Viên Thuốc Gợi Tình

Trong gia đình Lợi, đúng ra là có đến tám người con gái lận vì trước chị Sáu Minh có một chị nữa tên Nguyễn Thị Tố Mỹ lấy chồng Việt Kiều xuất ngoại, chẳng may tử vong vì tai nạn máy bay cùng chồng và toàn bộ hành khách cũng như phi hành đoàn.Câu chuyện thương tâm này xảy ra cách đây bốn năm trời ròng rã nên dường như cũng đã nguôi ngoai trong cõi lòng mọi người, từ bố mẹ đến chị em nhưng đối với riêng Lợi thì vẫn còn đó trong ký ức nó nỗi buồn ray rứt vì trước khi xảy ra thảm cảnh này lại là một câu chuyện tình loạn luân tội lỗi giữa nó và chị Mỹ. Tuy là cuộc tình này hoàn toàn xảy ra ngoài ý muốn của nó và chỉ xảy ra vỏn vẹn một lần một trong vòng một đêm về sáng nhưng chắc chắn nó không bao giờ quên được người chị xinh đẹp tuyệt trần còn chị Mỹ ở dưới suối vàng có lẽ mãi mãi nhớ về những gì mà thằng em út đã trao tặng cho chị trong đêm tình tuyệt vời ấy. Mãi cho đến bây giờ, bốn năm ròng rã trôi qua, Lợi vẫn cứ thắc mắc hoài nghi vì sao đêm hôm ấy, chị Sáu Mỹ lại có biểu hiện thái độ kỳ quặc như vậy ( bây giờ do trãi nghiệm sống trên cuộc đời thì nó mới biết được là chị Mỹ bị kích dâm ) và chính cái thái độ kỳ quặc ấy của chị đã khiến cho nó – một thằng con trai mới có mười ba tuổi mà từng trãi với bốn cuộc tình không thể nào tự kiềm chế nỗi niềm ham muốn, kích thích nhục dục, đòi hỏi thể xác. Đêm hôm ấy là đêm ngày cuối cùng chị Mỹ ở lại Việt Nam sau một tuần làm lễ cưới cùng anh chàng Việt Kiều đẹp trai ; anh chàng đi ra Nha Trang mấy ngày nay để bốc mộ cha và sáng mai sẽ trở vào Sài Gòn sớm để rước người vợ xinh như hoa, đẹp như mộng lên máy bay về California, Liên Bang USA. Từ lúc lễ cưới xong xuôi là anh lên xe ra quê luôn nên hai vợ chồng anh chưa cùng nhau động phòng hoa chúc ; Lợi thì sau đám cưới chị Mỹ, cả nhà trở về Bà Rịa riêng mình nó được bố Thạnh gửi ở lại căn nhà thuê của chị mấy ngày để tuần sau ông trở lên dắt nó xuống Cà Mau chơi ( do trường cấp II Phước Lễ A- trường Lợi đang học cho học sinh nghỉ hai tuần để sửa chữa phòng học cho nên nó mới được rãnh rỗi như vậy). Do vậy nên khi xảy ra chuyện lầm lỗi sai đường lạc lối, vô tình nó đã trở thành thủ phạm cướp đi cái trinh nguyên trọn vẹn đáng giá nghìn vàng của chị Tố Mỹ và thay thế anh Phương – chồng chị hưởng thụ hoàn toàn đêm động phòng hoa chúc cùng chị. Phải nói là trong gia đình, chị Mỹ là người tuy nhan sắc tuyệt trần nhưng rất là cắc cớ, khó hiểu vì tính tình chị không được nhu mỳ, hòa nhã như các chị khác ; còn hơn cả chị Hai Hảo, chị Ba Hường, chị quả thật đanh đá, chua ngoa, khó chịu, việc gì cũng săm soi từng ly từng tý vậy mà chả hiểu vì sao anh Phương lại yêu thích chị ở điểm nào mà đành lòng cưới chị làm vợ. Có thể nói việc chị Mỹ lấy chồng xuất ngoại sẽ là một tiền đề thiết yếu nhất làm cho không khí gia đình Lợi bớt