Tôi Yêu Em Cô Bé Ngốc À Full

Mùa đông lại đến, cái không khí se se cũng ghé qua, nhưng cái đất Sài thành chẳng thay đổi là bao. Bảo cũng vậy, nó là một cô bé ương ngạnh, luôn tự tin về vẻ ngoài của mình nào là mắt 2 mí, mi cong vuốt, đôi môi nhỏ xinh má phúng phính và cái dáng hình cân đối tầm mét 6, đặc biệt nhất là có mái tóc tém làm tôn lên vẻ trẻ trung và lém lĩnh của nó. Nó có một gia cảnh bình thường có ba có mẹ và là con một, nhà có không quá giàu có cũng chẳng nghèo đến nỗi phải vác mũ ăn xin nói chung là khá giả, bình thường, nhà nó là một tiệm bánh kem khá đông khách.
Năm nay nó đã tròn 16 cái tuổi mà mọi người gọi là tuổi mộng mơ. Thấp thoáng nó đã là nữ sinh cấp ba rồi đã thế nó lại là một con nhỏ học cực kì giỏi nên được tuyển thẳng vào ngôi trường dành cho nhà giàu học giỏi (có nhà giàu học ngu hay hok thì t/g còn chưa chắc) nên ba mẹ nó rất tự hào về nó.
Hôm nay là ngày đầu tiên đi học nên nó rất hào hứng, nó là đứa có tính tự lập nên chả cần phiền đến ba mẹ nó có thể tự đi học. Nhưng nó không đến trường với mái tóc tém kiểu mượt mà mà thay vào đó là mái tóc đen giả ngắn và cái mái ngố tàu, thêm vào đó là mắt kiến của các cụ 50-60t dày 5 đi-ốp. nói chung bây giờ nó là 1 đứa xấu xí vì hok muốn ai để ý.
Nó cùng bộ dạng “mới” đến trường = xe đạp
_các em, lớp ta hôm nay có hs mới,các em nhớ giúp đỡ bạn – bà cô nói – em vào đi
_chào các bạn mình là Huỳnh Ngọc Bảo, mong các bạn giúp đỡ – nó vui vẻ chào hỏi
_chài, lại là một con ngốc nữa, chả có gì thú vị – nữ sinh 1
_ừh, xấu quắc – Nữ sinh 2
_phew….. – nó lặng lẽ thở phào khi nghe những lời nói đó
_thưa cô, em vào lớp được chứ? – một tên con trai bước vào
_ừh em vào chỗ ngồi đi – bà cô mặt hơi xanh
_áááhhh…. anh Vương , anh Vương – đám nữ sinh như nhoi
Nó thì vẫn ngồi đó, tay cầm quyển sách tỏ vẻ “mọt sách”
ng` được gọi là Vương bước xuống chỗ trống bên cạnh nó, nhìn nó rồi nói nhỏ
_hs mới à? thú vị đấy – Vương cười thầm
Nó cũng chẵng buồn để tâm, tiếp tục “sự nghiệp”
“reeeng…” giờ ra chơi, tên bên cạnh nó vừa bước ra thì cả lũ nữ sinh ùa theo. Nó cũng phải công nhận hắn đẹp thật như hoàng tử vậy, mái tóc nâu thẳng bồng bềnh cắt kiểu Hàn quốc, đôi mắt màu xanh biển, mũi cao thanh, miệng không quá rộng, nói chung là rất charming. Nhưng đối với nó quá rắc rối nó không muốn dây dưa với loại người đó.
_này, Bảo ơi~! – một đứa con gái gọi nó
_có chuyện gì sao? – nó ngơ ngơ
_có người muốn gặp bạn ở sân sau
_vậy sao, mình xuống liền – nói thì nói thế nhưng nó rất cẩn trọng, nó nắm bắt thông tin rất rõ, các vụ bạo lực học đường thg` xuyên xảy ra, nên nó khá lo nhưng vì nó có chút ít võ công do sensei “baba” truyền dạy
Nó ra sân sau nhưng chẳng thấy ai, nó đành gọi khẽ
_có ai không?
_…………… – không ai trả lời
Nó chỉ đành bước đi nhưng đâu dễ vậy nó đang bước thì bỗng “ào” một lèo nước đổ vào người nó từ đầu đến chân, ướt nhẹm….
Nó chỉ đành bước đi nhưng đâu dễ vậy nó đang bước thì bỗng “ào” một lèo nước đổ vào người nó từ đầu đến chân, ướt nhẹm….
