Thằng Người Gỗ

Thằng Người Gỗ

Tác giả: Carlo Collodi

Dịch giả: Bửu Kế
Nguồn: giaitrimang.com

Bức thư thay lời tựa

Nguyên tác: Les Aventures de Pinocchio

People of all ages in many lands
Have been captivated by these joyful
Sorrowful, and amazing adventures

Mọi người trên các nước, bất cứ
vào tuổi nào, cũng phải say mê những
chuyện phiêu lưu ly kỳ lý thú vui buồn lẫn lộn này.

Bức thư thay lời tựa

Huế, ngày ….
Em Bích nô cô.
Lúc bố Gia Bích dùng mảnh gỗ để chạm trổ thân hình em, bố có ý định sẽ đem em đi khắp các nước trên thế giới, biểu diễn lấy tiền nuôi thân và mua rượu uống.
Cái ý định ấy đã theo thời gian biến thành sự thật. Em từng chu du khắp khắp các nơi, nói được nhiều thứ tiếng, và ngày nay em nói thêm một thứ tiếng Việt Nam.
Tuy sinh trưởng đất Ý, nhưng em đã vượt qua không biết bao nhiên biên cương để trở thành một trẻ em quốc tế.
Ta gặp em trong tủ kính một nhà hàng sách, một buổi chiều tà. Hai tai nhỏ xíu, cái mũi dài thòng, cái điệu bộ ngây ngô của em, khiến ta buồn cười.

Tối hôm ấy, ta say mê với cuộc đời phiêu lưu của em, mãi đến gà gáy sáng mới đi ngủ.
Ta hồi hộp khi em bị bọn cướp đuổi bắt, ta đau đớn khi em bị treo lên cành cây, ta tức giận và thương tâm lúc em trốn nhà đi theo thằng Bạch Lạp để đến nỗi phải mang nặng kiếp lừa. Cuối cùng, ta sung sướng và cảm động đến rơi nước mắt khi em không quản khó nhọc, hết sức làm việc để nuôi bố và bà Tiên tóc xanh, thoát khỏi kiếp “người gỗ” để trở thành một đứa bé ngoan ngoãn dễ thương.
Một điều mà ta vững lòng tin tưởng ở em là lương tâm của em bao giờ cũng vẫn tốt. Như Bà Tiên tóc xanh đã nói: “Những đứa bé có lương tâm, thì dù đôi khi chúng nó quen thói làm bậy đi nữa, nhưng bao giờ cũng vẫn hy vọng đưa vào con đường ngay thẳng”.

Chép lại cuộc đời phiêu lưu của em, ta ước ao những trẻ em nước Việt thân mến của ta sẽ bắt chước những đức tính tốt, đề phòng những điều lầm lỗi của em, nghe theo những lời khuyên nhủ khôn ngoan của Dế Mèn, những lời dạy bảo của bà Tiên tóc xanh; xa lánh chú Chồn, chú Mèo điêu xảo và thằng Bạch Lạp biếng lười.
Được như thế, ta cũng đã mãn nguyện lắm rồi, không còn dám trông mong gì hơn nữa.

BỬU KẾ

Vài lời về tác giả

Nguyên tác: Les Aventures de Pinocchio

Carlo Lorenzini, biệt hiệu COLLODI, người nước Ý (tỉnh Florence), sinh năm 1826 và mất năm 1890.
Ông vừa là nhà văn, nhà báo, vừa là một nhân viên cao cấp trong Chính phủ, đã từng được thưởng Quân công bội tinh.
C. Collodi sáng lập ra tờ báo trào phúng Le Lampion và tờ Scaramouche. Ông còn trợ bút cho nhiều tờ báo và tạp chí khác.

Ông đã xuất bản các sách: «Tiểu thuyết trên xe lửa», « Giannettino », « Mắt và Mũi », « Những truyện vui », « Bút ký lý thú » và nhất là quyển « Bích nô cô » truyện một thằng người gỗ, đã làm cho ông nổi tiếng.

Quyển « Thằng người gỗ » đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới, được độc giả hết sức hoan nghênh và đã trở thành một quyển sách giáo khoa quốc tế ( Universal classic).
Họa sĩ Walt Disney, đã dùng ngòi bút tài tình để đưa truyện « Thằng người gỗ » này lên màn ảnh, trong một phim hoạt họa rất giá trị.