đi sự căng thẳng để mà trở lại vui vẻ, bình yên chăng? Nếu bố Thạnh không sai bảo thì cho dù có cho vàng đi nữa, chắc chắn là Lợi sẽ không bao giờ dám ngang nhiên ở lại cùng một nhà với “bà chị Hà Đông” này. Lạ một điều là mấy bữa nay, ở cùng chung mái ấm với chị Mỹ, nó rất đỗi ngạc nhiên vì chẳng thấy chị ta giận dữ, la lối chi cả ; có lẽ nỗi mừng vui lấy được anh chàng Việt kiều giàu có khiến chị đổi tính lại chăng? Trước kia ở Bà Rịa, nó bị chị la lối, chửi mắng bao nhiêu thì giờ đây bù lại, nó được chính chị quan tâm, yêu thương và chăm sóc bấy nhiêu ; sáu ngày trôi qua là chuỗi thời gian nó thực sự cảm thấy vui vẻ, thoải mái nhất từ trước đến giờ bên cạnh chị Sáu Mỹ và đó chính là điềm gỡ báo trước cho cái chết cận kề của chị nhưng nó không thể nào hay biết trước được để mà giúp chị mình phòng nạn tránh dữ. Ban ngày, từ sáng đến chiều, chị Mỹ và Lợi hai chị em rong ruổi từ Đầm Sen đến Suối Tiên, từ hồ Kỳ Hòa ra chợ Bến Thành…..; ban tối, hết xem phim lại ca nhạc ; tiền do anh chồng Việt Kiều cho, chị xài không hết nên chị mua sắm hết thứ này cho thằng em út như quần áo, giày dép, sách vở, bút thước…thậm chí chị còn nhét vào túi nó trăm này đến trăm khác. Nói về ăn uống thì khỏi phải nói, đều là những món ăn ngon do chính tay chị nấu ( chị Mỹ không thích ăn uống nơi chốn đông người) như thịt bò bifftes, vịt tiềm thuốc bắc, khổ qua xào lòng gà, hẹ nấu canh với tàu hủ trắng và thịt ba rọi…, Lợi ăn vào và có thể nói là suốt đời nhớ mãi những hương vị thơm lừng, ngon ngọt đến thế là cùng. Để đáp lại tình cảm của người chị ruột thứ sáu, nó không màng gì đến mệt nhọc mà cứ làm hết việc này đến việc kia trong nhà ; từ hút bụi, lau nhà, xách nước, nấu cơm đến dọn bàn ăn, rửa chén, thậm chí ngay cả việc giắt mùng, xếp mền, trãi drap trong buồng ngủ chị rồi quơ cả quần áo dơ của chị đi giặt. Mỗi sáng, lúc chị vừa dậy là Lợi tranh thủ xách gamen ra đầu ngõ mua hủ tiếu hoặc bánh canh giò heo về cho chị dùng. Vì chỉ sống tạm một thời gian ngắn ở Việt Nam nên chổ chị Mỹ trú ngụ chẳng qua chỉ là một căn nhà cho thuê trong con hẽm đường Nam Kỳ khởi nghĩa và tuy là nhà trệt cấp IV khá nhỏ, chỉ có ba gian (phòng khách, phòng ngủ, bếp)nhưng khá đầy đủ tiện nghi, thể hiện đẳng cấp sang trọng của chủ gia. Gian phòng khách có một bàn kính ovale với bốn cái ghế nệm bọc khung nhôm cùng một tủ buffet cao khoảng 0,9m bằng gỗ mun bóng lộn, trên đặt một cái tivi Panasonic 19 in màu đỏ. Gian giữa là phòng ngủ chỉ có một cái tủ áo bằng nhôm màu xanh dương, một tấm nệm mút dày khoảng một tấc phủ drap màu trắng có đầy đủ gối tai bèo và mền đắp ; trên tường gắn một cái quạt Asia màu bạc. Ở sau cùng có khuôn bếp bằng gạch men sáng loáng trên đặt nào bếp ga, nồi cơm điện, lò nướng và cách đó không xa là tủ lạnh, máy giặt cũng như là phòng tắm-vệ sinh.

