[Tâm sự-Review]Cuộc gọi của ex! (Chap 6-8) Có thể hết :D

(Mobiblog.Org)
Mình có thích em,mình thừa nhận điều đó.Nhưng tc của em ntn thì mình ko biết.Ngoài em ra, mình vẫn qua lại vs nhiều cô gái khác.Và em cũng vậy,xung quanh em có cả tá chàng trai hơn hẳn mình.Mình và em tìm đến nhau chỉ vì niềm vui,và khi mình hoặc em ko còn tìm thấy điều đó ở ng kia thì đường ai nấy đi là kết quả tất yếu.Do đó,mình ko tán em,vì mình ko muốn mất đi 1 ng bạn tâm đầu ý hợp.Vả lại chỉ “thích” thôi thì chưa đủ,để nghiêm túc vs 1 ng con gái,mình cần nhiều hơn thế nữa.Mình và em 1 tháng gặp nhau đôi ba lần,chủ yếu là đi ăn uống chứ ko hò hẹn gì.Mình vốn là ng ko thích những mối quan hệ lằng nhằng,vì thế mình đơn giản hóa mối quan hệ của em vs mình đến mức tối đa.Và nếu em và mình cứ như thế thì ít ra bây giờ,em hoặc mình đã ko tự dày vò bản thân vì ng kia.Hôm ấy công ty mình đc nghỉ,đi nhậu cả ngày rồi nên cũng muốn đổi gió tí,vs cả 2,3 tuần rồi mình ko vào pub nên cũng thấy…nhớ.Lúc đầu mình định rủ mấy thằng bạn,nhưng thằng nào cũng bận đi vs gấu,ko thì cũng ko muốn vào pub nên hơi nản.Cũng hơi thiếu mùi gái rồi.Sực nhớ đến em,thế là rút đt ra,gọi cho em:
-Em nghe…
-Tự dưng thấy nhớ…cháo lòng quá,đi ăn vs anh ko?
-Anh qua cửa hàng đón em đi!
-Chăm thế,hôm nay cuối tuần mà cũng làm việc à?
-Tuần sau nhập hàng mới nên em phải thống kê lại sổ sách.Mà anh qua mau lên ko cháo lại nguội mất!
-Ừ,đợi anh 10p.
Tắm rửa,vệ sinh cánh cổ,chải chuốt tí rồi gọi báo cho mẹ 1 tiếng và dắt xe ra phóng đến chỗ em.Đến nơi thì thấy em đóng cửa rồi.Đang đứng cầm đt nt hay làm gì thì mình ko rõ.Mình chạy chầm chậm,dừng xe trc mặt em:
-Xe ôm ko em ơi!
-Giá cả thế nào hở anh?
-Em muốn trả bao nhiêu thì trả,tùy lòng hảo tâm.
-Nhưng mà em ko có tiền.
-Ko có tiền thì ngồi ngoan,ôm chặt vào là đc.
-Thế anh ko sợ lỗ vốn à?
-Đc chở ng đẹp thì chịu lỗ chút cũng đáng.
Em ko nói gì,nhìn mình cười cười rồi leo lên xe.Trời thì ko lạnh lắm,em ôm mình cũng khá chặt.Thỉnh thoảng ngồi nghe chuyện mình kể rồi cười,giọng em nhẹ như gió,nhưng nghe ấm áp lắm.Ít ra là mình nghĩ như vậy.Vừa ăn,em và mình vừa chém gió sôi nổi.Em và mình đều ko thuộc tuýp ng nói nhiều,nhưng mà nc hợp cạ quá nên thành ra gặp nhau là nc say sưa quên cả trời đất.Hôm ấy em mặc đơn giản lắm.Giày cao gót,quần jean xanh, áo thun ngắn tay cổ trái tim và áo khoác da.Nhìn khỏe khoắn.Ăn uống xong,nhìn đồng hồ thấy mới hơn 8h,mình hỏi:
-Giờ còn sớm,về cũng chả biết làm gì,em có kế hoạch gì ko?
-Hay mình đi uống chút gì đi,em đang khát!
-Ừ,hôm nay T7,đi uống tí cho vui.
Mình ra thanh toán rồi đèo em đến pub.Mình để em chọn.Mình và em ngồi uống,ko nc vs nhau mấy.Vì mình và em mải theo đuổi dòng suy nghĩ riêng.Thỉnh thoảng mình quay sang em,ghé tai kể đôi ba câu chuyện cười.Em nghe xong thì mỉm cười và nâng li mời mình.Chẳng mấy chốc chai rượu hết veo.Mình thì vẫn khá là tỉnh táo,còn em thì hơi say rồi.Thanh toán xong,mình dìu em ra.Chẳng hiểu sao lúc ấy,mình lại minh mẫn lạ thường.Mình vuốt mấy cọng tóc lòa xòa trên trán em sang 1 bên,hỏi nhỏ:
-Thế giờ em còn muốn đi đâu nữa ko?
Em cười,giọng nửa tỉnh nửa mê:
-Đi vs anh thì đâu cũng đc!
Lúc ấy cũng hơn 12h rồi.Sực nhớ là mẹ qua bà hai ngủ để sáng hôm sau đi chùa Hương.Thế là mình quyết định đưa em về nhà!
