Yêu thầm chị họ

Trải drap giường đâu đó phẳng phiu, mình cầm mớ hoa hồng mua ngoài chợ rứt từng cánh hoa ra, rải đều lên giường. Hoa mình mua khá nhiều, rải giường xong vẫn còn thừa không ít, mình tương luôn xuống sàn nhà. Tiếp đó mình cặm cụi cắm những cây nến theo hình trái tim thật to, định cắm 23 cây thôi, cho bằng số tuổi của chị, nhưng nhìn đi nhìn lại thấy lưa thưa quá, mình cắm thêm 22 cây nữa, là số tuổi của mình. Tổng số nến xếp hình trái tim là 45, bằng số tuổi của mình và chị cộng lại, cũng có ý nghĩa phết.

Còn lại mấy ngọn nến thơm loại ly to, mình xếp ở bên trong trái tim thành hàng chữ T + Diễm. Xếp xong lại cặm cụi chỉnh sửa cho ngay ngắn, tính mình hơi cầu toàn, nên rất lâu sau mới thấy tạm hài lòng. Bấy nhiêu thôi mà ngốn mất của mình không biết bao thời gian, nhìn lại đồng hồ đã gần 5h. Mình chống tay đứng nhìn công trình tim óc cả buổi trưa, đẹp vãi… nhìn mà muốn ngất luôn các thím ợ..

Đang đứng thưởng thức tác phẩm nghệ thuật, chợt có tiếng gõ cửa của chị làm mình suýt té đ*í vì sợ chị bước vô phòng thì hỏng bét.

– T về rồi hả? Làm gì đó, chị vô nghen.

– Không được, em đang thay đồ đó.

– Á..

Chị kêu nhỏ, rồi mình nghe tiếng chân chạy thình thịch xuống cầu thang. Hù kiểu này có hiệu quả vãi lúa.

Ngắm lại một lần nữa cho thật thỏa mãn, mình thay đồ rồi đi xuống nhà. Ba mẹ cũng đã về rồi..

– Nay sinh nhật con phải không Diễm?

Mẹ hỏi chị.

– Dạ, sao dì biết hay vậy?

Chị tròn mắt ngạc nhiên.

– Dì có biết đâu, hồi trưa nghe…

Chết mợ, mình quên dặn mẹ đừng bảo là mình nói, chị biết thì hỏng bét. Mình vội vàng nháy mắt liên tục với mẹ, do mình đứng sau lưng chị nên chị không thấy.

– Ờ…nghe mẹ con nói.

Nhận được tín hiệu SOS của mình, mẹ vội trớ ngay. Đúng là mẹ của thiên tài Einstein có khác, chỉ một cái nháy mắt là hiểu.

– Hồi trưa mẹ con đt cho dì hả dì?

– Ừ, ừ.. thôi con thay đồ đi, bữa nay mình đi ăn nhà hàng mừng sinh nhật con.

Mẹ cũng ngại khi phải nói dối chị, nên vội hối chị đi chuẩn bị, tránh chị hỏi lôi thôi.

– Dạ thôi, con có mua đồ về nấu đãi cả nhà rồi. Khỏi ra ngoài hén dì, tốn kém lắm!

– Chị lên thay đồ đi, sinh nhật chị phải ra ngoài ăn mừng chứ. Cái kia để mai nấu ăn sau.

– Nhưng mà…

– Không nhưng gì hết, đi lẹ..

Mình nắm vai chị đẩy lên lầu. Phòng mình đã khóa trái rồi, không lo chị thấy được.

Một lúc sau chị ngượng ngùng bước xuống. Hôm nay chị mặc chiếc váy ngắn ngang đùi màu nude, váy hơi ôm sát người tôn lên thân hình thon thả của chị. Chị make up nhẹ nhàng, mái tóc suôn dài vẫn xõa tự nhiên, nhìn chị như một nàng công chúa từ thế giới cổ tích bước ra vậy. Lần đầu tiên mình thấy chị mặc váy ngắn đến thế, đôi chân trắng nõn, bao nhiêu máu của mình muốn phọt cả ra mũi, xây xẫm mặt mày..

Thấy mình nhìn bằng ánh mắt “cuồng dâm vô độ”, mặt chị lại đỏ ửng lên, rón rén chui ra sau lưng mẹ mình núp vào.