Giả sử nếu như không có sự việc đi nước ngoài cùng anh Phương thì căn nhà này rõ ràng là một tổ ấm quả thật tuyệt vời đối với chị Mỹ đủ để bảo bọc chị suốt cả cuộc đời chứ chẳng phải là chổ chơi? Được làm chủ một căn nhà như trên, tuy không nói ra nhưng chị thực sự cảm thấy thật hãnh diện ; đúng là nồi nào úp vung đó vì xứng ngang với nhan sắc chị thì chỉ có căn nhà sang trọng, đẹp đẽ và đầy đủ tiện nghi như thế này. Ngang hàng cùng các chị em trong nhà, chị Mỹ chẳng khác gì Hằng Nga giáng thế từ cung Quảng hay Đắc Kỷ huy hoàng bên cạnh Trụ Vương oai phong lẫm liệt ; nếu có một cuộc thi tuyển chọn hoa hậu hoàn vũ thì chắc chắn thế nào chị cũng giành được ngôi vương miện đứng đầu, khó có ai có thể sánh kịp ngang hàng với chị cho được. Tuy vóc người nhỏ nhắn, mảnh khảnh, có thể nói là hơi thấp nhưng thân thể chị thật nở nang, đầy đặn và khêu gợi, quyến rũ với những đường nét cân đối, thon thả, mềm mại trong tướng đi uyển chuyển, kiêu sa. Mái tóc hoe vàng phủ xõa ngang tấm lưng ong được uốn xiton sóng lượn nên xoăn tít ôm lấy khuôn mặt xoe tròn, mủm mĩm như “boupeé không tình yêu” chưng trong tủ kính ; vầng trán thấp nhưng bù khuyết vào chổ đó là cặp mắt sáng ngời, đen láy, vút cong hai hàng mi sắc lẻm như hai lưỡi dao cau sẵn sàng cứa nát trái tim của bất kỳ loài ong, loài bướm nào. Tựa như dãy Trường Sơn ngút ngàn, sống mũi chị Tố Mỹ thật khả ái, gọn gàng và cân đối nằm giữa hai gò má bánh bầu phinh phính, hồng hồng trông thật dễ thương ; nằm trên chiếc cằm lẹm xinh xắn là hai bờ môi tuy nhỏ nhắn nhưng dày mọng, thắm đỏ như trái cherise vừa chín tới mềm mại, quyến rũ như một đóa hoa hàm tiếu đang mời gọi bướm ong lởn vởn từng bầy, từng đàn với hai lúm đồng tiền ở hai bên khóe miệng mà hễ ai vừa chớm nhìn thấy thì không thể nào không chạnh lòng bồi hồi, xao xuyến. Từ vầng cổ cao trắng ngần, hai bờ vai nhỏ nhắn, hai gò ngực tròn căng, vòng bụng thóp, eo vòng thon thả xuống đến cặp đùi săn gọn, bờ mông tròn trịa, cặp giò thon dài đến hai bàn chân mềm mại và trắng muốt ; tất cả đều hòa quyện tạc nên một pho tượng Thần Vệ Nữ kiêu sa, diễm lệ tràn đầy ma lực quyến rũ mà tạo hóa cùng thượng đế đã sắp xếp, kiến thiết nên cho dương thế thêm tỏa ánh hào quang ngời ngợi. Dù muốn dù không thì Lợi vẫn không thể nào ngờ được là chỉ một đêm thôi, nó lại được diễm phúc làm chủ tấm thân ngọc ngà của người chị ruột thứ sáu chẳng khác gì kho châu báu hoàn hảo nhất trên thế gian này ; thật là một việc hoàn toàn nằm ngoài dự tính của nó và tưởng chừng như có nằm mơ chắc cũng không thể nào thấy được. Dĩ nhiên là câu chuyện tội lỗi, lầm lỡ này ngoài chị Mỹ và Lợi hai chị em ra, tuyệt nhiên chưa hề có ai có kịp thời gian để biết để hay vì đêm tình của hai đứa vừa hết, chị Mỹ theo chồng ra phi trường Tân Sơn Nhất lên máy bay thì chỉ khoảng 4 tiếng đồng hồ sau, chiếc máy bay ấy đã nổ tung trên không trung và rơi xuống Thái Bình Dương.

Cùng thời điểm ấy, Lợi đang có mặt trên chiếc xe đò cùng bố Thạnh từ Sài Gòn rong ruổi xuống Bến Tre ; từ lúc chia tay chị Sáu đến giờ, nó cứ mãi thẩn thờ, bàng hoàng vì nỗi nhung nhớ đôi mắt nhung, đôi môi mọng, da thịt thơm nồng…của chị. Tất cả thật không khác gì một bộ phim quay chậm đang dần dần tái hiện lại trong đầu óc tuy hãy còn non nớt nhưng đã bắt đầu xuất hiện vài “cục sạn” của nó.