Phòng mình ở tầng 2.Lúc mình đưa em về nhà,em hơi tỉnh rồi.Mình dìu em vào phòng.Mình vừa cởi áo khoác ra thì nghe thấy tiếng cửa phòng tắm đóng cái cạch sau lưng.Mình trèo lên giường, bật tv xem phim.Đang coi thì em bước ra. Em mặc chiếc áo thun hình con chim cánh cụt của mình.Trông ngồ ngộ.Mình thấy thế thì phì cười.Em vừa sấy tóc vừa liếc mình cười gian:
-Nhìn gì?
-Anh có nhìn gì đâu!
-Đừng có chối,em thấy anh nhìn em nãy giờ!
-Là anh nhìn cái áo chứ nhìn gì em!
Em nhìn mình,cười cười.Chậc!Lại cái kiểu cười đó.Em làm mình bối rối kinh khủng.Em trèo lên giường.Đắp chăn.Mình đứng dậy đi tắm.Tắm xong đi ra thấy tv đã tắt từ lúc nào rồi.Em nằm cuộn tròn trong chăn,quay lưng về phía mình.Mình trèo lên,ghé tai em nói nhỏ:
-Cho anh vào vs!
Giọng em ngái ngủ:
-Ko,anh đắp chăn khác đi!
-Cho anh vào đi,anh có 1 mỗi 1 cái chăn này thôi!
Ko đợi em trả lời.Mình giật chăn,chui vào,xoay em quay lại đối mặt vs mình.Mình hôn em.Em cũng đáp lại nhiệt tình.Mình buông em ra,em mỉm cười,với tay tắt cái đèn ngủ.Phụt!Mình mà kể mấy chuyện sau đó thì ra đảo mất!M.n thông cảm.
-Anh xe ôm ơi,dậy chở em về điiii!
Mình dụi mắt,nhìn lại đồng hồ.7h hơn rồi.Mình lăn sang 1 bên:
-Còn sớm mà em,cho anh ngủ thêm tí nữa.
-Dậy điiiii!Dậyyyyy!
Em nũng nịu,giọng dth lắm.Thế là phải dậy.Đánh răng rửa mặt xong.Mình đưa em đi ăn sáng.Em đòi ăn bánh cuốn.Mình cũng ừ.Sau khi đã yên vị trong quán.Mình lau đũa,thìa cho em.Tuyệt nhiên ko nhắc chuyện tối qua.Vì mình ko muốn em và mình khó xử.Em thì vừa ăn vừa cười đùa vs mình.Mình thì ăn ít lắm.Vì mải suy nghĩ.Em thấy mình như vậy thì lên tiếng:
-Anh vẫn còn suy nghĩ chuyện hôm qua à?
Mình giả bộ như ko nghe thấy gì:
-Sao?Em bảo gì cơ?
-Just like friends with bebefits!
Em nói xong,cúi đầu ăn tiếp.Mình thì ngồi thừ ra.Em nói phải.Cũng chẳng có gì to tát lắm. Friends with benefits!Ừ thì cứ cho là vậy đi.Suy nghĩ làm gì cho mệt óc,tới đâu thì tới vậy!Lúc ấy mình nghĩ thế.Ai mà ngờ vì thế mà sau này em và mình lại sinh ra lắm chuyện đau đầu.

Thời gian sau đó thì mình và em thường xuyên gặp nhau.Cũng rủ rê nhau đi ăn uống,xem phim,…các kiểu.Cũng ko có gì đáng để nói.Hôm đó mình đang ngồi nhậu vs bọn bạn thì nhớ đến em.Rút đt ra,gọi cho em?
-Em đây!
-Anh tính đi uống 1 tí,em đi ko?
-Em nghĩ mình ko nên gặp nhau nữa!
Mình nghe em nói mà tỉnh cả rượu,tưởng em đùa:
-Vì sao?
-Em muốn thế!
-Ừ!
Tút…tút…tút…
Mình cầm chai rượu lên và nốc thật lực.Hôm ấy mình uống say mềm.Mình uống để quên.Từ sau khi ct vs Quỳnh,mình đã tự nhủ vs lòng,rằng là sẽ ko yêu ai,sẽ ko để ai chà đạp lên tình cảm của mình.Vậy mà…
Lần thứ 2 mình say sau hơn 25 năm làm ng.Ko có mẹ.Ko có cậu.Ko có những cái bạt tai.Ko có tiếng mẹ rấm rứt khóc.Ko có ai bên cạnh mình cả.Chỉ có mình và chai vodka.Mình uống bao nhiêu,mình cũng ko nhớ nữa.Bọn bạn thì mình đuổi về hết rồi.Chỉ nhớ đến khi mình tỉnh dậy,là ở trong bệnh viện.Cựa mình.1 cảm giác đau buốt đến tận óc!Mình bị gãy chân!Chắc hôm qua say quá,đi xe về nên bị tai nạn.Mình nhìn qua,thấy cô hộ lí đang thay bình đạm khác cho mình.Mình hỏi:
-Ai đưa em vào đây thế chị?
-Cậu uống say tông vào gốc cây,ng ta thấy thế nên đưa cậu vào đây.
Nhìn lên bàn,thấy có mấy hộp sữa và bịch trái cây.
