[Tuổi Thơ + Tâm Linh] Cốc tai hỗn hợp cho tháng Bảy âm zê!!! (Chap 17-20)

(Mobiblog.Org)
Chap 11: Có kiêng có lành
Chuyện này là chuyện của thằng bạn em.
Hồi năm 2006 -2007 em vừa mới thi đại học xong.Báo kết quả 13 điểm.Trượt lòi mắt,toán 8 lý 2,5 hóa 2,5.Thôi ở nhà học cao đẳng cho lành.Bọn bạn toàn đứa học giỏi,đi học dưới HN,đứa vào SG.
Thốn phết,lúc đấy mới biết học ngu là chịu bao nhiêu thiệt thòi.Bạn bè nó được mua xe này xe nọ điện thoại xịn cầm tay chụp hình nghe nhạc đủ cả.Em thấy nuối tiếc sao mình học hành không đến nơi đến chốn.Nằm nhà hai tháng chả thiết làm gì.Bố mẹ lo con thoái chí rồi lang thang chơi bời sinh hư đốn.Đổi cho cái điện thoại W Sony,đưa cho thằng cu con Dream Thái.Nộp đơn học cao đẳng ở nhà.
Đi học đâu nửa năm,đợt ấy khoảng qua tết âm hai tháng,nhớ là 30-4 hay 1-5 gì đấy nghe tin thằng bạn bị tàu đâm.Tin dữ,nghe xong ra cầm cái điếu cày bắn một hơi.Bần thần cả người,ngày xưa đi học chung nhau cái bánh mỳ.Giờ thằng ăn cơm sống thằng thì ngửi hương ngồi bàn thờ.
Thằng bạn đi học ở HN,đi chơi với lũ bạn mới học đại học.Hôm đấy nó đi về quê đứa bạn dưới Nam Định chơi.Uống rượu ra đường tàu đi đái thế nào.Tàu chạy qua bảy đứa đi đái sáu đưa cắp chym về.Ý ới chả thấy đâu,thằng bạn tàu đến không chạy kịp.Tàu đâm,thằng bạn tan xác,người một nơi chân một nơi.Chân tìm thấy cách thân năm mét,người cách đường ray phải đến mười lăm mét.
Chết bất đắc kỳ tử do vỡ hộp sọ,đa chân thương và mất máu cấp.
Ra đi khi chưa đầy hai mươi tuổi,bao nhiêu công sức cha mẹ nuối nấng chăm lo ăn học đổ sông đổ biển.Việt Nam mất đi một nhà kinh tế học tương lai.Cả nhà nó nghe tin,hốt hoảng chạy vào Nam Định lượm xác con trai. Sau khi khám nghiệm hiện trường CA trả xác cho nó về với gia đình.
Đêm đi mà đến trưa hôm sau mới được về.Quan tài đặt ngay nhà,bọn bạn biết tin thông báo lẫn nhau qua di động yahoo chat các kiểu.Dịp lễ nên có nhiều đứa về nhà.Cả lũ sang nhà nó đi đưa đám.Dựng xe đi vào nhà cầm cái vòng hoa giao cho ban tang lễ.Cả bọn lặng lẽ tiến vào.
Tang gia bối rối chả ai tiếp,có mỗi ông hàng xóm nhà nó đứng ra tiếp cả bọn.Lũ bạn ngồi nghe ông ấy kể chuyện làm sao nó mất.Mấy đứa đứng lên lúi húi giúp người nhà nó dán cáo phó,đi pha trà rót nước.Bọn con gái nghe chuyện mà cứ xụt xùi làm mình cũng cay hết cả mũi.Thằng bạn em hồi trước làm lớp trưởng quan hệ với bạn bè cũng tốt,mấy vụ đánh nhau của em nó cũng bao che.Sổ đầu bài đốt nó cũng đứng ra một mình chịu trận.Là người có nghĩa khí ra phết.
Đang ngồi đứa vểnh tai nghe chuyện ông hàng xóm kể,tiếng mẹ nó ôm quan tài khóc ngất ở hiên nhà.Tiếng kèn tiếng trống rồi tiếng tên người đoàn thể đến viếng cứ da diết vào trong tai.Ông hàng xóm kể: “ người ta đưa nó về,thầy bảo là phải chôn ngay chiều nay.Chết đưởng chết chợ do tàu xe nên không được để trong nhà.Nó lại là con trai đầu lòng,bất hiếu đi trước nên phải đánh ba roi vào quan tài.Giờ đi của nó lại là giờ xấu,địa ngục đóng cửa nên không ai nhận.Đáng ra nên đưa nó đi chôn luôn vì phạm phải tam cấm trong làm đám.Chôn ngay kẻo lơ mơ là sợ ma quỷ ngoài đường nó dụ dỗ u mê không biết đường về dưới mà siêu sinh.”
