

Chị đòi nghỉ, đi nấu cơm vì cũng gần trưa rồi. Nhưng mình éo chịu, điên cmnr, ít ra phải thắng được 1 lần chứ, thế là ép chị chơi tiếp.

– Thôi, mặt T còn chỗ nào để quẹt nữa đâu mà chơi.

Chị đưa ra cái lí do rất hợp lý mà cũng vô cùng tàn nhẫn. Mình chạy lại kiếng soi thì đúng là éo còn chỗ để mà trét nữa, có cái mặt tiền để làm ăn mà chị cày nát cmnr..

– Không sao, giờ cho chị quẹt lên cổ em luôn đó.

Mình quyết tâm phục thù.

– Vậy hả? Ừ vậy thì chơi tiếp.

Chị hào hứng đồng ý, chắc thấy mình thua quá cũng tội nghiệp nên định cho mình gỡ. Nhưng hình như mình hiểu sai ý chị rồi..

Sau một hồi vật vã làm đủ trò, ăn gian các kiểu mình cũng leo lên gần bằng điểm chị 38/39. Sát nút, tình hình vô cùng căng thẳng, chỉ cần tới một ván nữa thôi là mình thắng. Ván này mình lại được cầm cái đi trước, bốc bài lên 3 con heo, trong đó có 2 em heo đỏ chót nhìn mà thương, lại thêm cặp xì lệnh, lần này toàn thắng ắt về ta. Chắc mẩm chiến thắng đã ở trong tay, mình nhếch mép nhìn chị cười ruồi..

Chị cầm bài đếm đếm gì đó, rồi hỏi mình:

– 6 đôi là tới trắng phải không T?

– Ờ…hả?

– Vậy chị thắng rồi hi hi…

Chị bỏ bài xuống, đệch mợ… là 6 đôi thật, éo biết nói gì luôn. Đúng là thánh nhân đãi kẻ khù khờ, nhưng mình thấy mình gà hơn chị, phải đãi mình mới đúng lý chứ, chẳng lẽ trọng nữ khinh nam, trọng lõm khinh lồi..

Hí hửng quẹt thêm vài phát ngang cổ mình, rồi chị đi nấu cơm. Mình nhìn cái đít chảo, hồi nãy còn đen sì mà giờ nó đã vơi đi đáng kể, một bên chảo trở nên sáng bóng lạ thường sau khi chuyển giao mớ lọ ở đít nó lên mặt mình. Chán đời, mình lủi thủi như thằng ăn mày chết đói lết ra toilet, cố tẩy đi sự nhơ nhuốc đang tràn ngập thân xác và tâm hồn trong trắng ngây thơ của mình…

Gần nửa tiếng đồng hồ tắm rửa kì cọ muốn rách cả da mới tẩy đi được đống lọ nghẹ trên mặt và cổ. Sờ mặt vẫn còn cảm giác nhớt nhớt trơn trơn của lọ pha dầu mỡ, mình thề éo bao giờ chơi bài quẹt lọ nữa, sợ cmn lắm rồi..

Chị đang làm cá, nghe bảo cá của bọn trẻ gần nhà lưới được dưới sông về bán rẻ lại. Mình phụ chị lặt rau sống, sau nhà có trồng đủ các loại rau diếp cá, tía tô, cần, rau muống… có cả trái mít non chị hái ngoài cây, bào nhuyễn ăn cùng với rau luôn…

– Ở đây ra chợ hơi xa, giờ trễ rồi chị phải tranh thủ làm cơm cho ba mẹ ăn, T ráng ăn đỡ hén!

Chị vẫn còn nhớ mình không ăn được cá, nên nói vẻ hơi áy náy.

– Không sao, cá sông đỡ tanh chắc em ăn được.

Mình hào hiệp.

Một lúc sau, nấu cơm xong vừa nghỉ mệt được tí thì dì dượng về. Thấy mình, hai người rất vui, bắt tay vỗ vai bồm bộp. Người ở quê hiếu khách và rất thật tình, không như trên mình, khách đến nhà thấy chỉ mời lơi khách sáo vài câu gọi là…

Mình phụ chị dọn cơm nhưng dì dượng nhất định không cho, bắt mình ngồi đó, còn bảo tay chân vậy mà làm gì, xuống nhà dì dượng thì chỉ ngồi chơi thôi, không phải làm gì hết.