-Mấy thứ này ai đem đến thế chị?
-Mẹ cậu đấy.Bà ấy vừa ra ngoài.Thôi cậu nghỉ ngơi đi.Lát bác sĩ đến.
-Em cảm ơn chị.
Mình lật chăn ra.Ôi mẹ ơi!Cả cái chân mình bị bó bột!Thế này thì chắc cả tháng mới lành.Còn công việc nữa chứ!Cả tháng mới đi làm lại đc thì dễ ăn mì tôm chan nước mắt luôn quá!Mải suy nghĩ,mình thiếp đi lúc nào ko biết.Thỉnh thoảng chập chờn lại có cảm giác như tay của ai đó vuốt mặt mình nhưng mà mệt quá nên ngủ ko biết trời đất gì luôn.Thức dậy,thấy đã quá 3h chiều rồi. Nghe giọng mẹ mình ngoài hành lang.Nhìn qua lớp kính mờ thì thấy mẹ đang đứng nc vs 1 ng.Nam hay nữ thì mình ko biết.Rồi thấy mẹ đi vào cùng ng đó.Là em!Thì ra em đứng nc vs mẹ nãy giờ.Mình xoay lưng lại,giả vờ ngủ.Mẹ gọi mình:
-Dậy đi Hoàng.Có bạn đến thăm này!
Mình nằm im,ko nói gì.Mẹ quay sang nói vs em:
-Cháu thông cảm.Chắc nó mệt quá.Con vs cái,khổ thế đấy.Lớn tướng rồi mà toàn làm khổ mẹ nó thôi.Cháu ngồi chơi coi chừng nó dùm bác.Bác đi mua ít trái cây.
-Dạ.Bác cứ để cháu tự nhiên.
Mẹ nói rồi.Quay lưng bước đi.Hình như em chờ cho mẹ đi khuất rồi mới ghé tai mình,thì thầm:
-Em biết là anh chưa ngủ!
Mình nghe em nói thế thì xoay người lại.Mắt dán lên trần nhà.Em ngồi cạnh mình gọt trái cây.Em vừa gọt vừa hát khẽ.Bỗng em dừng lại.Nhìn mình,lẩm bẩm:
-Uống gì mà ra nông nỗi này ko biết!
Mình xoay lại,nhìn thẳng vào mắt em,nói có phần to tiếng:
-Em còn hỏi nữa à!
Em nhìn ra cửa sổ,trả lời lơ đãng:
-Việc gì anh phải thế!
-Ừ,em nói phải.Anh chả việc gì phải làm thế cả.Xin lỗi vì đã to tiếng vs em!
Mình xoay người lại,quay lưng về phía em.Mình lúc này hệt như 1 con thú bị thương,lồng lộn,đau đớn.Mình ko nói gì,và cũng ko muốn nói gì vs em cả.Mình nghe thấy tiếng thút thít.Em đang khóc thì phải.Mình xoay lại thì thấy em đang lấy khăn giấy lau nc mắt.
-Anh xin lỗi.
Mình nói,đang đưa tay định lau nc mắt cho em thì em gạt tay mình ra,đứng dậy.Cầm túi xách.Nói vs mình:

-Anh nghỉ ngơi cho khỏe.Hôm khác em lại đến.
Rồi em bước đi.Dứt khoát.Cánh cửa đóng lại.Em đi rồi.Sao mình thấy cô đơn quá.Em khóc vì mình.Mình biết điều đó.Mình đoán em đã rất lo lắng khi biết tin mình bị tai nạn.Em mặc quần jean.Áo sơ mi trắng.Áo em nhăn nhó.Chắc là biết tin thì chạy ngay đến nên ko kịp ủi.Nhưng dù em có lo cho mình,có khóc vì mình ntn đi chăng nữa,mình cũng dặn lòng là ko đc động lòng vs em.Mình nằm viện mất hơn 1 tháng.1 tuần em đến thăm mình 2 lần.Lúc thì em mang cháo gà,lúc thì lại sen hầm,có khi lại mang cả trái cây.Mẹ mình thì cứ tưởng em là bạn gái mình nên mỗi lần gặp em là mẹ lại tay bắt mặt mừng rồi lôi em ra hành lang nc.Lúc nào em đến cũng đặt đồ ăn ở trên bàn,rồi ra nc vs mẹ,làm mình có muốn nc vs em cũng ko đc.Mà hình như em cũng ko muốn nc vs mình thì phải.Mình ra viện và đi làm lại.Cậu mình cả tháng vào thăm đc có 1 lần,chị Diệu thì chỉ có đôi ba lần.Có lần mình hỏi thì chị bảo là vào xem thử mình chết hay chưa.Vãi cái bà chị này!Nhưng mà thôi,cũng ko trách đc,chị và cậu còn có cuộc sống riêng.Vs cả nêu là mình,thì mình cũng ko muốn đi thăm 1 thằng uống rượu nhiều đến nỗi bị tai nạn.
Hôm nay type đến đây thôi.Hôm khác mình type tiếp nhé.Giờ mình phải đi vs em rồi.Chắc tối này ko về nhà.Cảm ơn m.n đã bỏ t/g theo dõi.Thanks for reading!