Hôm nay ba mình đánh chiếc Innova cổ lổ sỉ chở cả nhà đi, không đi xe máy như mọi hôm làm mình hơi tiếc, vì không được chở chị đi dạo phố để được nhìn thấy những ánh mắt GATO của bọn trai xung quanh. Mẹ ngồi trước cùng ba, mình và chị ngồi đằng sau. Mình tranh thủ đưa tay vuốt tóc chị, mình thích nhất khi được chạm vào nó..

– Coi chừng dì dượng thấy đó..

Chị nói nhỏ.

– He he, em canh rồi, không ai thấy đâu.

Mình cười khả ố.

– Nay sinh nhật chị sao không nói em biết?

– Nói chi nè..

– Để tặng quà cho chị chứ chi. Giờ mới biết, sao em chuẩn bị kịp.

– Thôi, T còn đi học mà, tiền đâu mua chi cho tốn kém. Mốt T đi làm tặng bù lại cho chị được rồi.

Chị nhìn mình cười duyên.

Mình nghe mà cảm động, thời nay tìm được cô gái không ham vật chất, lại còn biết nghĩ cho người khác như chị thật hiếm.. Ít ra trước khi quen chị, mình chưa gặp được ai như thế..

Ba mẹ chọn một nhà hàng khá gần nhà mình, nhìn cũng sang trọng. Lúc gia đình mình bước vào, chắc do còn sớm nên khách chưa đông lắm, có vài thằng nhìn thấy chị thì vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống, lại còn huýt sáo, vãi cả trẻ trâu. Chị ngại ngùng nép vào mình, tay mình nhanh nhẹn khoác nhẹ lên vai chị trước anh mắt GATO của bọn nó, sướng vãi. Ba mẹ có nhìn thấy nhưng không nói gì cả, chắc cũng nghĩ mình làm vậy vì muốn bảo vệ chị thôi.

Chị cầm menu nhưng không dám gọi món gì, có lẽ thấy giá cả đắt đỏ quá nên chị ngại. Mình ngồi kế bên nói nhỏ vào tai chị những món ngon, món nào chị thích thì mình gọi giùm. Ba mẹ chỉ ngồi cười không nói gì, kêu chị cứ gọi thoải mái. Dọ ý một hồi, mình cũng đoán được chị thích những món nào, thế là thay mặt chị, mình gọi ra một bàn thức ăn. Trong đó có cả món tôm nướng và cua rang muối mình rất mê..

Trên đường đi, mẹ ghé vào tiệm bánh mua một chiếc bánh kem to, nhờ thợ làm bánh viết tên chị lên đó. Mình lấy bánh ra, cắm nến lên thắp sáng, rồi kêu chị ước gì đó xong mới được thổi. Chị nhắm mắt một chút rồi mở ra chu môi thổi nến, chẳng biết chị xin gì, nhưng mình hỏi mãi chị vẫn không chịu nói.

Vừa ăn cả nhà vừa nâng cốc cụng ly dành những lời chúc tốt đẹp cho chị. Chẳng biết vì hạnh phúc hay vì uống một cốc bia mà mặt chị hồng hồng, lại càng xinh hơn. Mình ngồi kế bên mà người cứ nóng bừng như lửa đốt, kiềm chế lắm mới không đè chị ra mà hôn..

Đến khi tiệc tàn, chị uống được hai cốc bia, mình thì hơn 10 cốc, người cũng thấy tê tê.. đã lâu rồi không nhậu, đô bị giảm rồi..

Mẹ kêu ba dừng xe trước một shop thời trang lớn, dẫn chị vào trong mua cho chị mấy chiếc váy, mặc dù chị hết lời từ chối. Nói thật, nếu chị không phải người yêu của mình chắc mình cũng GATO vãi ra vì những gì mẹ dành cho chị. Có lẽ chị xinh xắn lại ngoan ngoãn, giỏi giang nên mẹ thương..

Về đến nhà, tự dưng mình thấy hồi hộp lạ thường, còn hơn cả những lúc đối đầu với thằng nông dân ranh ma giang hồ..