Tiếng mẹ nó khóc ngất lên cứ ôm lấy cái quan tài: “ con ơi là con ơi,con không về nhà mà đi chơi đâu để giờ về phải nằm thế này hả con ơi là con ơi.”Nhìn vào nhà với ánh mắt ái ngại ông ấy tiếp : “ Lúc nãy thầy đánh ba roi vào quan tài mẹ nó còn khóc kinh hơn cơ.Bố nó thì chỉ ngồi im một chỗ chỉ đạo nhưng mà trông cũng mất tinh thần lắm rồi.Thằng em thì không biết bị sai chạy đâu.”
Một bà không biết là họ hàng nhà nó hay hàng xóm khi nghe được câu chuyện cũng chen vào đám ngồi.(Trưởng trong nhà khi người trẻ chết không phải đeo khăn tang trừ cha mẹ anh em ruột thịt.)
Bà bảo : “ Các cháu ở lại đây với nó lâu một lát nhé.Mai đưa nó ra đồng mấy đứa tiễn nó một đoạn.”
Cả bọn cho là chí phải nên ngồi lâu hơn mới đưa mấy đứa con gái về.Bọn nó cũng muốn ở lại nhưng em chủ trương đưa về.Mấy thằng con trai thì quay lại.
Ở đến 1 giờ đêm mấy thằng mới chào người nhà nó.Lúc trở đầu quan tài cho nó xong,lại quây quần ngồi làm nồi cháo gà cho ấm bụng,hóng thầy làm lễ cho nhà nó đang nói với bà bác nhà nó :
-Cháu nó đáng ra phải chôn ngay nhưng cô nhà chị xin cho nó ở nhà một đêm nên tôi mới để,nó phạm nhiều lắm phải chôn luôn.Đánh cho ba roi để nó biết là bất hiếu cũng không tính là nhiều.
Bà bác kia cứ van xin:
-Thầy làm ơn làm phước giúp đỡ nhà chúng con.Có gì khuất tất thầy mắt sáng thầy cứ giúp cho nhà chúng con.Nhờ cả vào thầy.
-giờ nó đi là giờ xấu đấy,mai trước khi gọi vong về nhập cho nó phải bảo mấy đứa hạp tuổi tránh đi.Kỵ tuổi Thân-Tý-Tỵ.Bạn bè trang lứa cũng phải tránh luôn.Cơm cúng thì tách đôi đũa ra làm ba bát để hai chiếc đũa tách nhau.Tránh ma cũ nó dắt về,nó khỏe nó ăn nhanh hơn người nhà.
Bà bác nó vâng vâng dạ dạ.Bọn em cũng ghi nhớ lời thầy rồi kéo nhau ra về.
Ngủ đã,lấy sức mai còn qua nhà nó tiễn nó.
Cả bọn đến từ sớm,7 giờ sáng đã mò đến ngồi được lúc thì gọi vong.Đứa nào đứa nấy té hết sang quán nước ở gần nhà nó ngồi chờ.Được lúc nghe tiếng kêu khóc vang trời.Tiếng tắt bà bán nước kêu là nhà nó là gọi xong,chúng mày qua được rồi.
Khiêng thằng bạn lên xe đem ra đồng chôn.HP lúc đấy cũng có dịch vụ hỏa thiêu rồi nhưng không ai đưa nó đi thiêu cả.Bảo là mẹ nó thương nó không muốn nó bị nóng bức của ngọn lửa.Đúng là chiều con,đến ba roi đánh vào quan tài cũng xin.Đám bạn bùi ngùi,lúc này cũng đã trông thấy con người yêu nó.Con bé hôm qua không đến,con này học cùng khóa với bọn em.Hôm qua con bạn em nó gọi điện cho còn không tin,báo lại còn không thèm nghe máy.
Hôm nay cũng đã vác xác đến,lúc khiêng quan tài trên xe xuống cứ lao theo ôm lấy quan tài không chịu tránh đường.Mấy con nào ở đâu đến cũng lao theo nó.Kêu khóc inh ỏi.Mấy thằng em khiêng quan tài vừa bực mình nhưng cũng phải nể: “thằng này đào hoa thế nhờ.” Cả đoàn đưa xác lũ lượt kéo nhau ra đồng.Khiêng quan tài nó đặt xuống đất,mấy đứa đi ra chỗ khác xem nhà nó cúng vái.Đợi khi nào thầy khấn xong thì về.Đám tang thằng bạn lúc đắp xong mộ đặt vòng hoa.Toàn vòng hoa trắng,chết trẻ như cậu Hồng vậy.Ngày xưa đám ma cậu Hồng cũng toàn vòng hoa trắng,người chưa vợ khác người có gia đình rồi…
Nhớ đến cậu Hồng em cũng tranh thủ ra thăm mộ cậu.Nhổ ít cỏ mọc ria ria quanh mộ,thắp cho cậu nén hương rồi châm cho cậu điếu thuốc lá.Khấn vái vài câu,chả biết khấn gì.Chỉ lầm rầm bảo con ra chào cậu rồi chạy lại với đám bạn đang lố nhố ở vòng ngoài đám tang.
