(Review) – Lời trần tình của một ả điếm (Chap 26)

Chap 19: “Em hay Bạn – Bạn hay Tình”

Ở chap trước, sau khi nghe bác sĩ thông báo bé Huệ bị sốt xuất huyết và buộc phải nằm viện vài ngày để theo dõi, con Ly mới bèn dặn em:

“Anh Phúc, anh về phòng trọ lấy xe của anh rồi anh về nhà nghỉ đi, mấy chị em em lo cho bé Huệ được rồi, cám ơn anh nhiều lắm”
“Ơ, nhưng mà một mình em ở đây lo được không đó, hay là anh ở lại với em”
“Không, anh cứ về đi, mai anh còn đi làm nữa mà đúng không”
“À ờ, mà…”
“Anh yên tâm đi, tụi em tới 4-5 người, thay phiên lo cho bé Huệ là được rồi, mấy đứa kia nó biết tin là chạy lên đây thôi”
“Ùa anh biết rồi, mà em cứ ngồi đây đợi xíu, anh chạy ra đầu ngõ mua cho 2 chị em 2 cái bánh bao ăn lót dạ, bé Huệ chắc đói lắm”
“Dạ, anh tốt với bọn em quá, ngại ghê” (Ngại cái…lol)

Dứt lời thì em đi bộ ra ngoài cổng bệnh viện mua bánh bao, ở đây buổi tối bán khá là nhiều đồ ăn, món phở ưa thích của bé Huệ cũng có nữa nhưng thôi, nàng đang bệnh chắc ăn không nỗi món này. Thoáng nhìn thấy xung quanh hành lang bệnh viện có khá nhiều người trải chiếu ra ngủ, họ co ro trong giá lạnh trông thật thương tâm, có lẽ họ là những người đi thăm nuôi hoặc những người vô gia cư từ tứ phương đổ về Sài gòn kiếm sống.

Đưa cho con Ly 2 chiếc bánh bao còn nóng hổi cùng 2 chai nước suối, em dặn nó ráng đút cho bé Huệ ăn lấy lại sức, có gì mai em lên thăm, tiện thể rủ thêm thằng Bình. Nói sao đi nữa thì em, Huệ, con Trâm và thằng Bình cũng là bạn bè của nhau, thời gian quen không lâu nhưng không vì thế mà thiếu đi tình nghĩa. Nhớ lúc em nằm viện, Huệ cũng đã nhiệt tình đến thăm em, chăm sóc cho em chu đáo tựa như người yêu của em.

Trước khi ra về, em tiến lại chỗ Huệ đang nằm, nàng mở mắt, nở nụ cười gượng gạo nhưng rất duyên, chắc có lẽ do vết thương, nhìn em và nói:

“Anh, anh về đi mai còn đi làm nữa, anh lo cho em vậy là quá nhiều rồi”. (giọng nàng khàn đi, không còn trong trẻo như lúc khoẻ nữa)
“Em đừng nói thế, thôi em cứ nằm nghỉ đi, mai anh và anh Bình lên thăm em”
“Dạ, anh về cẩn thận ạ”
“Nè, mà này, khi nào khoẻ bệnh phải kể cho anh nghe tất cả chuyện của em đó nha chưa” (Em vừa nói vừa giễu cợt với Huệ)
“Hihi em hông biết” (Tuy đau nhưng nàng vẫn cố ra vẻ nhõng nhẽo với em)

Thật, nhìn khuôn mặt bé Huệ lúc ấy em thương nàng vô cùng, nhớ lần đầu tiên gặp em, nàng còn trông khá mập mạp và bầu bĩnh. Nhưng chỉ xa nhau có mấy tuần, kể từ lúc nàng trở thành gái bao của thằng chó đẻ đại gia nào đó, nàng đã trông ốm o hơn trông thấy. Tuy đang bị bệnh nhưng vẻ đẹp của nàng không vì thế mà giảm đi, nàng vẫn đẹp lắm, mái tóc ngố này, đôi môi xinh xắn này, và cả ánh mắt biết cười của nàng nữa, tất cả tạo nên một khuôn mặt hoàn hảo tựa như nữ thần tình yêu.

Đinh đoong, đinh đoong…Đồng hồ đánh 2h30, cuối cùng em cũng đã về đến nhà trong trạng thái như kẻ ăn trộm, em sợ làm ồn ào sẽ đánh thức ba mẹ em dậy. Đêm hôm ấy, nằm trên giường mãi em vẫn không tài nào chợp mắt ngủ được, em cứ nhớ đến khoảng thời gian vừa mới diễn ra tại phòng trọ của bé Na. Em nhớ dáng người yêu kiều của bé Huệ đang nằm co ro ôm chiếc bụng bầm tím, em nhớ lúc nàng ôm chầm và tựa đầu vào vai em khóc thúc thích như lũ bé con.

