Rồi Một Cánh Hoa

Sau khi chị Tư Nghĩa qua đời, cả gia đình Lợi ai nấy đều xót xa, bùi ngùi vì mất đi một người con gái xinh đẹp, đoan trang, thùy mị, khả ái và sắc nước hương trời ; nhất là thằng Út mặt nó lúc nào cũng dàu dàu, cõi lòng nó luôn trĩu nặng một nỗi buồn man mác ngày qua ngày, tháng đoạn tháng không sao thuyên giảm. Dường như nhìn vào đâu, ánh sáng hay bóng tối, nó cũng đều thấy ánh mắt chị Tư, đôi gò má cao hồng đỏ của chị, đôi môi chị đẹp tựa đóa anh đào ; đâu đây vọng về tiếng nói trong trẻo của chị, hơi thở nghẹn ngào tê tái của chị và vĩnh viễn không còn dịp nào nữa để được cận kề thân xác tuyệt vời, hấp dẫn của chị. Giả sử nếu như không tình cờ ngẫu nhiên bước vào một cuộc tình loạn luân đẹp như mộng khác thì chắc chắn 100% là nó sẽ bị suy sụp mất, không còn thiết sống trên cõi đời này nữa ; cũng may là người tình mới này dù là chỉ một lần duy nhất dâng hiến cho nó nhưng dẫu sao cũng hỗ trợ, giúp đỡ nó có thêm hy vọng sống, đơn giản là khiến nó thay đổi được bộ mặt ủ dột bằng nụ cười luôn nở trên môi. Sau khi hộ tống bố đi Sài Gòn làm thủ tục phát mãi tài sản của chị Nghĩa trở về, nó tiếp tục cái nghề chạy xe ôm cố hữu của nó bấy lâu nay khoảng nữa tháng sau thì gia đình nó đón tiếp một người bà con bên nội ; ông là vai anh chú bác ruột của bố sống ở Đà Nẵng đã lâu, ông có người con gái năm nay 25 tuổi vào trong miền Nam đã hơn ba năm nay làm thông dịch viên cho một công ty xuất nhập khẩu đóng trên địa bàn xã Mỹ Xuân. Ông dắt con gái xuống ra mắt gia đình anh họ mình sẵn dịp gửi thiệp mời dự đám cưới của chị trong vòng ba tuần nữa, chị ta lấy một anh chàng làm chuyên viên Tin học làm việc ở Biên Hòa ; hai người quen biết nhau chỉ trong vòng hai tháng nay thôi mà đã tiến tới hôn nhân thật quả là duyên tiền định. Hai ngày sau, chị cùng vị hôn phu xuống nhà Lợi chơi, hai người sau khi hầu chuyện vợ chồng chú họ liền mời chị Hoàng và Lợi đi uống café ; chính vì vậy mà nó nhớ rất rõ khuôn mặt người anh rể họ tương lai, anh ta thật là điển trai ở nét mặt xương xương và bộ ria con kiến trông có vẻ sành đời vô cùng. Anh tự giới thiệu tên là Trần Minh Hòa, ăn nói rất lịch sự và có duyên, còn xét về trình độ sống cũng như trình độ chuyên môn có lẽ không ai bằng khiến cho chị Hoàng dù đã có đến hai đứa con rồi nhưng vẫn còn chết mê chết mệt anh ta. Mọi việc cứ lặng lẽ trôi qua một cách bình thường như vậy cho đâu vào đấy, đặng nồi nào úp vung nấy nếu một ngày nọ, nó đừng mua bánh mì ăn buổi sáng…
-Chị ơi, bán ổ bánh mì 8000đ đi chị!