Chương 1

Trong những trường hợp nào lão thợ mộc Bố Anh Đào đã kiếm được mảnh gỗ vừa khóc vừa cười như một đức trẻ.

Ngày xưa có ….
Một ông vua … Chắc các em sẽ đồng thanh la lên thế …
Các em lầm! phải đâu! Ngày xưa có một mảnh gỗ …
Không phải là một mảnh gỗ quý, mà là một mảnh gỗ thường, mảnh gỗ đến mùa đôhng bỏ vào lò đốt để sưởi ấm nhà.
Thật ra tôi cũng chẳng biết việc xảy ra thế nào nữa. Tự nhiên một hôm, người ta trông thấy một mảnh gỗ trong hàng của lão thợ mộc đã già. Tên lão là Ân Toan, nhưng mọi người thường gọi lão là bố Anh Đào, vì đầu chót mũi của lão đỏ như quả anh đào chín.
Trông thấy mảnh gỗ, bố Anh Đào trở nên vui vẻ. Bố thích quá, hai tay xoa vào nhau và bảo thầm:
-Mảnh gỗ rõ hợp thời! Mình dùng để tiện một cái chân ghế chơi!

Nói sao thì làm vậy. Bố liền lấy một cái búa thật sắc định đẽo mảnh gỗ. Nhưng lúc bố sắp chặt xuống một lát, tay bố bỗng dừng lại vì bố vừa nghe một giọng nho nhỏ van lơn:
-Chao ôi! Đừng chặt mạnh quá!
Các em thử tưởng tượng bố Anh Đào ngạc nhiên đến bực nào!
Bố nhìn khắp nhà xem tiếng nói ấy từ đâu mà ra. Nhưng nào bố có trông thấy gì!
Bố nhìn xuống dưới ghế. Chẳng có gì lạ.
Bố nhìn vào trong tủ. Tủ vẫn đóng và cũng chẳng có gì lạ!

Bố nhìn vào trong thùng đựng diêm báo và mạt cưa. Cũng chẳng có gì lạ!
Bố vừa gãi đầu vừa cười:
-Thôi lão hiểu rồi đấy! cái tiếng nho nhỏ ấy chỉ do trí tưởng tượng của lão mà ra. Thôi! việc lão, lão lo làm cho rồi.
Bố đưa cái búa lên, bổ mạnh vào mảnh gỗ một cái. Tiếng nói lại rền rĩ:
-Chao ôi! Bố làm tôi đau quá!

Lúc này bố Anh Đào sửng sốt … Hai con mắt nhu muốn rơi ra ngoài, mồm há hốc, lưỡi lè ra. Bố vừa run vừa nói:
-Cái tiếng ấy ở đâu thế nhỉ? Ai bảo “chao ôi” đó? Vì ở đây có ma noà đâu? Không lẽ một mảnh gỗ mà vừa khóc, vừa la như một đứa bé được! Vô lý! Đây! Mảnh gỗ đây! Nó chỉ là một thứ củi để đun vào bếp. Ai mà ẩn núp trong này được! Chao ôi! Nếu có ai ẩn núp cnũg mặc nó. Việc mình, mình làm.
Nói thế rồi hai tay bố Anh Đào cầm lấy mảnh gỗ quật mạnh xuống đất một cái, không chút xót thương. Đoạn bố lắng tai nghe thử cái tiếng ấy có còn rên rĩ nữa không?
Năm phút, mười phút, vẫn không nghe thấy gì cả.
Bố xủ tóc xuống, gượng cười và nói:
-Thôi, lão hiểu rồi đấy! Cái tiếng “chao ôi” ấy chính lão đã tưởng tượng ra! Thôi hãy đi làm việc.

Thật ra bố cũng khiếp lắm, nên cố hát ngêu ngao cho bớt sợ. Bố cất búa đi, lấy một cái bào để bào cho trơn mảnh gỗ.
-Thôi đi! Bố làm tôi ngứa ngáy khắp cả mình mẩy.
Bố Anh Đào khiếp quá, ngã mẹp xuống. Khi hoàn hồn thì thấy mình đang ngồi dưới đất, mặt mày biến sắc, cái chót mũi của bố đỏ như thế, mà sợ quá đến hóa xanh.

