Những Vụ Hiếp Dâm

Cái … “Ngàn-Vàng”

Mấy trăn năm trước, thi-hào Nguyễn-Du đã mô-tả cái: “Vành ngoài tám chữ, vành trong bảy nghề”, hay là “Rành-rành sẵn đúc một tòa thiên-nhiên”.

Nữ-sĩ Hồ-Xuân-Hương cũng tả chân: “Phành ra ba góc da còn thiếu, khép lại hai bên thịt vẫn thừa”, “Quân-tử có yêu thì đóng cọc, xin đừng mân-mó nhựa ra tay” hoặc “Xin đừng ngó-ngoáy lỗ trôn tôi …” Những câu thơ trên diễn-tả “Con-sò của phụ-nữ” và sự kích-thích mơn-man khi làm-tình. Câu “Phành ra …” có thể đổi lại: “Vành ra ba góc hình “con bướm”, khép lại hai bên miệng “cái sò”…

Cái “Ngàn-vàng” còn gọi là“Vưu-vật” hay “Vật-qúy” của người phụ-nữ Á-Đông, Âu-Tây thì cái “ngàn-vàng” không ai biết nó là cái … quái gì?! Hơn nữa các em gái Âu-Tây không bao giờ chịu … giữ-dìn Nó khi vừa chớm tuổi 12, 13 … đã để “mất” từ tuổi … “Ô-mai” như nữ ca-sĩ xinh-xinh Thái-Hiền từng ca-tụng …

Vậy Cái “Ngàn-vàng” là cái gì?

Sở-dĩ có câu Cái “Ngàn-vàng” vì từ xưa, người Á-Đông rất qúy cái “Màng-trinh” của phụ-nữ, và phụ-nữ Á-Đông giữ-dìn “Nó” rất cẩn-thận, dành-dụm ấp-iu … suốt cuộc đời xuân-thì con-gái … Chỉ “cho” chồng hưởng-thụ “giây-phút ban-đầu” đêm giao-hợp sau khi cưới, còn gọi là đêm “Hợp-cẩn”, đêm “Giao-bôi” đer^m “Giao-hợp” … Người chồng trước khi “nhập-cuộc” làm-tình cùng người vợ yêu-thương … đem trải một tờ giấy trắng xuống dưới mông đít vợ … Khi chơi, người vợ sẽ bị rách màng-trinh những giọt máu hồng sẽ nhểu xuống tờ giấy trắng để chứng-minh nàng vẫn còn Trinh-trắng, (giấy xưa dùng viết chữ Nho?)

Lại có tục-lệ ở một vài nước Á-Đông người phụ-nữ trước đêm “Động-phòng” cùng chồng, phải đem cái Trinh của nàng hiến cho ông Thầy Tù Trưởng, hay là ông Trưởng-tộc, hay ông Thầy tu đạo gì đó để tỏ lòng cung-kính người trên, và cũng “chứng-minh” là người con gái trước khi lấy chồng vẫn còn trinh.

Những kẻ giầu có như quan lớn, phú-hộ, phú-ông xưa đã đem cả “Ngàn-vàng” mua lấy cái màng-trinh mỏng-manh hơn tờ giấy … bóng để “thơm” đê “hít-hà” khi ghé sát miệng vào hưởng lấy chất “tinh-khiết” của cô gái chưa … dính “bụi-trần!” … và “uống ấy những nhụy hoa tươi chất tình trinh-nữ “bổ-sung”cho sức khỏe đã cuối mùa … cho nên Nó mới “cao-quý” gía đắt Ngàn Vàng.

Mới đây, tháng 7 năm 2008, đã xẩy ra một vụ hi-hữu ở nước Anh.
Có anh chàng Ấn-Độ cưới một cô vợ bé-bé xinh-xinh về với số tiền đám cưới tốn hơn mấy chục ngàn đô. Nhưng khi “Động-phòng” anh ta “Mở cửa động-đào” nhắm-mắt làm-ăn hì-hục … với cô vợ trẻ run-rẩy hoà-đồng trong nhịp-yêu rạo-rực bên nhau … Sáng ra tìm mãi trên tờ giấy trắng thì chỉ có toàn … chất “trắng” ố-hoen, mà chẳng thấy giọt “mầu … hồng tiết-trinh” của cái “Ngàn-vàng” Em đã hiến cho anh tối qua!

Anh chồng Ấn-độ biết mình bị lừa, ăn phải “sái-nhì” nên tức-giân cành hông la-hét cô vợ đã làm mất cái “Ngàn-vàng” của … anh, và ra toà vô đơn kiện cô vợ “không chịu giữ-dìn” cho anh …

Vụ này do tuần-báo VN đăng tải.

Vụ kiện chưa đưa ra cho ông Toà xét-xử, nhưng mới chỉ có cái đơn đưa ra đã làm cả nước Anh phát hoảng kinh! Người ta đâu có biết cái “Ngàn-vàng” là cái quái gì từ hàng … trăm năm cổ-lỗ sĩ rồi! Đàn-ông bây giờ đừng hòng hưởng cái ấy nữa, chỉ là “ăn” sái nhì, sái ba đã là may, nếu không thì cũng phải chịu … “con ông”, “con bà” bốn năm “sái” mới tới mình!

Thủ-tướng Anh phát “sốt” lên … Ông ta không hiểu rồi Ngài quan-toà “Your Honorable” sẽ xử làm sao? Bởi chính Ngài Honor… cũng chưa bao giờ thấy Cái “Ngàn-vàng” trong cuộc đời cao-ngạo của Ngài!