Mấy thằng bạn con bạn ở vòng ngoài đang leo lên mấy đám mồ mả cho cao trông vào vòng trong.Bọn nó cứ dẫm chân hết lên mấy ngôi mộ xây bằng xi măng đứa nào đứa nấy hóng hớt.Cười đùa như nắc nẻ,xì xầm đoán con nào mới là bồ ruột của thằng bạn,con nào là rau,con nào là tay HN con nào tay HP các kiểu.Bọn vô duyên.Em đi lại chửi : “Chúng mày trèo lên mả nhà người ta thế à,xuống ngay.”
-Ơ không trèo lên đây thì đi đâu nhìn thấy,chả lẽ ngồi đất nhìn.
Kệ bu bọn nó không quan tâm nữa,cũng lại gần chém gió nhưng không trèo lên.Chân đứng dưới đất.Được lúc thì người nhà thằng bạn lại tiếp tục ra bên thổ địa khấn tiếp.Lúc này rộng rãi không bị mồ mả che lối mới có cái để xem.Đang ngồi hút thuốc xem khấn thì có biến.Bị nhập,cô thằng bạn bị nhập.Tự dưng đang ngồi khóc xụt xịt thì đùng một cái ôm mẹ thằng Hoàng khóc rống lên:
-Mẹ ơi con đau lắm mẹ ơi.
Ông thầy lừ mắt nhìn mẹ nó lắc đầu rồi cặm cụi khấn vái tiếp.Mẹ nó cũng im lặng hướng theo thầy khấn khấn vái vái.Bà bác họ nó thì không chiu được:
-Cháu đau lắm à,tội nghiệp cháu tôi.
Thế là bà cô (bị nhập) có người hỏi mới tuôn một tràng:
-Bác ơi cháu đau lắm,cháu đau hết cả mình mẩy.Đầu cháu đau lắm,chân cháu đau lắm bác ơi.
-Cháu đói lắm không ăn uống gì được.
-Sao cháu đói,hôm qua cúng chay cho cháu rồi mà.
-Cháu không vào nhà được từ hôm đến giờ cháu cứ ở ngoài đường.
-Thôi hôm nay nhà đón cháu về bác nấu cơm cho cháu ăn.
Chát một tiếng,bà bác bị bà cô nó tát cho một phát trẹo cả mồm.
-Đã bảo tôi không vào được nhà mà cơm nước cái gì bà điếc à.
Qủa là người nhà hôm cúng quên không tách đôi đũa ra để trên mâm khiên thằng này vào tranh không được bị cướp hết,phải nhịn đói.Rõ khổ.
Cả lũ bạn nhìn thấy thế choáng luôn.Với lũ bạn thì đây là lần đâu chính mắt được xem nhập.
Thằng bạn em đang đứng trông vào,tuổi trẻ bồng bột thối mồm nói: “e Đ mày đấy hả”.Thằng chó này thấy biến sáp vào đầu tiên,nó dở người lên mới điên lên vậy.
-Tên tao để mày gọi thế?cái đê mờ mày tao còn chưa tính sổ.Người yêu tao để mày nói này nói nọ à.
Đến đây thì cả bọn em có bao nhiêu sợi lông trên người thì dựng hết cả lên,cứ như Sôn gô ku.
Đúng cái giọng thằng Đ đây rồi hai từ tính sổ nó làm em tởn luôn.Thằng này ngày xưa làm lớp trưởng,có có cái câu cửa mồm hay nói với tụi em là “
tính sổ”.Cả lũ thấy mắt nó-bà cô nhìn trừng trừng đỏ lòm lòm,hè nhau biến ra chỗ để xe.
May mà nó-bà cô lại quay ra hành hạ họ hàng gia đình nó,chuyện nó đau với đói nên lơ bọn em.Mấy đứa sợ qua len ra ngoài,đi cứ gọi là rón ra rón rén.Ra ngoài chia bao thuốc hút sạch bách.Con gái cũng chui cái mồm vào hút rồi ho sặc sụa,run quá mà.
Dọn dẹp rồi về,nhà nó mời cơm nhưng thôi.Vụ lúc nãy khiến bon em quắn hết cả vòi lên rồi.Cơm nước cái giè nữa.
Được mấy hôm thì lại có con bạn gọi điện bảo chở nó đi khám chân,hôm ở đi đám thằng Đ leo trèo thế nào mà trẹo mắt cá chân.Về không sưng vác lên mà cứ đâu ê ẩm.Đưa nó đi chữa để mai mốt còn ra trường đi học tiếp.Đi khám,chụp chiếu linh tinh mà bác sỹ chỉ bảo là không bị rạn xương chỉ bị sái ổ khớp thôi.Về kiêng đi lại và bôi thuốc là khỏi.Con bạn vẫn không chịu,bảo đau lắm.Ông bác sỹ cười nụ,ý là con này đang làm nũng với em đây.