“Quái lạ, hình ảnh của nàng sao cứ xuất hiện mãi trong đầu của mình thế này”, em thầm nghĩ.

Những ngày trước đây, mỗi khi đêm về em thường nhớ đến bóng dáng của con Vy, con nhỏ em yêu thầm từ thời đại học. Nhưng hỡi ôi, hôm nay em bị làm sao thế này, tại sao lại là khuôn mặt của bé Na, cả giọng nói của nàng nữa. Hình ảnh con Vy đã tan biến đâu rồi.

Em nói thật, tình cảm con người rất phức tạp, có đôi khi mình chỉ xem người ấy như anh em, bè bạn của mình, nhưng một lúc hay một khoảnh khắc bất chợt nào đó, tình cảm đó có thể thay đổi, bỗng dưng mình có tình cảm với người ấy tự lúc nào không hay biết. Em thật sự không biết có phải khoảnh khắc lúc em chăm sóc cho bé Huệ tại phòng trọ có làm tình cảm em dành cho nàng tăng lên hay không. Nhưng sự thật không thể chối bỏ, giờ đây em đang nghĩ về nàng, chính nàng, cô em gái tên Huệ và không ai khác, không còn là con bạn “chó má” phụ nghĩa bạc tình như con Vy nữa rồi. Nói gì thì nói, giờ em cũng cố nhắm mắt để ngủ đây, mắc công mai không dậy nổi đi làm, sếp la thì bỏ moẹ cái thằng mê gái như em.

Buổi sáng hôm ấy sau khi thức dậy, không hiểu vì sao em chộp ngay cái điện thoại, liền gọi điện cho con Trâm:

“Em có đang ở bệnh viện không Trâm”
“Không anh ơi, chị Hà đang ở đó, em chuẩn bị lên đó đây”
“Ùa chị em các em ráng chăm sóc cho bé Huệ nha, giờ nhỏ không có ai thân thiết ở sài gòn hết, anh thấy nhỏ đang có vẻ sợ sệt như bị ai đánh vậy đó, có gì chiều đi làm về anh ghé qua bệnh viện”
“Dạ, cám ơn anh, có gì chiều gặp tụi anh sau”

Ngày hôm ấy, trong cơ quan làm việc mà tâm trí em cứ để đâu đâu, sao tự dưng hình ảnh của bé Huệ cứ liên tục xuất hiện trong đầu em thế này, thật sự em không thể nào tập trung làm việc được. “Tại sao, tại sao, tại sao, á á á á á, ai giúp em thoát khỏi cái vòng suy nghĩ trong đầu cái, nói cho em biết có phải em đang nhớ bé Huệ không, có phải em có tình cảm với nàng không, sao lại như vậy, trời ơiiiiiiiiii”.

8 tiếng làm việc trong cơ quan hôm ấy với em nó dài hơn cả thế kỷ, em chỉ mong cho tới 5 giờ chiều để được trở về nhà, tắm rửa sạch sẽ, ăn cơm rồi lên bệnh viện thăm nuôi bé Huệ, “không biết giờ này nàng đã khoẻ hơn tý nào chưa, đã bớt sợ sệt hay gặp ác mộng như hôm qua chưa”.
Chờ đợi sốt cả ruột thì cũng đã đến giờ đi làm về, điều đầu tiên em làm là gọi điện cho ku Bình rủ nó đi chung, và cũng cho nó thêm cơ hội để được gặp em Trâm của nó:

“Ê ku, biết tin gì chưa”
“Tin gì mày, tao chơi game sáng giờ trong phòng có biết mẹ gì đâu” (Nó nói xong câu này em chỉ muốn đấm vào mặt nó)
“Con Huệ, bạn con Trâm bồ mày bị bệnh, đang trong bệnh viện đó”
“Thì sao mày” (Ơ cái địt moẹ, nói câu phũ vãi lọ con bọ)
“Lát đi với tao vào thăm nó, có con Trâm nữa nè”
“Thế mấy giờ mày qua” (Thằng chó này chắc nghe nói có con Trâm nên giọng hớn hở lên)
“Ở nhà chuẩn bị đi, 6 giờ tao qua”
“Ok, yên tâm, tao khoác cái áo vào là xong thôi”
“Chứ mày không tắm rửa gì à”
“Tắm làm chó gì, vào đó có xíu rồi về, tao xịt nước hoa vào là thơm tho ngay thôi” (Vâng, anh quá bá đạo, em xin thua, lol)