Ở đây chúng ta bàn về Cái “Vưu-ật” hay “Vật-qúi” của phụ nữ.
Đã là “Vật-qúy” bao giờ cũng phải là những thứ có gía-trị rất cao, phẩm-chất tối-ưu như châu-báu, ngọc-ngà, vàng-bạc, kim-cương; mà “vật-qúy” thường khó giữ lại hay mang họa cho người có “Nó!”

Những phụ-nữ có Cái “Vật-quý” hay cái “Ngàn-vàng” thuộc loại đáng giá nhất trên đời phải kể phụ-nữ Á-đông “Em nhỏ của-em nhỏ”, khi làm tình rất khít-khao, nên “vật-qúy” của phụ-nữ Á-Ðông vô-cùng qúy-báu mà chỉ riêng đàn-bà, con-gái Á-đông mới có, nên khi làm tình “vật-qúy” của phụ-nữ Á-đông nói chung, và nhất là phụ-nữ Việt-nam “em nhỏ “vưu-vật” em cũng rất nhỏ-bé, khít-khao” mang lại cho “đôi-bạn” sự cọ-sát đẫy-đà khi Dương vào Âm, nó “dương” đông, kích-Tây … vẫy-vùng ngang-dọc khắp nơi trong “âm” hộ… đê-mê, sung-sướng tột-cùng.

Phụ-nữ Âu-Mỹ “em to, sò lớn!” chỉ sướng-khoái khi sờ-mó mơn-man, ngậm mu to bú-mút tràn-chề lũ-lụt trào-dâng, nhạt-nhoè “đầm-đìa lá-liễu hạt sương trơn” … Nhưng khi vào, nhà trống mênh-mông chẳng thấy bến-bờ! …Không thỏa-mãn, biết “làm-sương cho-sáo?!” Chẳng thể “làm-sao cho sướng!” nên li-dị liền-liền.

Không biết vì lẽ gì mà Thượng-Ðế lại đặc-biệt thương bọn “đực-rựa” thuộc khu-vực Thái-Bình-Dương, Ðông-Nam-Á nên Ngài đã ban cho họ một “tối-ưu-huệ”, là đã kiến-tạo ra phụ-nữ “bé-bé xinh-xinh” mà “vưu-vật” của các nàng thật là “tối-thượng” tuyệt-vời! Phụ-nữ Việt-nam, “em” nào cũng… đầy “chất-tình” loại “thượng-hạng, tối-ưu”. Lỗ “Nhỏ”, nhưng Mu lại “To” mọng, phồng- căng khít-khao như hai miếng bíp-tết “Super size”, thế mới tuyệt-vời, Âm-hộ các nàng mọng-đầy ăm-ắp, Mu căng-phồng mịn nhũn-mềm thơm-ngọt hương-tình, Lỗ nhỏ khít-khao như con-gái mười-lăm, mười-sáu Tây-Âu, Mu cao như mu rùa, lỗ nhỏ như hang … cua, khi làm-tình dương-vật cho vào khít-khao, cả hai sung-sướng tột-cùng. “Vưu-vật” phụ-nũ Á-Ðông qúy-gía như vậy nên ngay từ những năm xưa, khi bọn “ngoại-nhân” xâm-chiếm các nước Á-Ðông, Tầu, Thái, Việt, chúng đã được hưởng-thụ sự “nhỏ-bé, khít-khao” của đàn-bà con-gái Á-đông.
Bọn viễn-chinh Pháp ngày xưa chuyên vào các thôn-làng xục-xạo, tìm-kiếm đàn-bà, con-gái đang tuổi dậy-thì hãm-hiếp.

Bây giờ bọn ngoại-nhân cũng thèm-muốn, ước-ao làm quen được, hoặc may-mắn lấy được vợ Á-đông, vì ngoài đặc-tính dân-tộc “chiều-chồng lại khéo nuôi con”, người phụ-nữ Á-đông còn có một thể-chất qúy-báu Trời cho “nhỏ-người âm-hộ nhỏ” khi “sinh-hoạt”… rất khít-khao nên mới có cu “khéo “chiều” chồng”

Sau thời “hậu-chiến” bọn Âu-Tây giao-thương với các nước Á-đông cũng đã có dịp may được “thưởng-thức” cái “ngàn-vàng” khít-khao qúy-báu của phụ-nữ Á-đông. Chúng tung tin khắp thế-giới nào là con-gái Á-đông đẹp, hiền, ngoan, “người em nho-nhỏ xinh-xinh, “của-em” bé-nhỏ làm-tình khít-khao”, bọn ngoại-nhân thèm-khát ước-ao một chuyến “tắm-sông” Hồng … để biết rõ … “nông-sâu”.

“Vưu-vật qúy-giá” của phụ-nữ Á-Ðông, nhất là của đàn-bà con-gái Việt-nam thật “trân-qúy tuyệt-vời”. Eo-nhỏ, lưng-ong … “Tế-yêu chi đại-huyệt, trường-túc bất tri-lao, hồng-kiêm đa-dâm-thủy, đa mi tất đa mao.” Những em má đỏ hồng-hồng, nước lồn đầy-ắp trong lòng chứa-chan, những em thắt đáy lưng ong, lỗ em nhỏ-khít, mu phồng mọng-to, những em thắt đáy tò-vò, ưỡn mu chơi mãi, cả lò phải thua!”