Chị lon ton chạy lên phòng thử mấy cái váy mới mua, nhìn chị vui như đứa trẻ được quà vậy, làm mình cũng vui lây. Mình rón rén chui vào phòng mình tắt đèn neon, thắp nến lên. Dưới ánh sáng lung linh huyền ảo của hàng trăm ngọn nến, cái ổ chuột của mình ngày nào bỗng trở nên sang trọng huyền bí lạ thường, những cánh hoa hồng rải khắp phòng cũng lấp lánh đến mê hoặc..

Chuẩn bị đâu đó xong xuôi, mình bước ra, đúng lúc chị cũng vừa mở cửa phòng chị.

– Chị mặc váy này hợp không T?

Chị e thẹn trong chiếc váy trắng tinh vừa được mẹ mua cho, nhìn mình dò hỏi.

Mình nhìn chị say đắm, đã tê tê vì bia rồi, giờ lại thêm men tình… chết cmn mất thôi..

– Đẹp lắm! Chị mặc gì cũng đẹp hết..

– Thật không?

– Thật.

Chị nhoẻn cười ngượng ngùng, định đóng cửa lại thay ra, mình vội bước đến ẵm chị lên..

– Á.. gì vậy T?

Chị giật mình kêu khẽ, nhưng vẫn nằm yên trong tay mình.

– Qua phòng em chơi.

– Để chị thay váy ra đã..

– Khỏi, mặc váy cho đẹp he he..

Hai tay mình bế chị, xoay mặt chị vào trong cho tựa vào ngực mình. Giây phút mình chờ đợi đã đến rồi, mình mở nhẹ cửa phòng rồi bước vào trong..

Chị vẫn quay mặt vào ngực mình, nhưng dường như chợt thấy không gian khác lạ, cùng với mùi thơm từ những ngọn nến tỏa ra, chị xoay đầu lại..

– A…đẹp quá…!!

Chị reo lên sửng sốt. Bấy nhiêu thôi cũng đủ đáp lại công sức của mình bỏ ra từ chiều giờ. Mình đặt chị xuống đất, bước nhanh lại máy tính đã để sẵn, mở bài hát mình thu hồi chiều lên.. (Link đây nếu thím nào muốn nghe để hòa cùng không khí lãng mạn của mình, mình hát tặng chị thôi, gạch nhẹ tay nhớ các thím http://mp3.zing.vn/bai-hat/Giac-mo-m…/IW9O7CBF.html).

Giai điệu êm ái lãng mạn cùng với giọng hát khủng long của mình vang lên, oanh tạc khắp phòng. Sợ ba mẹ nghe ồn ào đi lên thì mệt, mình chỉnh âm lượng vừa đủ nghe thôi…tiếng nhạc dập dìu…”Từ khi em đến đây trong đời…anh nghe như trái tim ngả nghiêng…”

Chị đưa tay lên che miệng vì quá bất ngờ không nói được lời nào, hết nhìn ngó xung quanh lại xoay sang nhìn mình, rồi chạy đến chạm nhẹ vào những ngọn nến…tay chị nâng niu những cánh hoa hồng rải lả tả dưới sàn nhà…

Mình cầm bó hoa đã gói sẵn lúc chiều, bước lại gần trao cho chị.

– Chúc bé yêu mãi xinh đẹp nhé!!!

Chị đưa tay đón bó hoa từ mình, mắt chị long lanh như sắp khóc, đôi môi chị mím chặt lại..

– Cảm ơn T..!!

Thật lâu sau, chị mới thốt lên được một câu ngắn ngủi.

Chị để bó hoa lên bàn, bất ngờ nhào đến ôm chặt lấy mình trong vài giây, sau đó hôn như gió bấc khắp mặt mình. Phản ứng của chị mình cũng đã đoán trước được phần nào, nhưng không nghĩ lại mãnh liệt đến thế này… Mình mụ đi trong những cái hôn của chị… Bên ngoài bất chợt đổ mưa tí tách, hòa cùng tiếng nhạc vẫn phát ra đều đều từ loa máy tính càng làm không gian thêm phần lãng mạn…

Chợt môi chị hút chặt lấy môi mình, đây là lần đầu tiên chị chủ động hôn môi…những lần trước toàn do mình khởi xướng…lần này bị phản kèo lâm vào thế bị động rồi, thầy giỏi trò hay có khác..