Gọi cho ku Bình xong, em lấy xe phắn gấp về nhà, lao vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, xong xuống quất một tô cơm to tổ trảng, thế là mắc ị lại quành lên đi vệ sinh thêm lần nữa, tốn thời gian bỏ moẹ. Ngồi nhà đực cái mặt 5, 10 phút rồi dắt xe phóng qua nhà thằng Bình, trên đường đi cũng đã tiện mua mấy hộp sữa và ít trái cây mang tới bệnh viện cho bé Huệ. Thật không thể tin được em lại đang đi lo cho một đứa con gái chỉ mới quen không lâu, lại còn đi kết bạn với cả lũ con gái làm nghề mại dâm này nữa chứ. Đúng là đời, không ai biết được chữ ngờ, nhớ cách đây 1 năm, em và bọn bạn ngồi bàn tán với nhau về mấy đứa làm gái. Ngày ấy, em là người nhiệt tình nhất chửi bọn họ là cái lũ chỉ biết ham tiền, chỉ biết hưởng thụ, tối ngày chỉ biết banh háng ra cho mấy thằng con trai chơi. Ấy vậy mà giờ đây, chính em lại đi chơi với bọn họ, lại còn tự nguyện giúp đỡ họ nữa chứ, em có phải thằng khùng không cơ chứ…

Đèo thằng Bình đến bệnh viện trong tâm trạng hơi hồi hộp (ai đang thích một cô gái có thể hiểu được cảm giác này), lại một lần nữa thằng chó này nó cứ lải nhải nói nhảm đằng sau nhức cả đầu, em chỉ muốn tát cho nó rụng hết mẹ răng cho chừa cái tật “hay nói còn nói nhảm”.

“Nó nhập viện lúc nào vậy Phúc” (Ku Bình hỏi em)
“Đêm hôm qua”
“Ủa sao mày biết, con Trâm gọi thông báo à” (Trâm cái mã bố mày)
“Hôm qua tao ở phòng trọ của nó, tao là người đưa nó vô bệnh viện chứ đâu” (Em bực mình quát to)
“Á đụ, khuya rồi mày mò qua đó làm gì thằng chó”
“Tao qua đó chơi với cả lũ con gái bên đó, sợ chưa”
“Bố mày, sao không rủ tao đi, tối qua ngồi nhà chờ kèo đi chơi mà không có nè”
“Mày lải nhải nhức đầu quá, đợi lát vô bệnh viện, tha hồ mà nói với con Trâm của mày”
“Hihi cái thằng, tao đi thăm con Huệ chứ có phải thăm con Trâm đâu mà mày nói vậy” (Nhìn nó cười là biết thằng này xạo lol rồi)

Em dẫn thằng Bình vào khu vực bé Huệ đang nằm, vừa bước vào thì thấy con Trâm và một con nhỏ cùng phòng đang ngồi, con này thì em chưa biết tên. Qua con Trâm giới thiệu thì con này tên là Quyên, nom có vẻ kém sắc nhất trong bọn, vậy là đã đủ cả thảy 5 đứa: Huệ, Trâm, Hà, Ly, Quyên.

“Huệ sao rồi em” (Em hỏi con Trâm)
“Dạ chắc cũng ổn anh, hồi trưa chị Hà có mua cháo cho nó ăn, hình như nó ăn hết bịch cháo”
“Ùa vậy chắc cũng đỡ rồi, em cầm sữa vô pha cho Huệ uống giùm anh nha”
“Dạ, cám ơn anh. Anh Bình trọc, lại đây ngồi nè” (Con Trâm vẫy tay quắc thằng Bình, cu cậu đi cúi cúi như chó cụp đuôi)

Lúc ấy, em ngồi kế con Quyên, còn thằng Bình ngồi kế em. Nước hoa từ người con Quyên theo gió lan toả khắp xung quanh, con nhỏ này nó đang mặc một chiếc váy ngắn, áo hai dây nhưng có áo khoác bên ngoài, vừa ngồi nó vừa ôm cái giỏ xách, nom có vẻ cô ả lên đây thăm bé Huệ một xíu rồi đi khách luôn. Nhìn lại đồng hồ em mới để ý là gần 7 giờ tối rồi, cũng sắp đến giờ các chị em trong phòng túa ra đường kiếm ăn rồi, thế “lát nữa và khuya nay ai sẽ ở lại chăm sóc cho bé Huệ”, em thầm nghĩ.