Chị bán bánh mì đối diện với Trung Tâm Y tế Bà Rịa nhanh nhảu làm ổ bánh mì thịt đầu, chút dưa leo và đồ chua, chan nước sốt cho chút ớt rồi bọc ngoài lại bằng một tờ giấy báo cũ rồi trao cho nó, nhận 8000đ nó đưa. Nó nổ máy xe Honda chạy tới quán café gần đó, gọi một ly café đá và giở ổ bánh mì ra ăn, nó vừa nhai ngấu nghiến vừa đọc những mẫu tin in trên tờ giấy báo gói bánh ; đây là một mảnh của một tờ báo Công An số mới gần đây thôi, mặt trước có đăng một vài tin hình sự và mặt sau là toàn văn một lệnh truy nã, nó nhẩm đọc “Trần văn Hồng, 33 tuổi, sinh quán Thanh Hóa, trú quán Long An, phạm tội hiếp dâm, cướp tài sản công dân, giết người. Đặc điểm nhận dạng : nói giọng Bắc, cánh tay phải có xăm hình con đại bàng và hàng chữ Hận đời. Ai phát hiện tội phạm xin báo về cơ quan công an gần nhất hoặc cơ quan Cảnh sát điều tra Quận III, Sài Gòn, điện thoại số 08.38963516”. Bên cạnh là bức ảnh kiểu chân dung 4×6 của tên tội phạm in thật rõ ràng, vừa mới nhìn thấy bức ảnh thì suýt chút nữa nó đã la lên “Anh Hoàng, chồng sắp cưới của chị Ngọc đây mà!”(Ngọc là tên người chị chú bác họ của nó) ; quá đỗi kinh hoàng, nó uống vội ly café đá rồi cầm mẩu báo ra mở công tắc xe chạy về phía Hòa Long quẹo qua con đường mới làm về phía Long Toàn vì nơi đây khá vắng vẻ. Lợi ngừng xe, mở mẩu báo ra xem kỹ lại bức ảnh vì nếu trông gà hóa cuốc thì nguy, càng nhìn nó càng đoan chắc không sai một chổ nào cả chính xác 100% người trong ảnh là vị hôn phu của chị Ngọc mà nó vừa mới gặp cách đây ba ngày. Trong hình, hắn có vẻ mập hơn, không có ria còn ngoài đời, hắn đã thay hình đổi dạng nhằm trốn khỏi lưới pháp luật bằng cách để bộ ria con kiến trên mép và có một nốt ruồi dưới cằm nhưng có một chổ mà căn cứ vào đó dễ dàng nhận ra hắn mà hắn lại không xóa đi đó chính là vết hình xăm con đại bàng và hàng chữ Hận đời. Vì dẫu sao cũng từng trãi qua nhiều sự vụ hình sự rồi như Tình án, Duyên nợ, Giải thoát nên nó có khá nhiều kinh nghiệm, bình tĩnh nó lấy điện thoại di động ra tìm gọi số máy chị Ngọc. Đầu dây bên kia, chị bắt máy và lắng nghe nó nói, xong rồi chị chỉ cười rồi nói là nó rãnh quá nên đặt chuyện hù giỡn với chị thôi chứ đời nào anh Hòa là tội phạm truy nã cho được. Chị cúp máy không nghe nữa, nó gọi lại thì chị khóa máy lại không nghe nữa ; thấy thái độ chị như vậy, nó không gọi nữa mà mở công tắc chạy thẳng đến trụ sở công an Thị xã Bà Rịa. Nơi này, nó có quen một anh cảnh sát trực ban tên là Quang vì đợt trước, anh là người trực tiếp thụ lý vụ án của tên Thắng (truyện Duyên nợ) ; sau khi gửi xe xong, nó đi đến văn phòng của anh Quang trình mẩu báo cho anh xem rồi nói hết những thông tin nó biết về tên tội phạm Trần văn Hồng. Anh Quang chăm chú lắng nghe, sau đó anh bảo nó chờ anh chút xíu rồi anh sang phòng chỉ huy bên cạnh xin ý kiến chỉ đạo. Do thời đại công nghệ thông tin hiện đại nên chỉ nữa tiếng đồng hồ sau, kết hợp với Công An Sài Gòn và Công An Biên Hòa, Công An Thị Xã Bà Rịa đã hoàn toàn xác minh được Trần Minh Hòa, chuyên viên Tin học Phòng Giáo dục Thành phố Biên Hòa chính