[Truyện ngắn] Yêu cháu gái hiệu trưởng (Chap 8)

(Mobiblog.Org)
Từng đợt học sinh úa ra như tổ kiến màu trắng, lốm đốm vào đó vài bạn học sinh thường phục, những tốp học sinh đứng đợi nhau cười nói vui vẻ, vài ba đứa con trai ngịch ngợm như chưa dứt cuộc vui (cháu tả sâu đoạn này cho các cô chú nhớ lại thời học sinh chút ). Thấp thoáng sau những đám học sinh kia là… em, em vẫn đang hồn nhiên vui tươi bên cạnh mấy nhỏ bạn gái và “1 thằng” (mình hơi ghen >.<). Trời thằng nhãi đó nói gì mà em cười hoài zạy??, tý phải tra khảo mới được, em tạm biệt đám bạn, tung tăng như 1 chú sóc đẩy cửa đi vào quán trà sưa, mấy tốp bên kia cũng là bạn em hay sao mà mấy đứa cũng vẫy vẫy cười nói, em chợt quay ra mình chỉ chỉ cười nhẹ, cả đám nhìn theo hướng tay em là.. mình cả lũ - Ồ...ồ ghê nha... 2 người cứ tự nhiên - vài 3 đứa con gái thọt câu làm mình ngượng nóng hết mặt Em cười nhẹ chữa ngượng, kéo ghế ngồi đối diện mình - Ủa, hương cacao của em đâu - em làm mặt dỗi - Tự gọi đi Em hơi nhíu mày về thái độ lạnh nhạt của mình, thật ra mình đang cố giả vờ diễn màn tra khảo em về thằng đi cùng em kia là thằng nào. Em vẫn hồn nhiên vẫy tay gọi chị phụ bàn - Cho em 1 côc cacao loại bự nha chị - quay ra mình cười cười - Hì, sao zạy, mặt xị ra zạy, cười lên coi - với tay qua kéo 2 má mình, thật hết chịu nổi cái nhí nhảnh của em -.-! Mình gạt nhẹ tay em ra, hút 1 hơi trà sữa rồi nói - Vâng, chị có anh đẹp trai cao to kia kể chuyện cho cười ha hả, tui thì làm gì có ai Mặt em ngơ ngác vẻ giận dỗi khi mình thay đổi cách xưng hô lạnh nhạt như vậy - Ơ... đó bạn em mờ - tay em đan vào nhau làm vẻ mặt trẻ con giận dỗi, xinh không tả được, mỗi lần thế là yêu lắm cơ nhưng mà vẫn nghiêm khắc tiếp tục tra khảo Mình bắt đầu thấy hứng thú với việc này, tiếp tục lấn tới - Ờ sao không theo "bạn ấy" đi về luôn đi, cười suốt đường đi ra đây với tui làm gì - mình bắt đầu trầm giọng xuống Em vẫn cúi đầu nhận tội như 1 đứa trẻ bị bố mẹ mắng, chợt thấy vai em rung nhẹ tóc mái phủ xuống má, móa em đang khóc à?! trời đất, mấy đứa bạn em bên bàn kia chợt quay sang nhìn em rồi lại nhìn mình, vài đứa tỏ vẻ không hài lòng. Thôi chết, bớt hỏa bớt hỏa, mình quay ghế sang bên phía em, đặt nhẹ tay vào đôi tay đang đan vào nhau 1 cách lúng túng kia - Thôi anh xin lỗi, em khóc hả? anh đùa chút thôi làm gì dữ dội vầy - xoa nhẹ bàn tay em mặc cho em cấu đau điếng @@ Em chợt ngẩng mặt lên, chỉ hơi ửng đỏ do máu dồn lên, chứ chẳng có nước mắt nước mũi gì sất! - Ai ui da, đau đau... - giật nảy người khi em cấu chặt bắp tay mình - Cho chừa nha, em không có vớ vẩn với ai đâu nha, anh đừng tưởng em hiền mà lấn tới, sang ghế kia ngồi đi - em trừng mắt nói Trời lúc nảy là nữ sinh thây ngơ bao nhiêu giờ ghê quá trời, mấy "hành động" yêu thương của hai đứa thu hút ánh nhìn của những "khán giả" bên bàn bên kia. Vâng! lại nhục tập 2 , chị phụ bàn mang trà sữa đến cũng mỉm cười tủm tỉm nhìn vào mình @@ - Rồi gọi em ra đây làm gì - em hút rột 1 hơi trà sữa nói - À chết quên - mình chơt sực nhớ ra buổi dự giờ sáng nay Kể 1 tràng lan đại hải về buổi học sáng nay nào thì đã dơ tay kiếm điểm trong mắt cô T như nào, trong giờ học thì tung hoành ngang dọc bằng những câu trả lời như vũ bảo và mình cũng phải lược bớt cái tình huống đầu ngố tồ của đầu tiết =)). Lúc mới