Truyện sex Hiếp dâm tu nữ

Hắn trở về với bộ áo Dòng tu đen trên tay và một bộ đồ lót. Áo của ai đây, hắn đi đâu mà lấy về? Thì ra hắn đã lẽn đến phòng nàng lấy đi bộ áo Dòng của nàng mang đến đây. Tiếng mở cửa làm cho nàng tỉnh dậy. Nàng ngồi lên trong lúc hắn bước tới và đưa cho nàng cái hộp quẹt, một mớ đèn cầy và bộ áo Dòng cùng đồ lót. Nàng đón lấy và nhận ngay ra bộ áo của mình thì mừng lắm, nhưng mặt nàng đỏ gay lên vì e thẹn. Nàng biết hắn đến nhà nàng để đánh cắp, đồ lót nàng giấu rất kỹ dưới đáy tủ mà hắn cũng lục ra. Nhưng thôi kệ, bây giờ nàng rất cần chúng, suốt thời gian qua nàng chỉ mặc toàn quần áo dơ. Nàng muốn nói hai tiếng “cám ơn” với hắn nhưng hình như hắn không có vẻ gì thiện chí lắm. Trân trân nhìn nàng qua khóe mắt của chiếc mặt nạ, hắn quày quặt bỏ đi.

– Anh định đi đâu nữa ? – Nàng chợt bắn tiếng kéo giật hắn trở lại.

Thật tâm thì nàng không thù hắn gì cho lắm, đôi khi tấm lòng bát ái của người tu còn cao hơn người ta tưởng – Nàng là vậy đó! Nàng thực sự muốn trò truyện với hắn hết sức, chuyện gì cũng được. Nàng mong muốn được hiểu về con người hắn nhiều hơn. Khi một con người phạm tội như thế ắt phải có một lý do nào đó đàng sau. Có thể hắn bị thất thường về tâm sinh lý chăng ? Hay một quá khứ đau đớn khó vượt qua được. Biết đâu nàng có thể giúp được hắn không chừng ?

– Tôi gọi anh là … – Nàng nói tiếp – Anh cho đại tôi một cái tên nào đó để dễ xưng hô, tôi không cần biết tên thiệt.

– Tôi thứ Hai, gọi tôi là Hai ! – Hắn do dự trả lời.

Để tránh gây xúc động mạnh không tốt cho hắn, nàng bắt đầu bằng những lời đối thoại đơn thuần.

– Anh ở xứ này bao lâu ? Tôi vừa mới đổi đến đây không lâu – Nàng hỏi.

– Tôi biết vậy. Và đó là một trong những lý do tôi bắt cô về đây – Hắn nhát gừng đáp.

– Chỉ có một lý do đó thôi sao ? Là anh bắt tôi về đây ? Vì mục đích … ?

– Tại cô đẹp …

– Và … ?

– Và cô là tu nữ ?

– Tại sao là tu nữ phải bị bắt đến đây ?

– Tôi ghét tu nữ !

– Tại sao anh lại ghét tu nữ ?

– Cô hỏi nhiều quá ! Tu nữ nào cũng đáng bị trừng phạt cả, đều là giả dối – Hắn gằn giọng.

– Có phải tôi đụng chạm tới chỗ nào gây xúc động đến cho anh ? Không lẽ ai cũng …

– Không, cô không làm bất cứ điều gì sai trái … chỉ ngoài khoác chiếc áo tu nữ. Tu nữ thì phải chịu vậy thôi …

– Anh có quá khứ không tốt đẹp với người tu ?

– …

– Gia đình anh có người làm tu nữ ? – Nàng hỏi tiếp.

– … (Hắn đanh mặt lại)

– Là má anh, chị anh, hay là vợ của anh ?

– Đừng nhắc tới con điếm đó nữa ? – Hắn quát lên.

– Là vợ của anh Hai à ? Tại sao vậy ? Anh có thể kể cho tôi nghe.

– Chính nó, nó là một con điếm chính cống.

– Chuyện đã xảy ra như thế nào ? Vợ anh ruồng bỏ anh?