_hahahaha…. – những tiếng cười đáng ghét của bọn nhà giàu đáng ghét – đáng đời, nghèo mà dám bước tới cái trường này
_các người là ai? tại sao lại làm vậy với tôi? – nó lúc này như con mèo mắt mưa
_là ai ư? là fan của Ngũ Vương – một con nhỏ trông có vẻ đứng đầu
_nhưng Ngũ Vương thì có liên quan gì đến tôi -nó bực tức
_thì hok liên quan nhưng Long Vương sai bọn tao làm thế
_nhưng tôi đã làm gì Long Vương của các người chứ – nó la lớn
_thích thì làm , mày là con học sinh mới, lại là d8ứa nhà nghèo nên Long Vương có hứng thú
_máy người thật quá đáng – nó nói rối tức mình bỏ đi
_mày dám ăn nói với bọn tao kiểu đó nữa sao? đồ *******
_lần thứ 2 cô xúc phạm tôi rồi đó, cẩn thận – nó nói vẻ cảnh cáo
_xúc phạm? thì sao? – con nhỏ chảnh chọe đó bước đến và “bốp” – như thế này thì sao? – một cái tát dành cho nó
_tôi nói rồi lần thứ 3 cô xúc phạm tôi – nó nói nhưng mắt đỏ ngầu
_hứ mày tưởng mày ngon lắm sao, đồ hạ lưu – nhỏ ” chảnh chọe” vừa dứt lời thì “bốp” lần này là nó ra tay
_mày, con ranh này – miệng từ khóe màu con chảnh chảy ra – tụi bây, chơi nó
Bọn nhà giàu lao vào đánh túi bụi nhưng chả trúng cái nào nó né được tất, nhưng hok đánh lại chỉ đỡ thôi nhugn7 tụi kia cũng đủ bầm dập
_hãy nhớ, sức chịu đựng của con người có hạn thôi – nó nói rồi bỏ đi
“hừm, được lắm” một tên con trai nhìn từ tầng thượng vẻ thách thức
[hihi tiện thể t/g bật mí luôn nha, Ngũ Vương có 5 thành viên gồm 3 trai 2 gái là những công tử tiểu thư có quyền lực và giàu sang nhất trong trường
Long Vương:Vũ Thiên Vương là công tử độc nhất của tập đoàn Hắc Long, tính tình ngang tàng lạnh lùng, xem thường người thấp bé yếu kém hơn mình (kha khá giông Goo Jun Pyo)
Xà Vương: Đinh Ngọc Vy con gái tập đoàn Đinh Mẫn, tính tình hay ghen tị, hơi gian ác nhưng thẳng tính nhưng lại hay nhõng nhẽo, theo đuổi Vương
Ưng Vương: Quách Bảo Doanh, con trai lớn tập đoàn Queen, tính hơi lạnh, sống nội tâm nhưng thật ra rất ấm áp, thích Vy
Hạt Vương: Diệp Minh Anh, con gái cưng tập đoàn JK, tính tình vui tươi, nhưng nhu nhược, mềm yếu là GF của Kỳ
Sư Vương: Quách Gia Kỳ, con trai thứ 2 của Queen, em song sinh với Doanh, tính tình mạnh mẽ, vui tính, ngay thẳng nhưng khá bướng
Chú ý: thành viên của Ngũ Vương chỉ toàn là hotboy vs hotgirl
Sau ngày hôm ấy, nó chẳng thấy bọn Long Vương có động tĩnh gì cả nên cũng an tâm phần nào nhưng vẫn còn khá đề phòng.
Vào một buổi chiều, tại lớp nó giờ ra về
_wey, ra đây nói chuyện chút đi – một con nhỏ ngoắc nó
_gì? – nó khó chịu nhưng cũng ra theo, nhưng đi một hồi nó cũng lại quay lại cái sân sau chết tiệt ấy .
_có chuyện gì sao? – nó hỏi
_……. – mấy nhỏ (lại là mấy nhỏ đó) hok nói gì chỉ cười
_đừng vòng vo nữa mày muốn gì? – nó hơi bực
_solo – con đầu đàn lên tiếng
_sao cơ? solo áh? – nó tỏ vẻ ngạc nhiên – thế mấy người hok sợ sao?
_sợ ư? tao chưa bao giờ biết sợ cả chỉ lo là mày hok dám thôi – tụi nó cười khẩy
_tao không muốn đánh nhau – nó chỉ nói nhiu đó rồi quay đi
_nó sợ kìa tụi bây, đồ cái con chết nhát, cái con xấu xí – con đầu đàn nói
_1 lần – nó nói hok quay đầu lại
_……… – bọn kia nín bặt
Nó ngừng lại một chút nhưng chả đứa nào dám hó hé gì nên nó đi luôn.
Ra đến nhà xe lấy xe thì, “tèn ta ren” xe nó bị đập nát như tương, nó chẳng chấp nên bỏ xe ở đó và quyết định …đi bộ.
Về đến nàh
_xe con đâu hả Bảo? – mẹ nó
_dạ con tông xe, nhưng mẹ đừng lo con nhảy ra kịp nên chỉ có cái xe là nát bấy thôi nên con bỏ lun òi – nó nói để mẹ nó đừng lo
_thế ngày mai con đi = gì?
_dạ, con đi bộ cũng được – nó uể oải – thôi chào mẹ con lên lầu.
Một ngày mỏi mệt của nó lại trôi qua
Sáng hôm sau, nó đi bộ đến trường đang đi thì
“kéttttt…” – một chiếc mô tô trắng đứng trước mặt nó
_xin lỗi bạn, hình như chúng ta học cùng trường thì phải, bạn có cần quá gian hok, sắp trễ rồi đó – một tên con trai cực kì đẹp trai có mái tóc nâu được chải dựng lên mắt thì to mũi cao, miệng cười tươi
_vậy thì cảm ơn nhiều – Nó nói rồi nhảy lên xe ngồi cho tên đó phóng đi
_cô tên gì vậy? – hắn nói vọng ra sau
_Bảo, còn anh?