nghe đến cô T em có vẻ ngạc nhiên và đôi chút e ngại rồi em cũng dãn ra theo dòng mạch kể của mình - Đấy, thấy anh giỏi hem - hút 1 ngụm trà lấy hơi - Uhm tính bác T là không thích khoa trương anh à… What?!! Vậy mọi công sức dơ tay, hăng hái của mình chỉ càng làm cô T khó chịu hay sao hả trời!!!, thật ra sau này mới biết là cô khen mình lắm chứ bộ, tự nhiên thấy đâu ra 1 thằng con trai hăng hái hơn cả mấy thím gái kia, nghĩ lại thấy mình trẻ con vãi cả đạn - Trời, thế cô ghét đứa nào hay "sĩ diện" lắm hả?!! - mình hỏi ngay tức khắc - Uhm... hì trong mặt anh buồn cười quá, không hẳn nếu anh làm thế cũng tốt thôi, bác chắc cũng có ấn tượng đôi chút về anh cũng tốt hì - em mỉm cười nhẹ *Gật* *gật* uhm em nói cũng đúng, mình thầm nghĩ trong đầu, 2 đứa lại cười nói vui vẻ về chuyện trường lớp hôm nay - Cậu bạn kia là ai vậy em? - À học cùng lớp với em đó, tên là Thường, cậu này có người yêu rồi anh đừng khỏi lo, người iu cậu ý cũng xinh lắm cơ mà em vẫn xinh hơn Mình đang uống trà sữa giả bộ sặc - Hụ... hụ... óe =)) Em cũng cười nghiêng ngả - Không đúng sao? - em cười cười vẫn ngậm ống hút Cả hai đứa tiếp tục nói cười quên mất thời gian, chợt em nhìn lên màn hình điện thoại giật mình nói - Thôi chết! xém quên, thui thui em phải về nha 11.15 rồi - Có gì mà vội v? - Thui khi khác em nói cho, rm về nha *Gật* Em dắt xe ra khỏi hàng xe, vẫn không quên đeo khẩu trang rồi vít tay lái phóng đi, thiệt tình trời nắng trang trang thế mà chẳng bao giờ chịu mặc áo chống nắng, nhiều lần nhắc em rồi mà vẫn không chịu mặc, đeo mỗi cái khẩu trang @@ con gái gì mà chẳng sợ đen cơ mà em cũng trắng phết chẳng như mấy girl bây giờ nắng ửng lên cái hét như điên =)) Thôi cũng về thôi... nhấp 1 hụm trà sữa - Chị ơi tính tiền - vừa nói mình vừa móc tiền ra Chị bán phụ bàn lầm bầm nhẩm tính mấy món trên bàn - .... Tất cả hết 60 em - trên bàn nào thì bim bim, hướng dương, kẹo mút nữa @@ Đệch lắm vậy trời!, thật sự cháu là học sinh gia đình cũng gọi là trung bình không khá giả, tiền tiêu vặt không như mấy chú anh trên voz bây giờ ngày tiêu ít cũng củ (chẳng biết chém hay thật ). Tiền trong túi còn 30 chục, đệch, lại lầm lũi mở khóa cặp ra còn 50 chục nữa, sống rồi đưa tiền cho chị phụ bàn mà lòng đau như cắt T.T. Tháng này mì tôm kháng chiến trường kì rầu, lầm lũi dắt xe đạp đi về... Haizz, thêm 1 chi tiết đáng buồn là sáng nay cháu vừa đánh nhau vì là cái thắng 11a1 lớp bên chửi thằng Còi (thằng bé nhất lớp mà cục), ức quá thằng bé mới cầm cả cái ô phi thẳng mặt thằng C, 2 thằng lao vào nhau đấm đá túi bụi, Còi choắt choắt thế nên bị nép vế, thế này là không ổn cháu cũng nhảy vô @@ (cái tính mình không thể bỏ được) con trai lớp a1 cũng xung máu nhảy vào ăn thua đủ, con trai lớp cháu thì ít, có 6 thằng, 3 thằng cô hồn kia không biết bién mất hút đi đâu (chúng nó ăn sáng) để 3 thằng cháu ở lại chọi với cả đống kia (lớp a1 là khối C nhưng cũng tận 10 mấy đứa trai). Kết cả là Còi ăn nhiều nhất, thật sự đi đánh nhau mà thua là rất cáu , khổ thân Còi nhà ta đã yếu mà cứ thích ra gió, cháu ăn cũng nhiều chảy máu môi may không sưng mắt không chẳng biết về ăn nói bố mẹ sao nữa, cháu thề mấy thằng ranh kia có ở đây cháu cân tất (oai tý thôi ốm nhom à). Mai cháu sẽ update "chiến sự" sau giờ làm ván Dota đã khà khà

Bình luận bài viết