Phải mất hơn nửa tiếng sau hắn mới bình thản trở lại. Chuyện quá khứ có lẽ là một vết thương sâu hoắm trong lòng hắn. Sau này dò hỏi nàng mới biết: Trước đây hắn yêu thương và đeo đuổi một người con gái sắp thành tu nữ nhưng mải vẫn không được ước nguyện. Và sau đó, hắn được tin nàng xuất tu không làm Sơ nữa để cưới một người đàn ông có địa vị. Được đâu vài năm, gia đình chồng phá sản, nàng mất hết tất cả. Trong lúc túng quẩn đã tìm đến hắn để nương tựa. Sẵn còn yêu nàng, hắn đã chứa chấp nàng và sau đó hắn xin cưới nàng làm vợ vì đã lỡ mang thai. Sau khi sinh đứa con thì hai vợ chồng lục đục. Vợ hắn vốn đã không yêu thương vì hắn nên sớm muộn sau chuyện nhỏ hóa ra to. Hắn thì sáng say chiều xỉn, vợ hắn thì la cà cờ bạc, lêu lỏng. Trong một lần tình cờ trở về, hắn bắt gặp vợ hắn đang chung chạ với một người đàn ông khác. Hắn lao vào đấm đá túi bụi, chuyện ẩu đả dẫn tới cái chết của gã đàn ông đó, và hắn phải đi tù, vợ hắn bưng nguyên cái tài sản của gia đình hắn và đi tái giá nơi khác cùng với đứa con thơ. Suốt thời gian trong tù lao khổ, hắn trở thành một thằng điên, thề sẽ trả thù khi ra tù. Song, sau khi ra tù, hắn tìm mãi vẫn không ra con mụ vợ. Thế là suốt thời gian qua, nay đây mai đó để tìm kiếm không kết quả, hắn dừng chân ở miền quê này dựng chòi sống tạm bợ cho đến khi gặp Quỳnh Mai, thì hắn nghĩ tới chuyện trả thù trên mình nàng. Coi như một hình thức giận cá chém thớt. Bởi hắn cho là không người tu nữ nào tốt cả, và hắn muốn chứng thực ra điều ấy. Chỉ xui cho Quỳnh Mai xuất hiện không đúng chỗ, đúng lúc nên mới bị hắn bắt đến đây.

Hắn dùng dằn bỏ đi, nhưng trở lại với hai thùng nước sạch khác. Nàng vốn biết không hỏi thêm được điều gì nơi hắn nên không định gợi chuyện nữa, và hắn trở ra ngoài. Trời có lẽ đã hoàng hôn nên nàng thấy mát mẻ hơn trước. Thu dọn lại các thứ cho ngay ngắn, nàng vốn là một người ngăn nắp, nàng bước tới sát vách để thay đèn cầy mới và bật viêm quẹt lên. Căn phòng sau khi thắp sáng thấy tươi tắn hơn. Từ tốn cởi hết áo quần dơ bẩn ra, nàng mặc lên bộ áo Dòng màu đen và mang bộ áo trắng đi giặt. Do không có xà bông, nên nàng giặt kỹ từng chút một. Xong thì nàng tìm một chỗ trên đầu giường để máng nó lên. Nàng cẩn thận cất đi chiếc quần lót ở bên trong. Rồi nàng trở lên giường nghỉ mệt. Là lúc nàng nghe tiếng lục đục trên trần nhà. Nàng đoán là hắn đang chuẩn bị bữa cơm tối cho hắn và nàng vì cũng giờ này hôm qua, cũng tiếng lục đục này, sau đó nàng có được một buổi cơm nóng ngon lành; Nghĩ tới thức ăn nàng bỗng thấy đói cồn cào. Nàng mong cho hắn làm xong cho sớm, không phải chỉ để cho nàng ăn thôi, nàng còn muốn có người trò truyện. Dường như nàng không quen một mình suốt cả ngày. Lúc trước, thời còn đi tu, vắng người lắm cũng còn có phó viện đến bắt nàng làm cái này cái nọ, hay các chị em tu nữ vây quanh bàn chuyện Kinh thánh, tệ lắm thì còn được tưới hoa ở hậu viện, chứ đâu có để nàng quạnh quẻ chẳng có gì làm thế này. Bây giờ nàng thà có hắn ở đây bắt nàng làm cái này cái kia, chứ đừng bắt nàng ngồi không, sẽ chán chết!