Cho về,đưa nó ra xe nó vẫn cứ la đau.Bu mày,ông đạp xuống xe bây giờ.Trên đường về hai đứa nói chuyện.Nó bảo từ hôm đi ra mộ về cứ thấy đau như vậy.Do lúc nhảy xuống nhanh quá,không bước nên trẹo chân.Lại còn kể chuyện mơ nữa.Nó kể có một bà cụ cầm đòn gánh phang vào chân nó mấy cái,nó tránh mà không kịp bị dính mấy phát đau điếng.Ban đầu em cũng chỉ nghĩ là mơ mộng bình thường thôi,đau gì mơ đấy.Nhưng xuôi ngược thế nào nhớ đến chi tiết bọn nó leo lên mộ.Em tấp ngay vào lề đường,phanh kít.Con bé la lên : “á,điên tình à,thèm thịt ngực quá lú mắt rồi,đê mờ.”
-Thèm cái đê mờ mày,mày tin tao không,đi theo tao.
Ban đầu nó còn tưởng em dắt nó đi nhà nghỉ,nhưng đến khi em vào cửa hàng tạp hóa mua ít vàng hương nó mới thành thật nhìn em.Đê mờ con bệnh,mặc dù nó xinh nhưng cái kiểu dâm tà cục xúc của nó.Em toàn coi nó như cái thằng,đến giờ cũng hơi tiếc.Làm rồi có phải ngon không.Con bé nhà giàu,xinh,có đất quận 3.Mịa .
Đưa ra mộ,dìu nó ra đúng cái chỗ mà nó ngã hôm trước.Đi cắm hương một vùng,cắm cả cho thằng bạn.Cắm xong chỉ nó ra ngôi mộ,nó nhìn vào bia mộ thấy cái ảnh người chết.Ré lên,đúng là cái bà phang nó.Nó như là hoảng hốt lắm,chỉ tay cho em xem cái bia khắc.Em gật đầu rồi giúp nó tỉa bớt cỏ ở mộ,hai đứa phủi sạch bẩn trên mộ rồi lụp xụp khấn vái.Xong em đưa nó về,mấy hôm sau xuống HN nhắn tin về là chân lành rồi.Lại bay nhảy ngon lành.Xư nhà con điên
Thằng Đ thì bọn em vẫn ngày tết sau khi đi chúc thầy cô giáo cũng tạt qua nhà nó thắp hương cho nó.Nghe mẹ nó kể chuyện,bảo là đợt sau này cũng suýt bị bắt mất thằng em vì thằng anh đi vào giờ xấu.Nhà có khi chết trùng,phải đi cắt với đi giải mất kha khá.Thằng em lại còn phá.
Thằng em ở nhà còn một mình,tâm lý thay đổi áp lực của người lớn nên cũng phá phách một thời gian rồi bị cho đi nghĩa vụ,bây giờ chắc cũng là lính biên phòng xịn rồi.Đóng quân trên Hà Giang.Nhà nó đang cố nhét vào đại học biên phòng gì đấy

(Mobiblog.Org)
Chap 12: Bà chị họ
Phần 1 :Uyên ương bong bóng.

Ông nội em có một người chị ruột,bà sinh hơn ông đến mười tuổi.Được gả cho một người trong Thái Bình.Lấy chồng xa,được một hai năm thì tin tức cũng thưa dần.Nạn đói năm 44-45 sảy ra,cả miền Bắc chìm trong cảnh thiếu lương thực trầm trọng.
Bà cùng chồng bồng bế con cái về quê trong tình trạng đói rách nheo nhóc.Ông cố còn sống,thương hai mẹ con.Ông đùm bọc vợ chồng con cái ,cấp cho miếng đất rìa ngoại làng xây nhà.Vợ chồng tự lo lấy bát cơm của mình.Để mấy đứa cháu ngoại ông nuôi.
Sau nạn đói đến cách mạng.Vợ chồng nhà bà bác làm ăn khá dần nên xin ông lại về quê.Ông cố đồng ý nhưng giữ người con út của gia đình bà bác ngoài này.Ông để lại cho miếng đất cũ đấy.Bảo là đất tao cho rồi thì là của nhà mày,mày không ở thì cho thằng út giữ.Sau này muốn ra lại thì vẫn còn có căn cơ.Ông cố thường bà lắm,không nỡ để vợ chồng con cái bồng bế nhau về Thái Bình.Sợ lại khổ.