Chú thích:
-Ân Toan = Nguyên văn tiếng Pháp: Antonio

Chương 2

Bố Anh Đào biếu mảnh gỗ cho bạn là lão Gia Bích.
Lão này đẽo thành một thằng người gỗ lạ kỳ biết múa nhảy, biết đấu kiếm, biết nhào lộn.

Trong lúc ấy bố Anh Đào nghe có tiếng gõ cửa. Bố đứng dậy không vững, ngồi giữa đất mà hỏi:
– Ai đấy? Mời vào.
Một ông già còn nhanh nhẹn, bước vào cửa hàng.Đó là lão Gia Bích. Bọn trẻ quanh vùng mỗi khi muốn chòng ghẹo lão, thường gọi là lão Râu Ngô vì món tóc giả trên đầu lão vàng như râu ngô vậy! tính lão hay nổi cáu, chỉ gọi hai tiếng “Râu Ngô” cũng đủ khiến lão lên cơn thịnh nộ rồi.
– Chào bác Anh Đào, bác làm gì mà ngồi dưới đất thế?
– Tôi đang dạy cho bầy kiến làm toán.
– Thế thì tốt lắm!
– Bác đến có việc gì?
– Không dấu gì bác, định đến nhờ bác chút việc …

Bố Anh Đào vừa chống gối đứng dậy vừa nói:
– Tôi sẵn sàng giúp bác.
– Sáng mai này, tôi bỗng nẩy ra một ý …
– Bác cứ nói tiếp đi …
– Tôi có một ý tưởng rằng tự tay tôi, tôi sẽ làm lấy một thằng người gỗ, một thằng người gỗ kỳ diệu, biết nhảy, biết đấu kiếm, biết nhào lộn. Sẵn con người gỗ ấy, tôi có thể đi khắp hoàn cầu làm trò để kiếm ăn và lấy tiền mua rượu uống chơi. Ý bác nghĩ sao?
Một tiếng bí mật bỗng đưa ra:
– Hoan hô lão Râu Ngô!

Nghe hai tiếng “Râu Ngô”, Gia Bích nổi giận, mặt đỏ bừng lên như quả ớt chín, xây lại phía ông bạn già, nói một giọng tức tối:
– Sao bác lại nhục mạ tôi?
– Ai nhục mạ bác?
– Thế sao bác lại gọi tôi là “Râu Ngô”?
– Phải tôi đâu?
– Không bác thì ai? Chính bác!
– Không!
– Chính bác!

Cuộc đấu khẩu mỗi lúc một hăng, trước còn lời qua tiếng lại, sau hai ông bạn già thoi nhau, cào cấu nhau, cắn nhau, nguyền rủa nhau.
Khi ấu đả xong, thì trong tay của Ân Toan còn nắm chặt chùm tóc giả màu vàng của Gia Bích, còn trong miệng Gia Bích thì đang ngậm món tóc giả màu xám của Ân Toan.
Bố Anh Đào hét lớn:
– Trả mớ tóc lại đây!
– Thì bác hãy trả tóc của tôi đi đã. Rồi chúng ta hãy hòa thuận với nhau.
Hai ông bạn già, sau khi trao dổi hai món tóc giả, nắm chặt tay nhau và thề giữ mối tình bằng hữu cho đến trọn đời.
– Này bác gia Bích! Thế bây giờ bác muốn tôi giúp bác việc gì?
– Tôi cần một ít gỗ để đẽo một thằng người gỗ. sao, bác có thuận không?
Ân Toan nghe nói mừng rỡ, vội chạy đến bàn lấy mảnh gỗ nãy giờ ađ’ làm làm run sợ.

Trong lúc Ân Toan sắp trao mảnh gỗ cho bạn, bỗng mảnh gỗ nẩy một cái, văng vào chân Gia Bích.
– Bác Ân Toan, bác biếu tôi cái kiểu lạ lung như thế đấy à?
– Tôi xin thề với bác không phải tại tôi.
– Thế thì tại tôi à?
– Lỗi tại mảnh gỗ này mà ra cả?
– Lẽ cố nhiên, nhưng chính vì báv đã cầm nó để ném vào chân tôi.
– Tôi có ném đâu!
– Láo!

