Tiểu Nha Đầu! Em Là Của Riêng Tôi

“Hi! Chào các bạn, tớ tên là Mã Nhi Thái Nhược Hi, 17 tuổi, Người Trung Quốc. Tớ sẽ tới đất nước nhỏ bé hình chữ S có lịch sử hào hùng để sinh sống cùng với bố, mẹ và anh trai, và đương nhiên, chúng tớ là người gốc Trung Quốc!^^ Vì sao đến Việt Nam phải không? Vì bố mẹ, anh trai và cả tớ đều rất yêu đất nước này, rất muốn được có một quốc tịch Việt Nam, hẳn sẽ vinh dự lắm! Tớ đang ngồi trên máy bay để bay tới Việt Nam đấy! Do sống quen ở nơi núi rừng bên Trung Quốc, bố tớ đã mua hẳn một căn nhà biệt thự trên một quả đồi đầy cây cối, bên cạnh sẽ là 1 cái thác nước, nghe tới thôi đã thấy thơ mộng! Tớ yêu VIệt Nam!”

Máy bay hạ cánh tại sân bay Nội Bài.
Xuống khỏi máy bay, Nó reo lên sung sướng:
– Ha Ha, Việt Nam! Moa! Moa! Moa!
Anh trai nó ngáp ngắn ngáp dài. Ông anh nó đẹp trai ngời ngời, tên là Mã Thái Hi Phong, tên nghe kêu quá phải không? Nói:
– Đến rồi à? Cái đất nước bé như lỗ mũi này mà nhiều bé xinh?
Nó đấm mạnh vào vai anh trai:
– Chúng ta đến sống ở đây đó, anh cố mà sống cho hòa nhập, chứ không giống bên Trung Quốc đâu!
– Biết rồi cô nương!
Bố mẹ mỉm cười, vẫy tay gọi 2 anh em. Nó khoác vai anh trai, mỉm cười. Chiếc xe BMW đen loáng đưa gia đình Nó đi. Thực ra, nhà Nó cũng khá giả lắm, nhưng cũng không thể gọi là giàu được! Nhược Hi nhìn qua cửa xe ô tô, con người ở đây thật xinh đẹp, nhiều xe cộ ghê, có thứ để vui rồi! Quên chưa nói, nó là cô nàng rất là nghịch ngợm, học tốt nhất là môn tiếng anh,và tiếng Trung, các môn khác cũng tuyệt vời chẳng kém gì!
Căn Nhà tuyệt đẹp hiện ra trước mắt, thật giống cảnh thần tiên, thảo nào, họ gọi bố nó là Thiên Tài về mảng nhà cửa, phong thủy, trang trí, tự hào về bố quá!
Vào bên trong nhà, căn nhà bên ngoài mang phong cách Trung Quốc, nhưng bên trong lại mang đậm nét Việt Nam, nội thất hiện đại. Căn phòng của nó không khác gì phòng công chúa, đẹp vô cùng, có cửa sổ nhìn về phía thác nước, bố thật hiểu con gái! Nó ném ngay cái cặp xuống đất, thả người trên chiếc đẹm êm ái!
Mẹ bước vào:
– Con bé này, đừng nói với mẹ là con lại ngủ nhé? Ngồi dậy mẹ nói cái này à nghe!
Nhược Hi đang lim dim mắt, thì choàng tỉnh giấc:
– Sao hả mẹ?
– Ngày mai còn sẽ tới trường mới, chuẩn bị đồ đạc xong xuôi thì mới được ngủ, ngày mai, bố sẽ đưa con đến trường, cố gắng mà học nghe chưa?
– Mẹ ơi! Anh Hi Phong không phải đi học mà mẹ!
– Con bé này, anh con 20 tuổi rồi, anh cũng đã tìm được công ty, nên anh con sẽ đi làm, còn con phải đi học!
– Thôi được rồi mẹ! con biết rồi, mẹ ra ngoài hộ con đi mẹ, con mệt quá, phải ngủ để mai lấy sức đi học chứ ạ!
Mẹ nó dí đầu yêu, Nó nhăn mặt, ngồi ôm gối lăn kềnh ra giường.
***
Sáng hôm sau…
Oáp!!!!!!!!!!!!!!!!!!
– Con bé kia, dậy đi, cái con lợn già!
Đó chính là chuông báo thức đặc biệt đấy, chính là cái loa phóng thanh từ ông anh phát ra, Nó nhăn nhó:
– Dậy đây. Dậy đây, anh mới là ****** già ấy!
– Thôi đi bà cô, bà cô dậy cho anh nhờ, bố đợi cô ở ngoài rồi đấy!
Nó nhớ ra là hôm nay là buổi đầu đến trường, nó nhanh nhẹn soạn sửa đồ rồi nhảy qua khỏi cửa sổ.
Phù!!!!
– Con lại trèo cửa sổ ra sao?
– A…Bố…hi hi…
– Cái con bé này, thôi, lên xe đi, từ lần sau, con sẽ đi học 1 mình, bố chỉ đưa con 2 buổi đầu thôi đấy!