_Hoàng
Ngồi chừng 10″
_cảm ơn tới trường rồi – nó nói rồi đi vào
Nó cho cặp vào ngăn bàn và thấy 1 tờ giấy
“2h` chiều công viên Royal”
_hừm lại nữa sao – nó chỉ nói thế rồi lại tập trung vào việc khác
“reeeeeng….”
_hôm nay lớp chúng ta có thêm một học sinh mới
_Chào các bạn mình là Trương Minh Hoàng, mong các bạn giúp đỡ
_wow…. thật là mỹ nam mà …
_đẹp trai wó mảy ơi
_……v…v….
_im lặng, Hoàng em xuống chỗ Bảo ngồi đi
Nó vẫn còn đang say sưa cuốn sách,
_chào bạn, mình là Hoàng – HOàng đưa tay ra
_thật là……. là cậu bạn ban sáng – cậu là hs mới àh? – nó đơ người
_ừh, bạn cũng học lớp này ư? thật là trùng hợp – Hoàng cười vô tư – chúng ta làm bạn nhé?
_hok chê tôi xấu xí chứ? – nó hỏi lại
_nhầm nhò gì miễn là bạn tốt hơn những người kia là OK rồi
[TRương Minh Hoàng : con trai độc nhất của tập đoàn Bạch HỔ, đối thủ đáng gờm của Hắc Long, tính tình vui vẻ, dễ mên, hòa đồng]
Giờ ra chơi nó vs Hoàng cứ bám rít lấy nhau, vì Hoàng là ng` bạn đầu tiên của nó và nó cũng vậy.
GIờ ra về nó cũng quá giang về luôn quên mất tờ giấy hẹn với Ngũ Vương
Tại công viên Royal
“hừm nhỏ đó hok tới sao?”
“dám thất hẹn với Long Vương cô sẽ biết thế nào là lễ độ ”
Buổi sáng, nó thức dậy soạn cặp
_huh? cái gì đây? – nó móc ra tờ giấy
_ấy chết, Ngũ Vương, thôi tiêu mình rồi phải làm sao đây? ….thui chuyện gì tới sẽ tới
Nó biết thể nào Ngũ Vương cũng hok tha cho nó nhưng nó vẫn phải đến trường
_ê “mọt” 4h` sân sau, nhớ đó- lần này chính miệng Vương “mời” nó – không đến thì cô biết mình sẽ ra sao rồi đấy, Vương cầm cây bút chì bẻ đôi
_đc – nó nói nhưng hơi sờ sợ
_HOàng hôm nay về 1 mình nhe tui có việc phải làm oỳ
HOàng chỉ mới đến thôi là đã tự tạo lập cho mình một Fanclub nên chẳng bao giờ hắn phải đi một mình
Đúng 4 giờ, tại sân sau, nó đến nhưng chẳng thấy ai
_đồ nhà nghèo – một con nhỏ xuất hiện
_chẳng phải tui đã nói với mấy người rồi sao? trí nhớ kém đến nỗi quen luôn rồi hả – nó nói giọng thách thức
_không lôi thôi nữa, tụi bây nhào vô – một con ra lệnh cả đám nhảy đến vây đánh nó, một cú đá, nó đỡ được, một cú đấm nó cũng đỡ được cả bọn nằm xả lai
_tụi mày muốn gì nữa đây?
_muốn gì ừ? – một con nhỏ đanh đá
_muốn …..
Bỗng “bốp” có gì đó sau lưng nó, nó định quay lại nhưng quá muộn
“sao thế này, đau quá, sao chóng mặt thế này, bọn đánh lén” – đúng nó bị đánh lén và bất tỉnh
$ tiếng sau
_aaa… đau đầu quá – nó tĩnh dậy nbưng đang trong tình trạng “chân trói tay còng” nên chẳng thể nào nhúc nhích được
_đây là đâu……. có ai ở đó không? – nó dùng hết sức la lớn
_cô đấy cô bé ạh – Vương cùng Ngũ Vương xuất hiện
_anh….. – nó tức tối nhưng chẳng làm gì được
_thôi được rồi, tôi có một điều kiện, nếu đồng ý cô sẽ được tự do
_là gì? – nó bực dọc
_osin cho tôi – Vương nói nhưng hok nhìn nó
_làm osin cho anh áh? không đời nào – nó cương quyết
_nếu hok thì…. – Vương bước lại gần nó
_anh định làm gì …. – nó sợ
Vương vẫn cứ chồm tới giơ tay lên rút chiếc kính bà lão dày 5 đi- ốp
_để xem cô còn nhìn được hok nhé – Vương vửa nói vừa bẻ gọng nhưng chẳng thấy nó la óh gì cả nên hắn cuối mặt xuống mặt nó
_……… – 4 mắt nhìn nhau
“huh? nhỏ đây sao, sao mắt nó đẹp dữ vậy?”
Trước mặt Vương bây giờ là một con b1 mắt to màu nâu mật ong, đôi hàng mi cong vuốt, làn da trắng hồng, mịn màng như em bé, đôi môi nhỏ xinh đơm chút màu hồng nhạtchỉ có điều trên đâu nó là mái tóc ngô ơi là ngố.