(Mobiblog.Org)
Chap7
Sau khi ra viện tầm 1,2, tuần gì đấy,mình mới đi uống lại đc.Hôm ấy mình đi 1 mình.Vì muốn gặp em.Mình biết pub em hay đến.Mình cố ý chọn bàn đối diện bàn em.Mình gọi 1 li tequila và bảo phục vụ mang đến chỗ em.Em nhận rượu và cậu phục vụ chỉ chỗ mình cho em.Em bc đến bàn,ngồi cạnh mình,hỏi:
-Chân anh thế nào rồi?
-Vẫn còn lết đến đây để tìm em đc!
-Lần sau anh đừng uống nhiều như thế!
-Em lo cho anh hay là sợ bị liên lụy?
-Cả hai!
Mình châm thuốc.Cả tháng trời nằm viện ko đc hút,tưởng là cai đc rồi chứ.Mình gọi luôn 1 chai Gordon.Em và mình chỉ uống thôi,ko nói gì vs nhau.Đc 1 lát,mình quay sang,thấy em nhìn mình đắm đuối,môi em đỏ mọng,khép hờ.Chắc em lại say rồi.Mình ko kềm chế đc,ôm em và hôn.Cảm giác như đã rất lâu rồi.Mình buông em ra,nói nhỏ:
-Anh xin lỗi.Anh…
Em lấy tay che miệng mình,rồi tựa vai mình,thủ thỉ:
-Ko sao đâu anh.Em mới là ng có lỗi.
-Hôm ấy em nói thật đấy à?
-Anh đừng suy nghĩ nhiều.Uống vs em li này đi!
Mình nghe em nói vậy thì ko hỏi nữa.Trong lòng gợn chút bất an.Mình và em quá giống nhau. Mình ct vs những ng con gái khác khi mình ko còn hứng thú vs họ nữa.Và dường như,em cũng biết điều đó nên chủ động đá mình.Âu cũng vì cá tính của em quá mạnh.Trong quá khứ,em cũng từng giống mình.Bị ng em yêu nhất bỏ rơi.Nên em sợ yêu,sợ bị ràng buộc vs 1 ai đó.Vì em quá nhạy cảm và dễ bị tổn thương.Nhưng em luôn che dấu điều đó bằng vẻ lạnh lùng và bất cần.Đó cũng là lí do mà mình ko muốn tán em.Mình luôn lo rằng,1 ngày nào đó,em sẽ bc ra khỏi cuộc đời mình chỉ vì…mình yêu em.Nên mình ko muốn tự gò ép bản thân mình và quyết định thuận theo tự nhiên.Cái gì của mình thì sẽ là của mình.Cái gì ko phải của mình thì sẽ ko bao h là của mình.Em và mình cứ thế cân não nhau trong suốt 1 t/g dài.
Rang…Reng…Reng
Tiếng chuông làm mình tỉnh giấc,8h hơn rồi.Hôm qua mình qua đêm ở nhà em.Bố mẹ em đi vắng cả rồi.Đánh răng rửa mặt xong xuôi,mình đi xuống thì ngửi thấy mùi thơm.Vào bếp thì thấy em đang làm trứng.Cũng lâu rồi ko ăn nên ngửi mùi thấy..thèm thèm.Mình ôm em từ đằng sau,hôn lên tóc em.Em quay lại,mỉm cười bảo mình sắp đĩa ra bàn.Nhìn em đeo tạp dề nấu nướng như 1 bà nội trợ nhỏ vậy.Tự dưng lại muốn cưới vợ.Nhưng mình cũng mau chóng trở về thực tại bởi giọng nói của em:
-Ăn đi anh,sao lại ngẩn ng ra thế!
-À,ừ.Anh ăn đây!
Em nhìn mình,kiểu dò xét.Mình thấy thế thì hỏi:
-Em có gì muốn nói à?
-Tối nay anh rảnh ko,đi vs em 1 tẹo?
-Đi đâu?
-Đi rồi biết!
-Nhờ vả ng ta mà nói thế à?
-Thế rốt cục là có đi hay ko?
Em trừng mắt nhìn mình,lạnh cả sống lưng.Mình lắp bắp:
-Có…có..chứ…
-Thế có phải ngoan ko!
Em nhìn mình cười và hôn mình cái chụt.Ăn uống xong xuôi,mình phụ em dọn dẹp rồi đưa em đến cửa hàng.Đúng là oan gia ngõ hẹp.Hôm ấy chị Diệu cũng ở cửa hàng.Chị thấy mình chở em đến thì nhìn mình ntn Mình cũng hơi hoảng.Thôi rồi Hoàng ơi.Khởi đầu ngày mới mà ntn thì đúng là xui tận mạng.Em thấy như vậy thì cười cười rồi ghé tai mình thì thầm:
-Em vào trc đây,anh chịu khó tí nhé!
Nói rồi em trèo xuống xe,hôn mình rồi đi vào cửa hàng.Kì này chắc mất xác rồi.Chị Diệu lại gần mình.Véo vào hông mình rõ đau:
-Ghê nhỉ!Chăn cả bạn chị cơ đấy!
-Em đâu dám ạ!
-Thế có định nghiêm túc ko đấy?
-Em cũng ko biết nữa…
Lại ăn 1 cái véo nữa:
-Có hay là ko?