Chiều qua, hai chị em vừa dạo phố về, sau khi dùng cơm tối xong, chị Mỹ than mệt và vào phòng nằm ; Lợi dọn dẹp chén bát rửa sạch sẽ, sau đó nó tự nhủ lên mở Tivi xem chút xíu rồi đi ngủ vì nó cảm thấy hai mắt nó dường như không thể nào nhướng lên nổi do lúc trưa ngủ rất ít. Chợt nó nghe tiếng chị Mỹ gọi :
– Út …ơi Út! Út …ơi Út! Vào chị biểu!
Lật đật chạy ngay vào phòng, Lợi lên tiếng :
– Chị kêu em có việc gì không chị?
– Chị bị…cảm rồi – Giọng chị Mỹ khàn khàn, mệt mỏi – Em chạy ra tiệm thuốc đầu hẽm mua cho chị một liều thuốc cảm đi.
– Dạ, em đi liền! – Lợi tròng vội chiếc quần tây vào người rồi tất bật ra đi.

Từ nhà chị Mỹ đến tiệm thuốc tây Hằng nơi đầu ngõ hẽm nếu đi bộ thì cũng chưa đến hai phút đồng hồ, chẳng mấy chốc Lợi đã bước vào bên trong tiệm. Lúc bấy giờ, bên ngoài trời đã bắt đầu chạng vạng, nhá nhem cho nên trong tiệm bởi chưa bật đèn điện vì vậy mà tối om om ; thế nhưng ông chủ quán trạc 39, 40 tuổi vẫn tỉnh bơ và thản nhiên lấy thuốc từ trong các lọ bằng nhựa ra cái ống trút thuốc bằng inox xidap sau khi nghe thằng nhóc vừa khai bệnh. Hai bàn tay ông thoăn thoắt cho thuốc vào hai cái túi nilon nhỏ, dùng dây thun cột chặt miệng hai túi lại và một sai lầm thật chết người của ông ta đã xảy ra trong tích tắc thế mà ông ta không hề hay biết, còn Lợi dĩ nhiên là lại càng không biết không hay. Khi ông chủ tiệm thuốc Hằng cầm lọ thuốc cuối cùng lên trút ra hai viên thuốc hình trái tim màu hồng, cho mỗi liều một nữa cắt đôi ra, ông không nhận ra được là mình đã lấy lộn lọ thuốc thay vì phải lấy lọ thuốc trị dị ứng sổ mũi bên cạnh cũng có loại hình trái tim màu hồng y như vậy. Không thể nào hình dung được chuyện gì sẽ xảy ra trên cõi đời này trong đêm nay giữa hai chị em Tố Mỹ và Hùng Lợi vì chính cái viên thuốc ông chủ tiệm lấy lộn kia chính là viên thuốc kích dục tố tiền kim thảo ; ai mà uống loại thuốc này vào rồi thì cho dù là có chính nhân quân tử đến mấy cũng phải buông tay đầu hàng thôi chứ không thể nào tự kiềm chế để chiến thắng nó nổi, đành phải lao vào chuyện trăng gió mây mưa của xác thịt. Không hề biết ất biết giáp chi cả, Lợi cầm hai liều thuốc cảm với giá 8.000đ trở về nhà ; nó tháo một gói thuốc, còn một gói để lên mặt tủ buffet rồi xuống bếp rót ly nước lọc mang vào phòng cho chị Sáu.