Mặt Vương bây giờ đỏ gay
_thôi hôm nay là đủ rồi thả cô ta ra, mai mốt sẽ tính tiếp – Vương ngượng ngùng nói
_tại sao chứ? chúng ta còn chưa xử lí nó mà – Vy đanh đá nói
_hii, Minh Anh, thấy gì hok? Long Vương của chúng ta đỏ mặt trước con bé đó đấy – Kỳ vừa nói vừa cười với MAnh.
_ùh – Hạc Vương đồng tình
_thôi chúng ta đi – Doanh thúc
“hừm, mày chưa xong với tao đâu” Vy cay cú
Và cuối cùng là nó được thả nhưng kính bị hỏng
“thật là phiền phức, hok ngờ cái bộ dạng xấu xí cũng chẳng giúp ít mà lại còn làm mình khổ sở” thế rồi nó quyết định trở về ban đầu
* * *

* * *
Sáng hôm sau nó đến trường = một hình dáng hoàn toàn khác: tóc tém cắt kiểu thay cho tóc mái ngố tàu, đôi giày đen nhẽm được thay = giày búp bê, chiếc váy đồng phục thì ngắn hơn, chiếc cặp táp đen sì thay bởi chiếc ba lô xinh cùng một vài phụ kiện rất ư là style , nói chung nhìn nó bây giờ rất rất là sành điệu.
Nó đến trường mà ai ai cũng chằm chằm, ánh mắt ngưỡng mộ có, ghen tị có, từ già đến trẻ ai ai cũng chú ý tới nó cả và tất nhiên có cả NgũVương.
Nó lại chăm chỉ cầm cuốn “nhắm mắt thấy Paris” của Dương Thụy cứ như chưa có chuyện gì xảy ra. Còn Hoàng thì tung tăng tạm biệt fan vào ngội cạnh nó
_êy, bà biết tinh gì chưa? tui nghe tụi fan nói trường ta mới có hotgirl chuyển vô đó. – Hoàng hí hửng
_vậy àh? lại là học sinh mới – nó hơi ngán
_tui nhất định phài cưa đổ nhỏ đó mới được – Hoàng có vẻ quyết tâm
_ông tự tin quá ha – nó mỉa
_chớ sao? mà nèh, sao tui nói chuyện vs bà mà bà cứ “chăm chỉ” đọc sách thế hở? bỏ xuống coi – Hoàng gặt phắt rồi nhìn nó = ánh mắt “điện giật” => “đơ người” => “đứng hình”
_làm gì mà nhìn ghê vậy? mặt tui dính gì àh? – nó vẫn ngơ ngơ
_có phải là bà hok Bảo? – Hoàng vẫn chưa tĩnh
_chớ ai vô đêy – nó nói
_tát tui 1 cái đi – HOàng còn ngây ngớt
_hok rãnh, bộ tui khác lắm sao? chậc chậc để kể cho nghe ………v……vv…. – nó kể từ đầu tới cuối
_àh ra là vậy, hèn gì bọn fan nó hok nhận ra là phải ùi, sợ thay đổi một trời một vực mà – Hoàng nói như biết nhiều lắm – nhưng tiếc quá
_huh? tiếc gì? – nó tròn mắt
_người đẹp bên cạnh lâu nay mà mình hok biết, thật là ngu quá – Hoàng nhăn nhở
_dẹp, vô học roài kìa – nó đánh Hoàng một cái rõ đau
Vẫn như thường lệ, Vương lại vào lớp trễ mặc dù đến trường rất sớm, hắn nhìn nó chằm chằm làm nó hơi ngài ngại
“sao nhìn? nhìn hoài vậy? chẳng lẽ khác biệt tới vậy sao? thật là phục mình quá, hehe” nó tự cười thầm.
Giờ ra chơi, một nhỏ fan của Ngũ Vương
_sân sau
_hừ, lại nữa ư? – nó thở dài
_có chuyện gì sao? – Hoàng kéo tay nó lại
_hok có gì đâu, đừng hỏi nhiều
Tại sân sau, Vương đã đứng chờ sẵn và hok có một đứa Fan nào
_có chuyện gì? – nó bực dọc
_chiều nay rãnh hok? – Vương hỏi
_rãnh, thì sao?