là tên tội phạm hình sự đang bị truy nã Trần văn Hồng. Sợ bứt dây động rừng, anh Quang dặn Lợi không những đừng phàn nàn gì với chị họ về anh chồng sắp cưới của chị trái lại còn phải đính chính lại với chị là mình đã đặt điều nói chơi và xin lỗi chị. Một kế hoạch chu đáo nhanh chóng được vạch ra, Công an Bà Rịa kết hợp cùng bốn trinh sát Công An Quận III sẽ bắt hắn ngay tại đám cưới của hắn tại nhà hàng Mỹ Cảnh II, Thị xã Bà Rịa. Sau khi rời trụ sở Công An, nó lập tức điện goi chị Ngọc và lần này may mà chị tiếp nhận cuộc gọi của nó, đúng theo như lời dặn của anh Quang, nó xin lỗi chị vì lúc nãy nó chỉ đặt chuyện giỡn chơi mà thôi, chị cười rồi nói chẳng có gì rồi cúp máy. Chúng ta hãy ngừng lại để nói một chút về chị Ngọc nhé! Chị tên là Nguyễn Trần Quý Ngọc, người gốc Đà Nẵng chính tông, với mái tóc dài phủ xõa đến giữa lưng mềm mại, óng ả, thướt tha, đen mượt như gỗ mun và nước da trắng hồng tựa tuyết vùng Vonga, quả thật chị là một thông dịch viên hàng đầu giải nhất hoa hậu của công ty xuất nhập khẩu Sao Việt. Một khuôn mặt trái xoan nhỏ gọn với vầng trán thấp nhưng vốn đã được bù lại bằng cặp mắt to tròn, đen láy, sáng ngời, vút cong hai hàng mi sắc lẻm như dao cau sẵn sàng cứa nát trái tim của bất kỳ người đàn ông con trai nào chứ đừng nói chi riêng một mình tên Hồng ; sống mũi dọc dừa thẳng tắp vẻ quý phái, sang trọng cân đối nằm giữa hai gò má bánh bầu hơi nhô cao hai lưỡng quyền và nằm trên chiếc cằm lẹm xinh xắn là đôi môi hình trái tim đều đặn mọng đỏ như đóa anh đào Nhật Bản khi cười để lộ hai lún đồng tiền ở hai bên khóe miệng cùng hai hàm răng trắng đều như ngà và đặc biệt là chiếc răng khểnh rất dễ thương.

Thân hình chị nhỏ nhắn nhưng không gầy guộc mà trái lại rất có da có thịt, quả đúng là một pho tượng Thần Vệ nữ sống động, hài hòa mà tạo hóa và thiên nhiên đã ưu đãi tạc nên cho đời thêm đẹp tăng xinh ; từ vầng cổ cao trắng ngần lộ rõ ba ngấn, hai bờ vai đầy đặn, vầng lưng ong mềm mại đến hai gò ngực căng tròn, hai vòng eo thon thả, vùng bụng thóp rồi từ hai bờ mông êm ái, cặp đùi no tròn, cặp giò thon dài đến hai bàn chân nuột nà, trắng nõn. Nói chung lại, chỉ có hơi thấp một chút thôi chứ còn lại tất cả từ tướng tá, vóc dáng phải nói là đạt chuẩn hoa hậu cỡ quốc tế và do con nhà gia giáo, có ăn có học cho nên “chữ trinh đáng giá nghìn vàng” chị vẫn giữ được cho đến ngày vu quy theo chồng. Còn về tên Trần Minh Hòa, hắn chính là tên tội phạm Trần văn Hồng, một năm trước đây hắn một mình đột nhập vào nhà một thương gia giàu có chỉ có người vợ và người con gái mười tám tuổi ở nhà trong một đêm tối trời ; vì cô gái quá đẹp cho nên hứng tình hắn đã cưỡng hiếp cô, sau đó hắn vơ vét tài sản trong tủ được khoảng 13000 USD rồi dùng dao bấm đâm chết bà vợ vì bà này sau khi tỉnh lại, bức xúc khi thấy con gái bị hiếp nên manh động chống đối hắn. Hắn trốn ra Nha Trang thay hình đổi dạng bằng cách rút bớt mỡ bụng, chích kích thích tố mọc ria, cấy mụt ruồi sau đó quay về Biên Hòa làm chứng minh nhân dân với tên là Trần Minh Hòa, “chạy” đâu đó ra được một cái bằng