Không biết do thói quen thích ăn chực, hay tại không khí trong lành dưới quê mà mình ăn thấy rất ngon miệng. Bữa cơm đạm bạc chỉ gồm mớ cá sông chiên giòn dằm nước mắm chua ngọt chấm rau ghém mà ngon chưa từng thấy, mình tọng hẳn 5 chén cơm mà vẫn còn thòm thèm, nếu không phải vì còn hơi “ngại” chắc đã quất sạch nồi. Có lẽ do cá vừa đánh bắt còn tươi ngon ngọt thịt + rau mới hái + tài nghệ làm bếp của chị + không khí tuyệt vời ở quê + thói ăn chực của mình => vét sạch máng.

Dọn dẹp xong xuôi, chị ngồi trò chuyện với dì dượng, mình không tiện ngồi lại nên ra sau hè mắc cái võng giữa hai gốc xoài, nằm đưa toòng teng, tay cầm trái xoài non còn dính mủ chấm muối ớt nhâm nhi. Trưa hè mát mẻ, gió thổi hiu hiu, mình ngủ quên lúc nào chẳng hay…

Đến lúc giật mình dậy thì đã gần 3h trưa, mình ra trước nhà kiếm chị nhưng chẳng thấy, chỉ có dì đang ngồi may cái quần vải đen hơi bóng, chẳng biết gọi là loại vải gì. Cái quần thủng một lỗ, chắc bị trâu húc hay sao chả biết. Nghĩ chắc chị đi mua gì đó nên mình cũng không hỏi, chỉ lại gần ngồi hỏi thăm dì.

Dì nói chuyện với mình rất vui vẻ, kể về công việc của dì và dượng, ngoài ra còn nói khá nhiều về chị, khen chị hiếu thảo siêng năng… Qua câu chuyện hóm hỉnh của dì, dù không nghe dì than thở một câu nào, nhưng mình hiểu dì dượng rất cực khổ, sống hôm nay đã lo cái ăn ngày mai, chỉ là dì không nhắc tới thôi. Nói chuyện cùng dì một lúc, mình đi ra sau hè móc ví ra xem, đếm tới đếm lui còn được gần 2m, mình cầm 1,5m đi vào nhà gửi dì, coi như phụ chị Diễm phần nào gánh nặng gia đình (mình chưa đi làm nhưng ba mẹ cho tiền khá nhiều, ví lúc nào cũng rủng rỉnh hơn 1m).

Dì nhất định không nhận, mình cố nài ép một hồi không được đành nói dối là của mẹ mình gửi cho dì, nhưng dì vẫn không chịu, bảo là ba mẹ mình đã giúp đỡ chị Diễm nhiều rồi, dì biết ơn còn không hết, sao dám nhận thêm tiền nữa. Ép một hồi không được, mình nhét vội vào túi áo dì rồi chạy đi.

Lúc nãy nghe dì bảo chị Diễm đi ra sông bắt ốc về luộc cho mình ăn, nên mình lò mò hỏi mấy đứa nhóc trong xóm, một lúc sau cũng ra được đến sông. Từ xa xa đã thấy bóng chị mong manh mò ốc, hai ống quần xắn lên tận gối đưa ra đôi chân trắng bóc, đầu chị đội nón lá… nhìn đáng yêu gì đâu.. Mình bỗng muốn cất cao giọng bài hát “con cò” của thím Tùng Dương..

Mình phóng lại gần, xắn ống quần bì bõm nhào xuống, miệng kêu lớn.

– Chị…

Chị ngước lên nhìn mình ngạc nhiên.

– Ủa, T dậy rồi hả? Sao biết chị ở đây mà ra hay vậy?

– He he, em lần theo mùi thơm của chị chứ sao!

– Hứ, xạo quá!