Sớm sau, nàng nghe tiếng bước chân quen thuộc của hắn trên các nấc thang. Nàng buông quyển truyện xuống và ngồi ngay ngắn trở lên. Hắn bước vào với măm cơm nóng hổi trên tay. Đặt nó lên bàn, hắn kéo rê rê cái bàn đến bên giường của nàng. Quỳnh Mai nhanh nhẹn đứng lên tiếp tay cho hắn. Các món ăn thật ngon miệng, toàn những thứ mà nàng thích. Tự hỏi hắn làm sao biết được điều này, trừ phi hắn rình mò nàng nhiều tháng qua mới thấu hiểu về con người nàng. Các món như canh chua khóm, rau muống xào, cá kho khô … Một chén nước mắm dằm ớt cay làm nàng nhớ đến thuở ấu thời hết sức! Nuốt nước bọt, nàng khen món ăn hắn làm thật ngon miệng. Hắn cười đáp “cám ơn”, đó là lần đầu tiên hắn nói tiếng cám ơn với nàng. Nếu không phải hắn đeo chiếc mặt nạ kia thì chắc mặt hắn lúc này rất hiền lành. Trong một thoáng, Quỳnh Mai thấy lòng mình trở về với con người bình thường chân chính, một con người cần có tình cảm gái trai.

Nàng ngồi xuống ghế, hắn ngồi đối diện. Nàng làm dấu Thánh trước buổi cơm để cám ơn Chúa. Nàng mời hắn ăn. Hắn lắc đầu. Nàng hỏi:

– Sao anh không cùng ăn … cho vui!

– Cám ơn cô, cô ăn trước đi … tôi không tiện.

Chợt nàng nhớ ra, hắn đeo mặt nạ hình sọ người bít tới cằm nên không thể ăn được. Muốn ăn chỉ có cách cởi nó ra.

– Anh sợ bị tôi thấy mặt ? – Nàng hỏi.

Hắn gật đầu.

– Tôi hứa là sẽ không tố giác anh nếu sau này tôi được anh thả …

Hắn lắc đầu …

– Tôi thề với Chúa … với địa vị tu …

Nàng định nói “địa vị tu nữ” thì chợt nhớ ra mình không còn xứng với địa vị đó nữa …

– Xin cô thông cảm. Dù cô không tố giác tôi, tôi cũng không có mặt mũi nào nhìn cô. Cô là một tu nữ tốt. Nhưng tôi biết chắc chắn rằng tôi sẽ lại phạm tội trên mình cô …

Ngưng một lúc, hắn nói tiếp:

– Trừ phi là tôi thả cô ra, nhưng tôi không thể làm điều này được. Có lẽ tôi đã mến cô …

– Xin anh đừng nói vậy, tôi đã hiến mình cho Chúa, cho Giáo hội rồi thì không còn có ý định nào khác. Anh xúc phạm đến tôi thiết nghĩ tôi không còn xứng với Chúa nữa, nhưng mong anh cũng đừng nghĩ đến chuyện riêng tư gì với tôi.

– Tôi biết là tôi không thể nào có được cái ơn huệ đó … nhưng mà thôi, cô ăn cơm đi để nguội. Để tôi mở trói cho cô …

– Không, không cần thiết nếu như anh thật lòng không muốn … một tay tôi ăn vẫn được …

– Vậy thì cô ăn đi.

Nàng gật đầu, cầm đũa lên ăn. Trong lòng ngẫm nghĩ, hắn không phải là một người tệ, bản chất hắn là một người hiền lương biết phải quấy, chỉ là hoàn cảnh hắn phức tạp đã biến hắn như thế mà thôi. Hắn nhìn nàng ăn không khỏi chạnh lòng, người con gái yêu kiều ngày xưa một lòng hắn cảm thương như chợt xuất hiện trong chiếc áo Dòng tu nữ, hiền lành, chân chất. Hạnh phúc nhất có lẽ những phút giây này, bao kỷ niệm đẹp đẽ với cố nhân đang diễn ra trước mặt hắn. Hắn thấy lòng nao nao khó tả, đôi mắt vương vương ngấn lệ.