chuyên viên Tin học nên hắn được nhận vào làm tại Phòng Giáo dục Thành phố Biên Hòa. Trong một lần theo đoàn đi giao lưu tại công ty xuất nhập khẩu Sao Việt, tình cờ nhìn thấy cô thông dịch viên xinh đẹp, hắn liền rắp tâm theo đuổi cuối cùng nay hắn đã chinh phục được trái tim chị và chẳng còn bao lâu nữa, hắn sẽ làm chủ tấm thân trinh tiết ngọc ngà của chị. Hắn đinh ninh là sau khi phạm tội, cơ quan pháp luật sẽ không truy nã hắn được vì hắn không để lại dấu vết gì ở hiện trường cả, đến con dao bấm gây án hắn cũng mang theo và gia đình nạn nhân không ai biết gì về hắn ; cho dù có truy nã hắn thì hắn cũng đã trở thành người khác. Một đặc điểm của hắn đã phản bội hắn đó chính là vết hình xăm con đại bàng cùng hàng chữ Hận đời nơi cánh tay phải hắn đã in sâu vào đầu cô gái con nạn nhân khi cô bị hắn làm nhục và nay một thằng nhóc em họ vợ sắp cưới của hắn cũng dựa vào chổ trên mà tố giác hắn với công an ; hắn hoàn toàn không ngờ giờ đây mọi đường đi nước bước của hắn đều nằm trong vòng kiểm soát của trinh sát và ngày cưới sắp đến của hắn là ngày hắn lộ nguyên hình sa lưới pháp luật trả giá cho tội ác hắn đã gây ra cho gia đình nạn nhân. Vì anh Quang dặn trước Lợi là không nên đến nhà hàng Mỹ Cảnh II dự đám cưới chị Ngọc do có thể chị sẽ bức xúc về chuyện của chồng sẽ làm lộ ra người tố giác là nó nhỡ hắn còn đồng bọn sau này trả thù thì rất là phiền thành thử đến 11 giờ ngày chủ nhật, ngày cưới của chị và tên Hồng, tuyệt nhiên không hề có mặt nó tại nhà hàng Mỹ Cảnh do nó giả vờ hư xe mang xe Honda vào gửi ở tiệm sửa xe của một thằng bạn học cũ rồi sau đó ngồi lên xe thằng An hai đứa đi lai rai ở quán Cây Phượng. Bố mẹ nó, các chị nó kể cả chị Minh gửi bé A Phương cho một chị bảo mẫu gần nhà, ai nấy đều chưng diện áo nọ quần kia xúng xính đi dự đám cưới ; lúc mọi người đi rồi, nó gọi điện về nhà biết có mợ Yến không đi, nó liền kêu thằng An chở nó về nhà với lý do đau bụng. Đến hơn một giờ, mọi người mới lục đục trở về, nó mới chưng hửng vì chẳng lẽ công an không bắt tên Hồng sao vì nếu bắt hắn thì lẽ ra mọi người phải về sớm cơ chứ, chuyện này mà xúc tép nuôi cò quả thật là uổng nhưng thấy vẻ mặt bố mẹ cũng như các chị ai nấy đều có vẻ căng thẳng, bức xúc nó mới nghi ngại ; đến khi chị Minh kể lại diễn biến đám cưới chị Ngọc, nó mới thở hắt ra một hơi dài. Khi chú thím tên Hồng và bố mẹ chị Ngọc vừa mới bước lên sân khấu chuẩn bị làm lễ ra mắt thì trong số khách mời dự cưới bỗng dưng có khoảng 7-8 người là trinh sát giả dạng rút súng ra ùa lên chĩa súng và phập ngay còng số tám vào cổ tay hắn, mọi người ùa lên kinh ngạc rồi một trinh sát đứng ra giải thích chú rễ là tội phạm từng hiếp dâm, giết người, cướp tài sản ở Sài Gòn bị truy nã đã lâu sau đó xin lỗi hai bên nhà trai nhà gái, cô dâu và quan khách cho phép họ làm nhiệm vụ dẫn độ tội phạm. Lẽ dĩ nhiên, mọi người tin ngay đấy chính là sự thực dù họ không hề muốn tin nhất là khi thấy chú rễ gục mặt xuống không dám nhìn ai, lặng yên đi giữa hai trinh sát ra xe Uoat chờ sẵn về trại tạm giam Bà Rịa chờ di lý đi Sài Gòn.