-Dạ,em…
-Mày ko nói chứ gì.Đc,để tao hỏi cái Linh.Đi làm đi!Tao nc sau!
-Dạ,em xin phép.
Phù!Mình thở phào nhẹ nhõm.Đâu phải là mình ko muốn nghiêm túc vs em đâu.Nhưng nghĩ lại cái đêm em đá mình thì ớn thí mồ.Chả biết phải nói vs chị sao.Thôi thì để phụ nữ giải quyết vs nhau vậy.Đang ngồi làm việc ở c.ty thì có tin nhắn đến.Tin nhắn của em:
-Anh có sao ko?
-Có,nhiều sao là đằng khác!
-Vậy nên em mới hôn anh!Hihi!
-Bị em hôn 1 cái nhưng mà bù lại đc chị véo tận 2 cái,tính ra thì anh vẫn còn lời chán!
-Ừ,thế để bữa nào đấy em lại hôn anh nhá!
-Thôi cô cho anh xin,cô hôn…đau lắm!
-Phải đau thì anh mới nhớ em chứ!
-Thế em nói tối nay đi đâu?
-Nhắc mới nhớ,7h qua cửa hàng đón em nhé!
-Ừ.
Nhắn cho em xong,mình quay lại làm việc.Trong đầu đoán già đoán non em sẽ đưa mình đi đâu.

Tối hôm ấy đúng 7h,mình ăn mặc chải chuốt gọn gàng rồi phóng xe đến cửa hàng đón em.Em mặc váy màu tím,giống cái hôm đầu tiên mình gặp em.Em leo lên xe,hôn mình cái chụt,rồi bảo:
-Đi thôi anh!
-Sao hôm nay tự dưng ngọt ngào thế?
-Đừng có tưởng bở,em trả công cho anh đi vs em tối nay đấy!
-Trả công có thế thôi à?
-Thế anh muốn gì?
-Anh tưởng em phải biết chứ?
-Nỡm ạ!Thôi đi mau đi kẻo bố mẹ em chờ!
-Cái gì?Bố mẹ ai cơ?
-Đi mau!Điiiiiiii!
Mình nghe em nói thế thì hơi…run!Tự dưng em lại bảo đi gặp bố mẹ em?Hay là…Chậc!Càng nghĩ càng rối!Thôi thì tùy cơ ứng biến vậy!Mình đèo em đến nhà hàng ABC.Gởi xe xong,mình quay sang hỏi em:
-Bắt anh đến gặp bố mẹ em làm gì?
-Bí mật,lát anh sẽ biết!
Lại gì nữa ko biết!Em nói xong thì khoác tay lôi mình vào.Mình và em đang đi thì em chợt buông tay mình,chạy đến 1 bàn có 2 ng ngồi tầm 50t.Em ôm và hôn 2 ng đó xong rồi chạy đến lôi mình.Mình thì đứng nghệt mặt ra,ko hiểu chuyện gì.Mình ngồi chưa ấm chỗ thì em quay sang nói vs 2 ng đó:
-Bố,mẹ.Đây là anh Hoàng,bạn trai con.
Rồi em quay sang mình:
-Anh Hoàng,đây là bố mẹ em!
WTF? Tự dưng lại giới thiệu mình là ng yêu trc mặt bố mẹ?Em đang làm cái gì ko biết?Mẹ em nhìn mình cười rồi hỏi:
-Cháu là Hoàng mà con Linh đã nói vs 2 bác đấy à?
-Dạ!
-Con Linh bảo 2 bác là nó vs cháu quen nhau 2 năm rồi!
-Dạ!
-Thế cháu năm nay mấy tuổi rồi.Có công ăn việc làm gì chưa?Gia thế ntn?
Bố em nghe thế thì ngắt lời mẹ em:
-Bà làm gì mà như hỏi cung thế?
Rồi quay sang mình:
-Cháu thông cảm,mẹ nó có mỗi đứa con gái thôi nên mấy chuyện này bà ấy hơi làm quá!
-Dạ!Cháu năm nay thì mới 25 thôi ạ!Đang làm ở c.ty XYZ…
Bố em hỏi:
-Thế cháu đã có dự tính tương lai gì chưa?
-Dạ.Hiện tại thì chưa ạ!Cháu vẫn còn nhiều công việc ạ!
Bố em nghe xong thì ko nói gì,quay ra rót rượu và uống.Rót 1 li,ông quay sang mời mình:
-Cháu có biết đây là rượu gì ko?
Mình cầm li rượu lên,soi 1 hồi,uống cái ực rồi trả lời
-Vang Bordeaux phải ko ạ ?
Bố em trố mắt nhìn mình,chắc là bất ngờ quá :
-Sao cháu biết?
-Dạ,do cậu cháu thích uống vang nên sưu tầm.Cháu thỉnh thoảng cũng đc cậu cho nếm 1 tí.
Bố em mỉm cười nhìn mình rồi nhìn sang em.Em nhìn lại mình,cười cười.Mình ko ăn mấy,vì phải hầu chuyện bố mẹ em.Đã thế em còn cố tình chọc tức mình bằng cách…ăn uống ngon lành.Em ăn hăng quá làm mẹ em thỉnh thoảng lại quay sang nhắc.Ăn uống trò chuyện xong xuôi thì bố mẹ em về trc vì còn phải ra sân bay đi Đà Nẵng đám cưới.Mình đèo em về nhà.Trên xe em ko nói gì cả mà cứ cười suốt.Thỉnh thoảng lại kiss vào má mình rõ kêu.Mình thấy thế thì hỏi :
-Em say à ?