Được mấy năm thì ông cố mất,bác út được bà cố tự tay chăm sóc đến lớn.Lo cho dựng nhà cưới gả,sống trên mảnh đất cũ của mẹ để lại.Nhà bác út sinh ra ba cậu con trai.Nặn mãi mới được một người con gái.Là chị họ em.Chả nhớ rõ chị sinh năm nào,nhưng cũng trạc tuổi ông Tuấn bên nhà em.Chị từ nhỏ đã được tiếng là xinh đẹp học giỏi.Được bác út chiều chuộng.Bên nội nhà em cũng cưng lắm.Nhưng có mỗi tội là yêu sớm.
Năm em học lớp 3 lớp 4 gì đấy chị đã yêu rồi.Chị đi học rồi cặp kè yêu đương với một anh cũng đẹp trai,cao dáo và cũng học giỏi.Anh ấy học trên chị một lớp.Mỗi khi hai người hẹn hò nhau đi chơi.Chị toàn lấy cớ qua nhà em,chở em đi cùng.Lấy lý do là chở em đi chơi rồi tiện đường gặp người yêu.Anh Vinh,người dưới phố lớn.Nhà giàu đẹp trai ga lăng,đúng là hình tưởng hot boy cái thời bấy giờ.Trong túi ông ấy lúc nào cũng lắm tiền thế.Ăn uống với chị rồi bao cả em cứ gọi là tẹt bô.Chả bù cho ông ôn Tuấn ở nhà em.Tiền nong chả bao giờ thấy xì ra,cứ giấu tận đẩu tận đâu.
Hai cái xe đạp chạy song song của đôi bạn trẻ chở theo sau đứa con nít thường hay đi ăn chè.Lúc thì ra ngắm biển,vào quán internet chat chit linh tinh.Thời đó đã có quán net mới mở rồi.Yêu đương thắm thiết nhưng rất kín đáo,lúc đó chỉ mình em mới biết chuyện.Em thì giữ bí mật lắm,mồm miệng kín kẽ do được nhét bao nhiêu là xôi ,chè với kem.Coi đây là một bí mật trọng đại mang tính lịch sử của tình báo cấp quốc gia.Thề chết không khai,kể cả ông Tuấn cũng chịu chết,không biết.Rồi qua đoạn thời gian,không thấy đôi tình nhân trẻ con mời đi chơi nữa.
Chả biết làm sao,tuổi con nít nhiều thú vui chơi.Kệ chả để ý,bẵng đi cả tháng trời.Bên nội nhà em nghe được tin dữ.Chị nhảy hồ tự tử,thất tình quyên sinh.Hôm đấy trời nắng,giữa ban trưa.Như mọi hôm chị cũng ăn cơm ở nhà rồi vui vẻ cười đùa với bố mẹ cùng các ông anh trai.Nhà có mỗi một cô con gái,ai cũng cưng chiều nhưng lại không nhận ra biểu hiện kỳ là gần đây của em gái.Dạo này chị hay ngồi bần thần,không học bài.Hỏi thì bảo dạo này đã làm hết bài ở trên lớp.Nhà trường cũng chưa có tin tức gì báo về cả.
Cứ thấy buổi tối cứ ôm quyển sổ nhật ký đọc.Lẵng lẽ vuốt từng trang giấy,nhỏ nước mắt xuống từng trang giấy hồng mà chẳng ai hay.Vào cái ngày như định mệnh đấy.Chị xin đi học rồi đạp xe ra hồ nuôi sen ở cũng khá xa nhà.Vứt dép cặp vứt dép sang một bên.Đi về phía hồ,trầm mình xuống hồ tự vẫn.Quyết định kết thúc tuổi xuân của mình dưới cái hồ nước mênh mông này…chưa đầy 20 tuổi.Liệu có phải kết thúc quá sớm với một cô gái xuân thì không?
…còn tiếp…
Chap 12 : Bà chị họ
tiếp phần 1 : uyên ương bong bóng

Có người hái sen chèo thuyền ở gần đấy nhìn thấy.Túm tóc kéo vào.Trong bụng cũng đã kha khá nước rồi.Mồm cũng có cơ số bùn chui vào.Cả làng xung quanh đấy cũng rất tốt.Người ta úp chị lên vai,chạy mấy vòng mới dốc hết được nước trong bụng.Ho sặc sụa,có người nhận ra con cái nhà ai mới đến nhà gọi bố mẹ qua đón về.Cả nhà mới tá hỏa lên,ra hồ khênh về.
Hồi đấy em chả biết tự tử là cái bu gì.Gia đình họ hàng đến thăm nom rồi tra hỏi nguyên nhân.Cả nhà lúc đấy lo lắm,đã chiều chị nay còn cưng hơn.Đi đâu cũng không dời mắt theo.