– Tuân lệnh sếp!

Nhược Hi cười tươi như hoa, leo lên xe bố, tới thẳng trường.
Ngôi trường cũng to đấy chứ! Phan Trinh Dương chính là ngôi trường mới của nó. Nghe nói trường này nổi tiếng nhất Việt Nam, hẳn là nhiều bạn gái xinh, thân thiện lắm đấy!
Sau khi tạm biệt bố, nó lững thững đi vào.
Lớp 11A2 ở đâu vậy trời! tuy không to như ở bên Trung Quốc, nhưng mà sao như đường xoắn ốc vậy?
Nhược Hi ngó ngó nghiêng nghiêng, trường này không có người phụ trách giới thiệu trường à?
Đúng lúc ấy thì gặp ngay một anh chàng mặc đồng phục trắng, thắt cà vạt nới lỏng, bay bay trong gió, cậu ấy đứng dựa vào gốc cây! A, cứu tinh đây rồi! Nó nhẹ nhàng nói, kèm theo một nụ cười:
– Chào cậu, cậu ình hỏi một chút được không?
Người con trai nghe thấy tiếng nói đó, quay mặt lại nhìn, rồi bước lại gần Nhược Hi. Ực! Khuôn mặt lạnh lùng đến ngạt thở! Nhưng phải nói, hắn ta rất đẹp trai, đôi mắt nâu, ủa? trai Việt cũng có người mắt nâu sao? lạ thật. Nhưng đặc biệt. Mái tóc hạt dẻ, khẽ bay theo gió, sống mũi cao, đôi lông mày rậm, vẻ khuyến rũ đến tột độ, đôi môi đỏ như môi con gái, khẽ nhếch mép, giọng nói lạnh thấu sương:
– Học sinh mới à?
– Ừ. Mình là học sinh mới, cậu có thể đưa mình tới lớp 11A2 không?
– Từ đâu tới?
– Cậu hỏi mình sống ở đâu phải không? Mình ở…
– Quốc tịch?
– Ơ…ơ…
Nhược Hi đỏ mặt, hắn ta hỏi sống ở đâu cơ mà? Sao lại hỏi quốc tịch? Nghe nói, Việt Nam rất gét Trung Quốc từ hồi xa xưa? Trời ơi!
– Mình là người quốc tịch Trung Quốc, vì rất yêu Việt Nam, nên mình đã sang bên này sống và có 2 quốc tịch, Việt và Trung.
Khuôn mặt hắn ta càng lộ rõ vẻ tối tăm:
– Trung Quốc sao? vậy thì kiếm người khác đi! Tạm biệt!
Cái gì? Nhược Hi sốc. Nó đã nghe đến con người Việt Nam, thân thiện, thật thà, con trai bên này thì vô cùng tốt bụng và ga lăng, nhưng thử nhìn hắn xem? Đâu có giống như lời đồn? Nó xì khói đầu, nó cũng đâu phải loại dễ bắt nạt đâu! Nhược Hi chống tay lên hông:
– Này cậu kia!
Hắn ta định bước đi thì quay đầu nhìn, Nó gắt lên:
– Cậu đối xử với học sinh mới thế hả? Trường gì mà học sinh kì cục vậy? cậu là con trai gì mà chả có 1 tố chất của người Việt mà tôi biết! hừ.
Hắn ta tiến lại gần nó, mắt nhìn chăm chăm vào đôi mắt Nhược Hi, đôi mắt ấy tỏ vẻ tức giận.
– Cô nói sao cơ? Không có tố chất của người Việt? cô nói tôi sao? Nhìn lại cô xem, quốc tịch Trung Quốc à? không hiểu sao người Trung Quốc lại vào được cái trường này, hẳn là bố mẹ cô dùng biện pháp ép cung hiệu trưởng trường này nên mới đc vào đây chứ gì? Người Trung Quốc các cô chẳng tốt đẹp gì.
Nó há hốc mồm, đứng ngây nhìn hắn ta bước đi, lần đầu tiên nó bị nhục nhã như thế này, xui quá xui, quả này, hôm nay nó xui tận số rồi.
Hi đi tiếp, cố gắng tìm người giúp mà chẳng thấy ai, trường gì mà không có một bóng thế này? Còn chưa tới giờ học mà!
Nó toát mồ hôi, trời thì nắng, nóng, đi tìm mãi chả thấy lớp đâu, toàn cây với cối.
Lại có 1 bóng người con trai, cũng áo trắng, cũng cà vạt nới lỏng,đang tìm một ai đó thì phải. Nhược Hi nhíu mày, lại là hắn?
Nó cố gắng mỉm cười, cất giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng:
– Bạn ơi, có thể đưa mình đến lớp 11A2 không? Mình là học sinh mới! xin hãy giúp mình!
Hắn nhìn, nhưng khuôn mặt này là một khuôn mặt khác, trên khuôn mặt này là vẻ đẹp sáng lòa, đôi môi nở nụ cười thiên thần chưa từng có, đôi mắt đen, cái mặt này đẹp hoàn hảo. Giọng nói ấm áp:
– Em là Mã Nhi Thái Nhược Hi phải không?