_5h` tại Chereston restaurant
_tại sao phải đến? hok thích đến thì sao? – nó hếch mặt
Vương tiến lại gần nó kề sát lỗ tai nó
_thì cô nên cẩn thận thì hơn
Nó hơi xanh mặt
_ơh…. – nó ú ớ chẳng kịp nói gì thì Vương đã đi từ lúc nào
Ở tần thượng
“hừm, mày dám dụ dỗ Vương, rồi mày sẽ hối tiếc” – Xà Vương nghiến răng ken két
Các tiết học lại trôi qua, giờ ra về
_Ngũ Vương muốn gặp mày – một con fan
_sao cơ? mấy người đó hok thấy mệt sao? – nó ngán ngẩm quay qua Hoàng – hum nay ông về trước đi
Nó đi theo con fan để Hoàng ngẩn ngơ chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra…
Nó đi theo con fan để Hoàng ngẩn ngơ chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra…
Tại sân sau
_mấy người hok thấy mệt sao? – nó hỏi
_mày là con hồ li tinh – Xà Vương từ sau bọn Fan bước ra – sao mày dám cướp Vương khỏi tay tao
_huh? cô nói gì? tôi nghe hok hiỉu? – nó thật sự hok hỉu
_mày còn nói là hok biết sao? đúng là trơ trẽn – Xà Vương tiếp tục
_tui thật sự hok hiểu? – nó bực thật sự
_tụi bây, đánh nó cho tao – một con nhỏ đầu đàn ra lệnh
Tụi nó bắt đầu nhào vô, đánh nó túi bụi, ban đầu nó còn đỡ được máy cái nhưng về sau vì bọn Fan quá đông nó trụ hok nổi nên cũng bị đánh lại
“bốp” có cái gì nó đá mạnh vào bụng nó, nó đau, rất đau, rồi quỵ người xuống, bất tỉnh
_dừng tay lại – Hoàng từ đâu chạy tới
_hừm hắn ta là ai thế? – Xà Vương hỏi fan
_là hs mới chuyển đến
_các ngơi ỉ đông hiếp yếu như thế mà còn ra thể thồng gì nữa, lần sau mà còn tái phạm thì đừng có trách – Hoàng nói mà mắt đỏ ngầu làm cả bọn phải khiếp đảm, anh bế nó lên – xin lỗi, đã đến trễ, là lỗi của tôi
5h`30 tại Chereston Restaurant
_nhỏ này, nói hok đến là hok đến thiệt sao? mai là cô sẽ chết với tôi – Vương bực tức đi qua đi lại, anh đã tốn tiền bao cả một nhà hàng vì nó mà nó lại…
“cạch” tiếng cửa phòng cấp cứu
_bác sĩ, cô ấy có làm sao hok bác sĩ? – Hoàng lo lắng
_cũng may là không sao , chỉ có vài vét trầy ngoài da thôi, cô ấy nghĩ vài ngày là có thể khỏe lại thôi – Bác sĩ nói thế làm Hoàng an tâm
Hoàng chạy vào phòng hồi sức, nó vẫn nằm đó, vẫn bất tĩnh, anh tiến lại gần nó và nắm tay nó
_xin lỗi, đã để cô chóng chọi một mình – mắt anh nhắm nghiền đặt lên trán nó một nụ hôn thầm mong nó mau chóng khỏe lại.
“hừm” mắt Hoàng rực lên ngọn lữa tức giận nhìn vào không trung.
Thấm thoát đã được 3 ngày và nó đã tỉnh, ba mẹ nó cũng biết chuyện nó bị “xe đụng” nên đã lên thăm Hoàng cũng vậy, anh thăm nó thường xuyên hơn.
Tại trường M (trường của nó) tại sân sau, có 2 chàng trai sở hữu nét đẹp tuyệt trần nhưng lại đang đối đầu
_nhỏ đâu, anh đã đưa nhỏ đi đâu? -Vương nói giọng bực tức
_bệnh viện – chỉ vẻn vẹn 2 từ Hoàng trả lời
_tại sao lại là bệnh viện? – Vương ngu người
_còn dám mở miệng hỏi nữa sao? – Hoàng nói = giọng khinh bỉ
_anh nói gì? tôi hok hiểu – Vương thật sự hok biết
_anh đang giả vờ hay thật sự hok biết? chính anh là người đã làm cô ấy ra nông nổi này – Hoàng căm phẫn
_tôi đã làm gì chứ? – Vương lúc này bực hết chịu nổi – hãy mau nói tôi biết đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy?
_tự hỏi bạn gái anh ấy? – Hoàng nói rồi bỏ đi
_huh? bạn gái ư? – Vương 100% chả hiểu quái gì cả (thực chất cũng như bao hotboy khác, nhiều người theo đuổi nhưng chưa thực sự có đối tựơng)
Sáng hum sau, nó đi học lại, vẫn còn hơi đau nhưng nó quyết hok nghỉ nữa vì nó đã “cúp” quá nhiều ngày (có 3-4 ngày cũng la, siệng hết sức) vẫn là cái hình hài sành điệu đó mà đến trường, nó hok muốn ai thấy nó yếu đuối vì đau.
_êy, bà khỏe rồi hả? – Hoàng đi bên cạnh nó
_ùhm, Thanks ông nghen! chuyện hum bữa áh – nó nói nhưng hơi ngượng
_hok sao đâu, nhóc con – Hoàng xoa đầu nó
_này, sao dám gọi tôi là nhóc con, áh – nó vẫn còn đau mà cứ khoái hùng hổ.
Trên lầu dãy lớp nó Long Vương đã nhìn thấy vs tất nhiên là
“hừm, cô trông có vẻ vui đấy nhỉ” (ghen rồi, hehe)
Giờ ra chơi hôm đó
“tít tít tít” tiếng tin nhắn ĐT, đọc xong dòng tin nhắn , Hoàng có vẻ tái xanh
_chuyện gì vậy? – Nó cũng lo cho bạn
_hok…. hok có gì? hum nay tui có việc rồi, đi một mình nhe, sorry – Hoàng nói gấp rồi bỏ đi
Nó đi theo Hoàng ra khỏi cửa tự dưng có 1 bàn tay kéo nó đi là Vương
_này, bỏ tôi ra, này, ái, đau…. – nó la ỉ oi
_…………. – Vương vẫn lặng thinh kéo nó ra khu hành lang trống và khuất
_này – lúc này Vương mới thả tay nó ra
_cô im lặng chút hok đựoc sao?