Ở nước Cờ Hoa USA có những tiệm buôn mang tên rất kỳ-cục, nào là 24/ 24, hoặc 7/11, và còn có tiệm mang tên mọi “Utotem”, người ta còn gọi là “You Tối-Tăm!” Tiệm này tự nó có vẻ tối-tăm hắc-ám, thường nằm trong những khu “nhà-lá, ổ-chuột, xóm-nghèo, oen-phe, phút-tem”, thường hay bị kẻ cướp viếng-thăm cướp tiền và cướp cả “tình” nữa.

Những năm 1975- 1985 sau khi bị bắt-buộc phải bỏ nước ra đi trong cuộc phiêu-lưu di-tản buồn-rầu, một số phụ-nữ VN phải đứng bán-hàng cho các tiệm 7/11, Utotem, Stop & Go … ở những nơi vắng-vẻ, không may bị bọn cướp rình-rập những đêm vắng nhẩy vào hiếp-dâm, chúng truyền-miệng nhau về “của-qúy nhỏ-bé khít-khao” của các bà, các cô, nên tụi cướp hay rình-rập ban đêm thanh-vắng tối-tăm, bất-ngờ đột-nhập, hãm-hiếp phụ-nữ Á-đông để đạt dục-vọng thể-xác trong sự cọ-sát “âm-dương” khít-khao sướng-khoái!

Rất nhiều cựu mệnh-phụ, phu-nhân, “đàn-bà, con-gái, nữ-nhi” Việt-nam mơn-mởn dậy-thì, nữ-sinh mới lớn, vẫn “còn-nguyên” màu … áo quần … trinh-trắng, chưa hề bám “bụi” phong-trần… “Nửa-đêm, gà gáy, canh-ba, vợ-ai, con-gái, đàn-bà, nữ-nhi” hơ-hớ, vì lo sinh-kế cho gia-đình, phải dấn-thân đứng bán hàng, mà lo ngay-ngáy, không biết lúc nào nó sẽ “cướp” mất cái “ngàn-vàng” của-mình. Ðứng bán-hàng, làm cashier … Rồi trong lúc bất-ngờ canh-khuya hiu-hắt thằng cướp nhào vô “bế em vô-phòng” đè em ra, không cần biết em xưa nay vốn mệnh-phụ, phu-nhân vợ ai, lớn-nhỏ? Cứ đè em ra mà … hiếp, “cướp” luôn cái “Vưu-vật” qúy-giá “Ngàn-vàng” của em đi, “mệnh-phụ, phu-nhân”, nừ-sinh mới lớn cũng thế thôi, đành phải “chiều-lòng” cho cướp nó chơi, để cho nó “biết” … đầy-vơi thế nào!” Mặc cho nó “ăn-uống” thỏa-thê cơn dục-vọng rồi bỏ đi để ta còn tiếp-tục bán-hàng nuôi chồng-con!

Nhưng đã đôi-ba lần chúng ăn-quen, cứ “ăn” mãi chăng thôi!… Đành lặng-im “ráng chịu”, cố “ngậm-miệng ăn-tiền” còn có chỗ làm, nói ra mang tiếng với bà-con, chồng còn ghen nữa mới khổ!
Phần 1: Loan & Tiệm UTOTEM

Neighborhood Convenient Store
Stella Link, Houston, Texas … 1977

Một đêm nọ, vào khoảng 2 giờ sáng, sau khi Loan xếp hàng-hóa lên kệ và bước lại phía cashier lấy sách ra làm homework, thì cánh cửa tiệm Utotem mở ra, một người khách bước vào, hắn nhìn Loan nói:
– Where is chocolate candies?

Loan chỉ tay ra phía trước:
– Over there.
Rồi nàng cúi xuống mở homework ra. Hắn lanh-lẹ với ngay tấm bảng nhỏ treo trên cửa, lật mặt có dòng chữ ra phía ngoài: “Sorry, we closed 5 minutes to clean up”.

Rồi hắn bước nhanh tơi Loan, chỉ tay về phía sau, chỗ kệ thuốc lá nói:
– One pack of Marlboro Ligh.

Loan quay mặt vào phía trong, nhón gót lên, tay với gói Marlboro light.
Ngay lập-tức hắn dang tay ra bịt chặt lấy miệng nàng, kéo vào trong căn phòng nhỏ chứa đồ sau quầy thuốc lá đóng cửa lại, đẩy Loan vào sát tường, giật tung áo nịt vú nàng ra, chiếc sì-líp bị kéo tuột khỏi hai chân.
Toàn thân trần-truồng, Loan sợ-hãi run lập-cập!

Hắn đẩy nàng cúi sát xuống chiếc thùng hàng, chổng mông lên cao, âm-hộ chìa hẳn ra sau, hắn kéo xoạc hai chân nàng ra làm cho “hai cánh cửa ân-tình” còn “khép-nép” bị hả ra mọng như con sò lớn ăm-ắp đầy! …
Thằng “cướp” tuột quần hắn xuống.

Loan kêu lên:
– No!…No!…Please!