Mình siết chặt tấm lưng thon thả của chị, lưỡi nhịp nhàng đưa theo tiết tấu chị dẫn dắt, cảm giác vô cùng ướt át…mê ly… Chị hôn như chưa bao giờ được hôn, tất cả những gì mình hướng dẫn lâu nay đều được chị mang ra áp dụng với mình… Không uổng công mình gieo mầm mà, giờ thì được hái quả ngọt rồi..

Mình bế thốc chị đặt lên chiếc giường trắng tinh vương đầy những cánh hoa hồng đỏ chót, nằm đè lên người chị, hôn ngấu nghiến đôi môi chị… mặt chị ửng hồng, vòng tay ôm mình…cuồng nhiệt đáp lại một cách say đắm…mình điên mất thôi…kích thích quá rồi…

Không kiềm nén được nữa, tay mình bắt đầu di chuyển khắp người chị khiến chị phải uốn éo theo…dần dần bàn tay mình đưa lên trước ngực chị xoa nhẹ…

Chị không phản ứng gì, để yên cho tay mình mặc sức nhào nắn, mắt chị khép hờ, môi vẫn cuồng nhiệt hôn mình như gió bão…

Không chịu được nữa rồi, máu nóng trong mình dâng lên như thác đổ, thêm vào tí bia bọt kích thích, tay mình nhanh nhẹn luồn vào ngực áo chị…

– Đừng mà T…

Chị nắm tay mình, phản đối một cách yếu ớt.

– Em sờ một chút thôi, không sao đâu..

Mắt mình đỏ quạch lên vì điên tình, cố trấn an chị.

– Chị sợ lắm…!!

Chị lắc đầu quầy quậy.

– Em chỉ sờ thôi, không làm gì quá giới hạn đâu. Em hứa..

Mình lại cúi xuống mạnh bạo hôn chị như muốn nghiền nát cặp môi ấy… Tay mình tiếp tục lần mò vào trong áo chị, lần này chị để yên cho mình được tự do khám phá…không tránh né nữa…nhưng chị vẫn cố nhắc mình…

– T hứa rồi đó nha…Ưm…

Chị chưa nói dứt câu mình đã hôn dồn dập, miệng chỉ còn phát ra những tiếng vô nghĩa..

Cảm giác mềm mại, láng mịn và săn chắc thoáng chốc tràn ngập lòng bàn tay mình, đầu óc mình ngây ngất như đang ở trên thiên đường…chị đúng là vưu vật của thế gian mà…tay mình không thể ngừng được hành động xoa bóp, càng ngày càng mạnh…mình chẳng thể biết được mình đang làm gì nữa…chỉ mụ mị cuồng đắm trong cảm giác đó…

– Nhẹ thôi T, chị đau…

Chị chợt kêu khẽ, nắm giữ tay mình lại.

– Em xin lỗi…

Mình hơi tỉnh lại, hôn nhẹ lên mắt chị, sau đó hôn dần dần xuống cái cổ cao cao thon thon trắng trẻo của chị…vừa hôn tay mình vừa gỡ dây đeo hai bên vai của chị ra thật nhẹ nhàng…tuột váy chị xuống…môi mình chậm rãi rà xuống…

Hơi lạnh tràn đến khi chiếc váy được kéo xuống ngang bụng, chị giật mình thoáng nhận ra tình trạng bản thân, vội đưa tay kéo váy lên.. nhưng mình đã giữ chặt rồi…chị không thể…

– Đừng mà T…chị giận đó…

Chị mếu máo, đưa hai tay che trước ngực.

Mình vòng tay ra sau lưng chị, bóp nhẹ vào chỗ gài của áo trong làm nó nhẹ nhàng bung ra (kinh nghiệm sau nhiều lần dê gái trong quá khứ).

Tay mình kéo tay chị ra, miệng an ủi:

– Em nhìn một tí thôi…chị đẹp quá à..!!

– Thôi mà.. chị ngại lắm…

– Mình là người yêu mà, có gì phải ngại chứ. Em chỉ muốn nhìn một chút thôi..