“Em là Quyên phải không, còn nhớ 2 tụi anh không”
“Dạ nhớ chứ anh, 2 anh hôm bữa tới phòng tụi em chứ đâu”
“Hình như em sắp đi làm hay sao” (Em tò mò xíu)
“D…ạ” (Nhỏ cúi mặt ấp úng, có lẽ sợ em biết nó làm điếm hay sao đó, vâng, bố biết hết zồi…)
“Ủa, vậy lát chị em trong phòng đi làm hết rồi à”
“Em không biết nữa anh ui, em thì có lẽ sáng mới về, còn mấy chị kia em không rõ”
“Thế lát khuya có ai ở lại bệnh viện không em”
“Dạ, chắc có Trâm thôi, anh hỏi nó thử xem”

Nói chuyện với con Quyên xong thì em cũng hơi lo, lo là nếu con Trâm cũng đi làm luôn thì ai sẽ ở đây nom giúp bé Huệ. Để lát nữa em hỏi con Trâm cho ra lẻ, nếu thật nó ở lại thì em sẽ dụ thằng chó Bình ở lại để chơi với nó, đứa nào cũng có lợi. Thằng Bình thì thôi rồi, qua những hành động và lời nói của nó là em biết chắc rằng nó thích con Trâm lắm, biết đâu con Trâm ở lại nó cũng tình nguyện ở lại luôn thì sao, em đỡ phải năn nĩ, lol.

Sau khi bé Huệ uống cốc sữa con Trâm mới pha, em với thằng Bình thấy vậy bèn tiến lại gần chiếc giường của nàng để hỏi thăm, nhìn khuôn mặt nàng có vẻ đã khởi sắc hơn hôm qua, nàng vẫn còn đẹp và xinh lắm. Nhưng hình như nàng còn đau do những vết bầm tím ngay tay và bụng. Nghĩ đến đây là em lại bực tức trong người, cái thằng chó đẻ nào lại nỡ đánh đập và hành hạ một cô bé chưa qua tuổi đôi mươi như nàng ra nông nỗi này.

“Em thấy sao rồi Huệ”
“Dạ, em cũng đỡ rồi anh, phiền bọn anh quá”
“Phiền là thế nào, trước anh nằm viện em cũng đi thăm anh đấy thôi, giờ anh đi thăm lại hỹ hỹ” (Em vừa nói vừa giỡn bông đùa)
“Chắc em với anh có duyên quá, mới gặp có mấy lần mà hết 2 lần là trong bệnh viện rồi hì hì” (Nàng hồn nhiên đáp trả)
“Ùa hi hi, anh hi vọng đây là lần cuối anh với em gặp nhau tại bệnh viện, thay vào đó mình sẽ gặp nhau ở một nơi khác, em heng”
“Hihi em cũng mong là thế”
“Hai người đang nói gì mà cười dữ vậy” (Con quỷ Trâm ngồi cách 5 mét nói vọng vào)
“Anh gọt trái cây cho em ăn nha, hết bệnh phải kể cho anh biết chuyện gì nhe chưa, nhìn em vậy mọi người lo lắm” (Em ngồi lên giường bé Na, tay cầm con dao gọt trái lê cho nàng ăn)
“Giờ em mới thấy anh ga lăng đến như vậy luôn đó, nói thật nhìn anh em nhớ đến một người con trai” (Em không hiểu nàng đang nói gì)
“Giống người yêu cũ em à hỹ hỹ” (Giả vờ hỏi Huệ)
“Thui mốt em kể cho, giờ đông người lắm” (Chuẩn)
“Nè em ăn lê đi, ăn nhanh chóng lớn nào”
“Cái anh này, chọc em hoài hà…”

Qua vẻ mặt và hành động của Huệ, có vẻ như nàng đã khoẻ được hơn 60%-70% rồi, chắc cỡ ngày mốt là xuất viện thôi. Nhưng điều em lo nhất không phải là việc nàng bị sốt xuất huyết, mà em lo là những vết bầm tím trên người nàng. Sợ rằng những vết thương này sẽ để lại trong nàng một nỗi sợ hãi mà có lẽ chỉ nàng mới biết được. Thật sự trong lòng em giờ đây không còn xem bé Huệ và các bạn của nàng là những ả điếm nữa rồi, với em họ là những người bạn, tuy không thân thiết nhưng có thể nói là tương trợ giúp đỡ lẫn nhau.

Ai đó có thể kêu những cô gái như bé Huệ, con Trâm và mấy chị em khác là sống vô tâm, lợi dụng người khác. Nhưng bản thân em tự tin nói rằng, họ thật sự là những người sống có tình có nghĩa, còn hơn khối người bề ngoài ra vẻ tốt bụng nhưng bên trong toàn bồ dao găm.