Bố cô dâu sau đó ngỏ lời trả lại tiền mừng cưới cho khách dự vì theo tục lệ như những đám cưới khác, mọi người đều bỏ tiền mừng vào cái ống hình trái tim nơi cửa trước khi vào nhà hàng nhưng ai nấy đều tỏ vẻ không đồng ý vì nếu là mừng cưới thì coi như là mừng cô dâu thoát nạn lấy nhầm một tên tội phạm vậy. Chú thím tên Hồng xấu hổ, lẳng lặng bỏ ra ngoài đi mất chẳng biết là về đâu, chỉ còn mỗi gia đình cô dâu là ở lại đãi tiệc mọi người, ngay cả ông chủ nhà hàng vì đây là lần đầu tiên có chuyện lạ xảy ra ngay tại đây cho nên để xả xui, ông miễn phí cho cô dâu ba bàn tiệc lại còn tặng thêm mỗi bàn một thùng bia 333. Cuối cùng, chị Minh chốt lại là chị Hoàng có mang phần thức ăn từ tiệc cưới về nhà cho Lợi, nó khoái quá chạy ngay từ trên lầu xuống và vừa ăn nó vừa cảm thấy trong lòng vui vẻ, khoan khoái vô cùng ; đương nhiên là chẳng hề có ai ngoại trừ chị Ngọc là biết nó đã mạnh dạn khai báo với công an về việc tố giác tên Hồng. Nhắc đến chị Ngọc, sau khi về đến khu nhà tập thể viên chức công ty Sao Việt, chị đinh ninh là thằng em họ con chú Thạnh đã đi tố cáo chồng chị chứ không còn ai trồng khoai đất này cả, chị liền gọi điện cho nó nhưng theo lời dặn của anh Quang Công an, nó đã khóa máy di động tránh liên lạc với chị. Chị càng tức giận vô cùng vì thằng nhóc đó mà nay chị đã lở dỡ một đời chồng, chồng thì không có mà son trẻ cũng không còn son trẻ nhưng vì nể chú Thạnh là chổ bà con với gia đình chị nên chị im lặng không làm manh động ra làm gì. Sáng hôm sau, bố mẹ chị trở về Đà Nẵng còn chị thì không đến Công ty làm việc vì Công ty đã cho phép chị nghỉ cưới mà nếu có vào làm việc đi chăng nữa thì mặt mũi đâu mà nhìn mọi người nữa vì chuyện của chị trước sau gì thì cũng đã lan khắp công ty rồi. Chị tản bộ ra đường phố, vào ngồi trầm ngâm trong một quán café vắng vẻ, chị nghĩ nếu mà có Lợi ở đây chắc chắn chị sẽ chửi cho nó một trận mới hả dạ mát lòng, bà chủ quán ra hỏi chị có muốn xem phim không bà mở cho coi ; đang buồn, chị cũng muốn giải trí một chút, chị liền gật đầu. Bộ phim bà chủ quán mở là phim xã hội đen Hồng Kông, càng xem chị càng cảm thấy cuốn hút ngay từ đầu đến cuối. Một tên du đãng đột nhập vào một nhà giàu có để cướp tài sản, vừa mới nhìn thấy cô con gái chủ nhà là hắn đã đem lòng yêu ngay do vậy không thể nào kiềm chế cho nổi, hắn đã cưỡng hiếp cô gái rồi sau đó hắn dùng dao đâm chết bà chủ nhà vì bà dám chống lại hắn, hắn đào thoát cải trang thành người khác, làm giấy tờ giả nhưng lưới trời lồng lộng, hắn không tài nào thoát được sự trả giá cho tội ác hắn đã gây ra. Bộ phim chị Ngọc thấy hay không phải là do có Châu Nhuận Phát đóng vai cảnh sát, Châu Hải My trong vai cô gái, Chung Tử Đơn vai tên tội phạm mà là sao rất giống với những tội trạng mà trưa hôm qua trong lễ cưới, anh trinh sát đã tuyên bố giải thích cho mọi người biết về chú rể Trần Minh Hòa tức tội phạm truy nã Trần văn Hồng.