Nó đứng phía sau nàng, banh hai mu cho âm-hộ nàng mở ra.
“Ðàn-bà con gái Việt-Nam nhỏ người âm-hộ rất nhỏ”.
Loan mới hai mươi tuổi, vẫn còn trinh, Lỗ nàng rất nhỏ mà him-híp còn-nguyên…

Tên cướp thấm nước miếng ngón tay, cho vào giữa hai mu nàng … cọ-cọ mơn-man …

Bị kích-thích ngay âm-hộ như vậy dù cho phụ-nữ đã “chơi” nhiều lần rồi cũng không chịu nổi, huống chi Loan, cô gái còn-trinh, đang tuổi xuân-thì “nước-non ngàn-dậm chứa-chan!” Dục-tình rạo-rực trong lòng … Tinh-khí nàng chảy ra hai mép âm-hộ ướt-nhờn …

Nó thẳng-cứng to-kềnh như quả dưa leo bự, kê vào giữa hai mép nhầy-nhụa của-nàng đưa lên, kéo-xuống… “Ọc!” Cái đầu tròn-phình hơn qủa trứng nhấn ngay vào miệng Lỗ, hai mép rãn căng ra! … Loan bị đẩy chúi người về phía trước… Tên cướp vồ lấy hai vú nàng ôm kéo xiết lại, mông nàng ép sát vào của-nó, hai mu nàng căng ra … “Ự!” Nó … chui lọt vào trong lỗ! Màng-trinh bị rách, hai mu mọng căng, Mép âm-hộ phình ra ngậm khít vào… tinh-khí trong nàng nhờn-ướt, ràn-rụa hai mu … Nó trườn hết mình dài thượt to-kềnh vào sâu mãi bên trong… Tên cướp ôm hai vú nàng kéo sát lại nhấn vào thật mạnh, thật khít … thật sâu … Chơi nàng như vũ-bão! Loan chùn người về trước … Của hắn thọc vào ngập-lút mãi trong … nước ra ọp-ẹp khít-khao… Loan run-run hai chân muốn khuyụ xuống … Bàng-hoàng, rạo-rực! Hắn lắc-lư … kéo lên … chà dưới … thọc vào … rút-ra … cọ-sát khắp da-thịt bốn-phía thành-vách bên trong …Chơi nàng liên-miên bất-tận hơn nửa tiếng đồng-hồ… Thấy cô-gái hãy còn-trinh, âm-hộ khít-khao chặt-chụa hắn phát run rạo-rực thèm-muốn điên-cuồng … Chơi nàng như bão-táp mưa-tuôn, chơi rồi lại chơi nữa … liền-liền …

Âm-hộ nàng rãn ra, hai mu mọng-căng phồng-lên khít-rịt … Loan nghe rạo-rực toàn-thân, khoái-cảm trào lên, tinh-khí trinh-nguyên trong nàng tràn ra hai Mép … rạo-rực … rạo-rực tột-cùng … hai mu co-giật, bóp vào run lên, nàng khuyụ hai chân xuống! … Hắn run-rẩy… ôm mông nàng kéo sát vào … gục đầu lên lưng cô gái … lan-tràn trong âm-hộ…

“Cướp” của-nàng xong rồi, hắn kéo quần lên, chạy nhanh ra cửa!

Loan bàng-hoàng mặc lại quần-áo, run-rẩy đi ra…
Ngoài trời về khuya vắng người.

Nàng để yên tấm bảng “Close 5 minutes to clean up”. Khoá cửa lại, bước vào trong bathroom và bây giờ nàng thật-sự “clean up!” chính mình.
Chiếc radio nhỏ đặt trên cửa sổ vang lời ca: “… Khi em … khi em… mở cửa bước vào … Em … bước vào …Hồng non trên má … hồng-đào trên môi … Những ngày êm-ái đã qua rồi! … Sao ai mang lại …mang lại một trời … một trời oan-khiên!… Mang em trở lại ưu-phiền … Trước sân hạnh-phúc … chưa liền… vết-sâu… vẫn còn… vết-sâu… Chưa liền vết sâu … Vẫn còn… vết-sâu!..”

Loan với tay tắt-ngỏm đi. Nói nhỏ:
– …Vết-sâu … với chả “vết-sâu!” Tiên-Sư cha nó! Lần sau … còn … “thế nữa…” Tao sẽ chém cho mấy nhát!

Mặc lại áo-quần, chải mái tóc rối bù, nhìn trong gương hai má Loan còn đỏ-rực hồng-hào, nàng vừa trải qua một cuộc “chạy-đua nước-rút”…
Những “cảm-giác” giao-hoan khoái-lạc con-gái lần-đầu mất-trinh … còn rạo-rực trong lòng …
Phần 2: Ngọc & Cũng Tiệm UTOTEM

Ngọc có một thân-hình nhỏ-nhắn, thon-thon săn-chắc của người phụ-nữ trẻ xiêng-chăm làm việc, hai mươi tám tuổi nhưng so với phụ-nữ Mỹ nàng nhìn chỉ giống như một cô gái trẻ đôi-mươi đang tuổi dậy-thì nở-nang đầy-đặn. Tóc xõa vai, ngực căng, đôi vú to tròn phồng lên tròn-trịa. Dáng vóc săn-chắc đầy-đà của một phụ-nừ VN khác xa với phụ-nữ Mỹ. Nhìn nàng ai cũng nghĩ là một cô gái mới 18, đôi-mươi, trẻ-trung, dịu-dàng và rất có duyên.

Ngày xưa vốn là một nữ-sinh Gia-Long, xinh-xắn, có duyên. Năm hai mươi-mốt tuổi, nàng lập gia-đình, chồng là một sĩ-quan, nhưng sống với nhau chưa đuộc mấy năm, thì “Chinh-chiến tàn, quân-đội tan!” bị tù Cộng-Sản, rồi chồng mất-tích!