Những “con điếm” khác thì em không dám đánh giá vì chưa tiếp xúc hết, em chỉ đánh giá 5 cô gái mà em đã và đang tiếp xúc bên mình mỗi ngày, họ luôn tươi cười vui vẻ, không một chút vụ lợi, đôi khi họ có nói chuyện bậy bạ nhưng đó không phải tính xấu, chỉ là do thói quen và môi trường tạo nên.

Trở lại ra phía ngoài, nơi con Trâm và thằng Bình đang ngồi, giật mình em mới thấy con Quyên đã đi tự lúc nào, ai đó chắc đang nằm trong khách sạn đợi nó, hoặc có thể nó chuẩn bị đứng ở một góc tối tăm nào đó dưới chân cầu để đong đưa khách qua lại.

Thằng Bình với con Trâm đang nói chuyện vui vẻ lắm, con quỷ Trâm như thường lệ, nó cứ nắm lấy tay thằng Bình, và lâu lâu xoa cái đầu trọc của thằng Bình, nhìn 2 đứa nó ai cũng nghĩ là người yêu của nhau.

“Tối nay em tính sao Trâm” (Em hỏi con Trâm)
“Sao là sao anh” (Địt moẹ, em ghét cái câu này ghê)
“Ý anh là tối nay tụi em có ai ở bệnh viện không”
“Dạ, tối nay chắc có mình em thôi, em nghỉ làm tối nay” (Cũng đúng thôi, dù sao con Trâm cũng là bạn thân nhất của Huệ)
“Thế em có cần người ở lại tâm sự không hí hí”
“Anh ở lại à” (Mày mơ à, bố khó tính lắm cơ)
“Không thằng đệ của anh nè” (Em chỉ vào mặt thằng Bình trọc)
“Anh Bình à, ảnh mà chịu ở lại gì hihi” (con Trâm ra vẻ nói sốc)
“Mày nghĩ sao Bình” (Em quay qua hỏi nhỏ vào tai ku Bình)
“Nghĩ gì mày, mày điên à, mẹ tao la chết” (Ku bình cũng rót “nhẹ” vào tai em)
“Thằng ngu, cơ hội cho mày cua con Trâm đó, ngàn năm có một nha con”
“Thôi, tao sợ mẹ tao la nữa, với lại ở đây rồi ngủ ở đâu”
“Mày yên tâm, lát tao ghé qua xin mẹ mày giúp cho, còn ngủ à, ngủ làm chó gì, thức đêm trò chuyện với em Trâm đi, tối nay tha hồ ôm em nó haha”
“Để tao nghĩ xem đã, chứ mày thì sao”
“Nghĩ làm quái gì, cứ ở đây đi, mày giữ 200k nè, có gì khuya mua cái gì vô mày với nó ăn chung, lãng mạn lắm đó. Còn tao thì về mai đi làm, có gì ngày mốt tao xin nghỉ, tối mai tao ở lại bệnh viện. Quyết định vậy đi”
“À ờ mà…”

Khuyên thằng chó Bình hết khô cả nước giãi cuối cùng nó cũng đồng ý ở lại. Hi vọng đêm nay nó với con Trâm sẽ có một khoảnh khắc lãng mạn bên nhau. Con Trâm thì phải nói là rất bạo, chỉ sợ nó đè thằng Bình ra hiếp dâm thì tội cho thằng bạn của em.

Em chào tạm biệt mọi người sau đó lái xe về nhà khi đồng hồ đánh 9 giờ tối. Em dự định tối mai sẽ ở lại bệnh viện chăm sóc bé Huệ, em hi vọng khoảng thời gian em bên cạnh nàng sẽ giúp nàng vui vẻ hơn, đỡ tủi thân hơn khi không có bất cứ người thân nào trong gia đình bên cạnh. Ai ở xa nhà mới thấy, cảm giác cô quạnh đến lạ thường nếu không có ai thân thích bên cạnh.

Cảm giác của em hôm ấy như thế nào nhỉ, nó như, như là…., nói chung là tình cảm em dành cho bé Huệ hình như nó đang lớn dần lên, có vẻ như đã chạm đến ngưỡng tình yêu rồi thì phải, em cảm thấy thương nàng lắm, em chắc rằng nó không phải kiểu “thương hại”, mà nó là “thương yêu” giữa trai gái với nhau. Em thật muốn tiến thêm một bước trong mối tình này, rồi ra sao thì ra, nhưng liệu em có vượt qua được cửa ải này hay không, em có vượt qua được miệng lưỡi thế gian hay không, điều đó chắc phải nhờ vào sự chân thành của em và một chút can đảm của bé Huệ….

To be continued…

Bình luận bài viết