Mình lại gần chị nhìn vào rổ ốc, cũng đã được lưng rổ rồi, vàng vàng đen đen, con nào con nấy mập ù.

– T lên bờ đi, xuống đây làm chi, dơ lắm! Coi chừng cái tay kìa..

Chị nhăn mặt, đuổi mình lên.

Gương mặt trắng trẻo của chị mướt mồ hôi, bị từng lọn tóc mai bết vào, mình đưa tay vén ra giùm chị, tranh thủ sờ mặt chị một tí luôn, mềm mại sướng cả tay..

– Để em bắt ốc phụ chị.

Nói rồi mình mò mò bên mấy đám lục bình, một lúc sau vớ được vài con ốc nhỏ xíu, cười hớn hở bỏ vào rổ.

– Trời chuyển mưa đen thui rồi kìa, T về nhà trước đi. Thôi chút mắc mưa bệnh nữa cho coi..

– Em khỏe lắm sao bệnh được. Lâu rồi không tắm mưa he he…

Mặc chị đuổi, mình nhất định không về là không về.

Lăn hụp thêm một lúc, mình và chị lên bờ chuẩn bị về thì trời đổ mưa ào ào. Ở quê trống trải, gió mạnh mưa to, quất vào người phải nói là rát tê tái cả mặt, cứ như mưa đá vậy. Mình cùng chị lúp xúp chạy lại bụi tre to để núp, cơ mà đường trơn không quen, chị thì chẳng sao, riêng mình trượt chân làm một cái útttt… té đánh hự xuống vũng sình, mình mẩy ướt nhẹp nước bùn. Chị hoảng hồn vội chạy lại kéo mình dậy, liên tục hỏi mình có bị làm sao không. May mà té nghiêng qua bên phải nên đầu và tay chả sao, lỡ úp mề về bên trái éo biết sao luôn..

Mưa to kinh khủng, nước giăng trắng xóa trên mặt sông, nhìn ra chẳng thấy được gì. Chị lấy tay áo lau mặt cho mình, miệng cười mỉm, mình biết chị đang mắc cười lắm sau cú vồ ếch kinh điển vừa rồi của mình, nhưng chị cố nén, thành ra người chị cứ run lên.

– Muốn cười thì cười đi, nín chi cho cực khổ vậy?

Mình trợn mắt.

– Hi hi… xin lỗi T! Chị vô duyên quá..

Lời nói của mình làm tức nước vỡ bờ, chị không nhịn được nữa bật cười lên khanh khách.

Mình cũng ngồi cười theo, công nhận té cú thốn vãi, mà nghĩ lại thấy buồn cười.

Cười đã đời, nhìn màn mưa giăng kín lối, nước mưa bắt đầu nhỏ giọt xuống tán tre, ướt cả hai người. Mình hỏi chị:

– Chị lạnh không?

– Không. Chị quen rồi.

Chị lắc đầu. Chị nói cứng thế thôi, mình thấy người chị đang run lên nhè nhẹ. Muốn ôm sưởi ấm cho chị lắm, nhưng người mình cũng đang ướt nhẹp, lại toàn bùn đất, đành bỏ ý định.

– Còn T?

Chị nhìn mình.

– Không luôn. Em trâu mà làm gì biết lạnh.

Mình vỗ ngực.

– Ừ, trẻ trâu.

Chị chợt cười rồi nói một câu làm mình giật bắn cả người, “trẻ trâu”? Cái cụm từ này chỉ có trên voz mới hay dùng thôi, lẽ nào…

– Hả?

Mình hỏi lại.

– Trẻ trâu.

Chị làm mặt ma nhát mình.

– Ax, chị nghe ai nói cái từ này vậy?

– Hỏi chi? Lạ lắm hả?

– Ờ…ờ…mà chị nghe ai nói vậy?

– Chị Ánh nói. Chỉ hay dùng từ này lắm!

– Ờ…

Mình thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng chị mò lên voz xem nhật ký tình yêu của mình chứ. Thế thì chỉ có nước đâm đầu vào ngực con nào đó mà tự sát để giữ tiếng thơm thôi.