Không nghi không ngờ gì cả, chị Mỹ ngồi dậy và chỉ trong giây phút, chị cho cả 4 viên thuốc thằng em đưa rồi uống một ngụm hết hơn nữa ly nước ; xong chị nằm xuống nệm và Lợi xổ tung tấm mền con rồng màu xanh dương ra đắp lên người chị, sau đó nó bước ra gian phòng khách mở Tivi ra xem. Gần nữa tiếng đồng hồ sau, chuyển hết kênh này sang kênh khác mà vẫn không thấy chương trình nào hay, nó chán chường tắt Tivi rồi lặng lẽ bước trở vào phòng ngủ và cũng như mọi đêm trước, đêm nay nó cũng lại ngủ chung với chị Sáu Mỹ trên cùng tấm đệm mút ấm êm này. Lợi nằm xuống cạnh chị ở mé ngoài, chẳng mấy chốc nó đã bắt đầu thở đều đều vì hai mí mắt nó càng lúc càng nặng trĩu nên nó hoàn toàn không thể nào biết được rằng lúc này viên thuốc kích thích đang hoành hành, cào xé dữ dội bên trong tâm can người chị ruột xinh đẹp. Chị Mỹ cảm thấy trong người không những khó ngủ mà toàn bộ châu thân chị như là có lửa phừng phực bùng cháy chẳng khác gì một trận hỏa hoạn có một không hai ; cùng lúc đó, do hai gò ngực chị cứ cương tròn lên và mọi chổ kín đáo, sâu thẳm nhất nơi cơ thể chị như là muốn phơi bày ra tất cả, không cần phải che đậy chi nữa. Với vốn kiến thức của một cô gái hai mươi mốt tuổi đầu, thật không khó khăn gì mà chỉ trong chốc lát, chị Tố Mỹ đã vội vàng hiểu ra là mình vừa mới uống phải thuốc kích thích, loại thuốc làm cho con người dù thánh thiện đến mấy cũng phải bị thiêu bị rụi trong ngọn lửa dục tình, bất kể đàn ông hay đàn bà gì đi nữa thì việc làm mọi hành động nhằm để thỏa mãn nhục dục là việc cấp thiết, không thể nào chần chừ cho được. “Lẽ nào thằng Út lại cho mình uống thuốc ấy để giở trò bậy bạ với mình sao?” – Chị vừa nghĩ ngợi vừa nhỏm cả người dậy vừa lần hai bàn tay không ngớt xoa tới xoa lui từ vòng ngực xuống vòng bụng từ nãy đến giờ và không biết tự lúc nào, hai hột nút nơi cổ, ngực chiếc áo đồ bộ vải mouschelin mỏng manh của chị đã bị bung ra khiến cho phần da thịt chổ ấy nữa kín nữa hở trắng hồng như tuyết. Chị giận dữ la lối :
– Út, mày mua thuốc gì cho tao uống vậy hả?
Lợi giật mình, choàng tỉnh vì tiếng la chói lọi của bà chị và tuy vẫn còn ngái ngủ nhưng nó không khỏi sợ hãi, bàng hoàng khi thấy chị Sáu Mỹ tự dưng lại nổi cơn tam bành lục tặc chẳng biết vì nguyên do nào khiến chị ta nông nổi như vậy.
– Mày mua thuốc ở đâu vậy hả?
– Dạ…em mua…thuốc cảm …ở tiệm Hằng đầu hẽm…-Giọng run rẫy, Lợi lắp bắp trả lời.
– Mày …ra khỏi đây ngay!

Nghe chị mình phán, không cần năn nỉ hay xin xỏ ỉ ôi chi cả, cốt sao cho chị hạ được cơn lửa giận của mình xuống, Lợi lật đật chạy biến ra ngoài gian phòng khách, còn chị Mỹ thì ngồi dựa lưng vào tường, hổn hển thở. Chị biết là chị đã uống nhầm thuốc kích dục rồi nhưng chỉ trong giây lát, chị phân định được lỗi lầm này hoàn toàn không phải của Lợi – thằng em út của chị mà chính xác là của ông chủ tiệm thuốc Hằng, chắc ông ta ngái ngủ và đã lấy nhầm viên thuốc “chết người” ấy đưa cho Lợi mang về cho chị uống ; dĩ nhiên ông ta không biết, còn Lợi thì lại càng không biết. Rõ ràng là việc chị uống nhầm thuốc nằm ngoài dự tính của thằng em út chị vì từ nãy đến giờ nó nằm bên cạnh chị ngáy khò khò chứ tuyệt nhiên không hề có một thái độ nào gọi là chờ đợi cả nếu thực sự nó có chủ mưu dụng ý trước. Nghĩ tới nghĩ lui, chị Tố Mỹ chợt tự nhận thấy bản thân mình đã quá sai lầm khi đổ oan cho thằng em là thủ phạm của cái chuyện “tày trời động đất” đang hoành hành trong cơ thể chị ; chị dần dần bình tĩnh lại rồi gọi khẽ trong hơi thở mệt mỏi :
– Út, em xuống bếp… làm cho chị…ly chanh nóng đi!