-Làm gì có!Hôm nay anh diễn đạt lắm!
-Thể hóa ra là diễn kịch vs bố mẹ em à?
-Chứ sao!Thế anh nghĩ là gì?
-Ko có gì!Mà sao lại phải diễn!
-Mẹ cứ bắt em phải đi xem mắt,nên phải nhờ anh đóng kịch để đc tiếp tục tự do chứ sao!
-Thế sao lại chọn anh?
-Vì em thích anh!
Mình ko lạ gì cái kiểu nc nửa đùa nửa thật của em nên chỉ cười mà ko nói gì.Đưa em đến nhà,đang hôn chào tạm biệt thì..ọt…ọt.Bụng mình kêu!Em nghe vậy thì phá lên cười rồi nói vs mình:
-Trong nhà còn cái pizza đấy!Anh vào ăn đã rồi hẵng về!
Mình ngoan ngoãn dắt xe vào nhà vs em.Cả tối ngồi hầu rượu vs bố em chứ có ăn uống gì đâu,ko đói mới lạ!Em đi tắm xong rồi dọn pizza và 2 lon ken ra rồi mở phim xem.Hình như là phim The Vow thì phải.Em tựa đầu vào vai mình.Mình và em vừa ăn uống vừa xem phim.Đc 1 lát thì em ngủ gục trên vai mình.Mình hôn nhẹ lên môi em.Em tỉnh dậy,chớp chớp mắt nhìn rồi rúc vào ngực mình.Mình hôn tóc em,hỏi nhỏ:
-Tối nay muốn anh ở lại à?
Em ko nói gì,chầm chậm cởi từng chiếc cúc áo của mình.Em và mình hôn nhau rồi…
Sáng ra đau lưng khủng khiếp,tiện đây cũng khuyên m.n nếu có xxx thì đừng làm trên ghế sofa nhé,đau lưng lắm!Mình đang vươn vai thì ngửi thấy mùi phở.Đánh răng rửa mặt xong,mình ra bếp thì thấy em bê 2 tô phở nghi ngút khói đặt lên bàn.Nhìn thấy mình,em mỉm cười:
-Anh yêu dậy rồi đấy à?Tối qua ngủ ngon ko?
-Đau lưng chết đi đc!
-Thôi,em bù cho tô phở đấy,ăn đi kẻo nguội!
Ăn uống xong xuôi.Sực nhớ là t7 đc nghỉ làm,mình chở em vào siêu thị xem phim và chơi game.Đua xe,bắn súng,gắp thú,…trò nào cũng chơi cả.Hôm ấy vui cực.Ăn trưa xong mình đèo em về cửa hàng rồi về nhà.Thế là xong ngày t7!
Có 1 vài bạn hỏi về Quỳnh.Từ sau hôm gặp mặt thì em nó suốt ngày cứ nt,gọi ðiện rủ đi chơi rồi nhớ nhung này nọ.Có hôm mình đang đi vs Linh thì bị em nó thấy,lúc mình về mở đt ra thì thấy em nó nt ntn:
-Em hận anh!Sao anh lại đối xử vs em như vậy?
Mình xóa tin nhắn,ko thèm rep.Mình đã làm mọi cách để phũ em rồi,chỉ còn cách đến nói thẳng vs em là chưa làm thôi.Nhưng hình như là em ko hiểu,hoặc là cố tình ko hiểu mà vẫn cố đeo bám mình.Hình như là Linh cũng biết,nhưng ko nói ra.Mình biết điều đó vì có 1 lần em nhắc đến Quỳnh nhưng mình giả vờ ko nghe thấy nên em ko nói gì nữa.Mình cũng xin ko nhắc đến Quỳnh nữa,vì đối vs mình,em đã là quá khứ rồi.Mình đi nhậu đã.Chap 8 hẹn m.n tuần sau nhé.Thanks for reading

(Mobiblog.Org)
Hôm nay mình post sớm để còn đi chơi vs Linh

Chap 8
Mình gặp em 1 tháng đôi ba lần.Chủ yếu là mình rủ rê chứ em thì ít khi gọi hay nt cho mình.Mà mình thì lại thích như vậy.Ít gặp thì khi gặp lại nhau mới thấy hứng thú,chứ còn ngày nào cũng gặp nhau thì đến chết vì chán mất!Thỉnh thoảng mình đc nghỉ làm buổi chiều thì qua cửa hàng đưa em đi chợ mua thức ăn đem về nhà em nấu.Em nấu ăn thì mình dọn bát đũa hoặc ngồi lặt rau,phụ em lấy đồ ăn,…Vui lắm!Em nấu ăn khá,ko đến nỗi.Nhưng cái làm mình chết mê là món tráng miệng em làm.Em thường làm bánh qui hoặc gato,lâu lâu thì chuyển sang sinh tố.Ko cầu kì nhưng ngon và khá là hợp khẩu vị của mình.Vào 1 buổi trưa như thế,sau khi đã ăn uống dọn dẹp xong,em lôi mình lên phòng xem phim vs em.Đang nằm gối đầu lên tay mình,em bất chợt hỏi:
-Anh có biết pha lê ko?