– Này bác Gia Bích, nếu bác mắng nhiếc tôi, thì tôi gọi bác là « Râu Ngô » đấy.
– Đồ bò tót!
– Râu Ngô
– Đồ chó!
– Râu Ngô.
– Đồ khỉ!
– Râu Ngô.
– Cứ nghe gọi mãi là « Râu Ngô », Gia Bích giận quá hóa mất khôn, chạy đến đánh Ân Toan túi bụi. Thế là hai người lại ấu đả nhau một trận nữa. Kết quả Ân Toan chợt thêm một vệt ở mũi, Gia Bích mất hai cúc áo.
– Hai ông bạn già lại làm lành với nhau và thề từ nay cho đến trọn đời giữ mãi mãi tình bằng hữu.

Chú thích:
– Nguyên văn tiếng Pháp Gia Bích = Geppetto

Chương 3

Lúc trở về, Gia Bích làm ngay một thằng người gỗ, đặt tên là Bích nô cô.
Những việc lừa đảo đầu tiên của Bích Nô Cô

Nhà của Gia Bích chỉ võn vẹn có một gian phòng nhỏ. Ánh mặt trời chiếu qua một cái cửa sổ trổ trên mái nhà. Đồ vật trong nhà không thể nào ít hơn được nữa. Một cái ghế thảm hại, một cái giường xiêu vẹo, một cái bàn mục nát.
Trong cùng, thấy lửa đỏ như đang nấu gì. Nhưng kỳ thật, ngọn lửa này vẽ vào tường chứ không phải lửa thật. Cạnh ngọn lửa có vẽ một cái nồi, hơi bốc lên nghi ngút để cho người ta lầm tưởng là thật.
Vừa mới về đến nhà. Gia Bích đã vội lấy đồ nghề ra để đẽo mảnh gỗ thành thằng người gỗ.

Lão tự hỏi:
– Bây giờ ta nên đặt tên cho nó là gì nhỉ? Thôi, đặt tên là Bích nô cô vậy. Cái tên này chắc rồi sẽ đem lại hạnh phúc cho nó chứ chẳng chơi! Mình có biết một gia đình Bích nô cô. Bích nô cô cha, Bích nô cô mẹ, Bích nô cô con. Người nào người nấy đều sống một cuộc đời êm đềm cả. Đứa giàu có nhất làm nghề hành khất.
Khi đã kiếm được tên để đặt cho thằng người gỗ rồi, lão mới bắt đầu chạm trổ mảnh gỗ. Này đầu tóc, này cái trán, này cặp mắt ….
Đục xong cặp mắt, Gia Bích ngạc nhiên biết bao khi trông thấy cặp mắt gỗ nhìn mình trừng trừng. Lão Gia Bích lấy làm khó chịu. Lão nói một giọng nghiêm nghị:
– Mắt gỗ sao mày lại nhìn tao hung tợn như vậy?
Hết mắt, đến mũi, vừa mới trổ xong, cái mũi đã bắt đầu dài thượt ra. Nó dài mãi, dài mãi. Chỉ trong mấy phút đồng hồ cái mũi đã dài thòng. Gia Bích càng đẽo, cái mũi càng dài ra.
Mũi xong, đến miệng. Chửa trổ xong, miệng đã cười và hát.
Gia Bích nói:
– Sao, mày cười đã chán chưa?

Nó vẫn trơ trơ như gỗ. Lão Gia Bích phải nói một giọng dọa nạt:
– Tao hỏi mày, mày còn cười nữa thôi hử?
Miệng nghỉ cười, lưỡi lại lè ra, dài chao ôi là dài!
Muốn khỏi bỏ dở công việc, Gia Bích làm như không hay biết gì cả, cứ tiếp tục chạm trổ.
Mũi xong xuống đến càm, đến cổ, đến vai, ngực, cánh tay và bàn tay.
Vừa đẽo xong hai tay, lão Gia Bích bỗng thấy mớ tóc giả trên đầu bị chộp mất.
– Bích nô cô! Trả tóc lại cho tao!
Bích cô nô đã không giao trả lại thì chớ, còn lấy để chụp lên đầu nó. Cử chỉ ấy khiến lão Gia Bích buồn rầu. Xưa nay có bao giờ lão buồn như thế đâu!
– Đồ con vô lại! Thân hình của mày tao chưa trổ xong mà mày đã vội bất kính đối với tao như vậy! Thôi hỏng rồi con ơi! Thế là hỏng rồi!