– Thôiii…

Chị vẫn không đồng ý, nhưng càng ngày sự chống đối càng yếu ớt. Mình lại kéo nhẹ tay chị ra, cúi mặt vào ngực chị hôn lấy hôn để…người chị run lên bần bật…mình phải liên tục trấn an chị…

Hôn đã đời, mình dừng lại ngắm nhìn chị. Đẹp thật, thân hình mỹ miều này là dành cho mình, thật không thể tin được…

Dưới ánh nhìn nóng rát của mình, chị hết đưa tay che ngực rồi lại che mặt, người chị đỏ hết cả lên vì xấu hổ…lần đầu tiên bị người khác nhìn ngắm cơ thể, mình còn phải mắc cỡ nói gì đến chị..

Ngắm thật lâu, mình lại cúi xuống hôn cơ thể chị, hương thơm thoảng thoảng từ chị xộc vào mũi khiến mình đê mê…trong cơn mê mình thoáng nghe được tiếng chị kêu khe khẽ trong những hơi thở dồn dập…

Thật lâu sau, mình phải cố gắng lắm mới trấn tĩnh lại được, mình không muốn xâm phạm sự trong trắng của chị. Như thế này đã là quá mức rồi, mình nhất định không thể đi xa hơn… Mình ôm chặt chị vào lòng, hôn lên tóc chị, miệng thì thầm…

– Anh yêu em…!!

Chị trườn lên hôn vào má mình một cái, rồi lại dụi đầu vào ngực mình nói khẽ.

– Ai là em của T chứ?

– Diễm chứ ai.

– Hứ…

– Hôm nay sinh nhật em, cho anh được xưng hô vậy được không? (mình không muốn thay đổi luôn, sợ quen miệng lỡ ba mẹ nghe được thì phiền toái lắm).

– Ừm..

– Em có yêu anh không?

– Có…

– Dạ có chứ?

– Dạ…có..

Mình khoái chí khi thấy chị ngoan ngoãn như thế:

– Yêu nhiều không?

– Nhiều lắm!

– Ừm, anh cũng vậy. Chờ vài năm nữa anh đi làm rồi sẽ cưới em hén..

– Ừm…

– Phải dạ chứ..

– Dạ..

– Em muốn vậy không?

– Dạ…muốn lắm!

Chị nói nhỏ như gió thoảng, mặt chị cứ cố rúc sâu vào lòng mình, chắc đang xấu hổ dữ lắm..

– T…à… Anh hát đó hả?

Bài hát mình up lên zing nên đến giờ giọng thùng thiếc bể của mình vẫn còn vang lên không dứt.

– Ừ, mới thu hồi chiều tặng em đó. Hay hem?

– Hay lắm…

– He he, không phải dở lắm những ráng chịu đựng hả?

– Không có. Hay thiệt mà…

Lại im một lúc lâu…

– Mấy thứ này là T…là anh làm hết đó hả?

– Ừm…cả buổi chiều đó.

– Hi hi…em thích lắm!

– Em thích là anh vui rồi, sợ em chê thôi.

– Không có chê mà.. chị… em hạnh phúc lắm!

Do chưa quen với cách xưng hô mới, chị cứ gọi loạn cả lên..

Mình chợt nhớ ra chưa đưa con gấu bông cho chị, liền nhổm dậy.

– Còn cái này cho em nữa nè he he…

– Gì dzạ..

– Nhìn lên đầu tủ đi, thấy cái gì không?

– A…thấy rồi…T mua…anh mua tặng… em hả?

– Chứ ai nữa. Không lẽ tặng má nuôi?

Chị hí hửng tót xuống chạy lại ôm con gấu, nhưng vừa bước xuống chợt nhớ ra cái váy vẫn chưa được kéo lên, liền sượng sùng lật đật chỉnh sửa lại cho ngay ngắn, sau đó mới dám ôm lấy con gấu bông to tướng hôn lấy hôn để..

– Chài, em làm anh ghen đó nhen. Hôn anh có mấy cái mà hôn nó cả chục cái vậy đó hả..

Nghe mình nói vậy, chị cười khúc khích chạy lại thưởng cho mình cả tá cái hôn vào mặt, vào trán, vào má…quay cuồng luôn…

– Thích không?

Mình đắc ý hỏi.

– Thích lắm!

Chị ôm chặt con gấu, có nó thì bắt đầu bỏ bê mình rồi.