© Mobiblog.Org

Năm 1982 nàng vượt-bể cùng với nhiều người, không may thuyền bị hải-tặc Thái-Lan bắt giữ. Chúng dồn tất cả đàn ông vào một góc, trói lại, còn đàn-bà phụ-nữ trẻ như Ngọc, bọn cướp bắt cởi bỏ hết quần-áo trần-trường ra rồi thay nhau sờ-mó mơn-man và hm-hiếp một ngày bốn-năm lần. Các phụ-nữ đa ố đã có làm-tình thì không có gì đáng ngại, riêng các nữ-sinh mới lần đầu bị hãm-hiếp mất-trinh thì lo-sợ, nhưng sau khi bị chúng sờ-mó mân-mê hai vú và xoa-nắn kích-thích hai mu thì các cô bị kích-thích tinh-khí tràn ra … dương-vật cho vào khít-khao sung-sướng …Hết nhóm này tới nhóm khác thay nhau hãm-hiếp xuốt ngàỵ làm cho các cô gái trẻ đang tuổi dậy thì trở nên rạo-rực đê-mê và khoái-cảm tột-cùng … Chơi càng nhiều càng sướng.

Ngọc là một phụ-nữ trẻ, có nhan-sắc và cơ-thể lại đang hồi phát-triển đẫy-đà, nên “được” tên trưởng nhóm dẫn ngay vào trong ca-bin, lột trần-truồng ra, sờ-mó mơn-man hai vú và … ôi thật là “kỳ!” hắn lật ngửa nàng ra, banh rộng hai đùi … cúi xuống ngay … âm-hộ nàng, ngậm lấy hai mu mọng-căng nhầy-nhụa … bú-mút mơn-man … Ngọc run lên … xúc-động … tinh-khí từ trong âm-hộ trào ra ướt nhầy-nhụa hai mu … Nàng không ngờ lại sung-sướng rạo-rực tột-cùng như vậy … Đãmấy năm dài không làm tình, hơn nữa ở VN nàng có bao giờ được chồng “Yêu” như vậy! Bây giờ … cái lưỡi của hắn … nàng bủn-rủn tay chân, duỗi ra, hai mắt lim-dim … tận-hưởng những cơn khoái lạc từ âm-hộ dâng lên … Ngọc giật bắn người run lên … khi cái lưỡi của hắn ngậm lấy “con cá-riếc” naàg bú mút mơn-man … Trời ơi! Chúa ôi! … Sung-sướng quá Nàng giật mạnh hai mu … rung bắn người lên … Hắn banh hai Mép của nàng … Cho vào ngập-lút khít-khao … chơi nàng như bão-táp mưa-giông … Ngọc bóp hai đùi lại, hai mu bóp khít vào, rung lên … khoái-cảm lan-tràn trong âm-hộ … Tâm-hồn lên tận chin tầng mây …

Hắn giữ luôn nàng trong cabin, ngày nào cũng bú-mút của nàng, chơi nàng hai ba lượt … Cho tới một hôm bọn chúng đưa mọi người nhốt lên đảo … Thế rồi ngày nào bọn cướp cũng trở lại hãm-hiếp đàn-bà con gái ít ra ba-bốn lần. Ngọc đẹp nên bị bọn chúng thay nhau chơi năm-sáu lần lien-tiếp … Chúng tiếp-tế thức-ăn đầy-đủ, Ngọc cảm-thấy cơ-thể như phát-triển hơn, hai vú to ra và phía dưới âm-hộ, hai mu mọng lên đẫy-đà khêu-ngợi. Quần-áo lại không đủ che kín than-mình, Ngọc luôn-luôn là mục-tiêu chính cho bọn cướp. ghé “thăm” , mỗi lần như vậy, bốn-năm thằng lại đè Ngọc ra hãm-hiếp thỏa-mãn dục-vọng.

Chúng thay nhau hãm-hiếp hàng ngày làm cho than-hình Ngọc nở-nang ra, nàng cảm-thấy sự đòi-hỏi dục-tình càng nhiều và càng được đáp-ứng nàng càng cảm thấy “dễ-chịu” hơn … trong lòng khoan-khoái dục-tình. Bọn Hải-tặc tiếp-tế thức-ăn toàn là cá, nhóm phụ-nữ ăn cá rất nhiều đầy-đủ hơn những ngày sống ở VN thiếu-thốn, bỗng-dưng cơ-thể lại trở nên rắn-chắc hồng-hào, tươi-mát khác-hẳn ra thật không ai ngờ đám phụ-nữ trên đảo và Ngọc càng ngày càng thấy rạo-rực dục-tình, bọn hải-tặc suốt ngày thay nhau làm-tình mà thân-thể họ cứ phom-phom “đón-nhận”, riêng Ngọc, sau những lần được “bú” và được chơi nàng thấy âm-hộ mọng lên, hai mu phồng to như “banh” ra, nở lớn, lúc nào cũng rạo-rực đòi-hỏi dục-tình, chờ bọn hải-tặc tới chơi. Các cô gái sau khi bị mất-trinh, càng nõn-nà xinh-đẹp và kích-thích rạo-rực dục-tình… Ngày nào bọn chúng cũng thay nhau ghé chơi ít ra bốn-năm lần … Ngọc cảm-thấy rạo-rực sung-sướng lien-miên và không thể nào thiếu-vắng được.