Lão đưa tay chùi nước mắt.
Giờ chỉ còn hai chân và bàn chân.
Gia Bích vừa trổ xong liền bị ngay một đá vào chóp mũi. Lão nghĩ thầm:
– Thôi! Mình làm mình chịu. Đáng lẽ ta phải đề phòng từ trước, nhưng bây giờ thì đã muộn mất rồi.
Gia Bích cầm tay thằng người gỗ, đặt nó giữa sàn nhà và tập cho nó đi.
Chân Bích nô cô đang còn cóng, lại chưa biết cử động, nên lão phải cầm tay nó để dắt từng bước một.
Khi chân đã hết cóng và đã tự đi lại một mình được, nó liền chạy thẳng ra đường và cút mắt.
Lão Gia Bích đuổi theo, nhưng không sao tóm được. Bích nô cô nhảy lóc cóc như con dê con, lại còn ồn hơn tiếng của vài mươi người kéo guốc nữa.

Gia Bích vừa chạy vừa la:
– Bắt lấy nó! Bắt lấy nó!
Những khách qua đường, trông thấy một thằng người gỗ đang phi như ngựa đua, thì đứng lại nhìn theo, cười lăn nghiêng, lăn ngửa.
May nhờ trong lúc ấy, có một ông đội cảnh sát đi ngang qua. Nghe tiếng ồn, ông đoán là có một con ngựa nào vừa mớisổng. Muốn tránh tai nạn khỏi xảy ra, ông ta đã can đảm đứng ngay ở giữa đường để chắn con vật lại.
Ngay từ đàng xa, Bích nô cô đã trông thấy ông đội cảnh sát, nhưng nó định bất thần, chui qua dưới hai chân ta để thoát. Nhưng nó không đạt được mục đích.
Ông đội cảnh sát không mảy may hoảng hốt, chụp ngay lấy mũi Bích nô cô. (Cái mũi to lớn dị thưòng này như tuồng làm ra để cho các ông cảnh sát nắm thì phải!). Ông giao trả nó tận tay Gia Bích. Muốn trừng phạt Bích nô cô, Gia Bích liền béo tai nó. Nhưng lão hết sức ngạc nhiên là tìm mãi mà không thấy tai đâu cả.
Các em có biết vì sao không?
Chỉ vì trong một lúc cao hứng, lão quên hẳn việc trổ hai tai.

Gia Bích mới cầm lấy cổ Bích nô cô để lôi đi, vừa đi vừa nói:
– Mau lên con! Về nhà rồi sẽ hay!
Nghe hăm dọa như thế, Bích nô cô ngồi bệt xuống đất, không chịu đi nữa. Những kẻ hiếu kỳ, những đứa ăn không ngồi rồi, vây lại để xem. Có mấy đứa nói:
– Rõ khổ chưa! Nó không chịu trở về nhà cũng phải. Vì rồi đây tha hồ lão Gia Bích đánh đập nó.
Mấy đứa khác lại phụ họa thêm:
– Tuy bộ tịch lão thế, nhưng biết đâu lão không phải là một lão ba bị đối với trẻ con! Nếu giao hẳn thằng người gỗ cho lão, thì lão cũng đến làm cho nó tan xác pháo!
Mỗi người một điều, khiến ông đội cảnh sát phải tha Bích nô cô và bắt lão Gia Bích đem về bót. Lão không biết thế nào mà biện bạch nữa. Và khi nghĩ đến việc mình sắp bị đem giam, thì lão vừa khóc vừa lẩm bẩm:
– Con với cái! Rõ đồ kẻ cướp! Mình tốn bao công phu để làm ra nó, lẽ ra mình phải đề phòng từ trước mới phải.
Chú thích:
Bích nô cô: Nguyên tác tiếng Pháp: Pinocchio

Chương 4

Bích nô cô và Dế Mèn biết nói

Trong lúc Gia Bích bị đưa đến nhà giam một cách oan ức thì thằng oắt con Bích nô cô thoát khỏi tay ông đội cảnh sát, chạy băng qua các cánh đồng để về nhà cho chóng.
Nó chạy như bay, như biến, vượt qua hàng rào, qua ao, qua hồ như những con dê, con thỏ lúc bị các nhà thiện xạ đuổi bắt.
Đến nhà, Bích nô cô trông thấy cửa hé mở, nó đẩy để vào và sau khi cài then lại, nó thở một hơi khoan khoái.
Bỗng nó nghe ở trong phòng có tiếng kêu:
Ca ri … ca ri … ca ri ….
– Ai gọi tao đấy?
– Ta đây.
Bích nô cô ngoảnh lại, thì thấy một con Dế mèn to tướng đang bò lần lên tường.
– Ta là Dế Mèn biết nói đây! ta ở phòng này đã được ngoài trăm năm nay.