Chị nằm liệt hẳn,không chịu ăn uống.Mấy người trong nhà phải nịnh mãi,mỗi ngày hớp được có ít cháo loãng và hút ít sữa.Từ một người con gái tuổi xuân phơi phới.Đã gầy rộc đi trông thấy,mắt trũng sâu,buồn bã.Tay chân thuở đôi mươi trắng trẻo đã thay vào là một nước da xanh xao nổi hiện lên các sợi gân xanh.Dường như dương khí của một con người cũng theo bát cơm nóng của chị rời xa thân thể người con gái của chị.
Không đi học,suốt ngày nằm ở nhà.Suy nghĩ vẩn vơ,mấy ngày thì đứng dậy cứ đi vật vả vật vờ từ nhà trên xuống nhà dưới.Nhìn cứ như người âm hiện về,vô hồn không cảm xúc.Dao kéo trong nhà được bác út chỉ đạo cứ gọi là dấu gần hết.Bác chưa tìm ra được nguyên nhân.Sợ chị lại quyên sinh lần nữa.
Ông Tuấn chở em sang thăm chị.Bác út gặng hỏi chuyện tình cảm của chị,nhất quyết không nói gì.Hỏi mấy cũng không nói.Bà chị họ thấy em sang thăm cũng mở mắt nhìn,em nắm tay chị.Chị nhìn em khóc,thấy chị tội quá,khóc theo luôn.Chị lặng lẽ chảy nước mắt,còn em khóc tu tu.Nhìn chị khóc trong cái đầu non nớt của em cũng hơi hiểu được vấn đề.Chuyện này có liên quan tới em.Thằng em hay bám đuôi chị đi chơi mà,chuyện gì của chị cũng biết được đôi ba phần.Được lúc ông Tuấn dắt ra về.
Ra khỏi giường cứ tưởng chị khỏi ốm muốn đi học bình thường.Ai ngờ còn kỳ lạ hơn.Bố em qua nhà bác út,bàn chuyện xin cho chị đi học lại,bố quen thầy chủ nhiệm của chị.Vừa dựng xe ngoài sân nhìn vào đã thấy trong nhà đông như nêm.Thấy lạ bố em bước vào.Thấy người nhà chị và làng xóm đang ngồi quây quần xung quanh chị.
Ai nấy mặt mày tái mét,chị thì tay cầm điếu thuốc lá dít lấy dít để rồi mở mồm thả những vòng tròn khói lên trời.Đến cả bố em từng hút thuốc đến hơn 20 năm sau này cũng phải thán phục,vòng tròn của con bé tròn mà đẹp thật.
Thả liên tiếp như một nghệ sĩ thực thụ.Cạnh chị là một cái bát cắm ba nén hương.Khói thuốc và khói hương nghi ngút trong căn phòng khách chật như nêm.Bố em bước vào,chưa biết đầu cua tai nheo gì nhìn thấy chị,bố quát luôn.
-H,ai cho mày hút thuốc lá mà dám hút,giập ngay!
-Ta thích hút thì ta hút,ai cấm được ta? Nói rồi đôi mắt đỏ trợn lên nhìn bố em long xòng xọc.Giọng nói toàn giọng đàn ông,cứ ồm ồm.
Đầu chị nói xong cứ lắc la lắc lư,thân dưới vẫn bình thường mà thân trên cứ đảo vòng tròn như người say rượu.Cánh tay gầy xanh xao do thiếu dinh dưỡng nhấc điếu thuốc lên,lại dít lấy dít để.Ánh mắt không tập trung nhìn người mới nói chuyện nữa,lại dại đi.Cuộn mình theo một tiết tấu mà bản thân chị đang tự chi phối.
-Mày dám?!
Bố em nóng mặt lắm rồi muốn lao vào giật điếu thuốc,tát cho chị một cái.Con cái nhà lếu láo,dám hút bậy hút bạ.Còn anh út nữa,sao anh không cản mà để cho nó làm vậy??
Mọi người quanh đấy lúc này đang trố mắt ra nhìn bố em,bừng tỉnh lao vào can bố em.Ai nấy mặt xanh như cái ass con nhái,vừa giữ tay vừa khuyên:
-Không được chú ơi,cậu đấy.Đừng có làm bậy.
-Cậu nào?không phải tôi là cậu nó hay sao mà nó dám làm cậu tôi.Định úp bô lên đầu người lớn à!!!

(Mobiblog.Org)
Chap 12 :Bà chị họ
Phần 2 : Những là bài dọa người.
Bức xúc nhưng cũng thấy lạ,con bé này vốn ngoan ngoãn.Từ trước tới nay làm gì đã đụng đến điếu thuốc nào bao giờ.Học hành nuôi dạy đàng hoàng cơ mà.Bố em mới bình tĩnh nghe gia đình trình bày.Được đâu phải đến hai ba hôm rồi chị kỳ lạ như thế.Chị bị nhập,người nhập là một cậu đàn ông.Người đàn ông này nói : “Cậu là người nhà trời,được trời phái xuống đây để cứu các người.”