– Dạ! – Nghe tiếng chị, Lợi vội vã chạy nhanh xuống bếp làm cho chị Sáu ly chanh nóng mà cho đến giờ phút này, thực sự nó cũng chưa hề biết chị ấy bị chứng bệnh gì mà kỳ cục vậy.
– Nè, em nhớ cho …ít đường…thôi nghe chưa?

Khoảng chừng hai phút sau, Lợi mới làm xong ly chanh nóng và lễ mễ mang vào cho chị Sáu ; phải thừa nhận là nó vẫn còn run sợ vì cơn thịnh nộ bất tử của chị, lúc này thấy chị đã nguôi ngoai, nó mới cảm thấy hơi yên tâm một chút. Cầm ly nước từ tay thằng em, chị Mỹ đưa lên miệng nhấm nháp từng ngụm từng ngụm với hy vọng là vị chanh chua vào trong cơ thể chị phần nào giả được bớt đi chất thuốc gợi tình kia nhưng hoàn toàn không, chỉ một thoáng thôi thì chị cũng đủ biết là ly chanh nóng không có tác dụng gì với chất độc ghê rợn ấy như đã hòa tan vào trong máu thịt chị rồi cũng nên? Bên cạnh chị, thằng em út vẫn ngồi đó với thái độ ngơ ngơ ngác ngác như gà mắc tóc và thật là may mắn cho chị là hoàn toàn nó chưa hề biết được căn bệnh của chị. Giả sử nếu nó biết thì không biết sự thể sẽ xảy ra như thế nào đây? Từ trước đến giờ, sống cùng một mái nhà, do ít quan tâm để ý nên chị Mỹ khó có thể nào biết được là thằng em út của chị đã từng trãi qua đến những bốn mối tình và dĩ nhiên là ly chanh nóng không làm dịu đi được nỗi niềm khát khao xác thịt đang thiêu đốt tâm can chị. Ôi chao, sao nó không ra ngoài đi cho mình khỏi phải suy nghĩ, tơ tưởng đến nó và những chuyện bậy bạ mà cứ ngồi cạnh mình hoài như thế này, ngộ nhỡ xảy ra …. thì chắc chỉ có nước chết mà thôi? – Chị Mỹ nói thầm trong bụng rồi chị lại suy nghĩ tiếp – Không biết là nó có biết “chuyện ấy” không nhỉ? Cảm giác ngượng ngùng, hổ thẹn bên trong chị hầu như đã bị ngọn lửa dục tình thiêu rụi ; chị nữa muốn thằng em hãy tránh xa chị cho thật xa nhưng chị lại dối lòng vì nữa chị thầm mong nó cứ ở mãi bên cạnh chị và làm một điều gì đó mà chị đang nghĩ đến chứ không cần chị phải nói ra cho thêm phần xấu hổ.

Thật khổ cho chị khi chị cảm thấy thất vọng tràn trề vì Lợi chẳng khác gì tượng gỗ, cứ ngây người ra như không thể nào cảm nhận được nỗi lòng của người chị ruột thứ sáu. Chị Mỹ bấy giờ càng lúc càng cảm thấy xốn xang, bứt rứt, khó chịu vô cùng và trong vô thức, hai bàn tay chị đã lần lên lần lượt cởi mở một…hai…ba…rồi bốn hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ vải thun trắng chấm bông xanh chị đang mặc trên người, chỉ còn sót lại hột thứ năm mà thôi. Dĩ nhiên là Lợi thấy rất rõ hành động của chị mình, nó lấy làm ngạc nhiên quá đỗi đến nỗi không sao thốt được nên lời, chẳng hiểu vì sao chị mình lại có hành động khiêu khích trực diện đối với nó như vậy? Chẳng mấy chốc, làn da trắng hồng như tuyết của chị Mỹ nữa kín nữa hở gần như đã phơi bày trọn vẹn trước cặp mắt non dại của nó vừa bắt đầu ánh lên những tia sáng thèm khát, ham muốn một cách hoang dã ; thân nhiệt nó tăng lên từ từ chẳng khác gì người bị sốt và hơi thở nó có phần hơi khác lạ, đương nhiên là những đổi thay này chị Sáu vẫn chưa hề cảm nhận được ở nơi thằng em út chị. Mặt mũi Lợi nóng bừng bừng, cõi lòng nó bồi hồi và xốn xang vô cùng ; bỗng chốc những kỷ niệm ái tình dĩ vãng giữa nó với chị Đông, chị Sương, chị Liên, cô Phụng dần dần tái hiện trong ký ức khiến nó không thể nào dối lòng mình là không mê chị Mỹ nhưng thực sự, nó vẫn chưa dám làm gì chị cả. Nó đang chờ đợi chị, còn chị thì cũng đang đợi chờ nó thì phải? Vâng, đúng như vậy! Ngẫu nhiên, khi chị Mỹ vừa vờ như mệt mỏi, ngã dựa vào nó để kiếm cớ xích người lại một chút sát vào người nó, bàn tay búp măng mềm mại của chị vừa vô ý lẫn cố tình khẽ chạm bàn tay nó thì lập tức, nó nắm chặt lấy bàn tay ấy như là sợ nếu không làm như vậy thì chị Sáu của nó sẽ vụt tan ra mất.