Ồ! Hắn biết tên mình cơ à?
Nó nở nụ cười độc chiêu:
– À, vâng! Anh là…
– Anh là Hoàng Minh, lớp 12a2, chủ tịch hội sinh viên của trường. Hiệu trưởng nhờ anh dẫn em về lớp và tham quan trường, dạy em một số quy định kỉ luật của trường!
Nhược Hi cười hớn hở, sung sướng như vớ được vàng.
– Háhá, cuối cùng thì cũng thấy anh, sao anh không đến sớm, làm em mệt đứt hơi!

Anh Hoàng Minh mỉm cười, đôi tay với lấy cái cặp sách trên vai cô, đeo lên vai mình:
– Anh không ngờ em lại đi vào khuôn viên của trường, anh còn tưởng em sẽ đứng đợi ở cổng trường cơ! Nên anh cứ đứng đó mãi!
Nó như sét giật qua người.
Vậy mà bố mình cũng nói đây là cổng chính sao? đây là cổng sau mà, sao ổng lại vứt mình ở cổng sau chứ?
– Haha! Em cũng không biết! haha!
– Không sao, may mà anh nghĩ ra chỗ này, không thì em cứ lạc mãi ở đây đấy! haha.
Bố! sao bố lại đối xử vs con như vậy hả bố! ừ thì con thông minh, nhưng đến độ này con cũng chịu luôn! =.=
Nhược Hi đi bên cạnh anh, anh ấy đẹp trai thật đấy, không hổ danh là chủ tịch hội sinh viên, những người như thế này thì luôn có vẻ đẹp ngời ngời, không như cái tên lạnh lùng vừa nãy. Nhắc đến hắn mà trong lòng nó sôi sùng sục! Đồ kí sinh trùng! đồ cỏ dại hoang tàn! Đồ khó ưa đó!
– Em làm sao vậy? đang tức ai à? Người Trung Quốc chẳng bao giờ dấu nổi nét mặt của mình! Hơ hơ!
Nó đỏ mặt, tay đan chéo vào nhau:
– Hi hi! Chỉ là em đang bực mình cái tên trời đánh đã sỉ nhục người Trung Quốc và bố em, nên em thấy tức! cái mặt thì lạnh như tờ!
– Ồ, em gặp Minh Vũ sao?
– Minh Vũ? Sao anh chắc như vậy? nhỡ không phải thì sao?
– Hơ hơ, chắc chắn là cậu ta rồi, cái mặt lạnh như tờ thì cả trường này chỉ có cậu ta thôi, cậu ta rất gét người Trung Quốc, vì một lí do quá đáng!
– Anh có thể nói em nghe được không?
– Hơ hơ, trừ khi em là bạn gái của cậu ta, người quan trọng nhất trong cuộc đời của cậu ta!
Nhược Hi nghiêng đầu nhìn anh Hoàng Minh. Anh ấy nhìn nó, ái ngại:
– Haha, đừng nhìn anh, vậy để anh nói lí lịch về cậu ta cho em nghe nhé, có ích cho em thì sao! haha, cậu ta là Triệu Minh Vũ, phó chủ tịch hội sinh viên, đội trưởng của đội thể thao, lực học thấp…
Nhược Hi ngạc nhiên:
– Lực học kém? Sao anh?
– Ừ. Toàn đứng thứ 3 từ dưới lên, là một đại công tử, con trai duy nhất của nhà họ Triệu buôn bán bất động sản nổi tiếng hàng đầu thế giới!
– A, em biết họ, họ rất nổi tiếng, hóa ra, con trai của họ cũng chẳng bằng em, ha ha!
– Haha, mẹ của cậu ta là nhà triết học nổi tiếng, cao siêu như vậy mà chỉ có 1 đứa con trai lực học kém, còn lại đều hoàn hảo! cậu ta nổi tiếng trong trường về ngoại hình và mọi mặt!
– Thảo nào cậu ta trông khác hẳn! cậu ta là bạn học với anh sao?
– Không, cậu nhóc bằng tuổi em, học lớp 11a3!
Nó sốc. Vậy thì sẽ chạm mặt cậu ta thường xuyên sao?
– Cô nhóc, em cũng ấn tượng về cậu ta phải không? Cũng phải thôi, Hoàng tử Gió mà, cậu ta thổi sáo rất hay!
– Ồ, người lạnh như cậu ta mà cũng thổi sáo sao? Thật kì lạ! Mà em chẳng ấn tượng cậu ta đâu, thấy cậu ta mà gét!
– Thông tin như vậy chắc đủ rồi phải không? Còn vì sao cậu ta gét Trung Quốc thì anh nghĩ, em nên hỏi tận mặt cậu ta thì tốt hơn!
– Ha ha, anh Minh, em với cậu ta chỉ gặp mặt có 1 lần thôi! Em thề, nếu gặp lại cậu ta, em sẽ coi như người dưng, em không thích cậu ta chút nào!