Rồi bắt đầu nói luyên tha luyên thuyên.Lúc đầu người trong nhà không ai tin,có một cụ bà gần nhà cũng hiểu biết chuyện.Chạy về cầm một cành dâu đem sang nhà.Đánh chị họ em.Cành dâu chưa đánh đến nơi.Chị bất ngờ lừ mắt lại nhìn bà ấy buông ngay một câu : “ta vật chết nhà ngươi,quân láo lếu!”
Nói xong như có một sức mạnh vô hình khiến cành dâu chưa chạm vào người chị.Bật ngược trở ra.Bà cụ nọ ngã chỏng gọng,suýt ngất lịm.
-Đáng đời nhà ngươi,bằng cành dâu mà dám trục cậu!
Nói xong cười hà hà rồi lắc lư người theo một tiết tấu bất ổn.
Người ta mới đỡ bà dậy xoa bấm nhân trung một lúc.Bà tỉnh dậy ho sặc xụa,rồi nôn ra máu.Trong máu có nhiều đờm đen,bãi nôn thối kinh khủng.
Ai nấy mặt mày tái xanh tái tím.Khiêng bà cụ về nhà đánh dầu cạo gió,thắp hương loạn cả lên.Chả ai dám làm gì chị họ nữa.Sau khi vật bà cụ ấy thì chị chả làm gì ai nữa.Cứ đói hút thuốc và uống rượu.Không ăn không uống.Chỉ yêu cầu gia đình thắp ba nén hương lên cái bát gạo muối.Không được tắt,để cả ngày cả đêm.Cậu thiêng lắm,hôm kia đến giờ nhìn ai nói cũng làm người ta phải lạnh hết cả người,chuyện đường âm nhà ai ở đây cứ đọc vanh vách.Toàn nói qua lá bài tây 52 lá,bộ mới chưa lấy ra đánh.
Sáng qua có ông ở gần đấy ham đánh đề vào xin con đề,bà chị họ nhìn và phán: “ ta không thể tiết lộ hết thiên cơ,ngươi nếu có lòng ta cũng không quản bỏ chút pháp lực hé lộ cho ngươi một ít”.
Ông kia cun cút chạy đi mua chai rượu về cầm khấn khấn vái vái.Bà chị họ mở nắp chai ra ngửi ngửi rồi nói : “rượu chưa ai hưởng,dùng được”.Nói đoạn mở nắp tu một hơi,đến cả nửa chai.Chùi mép đưa tay trộn bài.Bảo ông cúng rượu bốc mười lá,cứ hai lá lại xếp một chỗ,thành năm khóm.Chị họ em-giờ sẽ gọi là cậu.Cậu nhìn năm khóm bài rồi bắt đầu đưa tay lật.
Mười lá bài hiện ra trên chiếu,xung quanh nghi ngút khói hương mờ ảo.Cứ hai lá thuộc một khóm là một đôi.Đôi J đôi A đôi 4 đôi 6 đôi 9.
Xong cậu nhìn cái ông ham đề ấy bảo: “ta uống rượu của ngươi,dùng thiên nhãn hé ít đường tài vận hôm nay,ngươi nếu sáng lòng thì lộc đến.”Ông ham đề cúi đầu vâng dạ,rồi về nghĩ con để đánh.Tối đó đề về 33,trúng.Lại mang rượu thuốc sang tạ cậu.
Bác út và gia đình vừa sợ vừa lo.Không biết làm cách nào cả,chỉ biết thắp hương khấn tổ tiên trời Phật.Cậu chỉ cười cười,rồi dọa cho một trận hết hồn hết vía.Cả gia đình sống trong sự khủng bố của cậu.Hàng xóm làng giềng gần xa thì như bắt được của lạ,thi nhau đến cầu xin khấn vái lụp xụp.Xin cậu chỉ đường âm lối dương.Cúng bái dâng lễ lùm xum khắp cả xóm.
..còn tiếp…
Chap 12 : Bà chị họ
tiếp phần 2 : Những là bài dọa người.

Bố em nghe đến đây cũng bán tín bán nghi,vốn chuyện nghi vấn để trong lòng không bao giờ yên.Bố em rẽ đám người ra ngồi đối diện với Cậu.
-H,cậu đây,cháu có nhận ra cậu không?
-Hỗn láo,muốn vật chết nhà ngươi không hả?

Đôi mắt của chị họ sắc lẻm nhìn bố em,đôi mắt sáng quắc.Trong ánh mắt có một nguồn năng lượng kỳ lạ giữa các đường tơ máu khiến bố em không thể đối mặt.Bố em xuống nước:
-Không phải cháu tôi à,thế ông là ai?
-ta là ai ngươi không cần biết,nhưng ta biết nhà ngươi là ai.
-Ông biết tôi là ai à?
-Không tin ngươi lại bốc cho ta 5 lá bài.Ta sẽ nói rõ ngươi là ai mà đến cả mẹ ngươi cũng không rõ bằng ta.