Tháng trôi qua, bỗng một hôm bọn người được máy bay tìm thấy và cứu thoát khỏi đảo, đưa sang Mỹ giúp-đỡ tìm việc làm.

Ngọc đứng bán-hàng cho tiệm Utotem, Houston, Texas! Những ngày trên đảo, bị hải-tặc thay phiên nhau đã làm cho trong long Ngọc cứ bừng-bực những cơn đòi-hỏi rạo-rực làm-tình… Đứng bán hàng cho tiệm Tối-Tăm đó đã hơn 2 năm. Hai năm thiếu-vắng đàn-ông! Công-việc hàng ngày bạn-rộn, nhưng đêm về thật cô-đơn, trống-vắng vô-cùng, nàng nhớ lại những cuộc “vui” ngày trước, nhừng khi “ân-ái” rạo-rực tột-cùng, những cái lưỡi “rà” trên “con-cá” đê-mê.. rạo-rực ước-ao … Ðang tuôi xuân-thì, trong lòng nôi lên nhừng cơn xác-thịt đòi-hỏi xuân-tình rạo-rực khát-khao! … Mặc dù nhũng ve-vuốt, mơn-man, nhũng khao-khát tự mình “giải-quyết” bằng bàn-tay ve-vuốt, ngón tay thọc sâu vào … tinh-khí càng ra nhầy-nhụa càng làm sự them-khát nhiều hơn… Những bàn-tay sờ-mó mơn-trớn hai mu, những ngón tay vào sau trong đó … vẫn không đè-nén được những cơn khao-khát cứ rạo-rực trong lòng! Nàng làm việc nhiều cho lòng cố quên đi …

Nhưng đêm-đêm vần thèm-muốn khao-khát một cuộc làm tình thực-sự với da-thịt ôm-ấp ái-ân…

Mùa Ðông bao giờ cũng tối mau, lại ít khách vào ra. Một đêm vào khoảng 2 giờ sáng, Ngọc đang xếp hang lên kệ gần vách tường, bỗng nàng giật nẩy người, một cánh tay bị nắm chặt, miệng bị bịt lại liền và toàn-thân nàng bị nhấc bổng lên đưa vào trong căn-phòng chứa hàng phía sau, cánh cưa đóng xầm lại. Tên Mỹ to-lớn gấp hai nàng, nói:
– Take your clothes off! And be quite! I won’t hurt you!

Nàng sợ run lên, há miệng không ra lời, đứng chết trân! Hắn kéo tuột quần nàng xuống. lột sì-líp ra và lột luôn áo nịt vú nàng … Rạo-rực thèm-muốn thể-xác nàng, hắn run-run nói: “ I wanted your pussy, girl!” … Hắn nhìn nàng trần-truồng, lồ-lộ hai vú to tròn trên ngực, âm-hộ lông đen lún-phún hai mu … Hắn vô-cùng kích-thích, đẩy nàng cúi thấp xuống thùng hang, kéo hai mông nàng cho chổng lên cao. Âm-hộ Ngọc phồng to, căng-mọng ưỡn lòi ra phía sau vĩ-đại, hai mép mũm-mĩm như hai miếng bíp-tết thật ngon, lỗ nàng him-híp hả ra đỏ chót.

Của nó thẳng cứng dài thong như quả mướp, cái đầu to kếch-xù lớn hơn qủa quít thật dễ … sợ! Đặt vào ngay khe giữa hai mu to-mọng của nàng kéo lên, kéo xuống, chất nhờn tinh-khí trong âm-hộ nàng chảy ra ướt nhờn hai mép … (Trời sinh âm-hộ phụ-nữ lúc nào cũng có chất nước nhờn trơn, chỉ kích-thích một chút, tinh-khí chảy ra ướt-nhờn giúp dương-vật thọc vào ngay). Nàng không làm-tình đã quá lâu, nên khi dương-vật của hắn đặt vào giữa hai mu kéo lên, kéo xuống chỉ vài lần, tinh-khí trong nàng tích-lũy bao nhiêu năm tràn-đầy ăm-ắp đã chảy ra hai mép âm-hộ ướt nhờn. Của-nó to hơn cả cổ tay nàng, cái đầu rùa thù-lù như qủa cam mà chỉ nghe “Ọp!” một tiếng chui lọt khít trong nàng!