– Biết sao được! Thôi nào, anh sẽ đưa em đi tham quan trường, nhân tiện, dạy em một số quy định trường nhé!
Anh Hoàng Minh cười, nụ cười thật sự ấm áp, trái tim Nó đập sai một nhịp, khiến Nhược Hi thấy rùng mình.
Sau khi anh Minh đưa tham quan trường và dạy ột số kỉ luật chính thì Nhược Hi cảm thấy thật vui, anh Hoàng Minh là người Việt Nam đầu tiên là bạn của nó. Vào lớp 11a2, các bạn Việt thật dễ gần, dễ thương lắm, Viên Viên và Mẫn Mẫn là những người bạn nữ thân thiết với nó, họ không gét Trung Quốc đến quá đáng, lớp trẻ bây giờ không như xã hội cũ. Viên Viên cười:
– Nhược Hi, tên cậu đẹp quá!^^
– Cảm ơn Viên Viên!

Mẫn Mẫn cắn bút:
– Nhược Hi, anh Hoàng Minh quen cậu sao? thích thế! Tớ thấy anh ấy hôm nay toàn đi vs cậu lại hay sang lớp mình nữa!
– À, anh ấy là bạn thôi!
Viên Viên hí hửng:
– Mà nè, cho bọn này coi nhà của Nhược Hi đi, người Trung Quốc hẳn nhà đẹp lắm!
– Ok. Tí đi luôn nhé, ở lại ăn cơm với tớ luôn!
– Ồ, chuyện nhỏ, phải không Mẫn Mẫn?
Viên Viên nhìn Mẫn Mẫn, con nhỏ cười rồi gật gật.
Lúc ra về…
– Uầy, Nhược Hi học giỏi ghê!
Mẫn Mẫn và Viên Viên tấm tắc khen ngợi. Vì trong giờ học, nó đã gây ấn tượng tốt với thầy cô và các bạn bởi bộ óc phi thường, vô cùng thông minh. Nhược Hi đỏ mặt, cười trừ.
Đi qua sân bóng rổ, thế là từ đâu bay tới quả bóng đập ngay vào đầu Nhược Hi rồi bật lại. Mẫn Mẫn và Viên Viên hấp hối đỡ lấy Nhược Hi. Đầu óc nó quay cuồng, chóng mặt quá đi. Nó lắc lắc vài cái rồi đứng phắt dậy, ánh mắt nảy lửa nhìn về phía người cầm bóng. Dáng người đó trông quen quen… Á…
Chính là hắn ta, Nhược Hi không biết trời đất, nhắm tịt mắt, chỉ tay thẳng vào mặt hắn ta:
– Đồ cá đuối chết trôi kia! Cậu có mắt không hả? người ta đang đi sao tự dưng đập bóng vào người khác thế hả? mau xin lỗi đi!
Nhược Hi nhìn hắn ta, 2 đứa bạn cũng há hốc mồm, lay lay tay Nhược Hi, kéo đi nhưng Nhược Hi quyết định đứng lại đó đợi câu xin lỗi.
Hắn ta cầm quả bóng rổ tiến đến bên cạnh nó, cười khểy 1 cái lạnh thấu xương:
– Lại gặp cô rồi! cá đuối chết trôi sao? xin lỗi cô sao? đừng có mơ. Quả bóng này nhằm đích thật chính xác quá, bọn tôi nên trao giải đặc biệt cho quả bóng này rồi!
Dứt lời, hắn ta dùng tay ném quả bóng nặng như thép vào đầu nó, đau dã man, cái tên ác nhân, làm cô nàng nhăn nhó mặt mày, 2 đứa bạn thì vô cùng xót như chẳng dám làm gì. Thật sự Hi giận lắm rồi đấy! tên khốn!
– Tên ********, đã mặt dày như cái bánh đúc lại còn ra vẻ ra đây á? Biết quả bóng rổ đấy nó cứng thế nào không hả? được lắm!
Nhược Hi vớ ngay quả bóng rổ dưới chân, nhắm một con mắt rồi hất tay về phía trước, quả bóng lao vun vút, trúng đích ngay tức khắc. Hắn ta ngã ra đất, tay ôm đầu đau đớn. Nó cười ha hả mãn nguyện. Không đùa được với con gái Trung Quốc đâu nhé! Haha.
Hai đứa bạn mặt trắng bệch, Mẫn Mẫn run cầm cập, Viên Viên kéo áo nó:
– Hi ơi, cậu có bị…bị… thần kinh không??? Cậu ấy là Triệu Minh Vũ nổi tiếng nhất trường này đấy… Fan của cậu ta nhiều vô kể, cậu nhìn kìa, quả bóng siêu sao của cậu thu hút bao nhiêu là ánh nhìn của người ta đấy, toi rồi!
Mẫn Mẫn mếu:
– Hi ơi, Triệu Minh Vũ mà tức giận thì toi mạng của chúng ta đấy!!!!