Ơ mà… có khi nào chị Ánh lên voz đọc được thớt của mình không nhỉ? Gần đây thỉnh thoảng chị Ánh có nt hỏi thăm, thấy thái độ chị ấy hơi là lạ…

Mưa ngày càng to dần, nước tạt vào sâu trong bụi tre, mình xích lại gần che cho chị…

Chưa bao giờ mình được chứng kiến cơn mưa to và hung bạo như hôm nay. Mưa kèm theo giông, cuốn nước quất vào rát bỏng mặt. Mình kéo chị xoay người vào trong, cố rúc thật sâu vào bụi tre to để tránh mưa nhưng vẫn ướt mèm. Giông gió rít lên từng cơn nghe ghê người, bụi tre to cỡ 7, 8 người ôm mà cũng phải oằn mình nghiêng ngả khiến mình thầm lo lắng, chẳng may trốc góc đè mình và chị thì đúng là cái chết vô cùng lãng nhách, lại éo toàn thây, xấu hoắc.

Đôi vai gầy của chị run rẩy nhè nhẹ theo từng cơn gió lạnh kèm nước mưa ùa vào, cũng phải thôi, trâu như mình còn lạnh thấu xương huống hồ thân gái yếu đuối như chị. Mình nhích ra sau lưng chị, ngồi bệt luôn xuống đất, chẳng nói chẳng rằng kéo chị vào lòng ôm thật chặt. Chị có hơi bất ngờ nhưng cũng không phản ứng gì, yên tĩnh ngồi trong lòng mình… có lẽ đã quen với thằng em suồng sã dê cụ như mình..

– Chị lạnh lắm hả?

Mình tì nhẹ cằm lên vai chị, nói nhỏ vào tai.

– Ừm…

Chị gật đầu, ừ khẽ, mình cảm giác như chị vừa thoáng rùng mình.

– T vừa hết bệnh đó, che cho chị coi chừng bệnh nữa cho coi..

Chị vẫn cúi đầu, mân mê hai bàn tay đã tái ngắt vì lạnh.

– Không sao đâu, em dù gì cũng khỏe hơn chị mà. Với lại lâu rồi cũng không được tắm mưa..

Mình lạnh thấy mợ, nhưng vẫn cố giữ người không run để chị khỏi phải lo. Hơn nữa, mình cũng sợ chị biết mình lạnh sẽ không cho mình che chở, không được ôm chị nữa.

Mình xiết chặt hai tay vào eo chị như sợ chị biến mất làm chị giật nảy người.

– Nhẹ thôi T, chị ngạt thở..

– Ừm he he, vậy cho ấm. Chị đỡ lạnh hơn chưa?

– Ừ, đỡ được tí..

– Vậy để em ôm chặt hơn nữa nhen, chắc chưa đủ đô nên còn lạnh đó.

– Thôiiii.. chặt quá chị ngạt thở lắm, chết bây giờ.

– Ờ he he..

Ngồi một lúc mình dần thấy bớt lạnh, không biết vì được hơi ấm từ cơ thể chị truyền sang hay vì mình đã quen dần với nhiệt độ. Mưa vẫn nặng hạt, mình và chị im lặng nhìn xuyên qua đám thân tre già cỗi ra xa xa..

Mưa ở quê mãnh liệt hơn thành thị rất nhiều, có lẽ vì đồng trống và nhiều cây cối nên gió lốc mặc sức tung hoành. Lần đầu tiên mình thấy được thiên nhiên to lớn dường nào, con người thật nhỏ bé khi ở trước nó. Nhưng chẳng hiểu sao mình lại rất thích cảm giác này, cảnh vật điên cuồng trước mặt thật kích thích, mình hết ngồi nhìn con sông nước tung trắng xóa cho đến những cánh đồng ruộng lúa, mì bị mưa dày xéo vùi dập, nhìn quên cả chớp mắt. Hình như mình hơi biến thái..
Người mình bỗng run lên, không phải vì lạnh mà là vì hưng phấn bởi cảnh tượng trước mắt. Nhưng chị lại không nghĩ vậy…


Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bạn cũng có thể thích