Trong chốc lát, chị Ngọc như vừa mới hiểu ra một vấn đề thông suốt rằng người lẽ ra đánh để cho chị trách cứ không phải là thằng em họ mà là vị hôn phu của chị, chính hắn đã khiến chị lâm vào cảnh đời dở khóc dở cười như thế này, chị lập tức rời khỏi quán bước ra đường quốc lộ đón xe ca tốc hành xuống Bà Rịa. Sau khi vượt quãng đường chỉ gần hai mươi cây số, chị đã đến nơi, chị lấy máy di động nhắn tin đến máy của Lợi rồi đứng đợi ở ngay cổng chào Thị xã ; thời may sáng nay, do có mở máy nên nó nhận ngay được tin nhắn của chị thành thử ra chỉ năm phút sau nó đã phóng xe chạy ào đến nơi, những tưởng là chị sẽ lớn tiếng mắng chửi nó vì nó mà chị ra nông nỗi có chồng cũng như không nhưng thấy vẻ mặt không những bình thường, tươi tỉnh hơn ngày hôm qua trái lại còn vui vẻ, xinh xắn, nó mới thực sự an tâm. Hai chị em nói qua nói lại vài câu xã giao rồi nó chở chị đến trụ sở Công An Thị xã, tại đây chị được anh Quang cung cấp khá nhiều thông tin có thật mà chị chưa hề biết gì về tên Hồng hoặc là biết sai về hắn do hắn đặt điều nói dối chị ; cuối cùng anh Quang kết luận lại là chị nên cám ơn thằng em họ của chị và hậu tạ nó vì nhờ nó kịp thời trình báo nên công an các anh mới kết thúc được vụ án mà tên Hồng là thủ phạm duy nhất, anh còn cho biết thêm là hiện tại hắn đang bị tạm giam tại khám Chí Hòa chờ một ngày ra tòa gần đây. Khi ra về thì đã hơn mười một giờ, hai chị em vào một quán cơm ở Long Hương để ăn trưa, tại đây chị nói với nó là nếu rãnh thì sau khi dùng cơm xong chở chị về Mỹ Xuân giải quyết một số đồ đạc, sắp xếp tư trang rồi qua Hắc Dịch có chuyện cuối cùng về Vũng Tàu và chuyện tiền nong xăng cộ chị lo hết ( lẽ ra chị cũng có một chiếc xe Air Black mà cách đây mấy bữa chị cùng tên Hòa xuống chơi tại gia đình chú họ nhưng lúc về chị đã cho hắn mượn mãi cho đến hôm nay cũng chư trả coi như là mất luôn rồi). Ăn cơm xong, nó mở điện thoại gọi về cho bố Thạnh là nó đi giúp chị một số công việc, nó nghe bố dặn dò cố gắng hỗ trợ chị họ cho chu toàn đừng có bê trễ ; sau đó, trên chiếc Cub Cánh én 50, hai chị em bắt đầu rong ruỗi trên đường đời và không ngờ rằng chỉ nội trong đêm nay thôi, cả hai lại sa chân lạc bước vào cuộc tình loạn luân tội lỗi tràn đầy sung sướng, hạnh phúc hả hê. Đến Mỹ Xuân, nó chờ chị nơi quán café đối diện Công Ty Sao Việt còn chị vào trong và chỉ khoảng nữa tiếng sau, chị trở ra ; coi