Nhược Hi nãy giờ sung sướng hả hê thì dừng ngay việc đó lại, bắt đầu cũng thấy sợ.Có lẽ, lúc đó cô đã qá tức giận nên quên mất hắn là người như thế nào. Nhưng Hắn ta phía xa kia đã đứng lên, đi về phía Nhược Hi, bước chân nặng trịch đầy ám khí.
Toi rồi, mình sắp chết ư? Vừa mới vào mà đã gặp tai họa sao? hu hu…
Cái bóng của hắn đổ lên người nó, đầy u ám, khiến Hi run lên, nhưng nó vẫn mở to mắt, vẫn ưỡn ngực tỏ vẻ mạnh mẽ trước tất cả con mắt học sinh đang nhìn. Ánh mắt hắn tóe lửa, cái lông mày giật liên hồi, tức giận như vậy mà hắn vẫn đẹp trai, đẹp đến khuyến rũ.
Thịch.
Hắn ta hét to trong nỗi tức giận muôn vàn:
– TIỂU NHA ĐẦU CHẾT TIÊT!!!! CÔ CHÁN SỐNG RỒI PHẢI KHÔNG? TIỂU NHA ĐẦU THỐI, HÔM NAYTÔIPHẢIXỬ CÔ, ĐỒ KÍSINH TRÙNG!!!!
Nhược Hi cười hề hề:
– Hi hi… “ Đồ kí sinh trùng” là câu của tôi mà, sao cậu lại sao chép thế kia?
– TIỂU NHA ĐẦU, CÔ CHẾT CHẮC RỒI!!!!!!!!!!!!!!!!!
Đôi tay hắn thô bạo bắt chặt lấy cánh tay của nó, lôi xềnh xệch đi.
Nhược Hi hét toáng lên:
– Đồ.khùng.bỏ.tôi.ra! Viên, Mẫn, các cậu đợi tớ ở cổng trường nhé! Nhược Hi nhìn 2 đứa bạn, chúng nó đang làm gì kia? Vẫy tay tạm biệt ư? Sùi sụt lau nước mắt ư? Bạn bè thế đấy! thôi, quả này Nhược Hi mình chết chắc rồi! AAAAAAAA….
Hắn ta lôi nó vào một góc khuất vắng người, rồi dựa thế ép cô vào tường.
Nhược Hi bắt đầu suy nghĩ lung tung:
– Đồ kí sinh, cậu định làm gì tôi hả? định sàm sỡ ngay nơi công cộng hả?
Giọng nói hắn vang lên nghe thật mam rợ và đầy nguy hiểm:
– Chỗ này không ai đi qua, cô nghĩ chỗ này là công cộng sao?
Nhược Hi rùng mình trước câu nói của hắn ta, nheo mắt:
– Tên điên, cậu mà dám làm gì tôi, tôi sẽ cho cậu vô tù đấy!
Cái đầu hắn ngẩng lên nhìn nó. Hi đơ người, cái mặt này… quả thật quá hoàn hảo, thật sự giống như lời đồn. Nhìn khuôn mặt này gần sát chưa đầy 1cm như thế này quả thật nó hút hết sinh lực trong con người nó, đột nhiên nhắm tịt mắt, nhín thở luôn. Tay hắn chạm vào da thịt nó, ôi mẹ ơi, xin đừng… mà…
Bỗng có tiếng người con trai phát ra, cái giọng đó không ai khác là của anh Hoàng Minh.
– Vũ, cậu làm gì vậy hả?

Hắn ta nhìn nó, cười nhếch mép:
– Da mặt cô cũng mịn màng đấy? Đây là lần đầu tôi chạm vào người của 1 đứa con gái, lại còn là Trung Quốc, người mà tôi gét nhất. Hôm nay cô may mắn đấy, lần sau gặp lại, tôi sẽ xử đẹp cô. Nhớ quả bóng hôm nay cô đập vào đầu tôi đấy, tiểu nha đầu bệnh hoạn.
Nhược Hi cắn môi:
– Cậu mới bệnh hoạn ấy, đồ điên khùng, cái gì mà lần sau chứ? Tôi sẽ không gặp lại cái đồ kí sinh như cậu đâu.
– Cô cứ đợi mà xem, Nhược Hi.
Nhược Hi tức nổ đom đóm:
– Cái gì? Nhược Hi? Sao lại biết tên tôi? Đồ khó ưa, xéo đi cho khuất mắt tôi.
Hắn ta định chỉ tay vào mặt nó thì giọng nói của anh Minh lại vang lên lần nữa:
– Vũ, cậu đừng có linh tinh đấy!
Hắn ta bỏ tay xuống, hừ một cái. Đi đến bên cạnh Hoàng Minh, nhìn một cái rồi bước đi. Hoàng Minh mỉm cười thân thiện, Nhược Hi từ nãy vẫn đơ đơ giờ lại càng thêm đơ, anh Hoàng Minh lúc nào cũng cười như thiên thần như vậy sao? anh ấy tài quá!
– Nhược Hi, em lại đây với anh được rồi đấy!
Nó cười tươi, nghe thân mật quá ha!