– Anh sao vậy – Quỳnh Mai chợt hỏi.

– Không … không có chi !

– Sao anh có vẻ có tâm sự.

– Nhìn cô, tới nhớ tới người yêu tôi lúc xưa cũng trong bộ áo này.

– Ơ … vậy xin lỗi anh … đã gợi lại cho anh nỗi buồn xưa.

– Chẳng có gì, đều là chuyện cũ cả … Quen rồi cô!

– Hay là anh kể sơ về đời anh và cô ấy cho tôi nghe đi … trong lúc tôi đang ăn – Nàng hỏi.

– Chuyện tôi có gì đâu mà kể, cô! … Thật ra tôi và cô ấy có duyên nợ, duyên tới rồi duyên đi, chỉ còn lại nợ trả hoài chưa dứt.

– Thấy anh có lẽ triết lý, chắc đời sống tâm tư của anh phiền não lắm.

– Suốt thời gian trong tù mà cô, khổ cái tâm gắp trăm lần cái xác.

– Sao anh không bỏ qua chuyện quá khứ đi để sống một cuộc đời thanh thản. Ai mà chẳng làm lỗi, anh hãy tha lỗi cho cô ấy, thương yêu cô ấy như Chúa đã thương yêu anh vậy!

– Tôi không làm được đâu cô à! Tôi hận cô ấy đến tận xương tủy.

– Nếu anh có dịp trả thù cô ấy như anh nói thì anh mới yên vui hay sao.

– Đúng vậy …! Ngày nào tôi chưa hả dạ là ngày đó tôi như sống trong địa ngục.

– Nhưng nếu anh trả thù cô ấy trên mình tôi anh có được sự hả dạ nào không ?

– Có chứ ! Ít ra cũng giải tỏa sự áp bức trong lòng tôi.

– Áp bức gì ? – Quỳnh Mai hỏi.

– Một áp lực vô hình dày xéo tôi mỗi đêm. Tôi hay nằm ác mộng thấy ma quỷ …, tôi thấy vợ tôi đến giết tôi …

– Thế anh định đối xử với vợ anh ra sao nếu như gặp bà ?

– Tôi sẽ giết bả!

– Anh không sợ đi tù à ?

– Đã từng đi tù rồi, còn sợ chi!

– Anh sẽ được hả dạ khi giết chết bả! Vợ anh có đáng tội chết sao ?

– Đáng chứ … Mấy mươi năm lao tù, cái mạng tôi coi như đã bỏ … bả phải trả lại cho tôi tất cả.

– Anh có nghĩ cô ấy đã một thời là người anh thương nhất không ?

– Nhớ lại thời xưa cô ấy luôn là người tôi tôn sùng nhất, nhưng nhớ lại lúc con tiện tỳ gian dâm với thằng chó chết, tôi khinh rẻõ nó nhất.

– Sự hận thù chất chứa trong anh quá sâu nặng! Tôi không biết có giúp gì cho anh được .

– Có …! Làm người tôi tôn sùng nhất và làm người tôi khinh rẻ nhất.

– Vậy tôi phải đóng cả hai vai trong tuồng kịch anh làm đạo diễn à ?

– Đúng vậy … cô không có quyền lựa chọn. Tôi bắt sao cô phải làm vậy!

– Xin hỏi … không biết anh định nhốt tôi tới bao giờ …

– Tới bao giờ thì kệ tôi … Bây giờ cô có ăn thì cứ việc ăn, được ngủ thì cứ việc ngủ, nghe lời tôi thì tôi đối xử tốt còn không thì cô đừng có trách – Hắn lớn giọng.