như là lúc này đây chị chẳng còn ai thân thiết cả ngoại trừ nó cho nên chị tâm sự cho nó nghe hết mọi dự tính của chị là chị xin nghỉ làm việc tại Công Ty rồi chị sẽ về Vũng Tàu vừa tu trong một tu viện dòng đạo Thiên Chúa (gia đình chị theo gốc đạo Chúa) vừa dạy Tiếng Anh cho các em thiếu nhi mồ côi, cơ nhỡ. Đương nhiên là chị nói sao thì nó nghe vậy thôi chứ nó làm sao dám thay đổi quyết định cuộc đời cho chị, chị nói nó chịu khó cùng chị ngồi đây chờ Công Ty giải quyết tiền bảo hiểm xã hội rồi mới đi Hắc Dịch sau đó mới về Vũng Tàu ; mãi cho đến năm giờ chiều chờ mục xương sống cóng xương sườn, chị mới nhận được số tiền nghỉ việc ; hai chị em vào quán dùng cơm chiều rồi băng từ Mỹ Xuân theo con đường tắt về Tóc Tiên lên Hắc Dịch cho gần…

Trong căn nhà hai gian bỏ trống, gian trước dựng chiếc xe Honda của Lợi còn gian sau chỉ vỏn vẹn một manh chiếu cũ kỹ, sờn mòn trãi dưới sàn xi măng với một cái gối ôm cùng một cái mền cứt ngựa bên cạnh một ngọn đèn cầy leo lét cắm nơi góc nhà tỏa ánh sáng lờ mờ ; chiếu, gối và mền có lẽ là của chủ nhà để sẵn nơi đây đặng mà lâu lâu ra ngủ giữ nhà thì phải? Ban nãy, khi chạy xe trờ đến đây, thì thời may vừa hết xăng và một cơn mưa thật lớn bất chợt đổ ào xuống, hai chị em quýnh quáng dắt xe chạy đại vào đây, thấy căn nhà trống trãi nhưng lại có một mảnh trời riêng như vậy cho nên cả hai quyết định ở lại đây qua đêm, sáng mai rồi sẽ tính. Thật là xui khi vừa chạy đến ngưỡng cửa, chị Ngọc dẫm phải một con rắn nhỏ, dài bò loằn ngoằn và nó mổ cho chị một nhát vào mắt cá chân ; tuy đây là lần đầu cấp cứu người bị rắn cắn nhưng Lợi cũng tỏ vẻ nhanh chóng dùng áo chemise nó mặc buộc garo nơi giò phải chị rồi dùng miệng hút máu nơi vết thương sau khi xé một vạt áo ra băng tạm lại cho chị. Có lẽ con rắn cắn chị là loại rắn lành nên chị vẫn bình thường chứ không hề tỏ ra hiện trạng chạy nọc, nóng sốt chi cả và lúc chiều, hai chị em cũng đã dùng cơm ở Mỹ Xuân no nê rồi nên giờ cũng không thấy đói vả lại chị có mua cầm theo hai chai nước nên cả hai cũng chẳng phải sợ khát. Căn nhà có cửa trước, cửa sau và cửa sổ tất cả đều được đóng kín, mái tôn lại chắc chắn không có chổ dột nào nên trong nhà thật kín đáo, ấm áp mặc dù bên ngoài trời ào ạt mưa như trút nước ; chổ nằm của hai chị em cũng khô ráo, sạch sẽ thành thử cả hai cảm thấy rất thoải mái, dễ chịu như là ở nhà mình nhưng do có lẽ lạ chổ khiến cho hai chị em không ai ngủ được. Chị nằm ở mé trong còn nó ở mé ngoài, bất chợt chị quay qua vừa dùng bàn tay búp măng bên trái nhéo vào cánh tay phải của nó vừa đùa :
-Nè, tại em mà chị giờ mất chồng rồi đó thấy chưa? Em đền chồng cho chị đi!