-Có!
-Anh có thấy mối quan hệ của tụi mình giống y như pha lê ko?
-Sao em lại hỏi vậy?
-Vì pha lê,nếu nắm trong tay thì sẽ thấy cứng cáp,rắn chắc,nhưng nếu chẳng may tuột tay làm rơi,thì sẽ vỡ ra tan tành thành nghìn mảnh!
-Anh lại thấy giống thủy tinh hơn!
-Thủy tinh thì có khác gì pha lê đâu!
-Thì có ai bảo là nó khác đâu!
-Cái anh này,cứ trêu em thôi!
Em phụng phịu rồi chui vào ngực mình,yêu lắm!Mình ko nghĩ ngợi gì nhiều.Vì quan điểm sống của mình là sống cho hôm nay.Cứ vui chơi cho hết hôm nay,ngày mai có việc gì thì mình-tương lai sẽ giải quyết!Ko biết còn bên nhau đc bao lâu nên mình luôn cố gắng làm cho em vui,càng nhiều càng tốt!Em và mình,nếu nói là chặt thì cũng chặt đấy,nhưng nếu nói là lỏng thì cũng lỏng vô cùng!Em biết tất cả mọi thứ về mình,nhưng những gì mình biết về em lại ko nhiều.Hơn nửa năm quen nhau,ngoài 1 vài info về đại học,công việc,gia thế,bố mẹ em và Hà,cô bạn thân của em ra,thì mình hầu như ko biết gì về bạn bè,họ hàng,quá khứ và cả mấy cái đuôi của em nữa!Em lúc nào cũng bí ẩn,khó hiểu,giống như t/c của em dành cho mình vậy!Có lẽ mình sẽ ko bao giờ biết đc em đối vs mình ntn nếu ko nhờ thằng bạn mình.Chuyện mới xảy ra cách đây đc hơn 1 tháng thôi.Chả là mình có thằng bạn chơi vs nhau từ hồi cấp 2.Năm 2000,gđ nó chuyển đến Kiên Giang,từ đấy mất liên lạc vs nó luôn.Đùng 1 cái,mình nhận đc thư bảo là nó sẽ về chơi 2 ngày.Nó về thật!Thế là cả đám hơn chục thằng kéo nhau đi nhậu.Hôm ấy cả bọn say mềm,chỉ còn 1,2 thằng là tỉnh táo.Tính đến nay thì đấy là lần say thứ 3 của mình.Thực ra mình ko muốn say đâu,nhưng mà nó mời chả lẽ ko uống,hơn 12 năm mới gặp lại thì từ chối thế nào đc!Say sưa thế nào mà mình vẫn lết đc đến n2.Vào phòng,mình rút đt ra gọi cho em.Lúc ấy mình say thật rồi.Em đến thì mình đang nằm lăn lóc dưới sàn.Em xốc nách mình dậy,đưa lên giường.Lúc ấy mình nói trong cơn say:
-Em ngủ vs thằng nào mà bây giờ mới đến?
-Anh nghĩ anh là ai mà hỏi tôi kiểu đấy?
-Thằng đấy nó có gì hơn anh mà em ngủ vs nó rồi mới đến vs anh?
-Anh im đi,anh nghĩ tôi đến đây để nghe anh xỉ vả à?
Nói xong em nhặt túi xách và bước về phía cửa.Mình bật dậy,nắm cổ tay em,ko cho em đi. Bốp!Mình ăn 1 tát của em,tỉnh cả người.Em quay lưng lại,ko thèm nhìn mình,tiếp tục bước đi,mình chạy đến chắn ngang cửa.Ôm chặt em vào lòng và hôn em.Em vùng vẫy,cố thoát ra khỏi vòng tay mình.Vùng vẫy mãi ko đc,em cắn môi mình,bật cả máu!Mình đau quá,buông em ra và bế thốc em lên giường.Mình ghì em xuống,lại hôn em.Lần này em ko cắn nữa,mà để yên cho mình giày vò.Trong nụ hôn ấy,có vị mằn mặn…
Sáng dậy đau môi khủng khiếp!Mình với tay lấy đt thì thấy 1 mẩu giấy em để lại:
-Em ko muốn gặp lại anh nữa.Chào anh!
Mình đọc xong mẩu giấy đó thì lôi thuốc ra đốt.Đầu óc mình lúc ấy trống rỗng,chả nghĩ đc gì.Em đã như thế thì mình cũng chẳng cần nữa.Dây vào ba cái chuyện yêu đương đúng là phiền phức!Mình đứng dậy vệ sinh cá nhân,trả phòng rồi về nhà.Có đến c.ty cũng chẳng có tâm trí mà làm việc.Cả buổi sáng mình nhốt mình trong phòng đốt thuốc.Nằm ngẫm nghĩ 1 hồi,thấy mình đã sai khi nói vs em như vậy,mình rút đt ra,gọi cho em,em ko bắt máy.Mình nt cho em: “Anh xin lỗi!”