– Tôi không trách anh đã hãm hiếp tôi, hành hạ tôi, hoặc để trả thù ai đó trên mình tôi, nhưng xin anh là … được rồi thì hãy tha cho tôi. Tôi còn cha còn mẹ, còn gia đình người thân ở bên ngoài.

– THÔI DẸP ĐI! Cô đừng có trả giá với tôi – Hắn thét lên – Tôi muốn bắt cô đến chừng nào cũng được. Mặc kệ cô có gia đình người thân nào cả …

Hắn đứng lên quạt mạnh cả cánh tay lên trên bàn, tất cả dĩa chén thức ăn đổ lăn xuống đất. Hắn túm lấy Quỳnh Mai nơi vạt áo kéo ghịt về người hắn.

– Con tiện tỳ để ông cho con biết thế nào là bị hành hạ … TỚI ĐÂY!

Hắn lôi nàng qua cạnh bàn, ôm chặt nàng từ phía sau. Nàng dùn dằn, “Anh buông tôi ra có được không, anh làm mạnh quá tôi đau …”. Hắn giật áo nàng xuống, đôi vai trần nàng lộ ra trước ánh mắt sáng hoắc của hắn, “Tao thích làm mạnh đó, được không!”. “Làm ơn nhẹ tay dùm anh …” – Nàng nhỏ nhẹ . Nhưng hắn nào có nghe. Kéo tóc nàng ngược ra sau làm cho cổ nàng trắng nõn lồ lộ ra trước mắt hắn, hắn ham hố kề miệng lên hít hà. Hắn liếm, hắn mút. Hai tay hắn chờn vờn ra phía trước ngược nàng, mơn man. Quỳnh Mai nghe trong lòng đau nhói, cảm giác ngay mông mình một vật cứng chỏi thẳng vào. Bằng một động tác thô bạo, hắn kéo xộc áo nàng xuống, hai tay hắn vồ ngay hai bầu vú của nàng, rồi hắn xọt bụng nàng tuột luôn cái lưng áo cho rơi xuống chân. Chọt bàn tay phải của hắn vào quần lót của nàng, hắn tìm ngay vào chỗ kín của người phụ nữ và nhào nắn cho phủ phê. Tay trái hắn cặp ngang hông nàng không cho nàng cựa quậy. Vì bị trói cả ngay tay nên nàng hơi gặp khó khăn khi chống cự. Thật lòng thì nàng cũng chẳng muốn chống cự làm gì, chỉ qua hắn quá thô bạo làm cho nàng thấy khó chịu nên mới cựa quậy cho có lệ, chứ nàng hiểu rằng trong tình thế này có chống cự cũng vô ích thôi. Sau khi đã lột trần nàng ra rồi, hắn cũng tìm cách để tự thoát y. Nâng Quỳnh Mai lên bằng hai đôi tay khỏe mạnh của hắn, hắn giở trò giao hợp với nàng.

Quỳnh Mai trong tư thế khó khăn không làm gì được. Nàng chỉ biết có chờ đợi những gì sắp xảy ra với nàng. Nàng thấy đau thốn ngay cửa mình, dương vật hắn to đùng dúi dúi vào lỗ âm đạo vốn chưa có nước nhờn. Hắn dùng tay xốc xốc nàng lên đồng thời hắn nhảy câng cẩng như con chuột túi xứ Úc châu, cho tới khi dương vật hắn chu sâu vào trong. Quỳnh Mai bấm chặt bờ môi để tránh bật ra thành tiếng. Cảm giác rợn người khó tả nàng đã biết qua lại tái diễn, một cảm giác khó cưỡng cầu khi lâm vào trạng thái dù lý trí có mạnh mẽ đến cỡ nào. Nàng chỉ còn biết buông lỏng cả tứ chi, xuôi theo cảm giác. Sau khi đã vào sâu trong người nàng, hắn bê nàng hạ xuống đất, đặt nàng trong tư thế tứ chi chạm đất, hắn từ phía sau đẩy phăng phăng tới như một cỗ động cơ chày vỗ vào cối. Những âm thanh bì bạch của da thịt vả vào nhau chảy cả mồ hôi ra ngoài. Thình lình hắn đẩy nàng lật ngửa trở qua , cho nàng nằm ra sàn đất, hắn cặp hai chân nàng hai bên tay nách của hắn và thúc hừ hự như anh chàng phu xe đẩy nước gút. Đến khi hắn thấy hai đầu gối hắn mỏi nhừ, rát buốt, hắn đổi tư thế trèo lên ngực nàng. Hắn dúi dương vật hắn vào giữa hai bầu vú và dùng tay ép hai bên lại. Tiếp tục những động tác giao hợp, hắn phẩy phua với nhũ hoa của nàng … cho tới khi mắt hắn đờ lại, miệng hắn mở to và rên lớn. Trong mắt hắn, khuôn mặt của Quỳnh Mai nhạt nhòa và đẹp lạ thường. Rùng mình, hắn đổ ào một chuổi tinh khí trắng bệt nóng hổi phóng lên mặt nàng – xem hình minh họa. Hai ba đợt sau phun sền sệt phủ khắp mặt của Quỳnh Mai. Nàng nhắm mắt lại, miệng mím chặt, song những lời ban xin tha tội cho hắn chạy quằn quện trong đầu nàng …