– Tối ngủ em nhớ ôm nó nhen. Coi như nó là anh, ôm nó để nhớ tới anh..

– Ừm…

– Dạ chứ? Ừ ừ hoài..

– Dạ…

Lâu lâu được dịp bắt nạt chị, phải tận dụng tối đa thôi. Mình cười khoái trá.

Chị nghênh mặt nhìn mình:

– Nhịn bữa nay thôi đó. Mai đừng hòng..

– Ờ, để coi hơ hơ…

Mình lại kéo chị lên giường, hai người ôm nhau thủ thỉ. Chị cứ nói yêu mình lắm, muốn đêm nay được ở lại ngủ cùng mình, nhưng bắt mình phải hứa không được làm quá giới hạn. Mình rất muốn được ở cùng chị, nhưng cuối cùng đành phải khuyên chị đi về phòng. Mình sợ không thể kiềm chế được nữa, nhất là khi trong người có men bia thế này, chị lại quá hấp dẫn… lỡ có việc gì xảy ra, mình không đành lòng nhìn chị buồn…

Trước khi về phòng, chị không quên bắt mình chép bài hát của mình vào đt cho chị nghe. Chị còn nói sẽ rất ngon giấc khi nghe mình khủng bố, đúng là khi yêu thì ca lẻ cũng thành ca sĩ.

– T… hi hi, gọi lần cuối là anh nha, anh ngủ ngon!

Chị cười, hôn má mình.

– Em cũng ngủ ngon!

Mình hôn chị.

– Quên nữa, để…em phụ anh dọn dẹp cái này…

– Không cần. Cứ để đó, anh ngắm tí nữa, mai dẹp sau.

Chị luyến tiếc nhìn lại hình trái tim lung linh bằng nến lần cuối, rồi ôm bó hoa cùng gấu bông về phòng sau khi nhìn mình một cái thật say đắm…

15/9.

Một đêm hầu như không ngủ, mình cứ ngồi ngắm những ngọn nến, rồi lại cạy mớ sáp chảy xuống gạch đắp lên trên cây nến, thỉnh thoảng cười tủm tỉm một mình..

3h sáng, chị nt cho mình..

“T ngủ chưa hay còn thức vậy?”

“Đang ngồi nghịch nến nè he he.. sao chị chưa ngủ nữa?”

“Không biết nữa… chị vui quá à, không ngủ được.. biết chị đang làm gì hông?”

“Đang…nằm ngủ chứ làm gì? He he, ừ em cũng vui lắm nên chẳng thấy buồn ngủ..”

“Chị đang ôm T đó, vừa hôn T một cái nữa hi hi..”

“Ax, có đâu. À à, con gấu đó hả?

hôn nữa đi..”

“Hi hi.. hôn nãy giờ nhiều lắm rồi. Thôi chị cố ngủ đây, T cũng ngủ đi, mai còn học nữa đó, không được nghỉ học nhen!”

“Ừm, em biết mà. Chị ngủ ngon! Hôn tục tưng 10000000000 cái he he..”

“Hôn gì dữ vậy..hứ…T ngủ ngon! Hôn T…”

Ngồi đến khi nến tàn, mình mới lò dò lên giường ngủ mê mệt…

– “Cộc..cộc..” T ơi dậy ăn sáng rồi đi học nữa…trễ rồi đó!

– Ừ, em nghe rồi.

Đang ngủ ngon, mình bị chị gõ cửa kêu dậy, nhìn đt đã 6h30 rồi. Một ngày mới lại bắt đầu, lịch sử sang trang.

Mình bước xuống nhà, chị đang nêm nếm nấu nướng gì đó.

– Chị nấu gì vậy?

Mình đi lại gần hỏi.

– Hủ tíu. T thích ăn hủ tíu mà phải không?

Chị xoay lại nhìn mình cười mỉm.

– Ừ, he he. Nhìn thèm ghê! Chị mua hồi nào vậy?

– Chiều qua đó. Tính nấu đãi cả nhà mừng sinh nhật chị, mà dì dẫn đi nhà hàng rồi..

– Ừm, nhớ rồi.

– Đi súc miệng rửa mặt lẹ đi, ra chị làm cho ăn còn đi học nữa..

– Ừ, nay đốc thúc em đi học hoài vậy ta.