Thằng người gỗ nói:
– Nhưng hôm nay phòng này đã thuộc về tao rồi. Tao muốn này hãy đi ngay nơi khác và đừng bao giờ trở lại nữa.
Dế Mèn đáp:
– Nhưng trước khi đi, ta muốn nói với ngươi đôi lời hơn thiệt.
– Đi cho rảnh! Cút mau!
– Những đứa trẻ nào ngỗ nghịch với cha mẹ và tự ý bỏ nhà mà đi thì không bao giờ được sung sướng, và chẳng chóng thì chầy thế nào cũng gặp phải những điều hối hận chua cay.

– Dế Mèn ơi! Mày muốn nói gì thì nói, nhưng đến ngày mai, lúc mặt trời hé mọc, thì tao đã bỏ nơi này để ra đi rồi. Nếu tao ở lại, chắc thế nào cũng bị bắt đi học như bao nhiêu đứa trẻ khác, dù thích hay dù không cũng mặc. Tao không dấu gì mày, tao không thích làm việc chút nào cả. tao chỉ thích săn bướm, hay leo cây để lấy tổ chim.
– Rõ dại dột! nếu người có những ý tưởng như thế, thì lớn lên ngươi sẽ ngu như lừa và bị thiên hạ cười chê đó!
Bích cô nô hét:
– Im mồm đi Dế Mèn kia! Mày thật là đồ xúi quẩy.
Dế Mèn vẫn không lộ vẻ khó chịu, kiên nhẫn nói một giọng kẻ cả:
– Nếu ngươi không thích đi học, thế sao lại không kiếm lấy một nghề gì để nuôi sống lấy thân nhỉ?
Bích nô cô đã thấy nổi xung:
– Tất cả các nghề trên cõi đời này chỉ có một nghề là thích hợp với tao thôi.

– Nghề gì thế?
– Nghề ăn, uống, chơi, đi lang thang suốt ngày từ mai đến tối.
Dế Mèn biết nói, vẫn một giọng bình tĩnh:
– Những đứa nào theo nghề ấy, chỉ có cách là vào nhà thương điên hay vào nhà tù.
– Liệu hồn đấy! Mày hãy coi chừng! Nếu mày còn làm cho tao tức giận nữa thì chỉ thiệt thân cho mày đó mà thôi!
– Bích nô cô ơi! Ta thương hại cho ngươi quá!
– Sao mày lại thương hại tao?
– Vì ngươi là một thằng người gỗ. Nhưng tai hại hơn nữa, là đầu của ngươi lại bằng gỗ.

Nghe nói thế, Bích nô cô nổi tam bành lên, chụp lấy cái búa gỗ trên bàn ném mạnh vào Dế Mèn biết nói.
Bản tâm nó quả không muốn giết con Dế Mèn làm gì, nhưng rủi thay cái búa lại trúng ngay vào đầu Dế. Dế chỉ kịp kêu mấy tiếng ca ri … ca ri … ca ri …rồi thì bẹp dí vào tường.

Chú thích:
– Dế mèn biết nói: Grillon qui parle ( Nguyên tác tiếng Pháp)

Chương 5

Bích nô cô đói. Nó kiếm được một quả trứng để đổ chả.

Nhưng thảm thương thay! Về chả bỗng bay qua cửa sổ.