Bố em nghe theo bốc 5 lá,Cậu lật trước ba lá một J rô,một Q nhép,một lá K bích.Hai lá còn lại úp,chưa lật.Chỉ vào từng lá bài Cậu bắt đầu nói.
Chỉ cây J rô:
-Nhà ngươi con nhà có của ăn của để hồi bé là cậu ấm cô chiêu,cha mẹ nuông chiều nhưng chưa hư,không đến mức táng gia bại sản.
Tiền tiêu trước song thập tứ niên là loài trác táng.
Chỉ cây Q nhép:
-Sau này có vợ,vợ ngươi tần tảo chăm lo gia đình,tài lộc cũng do vợ ngươi cai quản,ngươi chỉ biết làm ăn,tiền bạc lúc lên lúc xuống.Về tay vợ ngươi thì còn mà vào tay ngươi thì chạy.
Chỉ cây K bích:
-Ngươi là kẻ cơ trí,biết kiếm được tài lộc ngay cả trong loạn lạc.Giữa sinh cơ tai ách cũng biết làm sinh ý.Nhưng ngu độn,tin bạn mất vàng.
Nói đoạn chỉ thẳng mặt bố em : “Nhà ngươi là kẻ cầm vàng mà để vàng rơi”.
Đến đây thì bố em sững người.Bố em nhìn theo tay cậu lật tiếp hai lá còn lại 6 cơ và 4 tép.
Tay duỗi hai ngón chỉ hai lá cậu phán tiếp :
-Ngươi có đáng ra làm ăn mấy cũng chỉ đủ ăn,không khá được.Nhưng sinh quý tử,thằng quý tử nhà ngươi sẽ giữ lộc cho ngươi.Sau này nhờ nó mà lộc phát thường niên.
Cả đám người xung quanh cứ há hốc mồm ra nghe chị họ em phán về bố em.
Cậu chỉ ngồi đó dùng ánh mắt sắc lẻm như dao cạo nhìn bố em xem bố em phản ứng thế nào.Bố em ngớ người rồi đứng lên luôn.Hồi đấy bố em không bao giờ chịu tin nhưng chuyện như thế cả.Cho dù trong lòng cũng bán tín bán nghi đang kiểm nghiệm việc của quá khứ.Có phần nhiều chị họ em nói là đúng.Đến đây bố em tặc lưỡi luôn.Nhưng thấy tình hình cháu bị nghiêm trọng thế này,bố em lại buông,hối hả muốn phóng xe về hỏi bà nội em.Xem bà có cách nào giúp chị họ em không.
Sau này ngẫm nghĩ nhớ lại chuyện đó mới biết,hôm đấy chị họ em nói khá là đúng.Số là bố em từ nhỏ cũng được ông bà chiều chuộng.Lớn lên bố em nhập ngũ vào bộ đội,đi chiến dịch bên Cam.Bố em cao to nên được học khóa huấn luyện cảnh binh,trong chiến tranh được điều làm cảnh vệ cho một trung đoàn trưởng.Đánh nhau bên đất Cam với lũ diệt chủng Pôn-pốt.Do là cận vệ cho thủ trưởng nên được lộc lá nhiều.Trong các chiến dịch tiễu trừ tàn dư Pôn-pốt,phá được nhiều kho hàng.
Hồi đấy đơn vị của bố em đánh chiếm được kho cất giấu vàng của bọn địch.Thủ trưởng được cắt phế,bố em cũng được lộc lá tý,được chia hai bình tong đựng nước toàn nhét vàng.Vàng dây,khuyên tai rồi vàng thỏi.Bố em bán một ít về phép ra SG ăn chơi hồi đấy khoảng chừng 20 ngàn đồng bấy giờ.Số tiền ấy mua phải đến ba mảnh đất thành phố.
Bảy ngày tiêu sạch,trở về đơn vị thì bị mất hai bình toong vàng,giấu dưới chân giường.Nghi ngờ bạn lấy nhưng không có chứng cớ,giữ trong lòng.Sau ba năm nghĩa vụ bên Cam,bố em được phân công công tác ở bộ tư lệnh cảnh vệ dưới HN.Chuyển sang chuyên nghiệp,làm được vài năm nhưng vất vả lắm.
Bà nội em mới thương tình khuyên bố em nghỉ việc.Về nhà bà cho vốn làm ăn buôn bán.Bố em lấy mẹ em rồi đẻ ra em.Tiền bạc ra đường bố em cũng kiếm được nhiều nhưng cứ hở ra là tiêu pha hết cờ bạc rồi lô đề.Bà nội bảo mẹ em đứng ra quản lý tiền nong.Vợ chồng khuyên nhủ nhau,bố em cũng bỏ cờ bạc dần và từ khi có em.Làm ăn khấm khá lên dần,được chứ không mất như trước nữa.

Bình luận bài viết