Nhắn xong mình quẳng đt qua 1 bên và đi tắm.Tắm táp xong,mình thay áo quần.Cầm đt lên,ko thấy em rep,mình cũng chả quan tâm nữa.Đút đt vào túi,dắt xe đi ăn rồi đến c.ty.Ừ thì mình có lỗi vs em,nhưng những gì cần làm thì mình đã làm rồi.Ko có mình thì em vẫn sẽ có thằng khác,ko có em thì mình chết đc à!Mình đong đưa,tán tỉnh những ng con gái khác để quên em.Nhưng lúc thiếu vắng em,mình mới nhận ra rằng,tc mình dành cho em đã ko còn dừng lại ở mức bạn bè đơn thuần nữa.Nhưng lòng tự tôn của mình quá lớn,mình quyết ko tìm em,chỉ để cho em thấy rằng,ko có em,mình vẫn sống tốt!
Sau cái đêm ấy tầm 2 tuần.Chị Diệu nhờ mình qua cửa hàng đưa chị đi mua vải.Mình lúc đầu định ko đi,vì mình ko muốn chạm mặt em để cả 2 phải khó xử.Nhưng chị đã nhờ thì mình phải làm thôi!Chạy qua cửa hàng,ko thấy chị,ko thấy em.Mấy em nhân viên trong ấy thì quen mặt mình rồi nên chào mình lễ phép lắm.Mình rút đt ra gọi cho chị.Tút…Tút…Tút…
-Chị đây Hoàng!
-Em đang ở cửa hàng rồi chị!
-Mày đợi chị 1 lát, 30p nữa chị về!
-Dạ
Mình đút đt vào túi và ngồi vào bàn thu ngân.Mở máy tính trên bàn thu ngân ra,định vào facebook giết thời gian tí thì thấy nick của em đã log in sẵn từ khi nào rồi.Sau đêm ấy em chặn fb mình.Bản tính tò mò nổi lên,mình click vào tường nhà em,thấy có 1 vài bài đăng rủ rê đi chơi,ăn uống,…,ngoài ra thì ko có cái stt nào cả.Mình click vào mục messenger.Có 1 đoạn chat của em và Hà từ hơn 1 tuần trước:
-Tối nay mày rảnh ko?
-Gì thế con dở?
-Đi uống vs tao!
-Tao thấy dạo này mày uống hơi nhiều đấy,có chuyện gì thế?
-Ko có gì,chỉ là tao muốn say 1 chút!
-Mày có chuyện gì à?
-Ko!
-Dạo này có gặp anh Hoàng ko?
-Ko!
-Sao thế?
-Cãi nhau!
-Kể tao nghe,biết đâu tao lại giúp đc gì?
-Cũng chẳng có gì cả.Anh ta say,gọi tao đến,bảo tao ngủ vs thằng khác rồi mới đến vs anh ta….
-Có thế thôi à?
-Ừ!
-Anh ta có gọi hay nt ko?
-Có!Nhưng tao ko bắt máy!
-Nội dung tn ntn?
-“Anh xin lỗi!”
-Hết rồi à?
-Ừ!
-Thế mày nghĩ sao?
-Hóa ra anh ta chỉ coi tao như 1 con điếm,ngủ vs thằng nào cũng đc.
-Làm gì đến nỗi!
-Mày ko biết đâu.Thế mà tao đã nghĩ về anh ta khác cơ đấy,tao thật quá ngây thơ!
-Thế giờ mày muốn gì?
-Say!
-Để làm gì?
-Quên!
-Việc gì mày phải thế!Anh ta chỉ là thằng tồi thôi,mày thiếu gì đàn ông!
-Nhưng mà ngoài thằng tồi ấy ra,tao ko muốn ngủ vs thằng nào cả!…
Mình đọc xong đoạn chat đấy thì châm thuốc.Xót hết cả ruột!Mình đã làm tổn thương em.Rất nhiều.Nhưng mình ko thể cứ thế mà chạy đi tìm em đc.Gần 1 tháng rồi,biết đâu bây giờ em đã quên mình,và đang vui vẻ vs ng khác.Mình đang mải suy nghĩ thì có cuộc gọi của chị:
-Em nghe đây chị.
-Chị bận rồi,chắc ko đi đc,mày về đi,khi khác chị mời cf sau!
-Dạ!
Trên đường chạy về nhà,mình suy nghĩ lung lắm!Nửa muốn tìm em,nửa ko muốn.Nhưng mình vẫn quyết định sẽ tìm em!Con đường đến hp đâu có trải đầy hoa hồng!Mình sẵn sàng đánh 1 canh bạc,nếu thành công,mình sẽ có lại đc em,còn nếu như thất bại,thì mình sẽ ko hối hận vì ít nhất,mình cũng đã cố hết sức!Thông qua chị và bạn bè em,mình thu thập tất cả thông tin về em trong gần 1 tháng ko gặp nhau.Em có qua lại vs 1 vài ng con trai khác,nhưng ko yêu ai cả,vì theo bạn bè em,em đã có ng trong mộng rồi.Mình cũng ko biết ng đó có phải là mình hay ko,nhưng mình mặc kệ!Mình phải giành lại em!

[Tâm sự-Review]Cuộc gọi của ex! (Chap 6-8) Có thể hết 😀
Đánh giá em này

Bình luận bài viết