_nhưng tại sao lại kéo tôi ra đây? – nó bực
_tại sao cô lại thất hẹn? – Vương mặc dù đã biết một phần câu chuyện nhưng hắn muốn chính nó nói ra
_chẳng phải tôi đã nói là có thể hok đến đc hay sao? – nó nói nhưng hok nhìn mặt hắn
_cô…. cô đừng bướng bĩnh nữa được hok? sao lại hok nói cho tôi biết chứ? – Vương nổi nóng
_điều này anh mới phải là người biết rõ nhất sao lại hỏi tôi? – nó nhìn hắn hơi khinh thường – chuyện đó là của anh với bạn gái anh, sao lại hỏi tôi?
_……nghe rõ này, tôi chưa có bạn gái, ai đã nói thế? – đầu Vương nổ tung
_thì là người trong Ngũ Vương, chẳng lẽ anh lại phụ tình cả những ngừơi thân thiết với mình? – nó nhăn mặt
Nghe đến đây, Vương đã hiểu được ngừơi nó nói là ai, lâu lâu người đó lại làm như vậy với những con nhỏ hay bám riết lây Vương mà hok phải là thành viên của Fanclub
_Hãy nghe cho kĩ đây, tôi chưa có bạn gái, chỉ là nhận vơ thôi, cô đừng tin – Vương ghì chặt vai nó cố giải thích
_thật là nực cười, tôi chẳng là gì của anh cả, tại sao lại phải giải thích với tôi? thích tôi rồi àh? – nó nói vu vơ
_ơh….ùhm… làm gì có? hok đời nào – mặt hắn lúc này đỏ ngượng chín như quả cà chua
_thôi bỏ đi tôi hok rãnh để đứng đây nghe anh nói nhảm – nó gạt phắt tay của hắn rồi bước đi lun để Vương đứng sựng chưng vì bị nó nói trúng “tim đen”.
Giờ ra về tại “bản doanh” của Ngũ Vương
_tại sao cậu lại làm vậy chứ? – Vương bực mình
_mình có làm gì sai chứ? mình mình thật lòng thích cậu mà – Vy nức nở
_nhưng cậu cũng biết rằng tình cảm của mình dành chó cậu chỉ là tình bạn mà thôi – Vương nói rồi bỏ đi thẳng bỏ lại cô gái đang tức tưởi
_hức hhức… tại sao chứ, nhỏ đó có gì hơn em chứ ….hức hức – Vy ấm ức bỗng có một cánh tay choàng cô vào lòng, ấm áp, đầy iu thương
_đừng khóc nữa …. – Vẫn là vậy, có lẽ luôn luôn là vậy, từ khi là những cô cậu nhóc cấp một mỗi lần Vy khóc vì Vương thì Doanh lại là người an ủi cô, che chở cô nhưng Vy nào có biết bên cạnh cô còn có anh, anh thật quá cao cả.
Chậc Chậc, thật là một chuyện tình tay 5 phức tạp, rồi họ sẽ phải đối mặt thế nào khi cuộc chiến chỉ mới thực sự bắt đầu mà thôi.
Mong các bạn nhớ đón xem phần tiếp theo nha.
T/g bật mí nha” chuyện khẩn cấp của Hoàng là bệnh tình của mẹ cậu càng trở nên xấu đi, trong khi ba cậu lại đang quanh quẩn với những người đàn bà khác…
* * *

* * *
Hum nay là thứ bảy, nó được nghỉ chỉ tưởng là nó lại nằm bẹp rồi lại nướng cháy giường nhưng không hôm nay nó dậy rất sớm và ……đi bộ (siêng quá xá) vì là buổi sớm và khu phố của nó cũng là khu vắng xe cộ nên không khí hôm nay rất trong lành, sẵn tiện nó ghé qua quán trà sữa quen thuộc nhâm nhi ly trà sữa Flan
“tút tút tút” tiếng tin nhắn ĐT
>
“huh? tin nhắn, sao số lạ hoắc dzạj ta” nó đọc xong tin nhắn mà thật ra chả hiểu cái quái gì cả, nhưng vì tò mò nó cũng “ráng” 12h “lết” tới Mestre, nhưng chả thấy ai (đúng hơn là nhiều đến nổi làm sao có thể thấy tên nhắn tin cho nó chứ. chờ tới 12h 30 bực quá nó về
“hừm đúng là nhảm nhí quá mức, dzệy mà mình cũng tin” – nó lắc đầu rồi đi luôn, có một người đang ngồi trên tầng 20 tòa Mestre nhìn xuống cười sặc sụa ( người ta nhìn tưởng điên)
Còn nó lại lang thang, nhấc Đt nó fone cho Hoàng mấy ngày nay chả thấy anh ta đâu
“alô, Hoàng nghe”
_Hoàng hả? tui, Bảo nàh? đang ở đâu vậy? sao mấy ngày nay mất tâm thế? nói mau – nó liến thoắn chẳng đề anh kịp trả lời
_từ từ đã bây giờ nói qua ĐT hok tiện bà đến bệnh viện …… đi rồi tui sẽ nói – Hoàng chẳng kịp để nó “ơh..” cái nào mà cúp máy luôn
“alô? hủm, nhưng tạ̣i sao lại là bv hắn ta bệnh gì àh” nó cũng tức tốc đến bv nhưng chả hiểu cái mô tê gì hít
Nó đón tãi đến đó và Hoàng đứng trước cổng bv, anh hok sao và nó an tâm
_sao? có chuyện gì mà ông lại ở đây? – nó thắc mắc