Đêm đến, Bích cô nô thấy đói bụng. Nó mới sực nhớ là chưa ăn gì cả.
Đối với con trẻ, bện đói biến chuyển rất mau. Ban đầu còn vừa vừa, sau mỗi lúc một thấy cồn cào trong ruột.
Bích nô cô chạy đến, định dở xem trong nồi nấu gì mà lại sôi sùng sục thế? Nhưng nó lầm, vì đó chỉ là một cái nồi vẽ vào tường.
Các em nghĩ, nó đã ngốc chưa?
Mũi nó đã dài lại càng dài thêm.
Nó chạy khắp nhà, sục sạo trong mấy cái thúng, trong các xó, để kiếm một chút bánh, dù là bánh nguội cũng được. Hoặc một cái xương ném cho chó gặm, một chút nước súp, một mảnh xương cá, một cái hạt gì đó, miễn sao bỏ vào răng nhai là được.

Trong lúc ấy thì bệnh đói càng lồng lên, và Bích nô cô chỉ có cách ngáp dài, ngáp ngắn.
Nhiều khi nó ngáp quá trớn khiến mồm nó toạt ra đến mang tai.
Nó rền rĩ một cách thất vọng và tự nhủ:
– Mình rõ thật tệ quá! Đã không vâng lời bố, lại còn bỏ nhà mà đi! Nếu có bố mình ở đây thì mình đã không đến nỗi chết đói! Thật không có chứng bệnh gì nó làm cho mình khó chịu bằng bệnh đói nữa.
Bỗng nó thấy trong đóng rác một vật gì trắng trắng, tròn tròn như là một quả trứng. Bích nô cô chạy lại thì quả là một cái trứng thật. Nỗi vui mừng của nó thật không sao tả xiết.
Nó tưởng là nằm mơ, nên cứ xoay qua xoay lại quả trứng trong tay. Nó vuốt ve, đoạn ôm chặt vào lòng.
Nhưng làm gì để ăn bây giờ….? Nên luộc nó đi hay đổ chả …? Bỏ quách nó vào son mà nấu chắc là mau chín hơn, vì mình cần phải ăn gấp. Bích nô cô bắt cái son lên trên lửa. Không có mỡ để tráng, nó đổ vào một chút nước lạnh. Khi nước bắt đầu bốc hơi, nó gõ cho vỡ võ trứng để đổ vào. Lòng trắng chẳng có mà lòng đỏ cũng không. Nóchỉ thấy một chú gà con nhanh nhẹn vọt ra, cúi chào Bích nô cô một cách lễ phép:

– Bích nô cô ơi! Xin cảm ơn bác nhé! Nhờ bác mà tôi khỏi phảinhọc công khảy mỏ. Kính chào bác, chúc bác sức khoẻ và xin gửi lời chào quý quyến.
Thế rồi chú gà vỗ cánh bay ra cửa sổ i mất.
Sau khi hoàn hồn, Bích nô cô khóc có, gào thét có, giận dữ có. Nó dẫm chân, vừa khóc vừa nói:
– Dế Mèn nói thế mà đúng đấy! Nếu mình không bỏ nhà mà đi, nếu bố mình có mặt tại đây, thì lúc này mình đã không chết đói! Bệnh đói thật là một chứng bệnh ghê gớm!
– Bao tử của nó rên rĩ mãi không thôi. Bích nô cô chịu không nổi nữaphải bỏ nhà ra đi, tìm đến mấy nhà láng giềng may có người nào động lòng nhân từ mà bố thí cho miếng bánh nào chăng?

Chương 6

Bích nô cô gác chân lên lò mà ngủ. Qua hôm sau, lúc trở dậy cặp chân đã bị đốt cháy.

Đêm hôm ấy thật rùng rợn. Giông nổi lên ầm ầm, chớp sáng cả trời. Gió lạnh buốt thổi tung bụi lên mù mịt. Ở đồng quê gió thổi vào rặng cây nghe rào rào và tiếng cây gãy kêu răng rắt. Bích nô cô tính rất sợ giông và sét, nhưng mà đói sức còn mạnh hơn.
Vừa ra khỏi nhà, nó liền chạy một mạch. Chạy được khoảng chừng trăm bước thì đến mấy cái nhà gần hơn cả. Nó đã mệt nhoài, mệt le lưỡi. Nhưng nó vẫn thấy tối mò và vắng vẻ. Các cửa hàng đếu đóng.
Bích nô cô vừa đói vừa thất vọng, chạy đến nắm lấy dây chuông dật liên hồi. Nó nghĩ rằng thế nào rồi cũng có người chạy ra cửa sổ.