– À. Vâng. Em cảm ơn anh, may mà anh đến đúng lúc, không thì…. Không biết hắn ta làm gì em nữa!
– Hơ hơ. Cậu ta là vậy đấy, mà anh cũng quên chưa nói với em, cậu ta cũng xin đón học sinh mới là em đấy, không hiểu sao, cậu ta lại kì với người mà cậu ta nàn nỉ hiệu trưởng để được đón em nhỉ? Cậu ta cũng biết em là người Trung Quốc!
Nhược Hi gãi đầu, kì thật.
– Ồ. Cậu ta kì quá anh ha!
– Ừ!^^ mà thôi, chúng mình về đi, muộn rồi, anh đưa em về nhé?
Nó nhớ ra bọn bạn, chối lấy chối để, rồi nhanh chân chạy ra cổng trường, để mình anh Minh đứng đó phá cười lên.
– Ê, Hi, cậu có bị làm sao không? Bọn này đứng đây lo muốn chết!
Viên Viên vừa nói vừa giơ tay Hi lên xem xét, rồi xem cổ, xem mặt, xem chân xem có bị sứt đâu không, nhưng không thấy có gì, thắc mắc:
– Không bị sao à?
Nó cười:
– Không, anh Hoàng Minh đến kịp, không thì toi luôn mạng này!
Mẫn Mẫn khoắc tay Nhược Hi:
– Cậu may mắn thật, một khi Triệu Minh Vũ đã nổi giận lôi đình thì không ai không thê thảm, cậu thật may mắn!
Nhược Hi nhìn hai đứa bạn:
– Tớ biết cậu ta oách, nhưng đâu đến nỗi ghê như thế? Lúc đó đúng là tớ rất run!
Ba cô gái đang nói chuyện thì có giọng nói của một cô gái khác vang lên, nghe chua lắm:
– Đứng lại cái coi! 3 đứa kia.
Nhược Hi cùng 2 đứa bạn dừng lại, quay mặt lại nhìn, Nhược Hi hắng giọng:
– Chuyện gì vậy?
Viên Viên vs nhỏ Mẫn Mẫn lại run rồi, Viên Viên nói nhỏ:
– Thất Tiểu Hà!!! Cô ta con gái của gia tộc nhà họ Thất nổi tiếng khắp Việt Nam và cả ngoài nước, bố là chủ tịch của hàng trăm công ti ô tô Lincon và BMW cộng cả xe máy hiện đại nhất mọi thời đại, là con bạc xổ số lớn chưa từng có, cô ta là Thất Tiểu thư, fan ruột thịt của Triệu Minh Vũ, cơ to lắm, học lớp 11a4!
Mẫn Mẫn kêu lên:
– Chúng ta lại toi nữa rồi, cô ta lập ra tất cả các hội fan điên Triệu Minh Vũ, toi rồi Hi ơi!!!
Nhược Hi cười:
– Cứ bình tĩnh, xem chúng muốn làm gì!
Thất Tiểu Hà giọng đanh đá, tay chống ngang hông, chỉ tay vào mặt Nhược Hi:
– Bọn kia, chúng mày là người đã gây sự với Triệu Minh Vũ phải không? Còn Mày, cái con bé hỗn láo người Trung Quốc mới đến học lớp 11a2 là mày đúng không?
Nhược Hi bình tĩnh trả lời:
– Đúng rồi, nhưng mình không phải là con bé hỗn láo, và cũng xin bạn thái độ tốt với học sinh mới, nếu không mình sẽ đề nghị lên ban giám hiệu nhà trường đấy, còn nếu bạn muốn xử lí về vụ gây sự với cái tên kí sinh bệnh hoạn Triệu Minh Vũ đó thì bạn nên hỏi thẳng cái tên đó thì sẽ biết vì sao mình làm như vậy. Được rồi, cảm ơn đã nghênh đón, bọn này xin phép đi về, muộn lắm rồi.
Khuôn mặt Tiểu Hà đanh lại, bắt lấy cổ tay Nhược Hi vừa bị tên thối Minh Vũ tóm chặt đã bị đổ ửng lên và đau. Nó khẽ kêu lên, và một cái bạt tai đáp xuống hẳn đôi má nó, Ái, rát quá! Con nhỏ này…
Nhược Hi lấy tay ôm lấy đôi má, nhìn thẳng vào mắt Thất Tiểu Hà, cô ta đang cười hả hê… nhịn…nhịn… phải nhịn…

Tiểu Hà gắt lên:
– Con nhỏ thối tha, mày mà động đến Triệu Minh Vũ thì không xong với bọn tao đâu đấy, cái tát này coi như là còn nhẹ nhàng ày lắm, so với cú ném bóng vào đầu đó thì chưa kể gì đâu. Đi tụi bay.
Cô ta đã đi khuất. Nhược Hi ngồi sụp xuống đất, thở hổn hển. Hai đứa bạn đỡ lấy nó, Viên Viên xót xa:
– Nhược Hi, nhìn xem, hằn cả vệt tay rồi đây này, sưng lên rồi, con nhỏ đáng ghét đó, con nhỏ điên khùng, đừng có chấp nó!