– Chứ sao. Lớn rồi, phải biết lo tương lai đó.

– Ừ, ừ. Hiểu thưa Madam!

Mình cười he he, đi súc miệng.

– Chu choa, thơm quá chài..

Ngồi vào bàn, nhìn tô hủ tíu xương thơm nức mũi, mình ứa nước miếng.

– Hi hi, T ăn đi. Dì dượng mới ăn xong, đi làm rồi.

– Chị ăn chưa?

– Chưa, chờ T nãy giờ, đói muốn chết luôn!

– Ax, chị lại ăn với em đi.

– Ừm…

Chị bê tô hủ tíu lại, ngồi cạnh mình. Tô của chị nhỏ xíu, chắc được chừng một chén hủ tíu là cao. Chị ăn ít quen rồi, mình ép mãi mà không được, đành chịu thua.

Hủ tíu chị nấu ngon cực kỳ, mình làm hẳn hai tô, húp cạn nước, mồ hôi mồ kê tuôn đầy mặt.

– Ăn từ từ thôi, gì mà… sợ ai giành ăn với T hả?

Chị chu môi, tay cầm cái khăn lau mồ hôi cho mình.

– Tại ngon quá, để nguội mất ngon he he..

Mình cười khà khà, hai mắt lim dim tận hưởng sự săn sóc đến tận răng của chị.

– Chị, chiều đi chơi không?

Mình nói.

– Đi đâu nè?

Không còn những lời từ chối như trước đây của chị nữa, thay vào đó là hỏi địa điểm và kế hoạch he he.

– Đi dạo phố, ăn kem, ăn chè, ăn tàu hũ chiên, uống nước mía nước sâm, rau câu…

Mình kê ra một lèo danh sách các món ăn vặt đặc sản.

– Hi hi, gì mà toàn ăn không vậy?

– Ờ, ăn nhiều cho chị mập, ốm nhom à..

– Thôi, chị thích vầy à, không muốn mập đâu!

– Chời, chị phải thêm vài kg nữa, vậy đẹp hơn á!

– Thôi.. không thích mà..

– Ờ, ờ. Không thích thì thôi, đi dạo phố được chưa? Chị muốn sao cũng được.

– Ừm..

Mình hôn chị một cái rồi thay đồ đi học, không quên dắt xe ra để sẵn trước sân cho chị.

Tiếc là đến chiều, trời bắt đầu đổ mưa to khiến kế hoạch của mình và chị đành tạm gác lại. Mùa này cứ mưa rỉ rả suốt cả ngày, không khí mát mẻ cũng thích thật đấy, nhưng tối nào cũng phải ru rú trong nhà, mình hơi bực bội. May là chị ở chung nhà với mình, nếu không chắc chả có thời gian để gặp nhau.

7h30 tối, mình kéo chị ra ban công ngồi, nhưng mưa to quá, tạt vào ướt cả người, làm mình teo hết bugi, thế là đành lết vào trong, ngồi ngay thềm cửa.

Chị run run vì lạnh, mình choàng tay qua vai kéo chị tựa vào người mình, ấm áp thật! Chị ngoan ngoãn như chú mèo con, nép sát vào mình, đúng là có người yêu sưởi ấm thì bao nhiêu cái lạnh đều tan biến..

– Hồi chiều thằng Quang có đến tìm chị nữa không?

Ngồi ngắm mưa được một lúc, mình hỏi.

– Có. Ổng lại sớm lắm, vô tiệm ngồi chờ chị luôn.

– Ax, rồi chị có nói chuyện với nó không?

– Hỏi gì trả lời nấy thôi à, không lẽ chị im thì kì quá!

– Ừm, lúc về nó có kè theo không?

– Có luôn. Ổng năn nỉ chị đi uống nước, cho ổng cơ hội giải thích..

– He he, có một bài làm hoài vậy.

– Bởi vậy, chị nói chị không quan tâm, ổng khỏi phải giải thích, mà cứ nói đi nói lại hoài à! Chị chạy nhanh, ổng cũng chạy nhanh theo..

Chị nhăn mặt, le lưỡi, nhìn hoạt kê vãi làm mình buồn cười.

– Mốt chị kệ nó đi, chạy nhanh nguy hiểm lắm, có gì rồi sao?