Bàng hoàng. Hắn run run đứng dậy. Như chợt tỉnh một cơn mê trước cảnh tượng kinh hồn hắn vừa mới tạo ra. Khuôn mặt xinh đẹp của Quỳnh Mai bây giờ nhầy nhụa tinh khí, nhớ đến khi nãy hắn không khỏi thấy hổ thẹn vì hành vi quá đê tiện của mình. Đứng đực ra đó nhìn nàng, hắn nửa muốn xin lỗi nàng nửa muốn thôi. Còn Quỳnh Mai, nằm trơ trẽn dưới sàn đất, nàng ôm mặt khóc thút thít, có vẻ đắng cay lắm; Nàng như không màng tới chuyện chùi sạch vết dơ trên mặt mình… Một lần mang nhục đã đủ. Hai lần nàng đã không kham. Rồi ba lần, nàng chịu sao thấu. Nàng cảm thấy cuộc đời chắc không còn ý nghĩa để sống tiếp … nhưng biết làm sao hơn… Bao ý nghĩ xấu tốt bấn loạn trong đầu nàng song chỉ tạo sự trống không lạnh lẽo ở thân thể nàng. Cảm giác như chơi vơi lơ lững của một con diều đứt dây …

Cúi xuống lấy chiếc áo Dòng tu đen, hắn bước tới bên nàng, ngồi xuống và trang trọng đưa cho nàng, có ý bảo nàng mặc vào. Nàng vẫn không cử động. Chỉ khóc. Nàng khóc tỉ tê, rõ ràng vết thương lòng đang xâu xé nàng… “Xin lỗi!” – Bằng giọng thì thào hắn nói, và cằm cái áo đưa lên mặt nàng để lau chùi vết loang lỗ đang lan tràn. Nàng để yên cho hắn làm vậy. Cho tới khi hắn lau xong, nàng vẫn trơ trơ như tảng đá. Hắn nói thêm năm ba tiếng xin lỗi nữa, nhưng nàng có lẽ không buồn nghe nên day lưng về phía hắn. Hắn năn nỉ nàng thêm chút nữa song kết quả cũng như nhau. Cuối cùng, hắn đứng dậy, đi vòng qua giường của nàng để lấy chiếc áo Dòng tu màu trắng nàng phơi, hắn phủ lên tấm thân trần của nàng một cách trịnh trọng. “Tôi trở ra ngoài trước, cô nằm đây nghỉ một lát. Sớm mặc áo quần vào coi chừng bịnh …” – Vỏn vẹn chỉ như vậy, rồi hắn bỏ đi.

Quỳnh Mai ngồi dậy. Nàng thấy hơi lạnh. Cái lạnh của thời tiết và cái lạnh ớn vào tận sống lưng khi nghĩ đến chuyện vừa rồi. Mau mắn đến bên thùng nước để rửa mặt, nàng kỳ cọ rất lâu, làm đỏ hết cả da mặt. Rồi nàng tắm thật kỹ lưỡng trước khi mặc quần áo vào. Lên giường, nàng trùm kín mềm lại. Nhớ tới ban nãy, nàng cắn răng ngậm ngùi để rồi bật lên tiếng khóc khôn nguôi.