Mẫn Mẫn xoa xoa má Nhược Hi:
– Mẫn Mẫn thương Hi quá! Hi mới tới mà đã bọn lớp khác bắt nạt!
Nhược Hi đứng dậy, cười.
– Hơ hơ, không đáng gì đâu! Các cậu đừng lo.
Như mà, cái tát của cô ta đau qá, làm cho Nhược Hi mất cảm giác luôn, nó bắt đầu tê tê khi về đến nhà, 2 đứa bạn về hết, vì hôm nay gặp xui quá, nên chúng nó về, sợ Hi như thế này sẽ chẳng tiếp được chúng nó nên để lần sau chúng nó đến.
Về đến nhà thì tiếng mẹ vang ra ngoài:
– Con gái mẹ về rồi à? Không nhảy qua hàng rào như trước sao con?
Nhược Hi uể oải:
– Hôm nay xui quá, con sợ, nhảy rào hôm nay sẽ bị ngã gãy xương hay là méo mặt hay gì gì đó, nên con đi cửa chính vào!
Anh trai Hi Phong phóng ra ngoài chào nó thì sốt sắng cầm khiển ti vi đặt dưới cằm:
– Cô nương, hôm nay cô nương bị sao đây hả? ngày đầu nhập học mà đã gây sự à? Cô chỉ giỏi gây sự vs nghịch ngợm thôi!
Nhược Hi cười hề hề, bấu lấy anh trai:
– Anh Hi Phong, Hi Phong đẹp trai, giúp em lần nữa nhé, em không muốn bị bố mẹ mắng đâu! Hi hi…
Anh nó nhìn nó, thở dài:
– Cô nương lắm chuyện lắm đấy, anh không giúp đâu, anh giúp cô bao nhiêu lần rồi, bh không giúp nữa!
– Anh Hi Phong, anh giúp em thì giúp cho chót, em khiến mấy chị xinh xinh Việt cho anh nhé!
Anh nó mắt sáng như sao:
– Háhá, được, được, em gái yêu có điều kiện gì nào!
Nhược Hi lấy giấy bút, viết viết. Đó là bản cam kết. hihi.
– Anh Hi Phong, anh kí vào đây đi!
Anh trai nhìn bản cam kết:
– Bản cam kết giữa anh trai Hi Phong đẹp trai và em gái Nhược Hi dễ thương, điều 1: em gái giúp anh trai tìm chị 18 tuổi xinh đẹp, đổi lại, anh trai phải giúp em gái che dấu mọi thứ nếu em gái cần đến anh trai. Điều 2: phải coi trọng em gái, em gái sẽ coi trọng anh trai. Điều 3: anh trai giúp gì em gái giúp cái đấy. Điều 4: anh trai không được làm cái chuông báo của em gái nữa! nếu ai phạm lỗi, sẽ bị trừng phạt thích đáng, hình phạt do người kia ra, mà không được kêu ca 1 cái gì! What? Cái gì mà toàn có lợi cho cô nương thế hả? Cô giỏi lắm, được rồi, hãy nhớ đó, nhưng mà điều 4 anh không chấp nhận đâu, đó
là nhiệm vụ bố mẹ giao, bỏ điều 4 đi!
Nhược Hi cười:
– Vâng, được thôi anh!
Nhược Hi gạch gạch, rồi cười ngây ngô:
– Đây anh, anh kí đi ạ!
Anh Hi Phong xoẹt xoẹt vài cái rồi đưa cô em rón rén vào phòng mình, lấy đồ nghề, giúp đôi má của cô em không hiện vết lằn và cổ tay bị đỏ. Dụng cụ của anh Hi Phong thật tuyệt vời. CHính vì vậy, anh ấy muốn làm nhà trang điểm nổi tiếng và khiêm luôn chính trị gia giỏi, anh Hi Phong giỏi lắm! Hồi bên Trung Quốc, mấy chị gái cứ thế mà tít lấy anh ấy đấy!
– Được rồi đó cô nương!
Nhược Hi cười tít mắt:
– Hi hi. Cảm ơn anh nhiều!
– Đừng có quên điều đã hứa trong thỏa thuận vs anh đây nhé?
– Vâng. Anh yên tâm! Mời anh xuống ăn cơm, sắp tới giờ rồi mà!
– Biết rồi! anh cất đồ nghề!
Nhược Hi phóng ngay lên phòng, thay quần áo cho thoải mái. Nhìn vào trong
gương, 1 gương mặt nhỏ bé, đáng yêu, lộ rõ vẻ tinh nghịch hiện ngay trước
mắt, Hi nhếch mép cười, nhưng mà đau quá!
– Con nhỏ đáng gét, ình 1 vố rõ đau! Nhược Hi này sẽ báo thù cái tát của cô.
Rồi nhanh chóng xuống nhà ăn cơm.