Mình cố nín cười, nghiêm mặt với chị.

– Chứ.. ổng cứ chạy theo hoài, chị bực quá à!

Thấy mình như vậy, chị rụt cổ nhìn ra ngoài, không dám ngó mình nữa. Ông bà nói không sai mà, vợ ngoan dễ dạy.

– Chị cứ tỏ ra bình thường, nó nói gì mặc kệ nó. Ráng đi, hai tuần là xong. Em không tin nó mặt chai tới vậy đâu.

Tay mình siết nhẹ, động viên chị.

– Ừm, để chị ráng..

Chị dụi đầu vào ngực mình. Đầu chị lắc qua lắc lại làm mình nhột bỏ mợ ra, hình như chị cố ý trêu mình.

– Ax, nhột quá…

Mình cố né ra, nhưng càng né chị càng chúi đầu vào.

– Hi hi, cho T chết.. cái tội dám đem chị ra cá độ nè..

– Hơ hơ…thôiiii…em biết tội rồi, đừng mà..

Mình rú lên, nước mắt chảy ra tèm lem vì nhột, miệng cười sằng sặc như thằng điên.

Chị vẫn không tha cho mình, cứ nhào vô, hai tay cù liên tục vào hông vào nách mình.. đệt, mình co chân lên định đạp một phát, chợt nhớ ra đây là chị chứ không phải Thanh sida nên kịp kìm lại, không thôi nhận cú “thiết cước” của mình chắc chị bay xuống lầu, vĩnh biệt mình luôn.

Mình cố chịu nhột, đưa hai tay chụp lấy tay chị, kéo chị ngã ra, cúi xuống hôn tới tấp lên mặt chị, xong rồi tấn công luôn cái miệng nhỏ xíu đang há hốc ra vì bất ngờ trước đòn phản công của mình.

Chị chỉ kịp ú ớ vài tiếng, sau đó nằm im trong vòng tay mình. Mắt chị khép hờ, đôi môi đồng tình cuốn theo từng nhịp điệu mình dẫn dắt… một hai…một hai…một hai..đứng lại đứng…một hai…

Hôn đến khi mỏi cả miệng, mình mới dừng lại, mỉm cười nhìn chị vẫn còn đang nằm trong tay mình, mắt vẫn nhắm chặt.

Chờ một lúc không thấy động tĩnh gì, chị mở mắt ra, mặt đỏ bừng lên. Hình như đây là lần thứ hai mình trêu chị kiểu này.

– T này… mốt không cho hôn chị nữa..

Chị đấm thùm thụp vào ngực mình.

– He he, đừng hù em nhen. Em mà giận lên, không thèm hôn chị nữa cho chị chết á..

Mình cười khả ố.

– Xí, mắc gì chết?

– Chết thèm, hơ hơ..

– Hứ.. còn lâu! Có gì đâu mà thèm..

– Thiệt không có gì hem?

Mình nháy mắt nhìn chị.

– Ừ, không có gì hết.

Chị đáp, mặt vẫn đỏ bừng, mắt ngó sang nơi khác lảng tránh. Biết ngay mà, nói dối thì sao dám nhìn thẳng mình chứ, trình còn non lắm..

Đưa tay xoay mặt chị về phía mình, mình cố ra vẻ nghiêm túc.

– Em hỏi thiệt nè, không giỡn nữa. Em hôn chị có thích không?

– Không…

Chị lại xoay mặt đi nơi khác.

– Không giỡn nhen. Chuyện này quan trọng lắm đó, liên quan đến hạnh phúc sau này.
Mình tiếp tục xoay mặt chị vô trong.

– Gì ghê vậy?

Chị nhăn mặt.

– Chứ sao. Tại chị không học nên không biết, hồi em học đại học cô giáo có dạy.

– Chuyện này mà cô cũng dạy nữa hả?

Chị nhìn mình, vẻ bán tín bán nghi.

– Dạy sao không. Bộ môn giáo dục giới tính và sức khỏe sinh sản đó.

Mình bốc phét.

– Nào giờ chị mới nghe đó, cô tên gì vậy T?

– Thảo.

– Tên đẹp ghê hén, chắc cô cũng đẹp lắm hả?


Get real time updates directly on you device, subscribe now.

Bạn cũng có thể thích