– Chị Sáu! Chị Sáu! Chị làm sao vậy?

Trong lúc miệng hỏi han chị mình, cánh tay phải Lợi đã run run lần lên ôm vòng nhẹ qua tấm lưng thon thả, mềm mại của chị Mỹ ; nó cảm giác như là nó đang từ từ tiến vào hang cọp, không sao quay đầu lại được nữa mà phải tiếp tục đi tới may ra còn con đường sống. Thấy thằng em đã bắt trúng được băng tần của mình, chị Sáu yên lặng chờ đợi nó trong nỗi niềm sung sướng, rạo rực và khi Lợi bắt đầu vùi mặt vào hôn lấy hôn để mái tóc óng ả, bồng bềnh như mây như gió của chị thì với bản năng tự nhiên vốn có của người con gái, chị quằn quại, run rẫy trong cảm giác ngượng ngùng, e thẹn mặc dù chị đang bị kích thích bởi chất thuốc gợi tình theo máu chạy khắp cơ thể chị. Chẳng mấy chốc, khuôn mặt hai chị em gần như hoàn toàn đối diện với nhau và kề sát vào nhau ; thằng em vụng về hôn lên trán, lên mắt con chị rồi từ từ hôn lần xuống mũi, xuống má. Sự lụp chụp của thằng em không những không làm cho con chị bất mãn mà trái lại càng lúc càng khiến con chị thêm hứng tình, thêm thèm khát ; chị Mỹ nhắm nghiền đôi mắt vút cong hai hàng mi, từ từ đón nhận thằng em và trao tặng cho nó, thỉnh thoảng chị cũng khẽ hôn trả lại vào má vào cổ em trai chị. Cùng với tiếng nhịp tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ quả lắc treo tường nơi gian phòng khách, hai trái tim hai chị em Tố Mỹ và Hùng Lợi đang dần hòa nhịp phụng loan cùng nhau với sự đam mê, thèm khát rừng rực bùng cháy chẳng khác gì xăng đổ vào lửa hay lửa bén vào rơm.

Tuy chị Sáu Mỹ thấy Lợi vẫn còn là con nít khờ khạo nhưng tiềm ẩn bên trong thì lại là một người lớn hăng hái, cuồng nhiệt sẵn sàng ban phát và hưởng thụ tình yêu ; bằng chứng là chị nhận ra nó rất biết đòi hỏi, ham muốn chẳng khác gì chị chẳng qua chỉ là bản năng con người. Sau khi hả hê hôn xuống cổ, hôn lên vành tai, sau gáy chị Mỹ, đôi môi thằng em bỗng chốc lần tìm khẽ kiếm đôi môi mềm mọng thắm tươi con chị và phải đến gần một phút né tránh trong ngạc nhiên, bàng hoàng lẫn lộn phấn khích, nồng nàn, chị Mỹ mới bắt đầu khẽ hé mở hai bờ môi hình trái tim của chị để chạm gắn với đôi môi Lợi. Với cảm giác bấn loạn, rạo rực, ngập ngừng tìm kiếm rồi trốn tránh, trốn tránh lại tìm kiếm, hai chị em vừa run rẫy vừa hưng phấn e ấp, lúng túng trao cho nhau nụ hôn đầu trinh nguyên của họ ; cũng cùng lúc, hai bờ môi họ càng mở rộng luồn sâu vào nhau. Hai chị em hoàn toàn không hề biết là bản thân mình và người kề cận mình đang cùng nhau bước vào cõi thiên thai tình yêu tội lỗi, loạn luân biết đến chừng nào ; thằng em 13 tuổi và con chị 21 tuổi đang cùng nhau chập chững, vụng dại trên con đường dắt dìu đến ngõ tối con tim rỉ máu ái tình. Cũng chẳng bao lâu, hai chị em rời môi nhau ra và chị Mỹ đỏ rần mặt lên trái gấc chín cây khi thấy Lợi cứ nhìn miết vào mặt mình rồi nhanh như chớp, hai chị em lại vừa tự động tìm kiếm môi gắn môi vừa âu yếm dìu đỡ nhau ngã nằm xuống tấm nệm mút ấm êm ngay trong phòng ngủ của vợ chồng anh Phương-chị Mỹ.