Trên bàn ăn…
Nhược Hi ăn ngấu nghiến, nó rất đói, lãnh đủ cái tát đau điếng nên cũng hơi đau, nhưng không muốn bị phát hiện, nên ngậm ngùi cái đau để chén sạch thức ăn trên bàn.
Ăn cơm xong…

Trên bàn uống nước đầy hoa quả, Nhược Hi ăn ngấu nghiến như chết đói, nhưng thật sự hôm nay nó đã mệt mỏi. Bố đột nhiên lên tiếng:
– Con gái, lớp mới thế nào?
Nhược Hi nhìn bố, cười hì hì:
– Tuyệt bố ạ! Nhưng, sao bố lại đưa con đi bằng cửa sau? Bố bảo biết trường và sẽ đỗ xe tại cổng chính mà?
– À, cái đó à? Con đi cổng sau mà không gặp ai sao? không có người đón con à?
Nhược Hi nhớ đến tên Minh Vũ đó, tên chết tiệt ấy, xiết chặt đôi bàn tay.
– Bố, có gặp, gặp 1 cậu bạn, ừ thì rất mê li, rất chuẩn, nhưng tính tình thì không thể nào chấp nhận nổi, cậu ta còn dám sỉ nhục Trung Quốc và kinh thường bố, cho rằng, bố đút lót tiền, nên người Trung Quốc như con mới đc vào cái trường ấy! >.
Bố đột nhiên bật cười:
– Ha ha, cậu nhóc thật đáng yêu!
Nhược Hi nghẹn cả hoa quả, ho sặc sụa, mặt đỏ bừng:
– Bố nói gì???? Đáng yêu? Cậu ta đáng yêu ư? Cậu ta không khác nào một con quỷ dạ xoa, 1 tên yêu râu xanh đáng gét, vậy mà bố cũng nói đáng yêu sao?
Bố xoa đầu Nhược Hi:
– Ha ha, con bé này, lên học bài đi, cần thì mang luôn đĩa hoa quả lên mà ăn đi!
Ơ!!!!
Bố lạ thế nhỉ?
Nhược Hi lon ton bê đĩa hoa quả lên phòng.
Điện thoại nó rung lên mấy lần, đó là chiếc Iphone đời mới nhất mà bố dành tặng cho Nhược Hi lúc nó đạt giải nhất cấp quốc gia về môn ngoại ngữ, phải nói rằng nó rất tuyệt vời.
Nhược Hi nhìn màn hình, 4 cuộc gọi nhỡ, 1 cuộc của Viên Viên, 2 cuộc của số lạ, 1 tin nhắn của Mẫn Mẫn, 1 tin nhắn của số lạ đó, Nhược Hi mở ra coi.
Tin của Mẫn Mẫn: “ Hi, cậu rảnh không, ra Oppa Angel gần trường đi, Mẫn Mẫn với Viên Viên đợi cậu ở đó!”
“ Ok. Đợi tớ.”
Tin thứ hai: “ Nhược Hi, anh Hoàng Minh đây, em đã ăn cơm xong chưa? Trường mình sẽ tổ chức gặp mặt học sinh ưu tú là em đó, ngày mai có lẽ sẽ được thông báo tới toàn trường, chủ nhật, em hãy đi tham dự nhé? Tại trường đó!”
Trời đất, bên này cũng biết mình là học sinh ưu tú sao?
“ Hihi, vâng, em cảm ơn anh! Em ăn rồi. Mà sao anh biết số của em vậy?”
Khi tin nhắn được gửi đi, Nhược Hi phóng xuống nhà, tiến thẳng tới Oppa Angel.
Mở cửa bước vào quán, đúng là cái quán dành cho lứa tuổi học sinh.
– Hêy, Nhược Hi, ở bên này!
Nó nhìn theo hướng đó, 2 con bạn đang ngồi ở đó, Nhược Hi đi đến bên cạnh, đi qua, ai cũng đưa mắt nhìn nó, có vẻ nó có lực hút, hí hí. Nhược Hi bắt chuyện luôn:
– Cuối tuần, toàn trường sẽ tổ chức gặp mặt học sinh ưu tú là tớ đấy!
Cả hai đứa tròn mắt:
– Sao cơ? Học sinh ưu tú? Bọn tớ cũng biết, Hi là học sinh ưu tú, nên bọn này rất cưng nghe! Mà sao biết tin vậy?
– Anh Hoàng Minh báo trước cho tớ đấy!
Viên Viên nháy mắt:
– Coi bộ, cái anh chàng nổi tiếng Hoàng Minh của tụi này có vẻ rất chi là cưng Nhược Hi từ lúc mới vào trường!
Nhược Hi cười híp mắt:
– Ha ha. Thôi đi.
Mẫn Mẫn uống ực một ngụm coca.
– Thôi đi hai nàng, bọn con trai ở đây sắp chết ngất vì chúng mình đấy!
Nhược Hi cùng Viên Viên liếc mắt nhìn bọn họ, cười hi hi, nham hiểm.

Tiểu Nha Đầu! Em Là Của Riêng Tôi
Đánh giá em này

Bình luận bài viết