© Mobiblog.Org

Hai mép âm-hộ căng ra, mu nàng phồng lên chật-khít. Ngọc nghe từng khúc, từng khúc đẫy-đà đi sâu vào trong nàng cùng-tận khít-khao chặt-sát thịt-da, cọ-sát tử-cung nàng! Nó ôm chặt hai bên hông Ngọc kéo sát vào… Những cú thọc tung-lưới dồn lên sát-sạt, những cú phạt-dọc, tạt-ngang vô-cùng dữ-dội đúng là một kẻ đói lâu ngày them-khát thịt-tươi! Hắn thọc sâu cùng-tận trong nàng chơi nàng mạnh như sóng dập, mưa dồn, ào-ạt cuồng-phong cọ-sát tràn-đầy tử-cung … Âm-hộ nàng mọng lên, tinh-khí chảy ra ướt nhầy-nhụa, nàng bóp hai mu lại … vào sâu cọ-sát tận-cùng … “Ðường vào tình-sư mưa nhầy-nhụa, hai mép rãn-phồng thớ thịt căng!” Ngọc run lên rạo rực … sướng-khoái liên-miên… Hơn bẩy, tám năm trời không được làm-tình, âm-hộ nàng bóp-lại nhỏ đi, bây giờ … Ôi …bây giờ sự to-kềnh vĩ-đại của dương-vật thọc sâu vào ngập-ngụa trong âm-hộ hai mu nàng căng-mọng rãn ra chật-khít hai mép căng-mọng phồng lên, tràn-đầy rạo-rực … thịt-da cọ-sát thịt da … sung-sướng tột-cùng … chơi-với … đê-mê … Nàng run lên bóp hai mu lại … Tên cướp ôm chặt mông nàng thọc sát vào sâu ngập cọ-sát bên trong hai Mu… sung-sướng run lên … tinh-khí tràn ra âm-hộ … Hắn nhỏm dậy… Ðã từ lâu chưa hề gần đàn-bà Sự khít-khao của người phụ-nữ trước mắt đã cho hắn một lần tột-cùng khoái-lạc. Hai mu nàng ưỡn ra, phồng-căng mọng-nhờn mũm-mĩm hồng-hào khêu-gợi dục-tình cao độ… Hắn vần còn thẳng-cứng chưa … thôi. Cơn thèm-khát thể-xác đàn-bà đã lâu càng thêm đòi-hỏi, hắn lật ngửa nàng ra trên những thùng hàng , kéo hai đùi Ngọc đẩy lên cho ép sát vào bụng … Hai mu nàng to-mọng phồng lên nhầy-nhụa như hai miếng bíp-tết đầy bơ, lỗ hồng-hào him-híp … rạo-rực … rạo-rực tột-cùng … Hắn cúi xuống ngậm lây hai mu nàng … Cái lưỡi cho sâu vào trong lỗ mơn-man, bú mút nhè-nhẹ hai mu … rà-rà trên cái hạt … mơn-man … Ô…i … Sung-sư …ớ .. ng … Ngọc rên lên, tay nắm chặt lấy mép thùng … Nàng vặn người đi, lắc-lư đầu…

“ …U …i …” …

Sư…ớng … qu … á … không chịu nổi, Ngọc rên lên!… Chưa bao giơ sướng như thế! … Hai mu nàng tinh-khí ra nhầy-nhụa, nó ngậm lấy “con’cá” của nàng bú-mút lien-miên … Ngọc rên lên, hai chân co-quắp … giật mạnh lên … U …i … sư …ớ …g … Dương-vật to-dài chui sâu vào âm-hộ … nàng ưỡn mông lên hai mu lắc-lư cọ-sát vào! Cả khối thịt to-dài chật cứng … đi sâu vào cùng tận trong nàng … Ngọc run lên … thành tiếng …

“U …i … u …” Tâm-hồn bay bổng mãi trời cao … mênh-mông … mênh-mông … rạo-rực … Nó càng vào sâu càng cọ-sát tơi-bời … Nàng chìm hồn trong hoang loạn mê-man… Cánh cửa ân-tình tám năm khép kín, đã bị mở toang ra, hai cánh hoa mọng-căng cọ-sát đê-mê!…Ôi!… khoái-lạc … tuyệt-vời thể-xác đê-mê … rạo-rực …

Nó “cướp” xong chậy đi luôn!

Ngọc nhỏm dậy, thân-mình run-rẩy, còn đang chơi-vơi, chơi-vơi trong cơn rạo-rực khoái-lạc của cuộc làm-tình … còn bay bổng trên mây … đôi vú to-tròn đẫy-đà căng lên trên lồng ngực, hơi thở rộn-ràng chưa dứt… Nàng cảm thấy sau khi bị nó chơi… hai Mu căng-mọng còn him-híp bị rãn phồng ra hai mép cọ-sát vào nhau kềnh-kệnh rãn-nở hơn, những giọt tinh-khí còn ướt sũng…

Mặc vội áo-quần, kéo nịt-vú lại, vuốt mái tóc qua-loa, nàng trở ra ngoài tiệm, nhìn dáo-dác ra ngoài. Tên khốn-nạn “cướp” xong rồi đã bỏ đi từ lâu.

Nàng lắc đầu nhè-nhẹ, hai má đỏ lên, nghĩ: “Thật không ngờ … bao nhiêu năm rồi! …” Nàng thầm nghĩ : “ Lâu mới được chơi… sướng ghê!” Ngọc không thèm báo cảnh-sát, vì thấy “chẳng … mất gì!”.

Ðêm khuya, tiệm vắng khách, Ngọc tiến lại sau quầy hàng, ngồi xuống chiếc ghế. Những giọt tinh-khí trong âm-hộ chảy ra ướt đũng quần, nàng bước vào trong, kéo quần xuống, mở nước rửa-ráy những giọt ướt nhờn.
Nàng lẩm-bẩm:
– Sư nó! Lần sau… còn dám đến, sẽ chém cho mấy nhát. Thằng mất dậy!
Phần 3: Những Vụ Hiếp Dâm