Vậy là coi như đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của chị Sáu Mỹ sau khi kết thúc lễ cưới năm ngày nhưng chú rể hoàn toàn không phải anh Phương mà lại là Lợi-thằng em ruột của chị nhỏ hơn chị những tám tuổi đã vô tình thay anh làm chồng chị, hưởng thụ trinh tiết chị do ông chủ tiệm thuốc tây bán lộn viên thuốc gợi tình cho chị uống. Trong vòng tay ôm xiết của Lợi, chị Mỹ thả lỏng hoàn toàn cho thằng em từ từ thưởng thức, tận hưởng và chiếm đoạt tấm thân ngọc ngà, trinh trắng của chị và thật cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên cho lắm vì khi không đêm nay, chị lại lao vào yêu đương loạn luân, mù quáng cùng thằng em trai. Đương nhiên, giả sử nếu ông chủ tiệm thuốc đừng có nhầm lẫn như trên thì chắc chắn giữa hai chị em chẳng có chuyện gì xảy ra cả trong đêm nay nhưng rõ ràng, trên cuộc đời này mấy ai đoán được chữ ngờ? Lúc này, sự ngờ nghệch, vụng về ở nơi Lợi dường như hoàn toàn đã mất hẳn đi, thay vào đó là một sự thành thạo, rành rõi mặc dù có lúc hơi nhút nhát, chưa dứt khoát, lụp cha lụp chụp khiến chị Sáu Mỹ đôi khi hơi bị hụt hẩng và phải tự cười thầm. Trên tấm nệm mút ấm êm phủ lớp drap trắng nguyên tinh khiết, lúc này hai chị em hoàn toàn tự do thoải mái (vì trong nhà chẳng có ai cả) cùng nhau mê mệt ngụp lặn trong mối tình đầu cuồng dại ; hai chị em quên mất hẵng đi cả gia đình cũng như người thân, thậm chí đến nỗi không còn nhớ bản thân mình và người đang cận kề âu yếm cùng mình là gì với nhau nữa. Tất cả đang diễn ra chẳng khác gì một bộ phim tình cảm được chiếu chậm lại và cùng lắng đọng với thời gian với những nụ hôn môi cháy bỏng, triền miên kéo dài ; hai chị em không màng gì đến chuyện nước bọt cứ tứa ra chảy dài xuống hai bên khóe miệng của mình. Chị Mỹ có ăn mứt dâu tây hay kẹo sinhgom đâu mà chẳng hiểu vì sao Lợi lại cảm thấy hai bờ môi chị ngọt ngào, thơm tho đến thế ; trong không gian yên vắng và tĩnh mịch của gian nhà, hai chị em dần dần đắm chìm trong cõi mộng dục tình đầy hoa thơm cỏ lạ. Có thể kết luận là không phải chị Sáu Mỹ bị trúng phải thuốc kích dâm mà chính là Lợi-thằng em út của chị vì càng lúc nó càng tỏ ra hồ hởi, hăng hái thực sự trong việc làm cho cả hai chị em đều sung sướng, thỏa mãn chứ không e dè, ngần ngại như lúc đầu nữa. Lúc nãy, chị Mỹ vì khao khát quá đỗi nên đã tự tháo cởi hai hột nút ốc nơi chiếc áo đồ bộ vải mouschelin và giờ đây, bàn tay phải của Lợi đang mày mò lần lên mở tiếp hột nút thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là hột nút thứ năm của chị với tâm trạng run rẫy, hồi hộp vô cùng.

Viên Thuốc Gợi Tình
Đánh giá em này

Bình luận bài viết