-Trời đất ơi, biết lấy đâu ra chồng để đền cho chị đây?- Nó cười hềnh hệch.

Dĩ nhiên chị chỉ nói chơi thôi chứ chị cám ơn nó không hết thì làm sao lại có thể trách cứ nó được bởi nó mới vừa cứu chị thoát khỏi một bàn thua trông thấy và đấy cũng chính là một hiểm họa khôn lường đang treo lơ lửng trên đầu ; chẳng biết chị nghĩ gì trong đầu mà bỗng dưng chị xích người lại nằm sát vào người nó, giọng nữa đùa nữa thiệt chị nói :
-Em đền chồng cho chị không được…vậy thì…em làm chồng…chị đi!
Vì cứ ngỡ chị nói đùa cho nên nó vẫn cứ yên lặng, thờ ơ và nó đang tính hỏi chị là sao không gọi điện thoại báo cho bố mẹ chị ngoài Đà Nẵng biết chị đã thay đổi công việc đi, ngay giữa lúc ấy thì cánh tay phải chị vừa ngẫu nhiên vừa cố ý ôm quàng qua gáy nó ; nó nhận thấy chị nín thinh, hơi thở hơi bắt đầu nằng nặng, lúc này nó mới thực sự nhận ra được một điều mà từ bấy lâu nay nó chẳng màng để ý đến nhất là sau cái chết của chị Tư Nghĩa đó chính là gần như nó vô cảm với nhan sắc của người chị bà con họ nội. Lúc này chắc chắn rằng sự lãnh đạm của nó sẽ không còn hiện diện trong trái tim nó nữa vì một luồng hơi nóng đang rần rật bốc lên từ dưới xương cùng nó, chạy dọc theo sống lưng lên đến trung ương thần kinh rồi lan tỏa ra khắp châu thân cũng như tứ chi ; câu nói của chị vừa rồi quả là một lời tỏ tình, đề nghị ôi sao thật dễ thương chứ chẳng phải khêu khích, đĩ thỏa chi cả vậy là cu cậu thoắt một cái không e dè, ngại ngùng chi cả chậm rãi vòng tay ôm lấy tấm thân ngà ngọc, mềm mại của chị. Tuy mắc cỡ, ngượng ngùng nhưng không vì thế mà phản đối, chối từ thằng em ngược lại chị đón nhận nó một cách khá tự nhiên, thân thiện ; từng nụ hôn nồng nàn, cháy bỏng thằng em đặt lên mái tóc dài mềm mại, thướt tha và đen nhánh như gỗ mun của chị dần dần lần qua trán, xuống mắt, xuống mũi chị. Hai chị em càng lúc càng hổn hển thở nấc lên từng cơn nghẹn ngào, thổn thức trong vòng tay ấm của nhau mãi miết xiết chặt lấy thân thể nhau và hai bàn tay thằng em từ từ dịch chuyển từ hai bờ vai đầy đặn xuống vầng lưng mềm mại con chị ; cả hai tỏ ra thật thong thả, chậm rãi cùng nhau trao tặng cho nhau những mưa hôn gió hít, những mơn trớn vuốt ve, những sờ mó nhột nhạt…

Rồi Một Cánh Hoa
Đánh giá em này

Bình luận bài viết