Những vụ hiếm-dâm nữ-sinh sau đây, đã xẩy ra tại các trường Trung-học và Đại-học vùng Đông Vịnh Oakland, Berkeley, và Alameda, California tin-tức do hai nhật-báo Oakland tribune, San Francisco Chronical, và Vietnam Thời-báo tường-thuật các nữ-sinh Á-đông theo học tại trường Trung-học Oakland, đại-học Berkeley, Hayward, Alameda và Chabot College đã bị một gã đàn-ông bịt-mặt hãm-hiếp ngay trong khuôn-viên trường hoặc tại các khu-vực lân-cận trong những ngày, giờ khác-biệt đã là một vấn-đề làm cho nhà chức-trách địa-phương nhức-đầu, và các nữ-sinh-viên lo-sợ không biết mình có sẽ bị không? Nhất là sau khi xẩy ra ba vụ hiếp-dâm vào ngày 20 tháng 8 năm 1997 tại Hayward, Oakland và ngay trong trường Berkeley đã nâng tổng-số phụ-nữ bị hiếp-dâm lên tới 12 vụ trong vòng 5 tuần-lễ, kể từ ngày 16 tháng 7 năm 1997 tới ngày 23 tháng 8 năm 1997.
Cảnh-sát Oakland đã trao giải $10,000.00 dollars cho ai chỉ-điểm được thủ-phạm.

Vụ thứ Nhất,
Anita

Là một nữ-sinh trẻ-đẹp, mới 19 tuổi theo học trường Ðại-học Cộng-Ðồng Chabot College quận Almeda, đã khai với cảnh-sát là buổi chiều thứ Tư, ngày 16 tháng 7 năm 1997, sau khi đi học về, trời nóng-nực, cô vội vào phòng tắm-rửa, kỳ-cọ cho thoải-mái.
Nửa tiếng sau khi tắm xong vừa bước ra khỏi phòng tắm, bước vào phòng ngủ lấy quần-áo mặc, thì bất-ngờ thấy một gã đàn-ông lạ-mặt đang ơ trong phòng ngủ! Cô sợ-hãi cuống-quýt không biết làm sao trong khi toàn-thân không một mảnh áo che.
Hắn ôm lấy cô, kề lưỡi dao vào cổ, dọa:
– im-lặng!
Rồi đè cô ra giường hãm-hiếp!
Mặc dù cố sức lăn-lộn chống-cự, nhưng trong căn phòng kín, vắng-vẻ chẳng ai biết, cô đành phó-mặc cho hắn tha-hồ thỏa-mãn cơn dục-vọng trên thân-mình cô… hai ba lần rồi, hắn không cho cô mặc quần-áo, sờ-mó nghịch-ngợm khắp nơi trên mình cô và sau đó lại deè cô ra hãm-hiếp thêm lần nữa, sau đó hắn cột hai tay hai chân cô vào bốn góc giường, không cho mặc quần-áo, lại dán băng keo vào miệng cô, rồi bỏ đi.
Chiều tối hắn trở lại, nhét một viên thuốc vào miệng cô, và chính hắn cũng nuốt một viên. Lát sau cô thấy hai má nóng lên và toàn thân nóng hừng-hực, cảm-giác đòi-hỏi thể-xác bừng-bừng lưa-dục trong lòng cô rạo-rực…
Biết đã bị uống thuốc kích-dâm, nhưng trong lòng cô sự đòi-hỏi dục-tình dâng lên rạo-rực, chính cô cũng không sao tránh khỏi được cơn rạo-rực, đòi-hỏi làm-tình, không sao kìm-hãm được, hắn liền cởi trói cho cô… và lần này như con hổ đói thèm-khát thịt sống đã lâu, hắn đè cô ra hiếp ba, bốn lần, rồi ngưng, rồi lại kích-thích cô cơn đòi-hỏi dục-tình, lại đè cô ra hãm-hiếp cho tới gần sáng!
Cô không chịu khai rõ mặt-mũi tên hiếp-dâm, nói là trong khi … bị thuốc, đê-mê … không nhớ lắm!

Vụ cưỡng-hiếp thứ Hai

Xẩy ra cách vụ trên khoảng 16 tiếng đồng-hồ, về phía Ðông thành-phố Oakland, nạn-nhân là một cô gái chừng 21 tuổi, nữ-sinh nội-trú Ðại-học Leland. Khoảng 7 giờ tối, ngày 19 tháng 7 năm 1997, trong khi cô đang chạy bộ gần khu đồi cây vắng-vẻ bên kia bờ hồ, thì một gã đàn-ông bồng từ đâu chồm lại phía sau, bế xốc cô lên, theo đà chạy nhanh vào trong bóng tối phía sâu trong một lùm cây to rậm-rạp, um-tùm, xé áo thung cô đang mặc, đè ra trên nền cỏ … cố vùng-vẫy kháng-cự, hắn đánh cho mấy bạt-tai, đè ép xuống nền cỏ … xé áo nhét vào miệng, và xé toang chiếc quần short của cô, đè ra bãi-cỏ hãm-hiếp.
Sức yếu, nên cô gái đành mặc cho hắn thỏa-mãn cơn dục-vọng. Tên nọ rất to-lớn và khỏe-mạnh, như đói-khát lâu ngày, xong rồi mà hắn không chịu buông-tha, còn “làm” thêm mấy lần!
Khi hắn thả cô ra, quần-áo bị rách tả tơi, chỉ còn nắm lại che cho kín xung-quanh và chạy nhanh về phòng trọ, gọi phone cho cảnh-sát, cô nói “Hắn to-lớn và rất khỏe-mạnh, không rõ mặt vì có khăn che!”

Từ khóa tìm kiếm:

  • chơi bà ngoại vợ âm đạo khít rịt xuốt tinh thoải mái

Bình luận bài viết