_ùhm….. ùh thì là mẹ tui bị bệnh nên tui phải vô đây chăm sóc cho bà – Hoàng nói vẻ bất mãn
_nhưng là bệnh gì? – nó tò mò
_là ung thư máu
_ùhm….. mẹ ông nằm phòng mấy? – nó hỏi
_phòng 105, có gì hok muốn gặp thì tui dắt cho
_thui ông vào trước đi, tui đi đây cái – nó nói nghiêm túc rồi đi gấp gáp
_ùh ùh – Hoàng cũng chưa đoán được nó đi đâu anh đành trở vào bên mẹ
chừng 10″ sau nó quay lại với một giỏ trái cây + hoa và 2 hộp cơm
_phòng 105 đây rồi
“cạch” nó mở cửa, gọi khẽ
_wey, wey, HOàng
_đi đâu vậy? – Hoàng bước ra trố mắt nhìn nó – bà mua cái gì mà nhiều vậy hở, là gì vậy?- Hoàng chỉ vô đống đồ
_trái cây, Hoa- nó tĩnh bơ – này xách giùm coi
_ờh ờh – Hoàng xách cho nó giỏ trái cây
_Hoàng ơi, có bạn hả con, mau mời bạn vô đây đi – mẹ Hoàng từ phòng bệnh nói vọng ra
_d..dạ – Hoàng kéo nó vô
_dạ, con chào bác – nó lễ phép
_mẹ, đây là Ngọc Bảo, bạn con đó mẹ – Hoàng giiới thiệu
_ờh, bác chào con, trời con mua đây sao? con muốn bác thành béo phì luôn hả?
_ơh dạ…. dạ đâu có – nó bối rối gãi đầu
Trước mặt nó là bà Lan, bà là người phụ nữ mang nét đẹp sang trọng, quý phái nhưng lại hiền từ, một đôi mắt đen láy với vài vết chân chin, một nụ cười nhỏ nhắn kín đáo, một mệnh quý phu nhân
bà thân thiện lắm, luôn cười và chọc nó.
_àh, Hoàng nèh, tui có mua cơm đó, thấy ông phờ phạt quá chắc chưa ăn gì đâu, mau ăn đi kẻo nguội – nó đưa hộp cơm cho Hoàng
_con thật là chu đáo, thằng Hoàng mà rước được con bé nào như con chắc nó sướng lắm ấy – bà Lan cười hiền giọng nói đừa nhưng làm 2 lứa trẻ ngượng chín cả mặt
_mẹ……..
_con thật ra rất hậu đậu, hìhì
Nhưng những tiếng cười lại mau xóa tan bầu không khí ngượng ngùng
Và cứ thế là ngày ngày nó vẫn đến thăm bà Lan thường xuyên. Và tình bạn giữa nó vs HOàng cũng tăng thêm một level mới nhưng vẫn chỉ là tình bạn thôi (với nó là vậy, nhưng đối với “ai kia” thì t/g hok biết đc, hehe)
Giờ ra chơi, Vương lại chạy tới nắm tay nó “lôi” đi làm bao nhiêu ánh mắt ghen tức đổ dồn
_anh làm cái quái gì vậy huh? bỏ ra , bỏ tay tôi ra – nó vùng vằng nhưng hắn mạnh quá
Lại là chỗ hành lang
_cô! tại sao cô đi với hắn! – Vương hét làm nó giật cả mình (hú tim)
_hắn? hắn nào? – nó ngu ngơ
_là tên Hoàng chứ ai? – Vương bực mình hỏi
_àh, đúng tôi đi với Hoàng, nhưng liên quan gì tới anh? – nó tĩnh bơ
_thì thì…. hok liên quan, nhưng…. nhưng tôi thích hỏi thì sao? – Vương lấp bấp
_chuyện riêng, Hoàng là bạn tôi thì tôi có quyền đi chung chứ -nó cãi
_hừm, nhưng hắn là con trai, cô hok nên đi 1 một mình với hắn – Vương lại ghì vai nó
_buồn cười nhỉ, vậy anh bắt tôi đi với anh àh? – nó la
_ùh – Vương “ùh”
_thế vậy anh con gì? cũng là con trai chứ gì? – nó bắt bẻ
_nhưng tôi khác – Vương đã nổi nóng thật sự
_anh ta còn tốt hơn anh nhìu – nó hứ rồi quay đi
Vương chồm người tới, trao nó một “kiss”
1″ rồi 2″
_ưhm …ưhm … – nó vùng khỏi Vương và đương nhiên là hắn bị ăn tát – đồ đê tiện, tránh xa tôi ra – nó nói rồi bỏ đi
Mặt nó nóng bừng môt phần vì tức một phần vì shock (còn phần còn lại thì sao ta? )
Tối hôm đó, nó chẳng thể nào ngủ được, mà trằn trọc suốt
“huh? tại sao lại kiss mình chứ? chẳng lẽ hắn thích…? không đời nào, không thể nào … chài ơi” nó lắc đầu nguầy nguậy rồi lăn lộn
Tại một ngôi biệt thự xinh xinh dẹp dẹp, có 1 thằng khùng
“tại sao? tại sao chứ? hắn ta có gì hơn tôi chứ? tại sao lúc nào em cũng bênh hắn” – Vương cũng hok kìm nổi cảm xúc của mình ( chậc chậc shock thật )
Nhưng rồi 2 người trẻ cũng dần chìm vào giấc ngủ, mơ có, ác mộng thì đầy rẫy (ghê quá)
Lại một ngày nữa lai đến với nó thật là mệt mỏi (hum wa gặp ác mộng suốt đêm, eo)
nhưng hum nay nó đi học rất sớm nhưng lại đi = cửa sau, nó hok muốn gặp mặt hắn.