Một ông già đầu đội mũ ấm, mở cửa lầu nhìn xuống, hỏi một giọng hết sức giận dữ.
– Ai hỏi gì mà giờ này cón khuấy rầy đó?
– Xin cụ làm ơn bố thí cho cháu một miếng bánh.
– Đợi đó rồi ta đem ra cho!
Ông già nghĩ bụng: Chắc đây là một thằng nhải con nào hay có cái lối réo chuông để phá rối giấc ngủ của kẻ khác.
Nửa giờ sau, cánh cửa lại mở. Ông già gọi Bích nô cô mà nói:
– Xích tới chút nữa và ngã mũ ra!
Bích nô cô chưa có mũ. Nó vừa tiến đến ít bước thì bỗng bị cả một chậu nước đổ từ trên lầu đổ xuống như người ta tưới cho hoa khỏi héo.

Nó trở về, ướt như chuột lột, vừa đói vừa rét. Nó đứng không vững nữa, phải ngồi trệt xuống, hai chân gác lên lò than đỏ. Thế rồi nó ngủ quên. Cặp chân gỗ bắt lửa cháy. Nó ngún mãi thành than, rồi thành tro.
Bích nô cô vẫn ngủ, vẫn ngáy như không phải là chân của nó đang bị cháy.
Rạng ngày nó tỉnh giấc và nghe có tiếng gõ cửa.
– Ai đó?
Nó vừa ngáy vừa dụi mắt hỏi:
– Tao đây!
– Tiếng đó là tiếng của Gia Bích.

Chương 7

Lão Gia Bích lúc về nhà đã đưa các thức ăn của lão cho Bích nô cô ăn.

Mắt đang còn ngáy ngủ nên Bích nô cô không biết rằng cặp chân của nó đã cháy mất. Khi nghe tiếng bố kêu, nó đứng lên để chạy ra mở cửa. Nhưng nó nhào luôn mấy vòng rồi ngã xuống một cái « rầm », nằm dài giữa nhà.
Đúng ngoài đường, Gia Bích lại lên tiếng gọi mở cửa.
Thằng người gỗ vừa lăn lộn vừa khóc:
– Không! Con mở không được!
– Sao lại không được?
– Vì hắn ăn mất cặp chân của con đi rồi.
– Ai ăn?
– Con mèo!

Vì trong lúc ấy Bích nô cô trông thấy con mèo đang đùa với cặp chân cháy thành than của nó.
– Mày hãy mở cửa ra không thì liệu hồn với tao!
– Khổ quá! Con đứng lên không được, phải đi bằng đầu gối.
Gia Bích tưởng những lời ta thán ấy là thằng người gỗ bịa ra để đánh lừa lão. Và muốn cho nhanh chóng, lão nhảy qua tường để vào ngả cửa sổ. Lão định lúc vào nhà sẽ sửa cho Bích nô cô một mẻ, nhưng khi trông thấy nó nằm lăn ra đất, cụt mất hai chân thì liền động lòng thương hại. Lão nắm cổ lôi nó dậy, ôm vào lòng và vuốt ve nó. Hai giòng lệ của lão từ từ chảy xuống má, lão vừa nói vừa khóc:
– Bích nô cô con ơi! Sao con lại để cho cháy chân như vậy?
– Con cũng chẳng rõ vì sao nữa bố ạ! Nhưng con đã trải qua một đêm khủng khiếp. Có lẽ chết con cũng không quên.

Trời sấm chớp, mà bụng con thì đói quá. Con Dế Mèn nó nói với con thế này:
– Vì mày nghỗ nghịch nên gặp như vậy là đáng lắm. và con nói:
– Này, Dế Mèn mày hãy coi chừng.
Nó vẫn nói tiếp:
– Mày chỉ là một thằng ngưòi gỗ, đầu mày lại bằng gỗ!
Thế là con lấy búa ném nó chết quách. Thật ra có phải bản thân con muốn giết nó đâu! Con bắt một cái son lên trên lò. Con gà con chui ra ngoài và nói nói:
– Tôi cáo từ đã nhé!
Cũng vì thế nên lão già đội mũ mới thò đầu ra ngoài cửa mà gọi:
– Bước tới ít bước nữa và ngã mũ ra!

Thằng Người Gỗ
Đánh giá em này

Bình luận bài viết