Sau đó, hắn có trở xuống để thăm nàng một lần và mang cho nàng một cái máy cassette với những bản nhạc Thánh ca mà hắn có. Coi như chuộc lại chút tội lỗi với nàng. Nghe thấy nàng khóc hắn không dám động tới, mà chỉ lui cui dọn dẹp các chén dĩa và thức ăn vức tứ tung trên nền nhà, rồi trở lên nhà trên.

Đêm đó trời trở lạnh. Hắn giật mình thức giấc sau một cơn ác mộng kinh hoàng. Chợt nghe tiếng ho ở bên dưới, hắn lò dò mặc áo quần lại, cầm đèn cầy bước xuống phòng thăm nàng. Quỳnh Mai nằm co ro như con tép bị luộc chín, nàng ho đui đũi đến lồng cả phổi nên âm thanh nghe khản đặc.

– Cô có sao không ? – Bằng một giọng sốt sắng, hắn hỏi.

Quỳnh Mai không đáp, tiếp tục ho.

Hắn bước chầm chậm đến sát giường nàng, đưa đèn soi lên cao để nhìn cho rõ nàng. Nàng trùm kín cả đầu nên hắn không thấy được mặt. Cái mền run run lên mỗi khi Quỳnh Mai bật lên tiếng ho.

– Cô có sao không … Cho tôi sờ thử trán … Chắc là cô nhuốm bịnh rồi! Ho quá …!

Nói đoạn hắn đưa tay sờ lên đầu nàng qua lớp vải mền.

– Trời ơi, cô nóng hổi à ! Trúng gió rồi ! … Để tôi cao gió cho – Hắn thốt lên.

– Không cần anh lo cho tôi … Anh đi đi ! – Nàng thào thào qua hơi thở.

– Không được. Trúng gió rồi sẽ trở nặng thêm nếu …

– Để cho tôi chết đi còn tốt hơn.

– Cô giận tôi à – Hắn nói .

– Giận anh … – Nàng cười khỉnh qua hơi thở – Giận anh làm chi ? Tôi giận tôi thì đúng hơn.

– Cho tôi xin lỗi mà !

– Không cần xin lỗi tôi đâu. Chỉ tại tôi thiếu hiểu biết ! Tôi tưởng sẽ thay đổi được anh.

– Tôi không biết tại sao tôi làm vậy, chính tôi còn không biết tôi là ai! Lúc đó tôi như thấy mình là một kẻ khác … Tôi đáng chết … đáng chết!

– Anh đừng biện luận nữa, việc anh làm chỉ để cho Chúa phán xét – Nàng ho lên – Tôi … ặc ặc … không tin anh đâu …

– Biện luận … Tôi chỉ nói lòng thật cho cô hiểu …

– Tôi không cần hiểu … Anh đi đi !

– Tôi nhất định phải cạo gió cho cô mới được … dù muốn dù không.

Nói rồi hắn nhanh nhẩu bỏ đi và trở về với hộp dầu cù là cùng cái đồng hồ để bàn của hắn. Đặt cẩn thận cái đồng hồ lên đầu giường nàng, mang cây đèn cầy tới soi sáng, hắn mới mở hộp dầu ra. Quỳnh Mai ho lên sù xụ trông có vẻ thểu não lắm. Đỡ nàng dậy, hắn kéo mền xuống. Quỳnh Mai với mái tóc lù xù có vẻ uể oải vô cùng. Tứ chi nàng bủn rủn cả nên không muốn phản kháng gì nữa. Nàng ngồi im, để cho hắn vạch áo nàng lên, hai mắt nàng nhắm chặt, cảm thấy đầu mình nặng chình chịch như có ai đang bổ búa xuống hai bên thái dương của nàng. Cứ thế, hắn cạo miết trên lưng nàng. Các vết gió hình xương cá nổi oằn lên như các lằn roi quất, đỏ chạch. Hắn cạo luôn gáy cho nàng trước khi đỡ nàng nằm ngửa ra để cạo lên ngực nàng. Quỳnh Mai muốn chống cự lắm khi hắn chạm vào vú nàng, song vì quá mệt mỏi nên nàng cứ để yên cho hắn. Cạo gió xong, hắn thoa dầu khắp người nàng. Nàng thấy cả người ấm hơn trước, đầu bớt nhức đi nhiều. Lúc này nhìn lại mới thấy ngực mình mở trần ra, nàng mau mắn khép vạt lại. E thẹn nói:

– Cám ơn anh. Anh đi ra được rồi … cho tôi nghỉ.

Hắn đứng đó trông nàng thêm chút nữa. Đợi cho nàng trùm kín mền lại, có vẻ đã thiếp đi rồi hắn mới bỏ đi. Lát sau hắn có trở lại với một cái nồi bốc khói trên tay và một cái mền vải khoác trên vai.

– Cô ngồi xuống đây, xông thuốc này sẽ giải cảm. Nhà tôi không có thuốc nên chỉ có cách này mới mau hết bịnh – Hắn nói và lay nàng dậy.

Quỳnh Mai lừ đừ nương theo cánh tay của hắn để ngồi dậy. Hắn bồng nàng đặt lên một cái miếng ván để trên sàn nhà. Rồi đặt cái nồi thuốc nóng cạnh nàng trước khi phủ khắp người nàng với cái mền bông hắn mang theo.

– Cô ngồi yên đó năm phút cho mồ hôi vả ra thì sẽ giải được cảm. Tôi hay làm cách này từ nhỏ tới lớn, rất có hiệu quả. Thuốc này xắt ông thầy giỏi lắm!

Quỳnh Mai không đáp lời hắn theo thông lệ hắn hỏi. Có lẽ vì nàng quá mệt mỏi và cũng có lẽ nàng đang bận tâm trong lòng với những gì hắn đang làm cho nàng. Từ ngày nàng rời gia đình đi tu, thì đây là lần đầu tiên có người chăm sóc tỉ mỉ cho nàng khi lâm bệnh. Nàng bỗng thấy lòng mình nhẹ tênh đi, bao thù ghét đối với hắn chợt tan biến …

– Cô nhớ cởi đồ ra, xông thuốc sẽ hiệu quả hơn – Hắn nói.

– Khỏi cần … tôi tự lo được … cám ơn anh!

– Không được, cô nghe lời tôi cởi hết đồ ra …

Không hiểu sao, hắn chỉ nói có hai câu thôi thì nàng đã ngoan ngoãn làm theo. Từ trong mền, nàng cởi từng chỗ một và truyền quần áo ra cho hắn. Hắn bắt lấy và máng lên giường cho nàng. Sau 10 phút xông thuốc, nàng gọi hắn tới để đưa khăn cho nàng lau. Rồi nàng mặc áo vào ngay lúc hắn bỏ ra ngoài. Trở lên giường nằm, nàng thấy đầu bớt nhức đầu hết 9 phần. Nàng định bụng nói tiếng cám ơn với hắn lúc hắn trở lại, nhưng chưa biết có thực hiện được điều đó không vì bây giờ nàng sợ làm thân với hắn lắm! Sợ thân rồi nàng sẽ trở nên tha thứ cho hắn mọi điều …

Hắn trở lại khoảng 10 giờ tối với tô cháo nóng trên tay.

– Xin lỗi cô … chắc cô đói lắm! Ăn tô cháo gừng này vô giải cảm liền – Hắn ân cần nói.

– Cám ơn anh … Tôi không muốn … miệng mồm tôi thấy chát đắng.

– Đó là triệu chứng của bịnh, cô phải ráng ăn để lấy sức.

– Chắc không ăn …

– Cô muốn tôi đúc cho ăn …! Lúc nhỏ, tôi bịnh má tôi cũng thường hay đúc cho tôi …

Truyện sex Hiếp dâm tu nữ
5 (100%) 2 votes

Bình luận bài viết