Lúc vào lớp thì lúc nào cũng giáp mặt làm nó vs hắn thấy khó thở
_có chuyện gì mà sắc mặt bà ghê dzệy? – Hoàng quay qua nó hỏi
_huh?vậy sao? mặt tui biến sắc dữ lắm hả? – nó hoảng hốt lấy tay sờ mặt – ờh ơh ….. hok..hok sao đừng lo cho tui – nó nói ngương
Nó từ đầu buổi tới cuối buổi nó hok hề quay sang bên trái (bên hắn)
hắn cũng khá ngượng
Tại bản doanh của Ngũ Vương
_êy hum nay trong lớp thấy Long Vương đỏ mặt đó nhất là khi nhìn nhỏ Bảo – Kỳ vừa nói tay thì đang ôm MAnh (chậc chậc)
_ùhm mình cũng thấy vậy nữa – M.Anh đồng tình
_thui thui. mấy ông bà đừng có nói nữa tui bực mình òy đêy – Vy chí chóe
_rồi rồi, hok nói nữa – Kỳ vs M.Anh chịu thua
_àh, nghe nói thứ 7 tuần này trường mình tổ chức lễ hội hóa trang đó – Doanh bước vào
_vậy sao? nhưng sao mình chả nghe thấy gì cả vậy? – M.Anh ngu ngơ
_làm sao mà em biết được chỉ có ban quãn trị mới biết thôi – Kỳ mắng yêu
_nhưng kì lễ hội lần sẽ tổ chức thế nào đây? – Vy tò mò
_ùhm là nhà trg` sẽ chuẩn bị sân khấu, mời ca sĩ, mỗi lớp phải chọn ra tiết mục cosplay để dự thi, điều đặc biệt nhất là tất cả các học sinh đều phải đeo mặt nạ, và tình cờ chọn partner cho The Last Dance – Doanh phổ biến
_nghe có vẻ thú vị nhỉ – M.Anh khoái chí
_ùhm – Kỳ bẹo má M.Anh
Hôm sau lớp trưởng các lớp cũng đã nhận đc thông báo và tức tốc báo tin cho “dân tình”
_ùhm, vậy lớp ta sẽ chọn nhân vật cosplay thế nào đây? – lớp trưởng
_romeo & juliet hả? hay công chúa bạch tuyết hay công chuá ngủ trong giường à nhầm trong rừng? – Nhỏ Quỳnh lớp phó phong trào góp ý
_hok công chúa lọ lem đi? – Hoàng đề nghị
_àh, đúng rồi hay chúng ta từ một con bé xấu xí rồi “bùng” biến thành công chúa? sẽ là một phép ảo thuật hơi khó nhưng bảo đảm sẽ là màn độc nhất đó – nhỏ Quỳnh bắt đầu “phun trào” ý tưởng – thay vì lọ lem vs chị kế tranh giành 1 hoàng tử ta sẽ làm ngược lại, 2 hoàng tử một lọ lem
_ùh ý hay đó – cả bọn đồng tình – Nhưng nhân vật sẽ là ai?
_ùhm, hoàng tử thì có rồi là Vương và Hoàng bây giờ chi còn công chúa thôi – Linh “trưởng” (lớp trưởng tên Linh)
_hay là để 2 HT chọn vậy – nhỏ Quỳnh hết cách
_ùh vậy đi, êy Vương, Hoàng chọn ai vậy, cho bọn này biết với
Cả hắn và Hoàng đều hok nói mà mà tay cùng chỉ về 1 hướng => “đó là ai thì ai cũng biết”
_cái gì? – cả bọn hết ầm lên
_huh? huh? cái gì cái gì vậy? – nó bây giờ mới giật mình, nãy giờ nó vẫn khưkhư trê tay cuốn truyện có biết trời trăng gì đâu
_nhưng cũng được mà, bạn ấy chẳng phải là ng` xinh nhất hay sao? – nhỏ Quỳnh đồng ý
_ùh thôi cũng được nhưng tiếc thật có biết bao nhiêu bạn nữ mong muốn như vậy – Linh “trưởng” chỉ tay về hội con gái, ng` thì liếc, người thì tiếc hùi hụi nhìn thấy thương
_vậy là sao? rút cuộc có chuyện gì sao? – nó vẫn tròn mắt
_bà thật đúng là, you “re cinderella – Hoàng cốc vô đầu nó cho nó tiĩnh
_cinderella? huh? là sao?
_trời ạh? cô bị điếc hay hok biết tiếng anh, cô là Cinderella trong vở kịch sắp tới – Vương lúc này nổi lửa phừng phừng với cái mặt ngố của nó

Tôi Yêu Em Cô Bé Ngốc À Full
Đánh giá em này

Bình luận bài viết