Mẹ với chồng trẻ

Câu chuyện được kể lại bắt đầu cách đây mấy năm, khi tôi 14 tuổi.

Gia đình tôi sống ở một huyện miền Tây sông nước yên lành. Ba tôi là giảng viên tiếng Anh, nhiều năm nay ông lên thành phố dạy và hùn vốn mở trung tâm ngoại ngữ nên rất ít khi về nhà vì phải lo quán xuyến công việc. Một năm ông chỉ có mặt ở nhà vài ba lần: ngày tết và đám giỗ. Mẹ tôi là thợ may tại gia, chủ yếu may đồ, sửa quần áo cho bà con chòm xóm xung quanh kiếm chút tiền tiêu và làm công việc nội trợ. Còn tôi là con trai duy nhất năm nay học lớp 9, tên Nam.

Nói thêm về ba mẹ tôi. Hai người họ có sự chênh lệch tuổi tác rất lớn. Ba tôi đã 51 tuổi còn mẹ tôi chỉ mới 33. Sở dĩ như vậy là vì cuộc hôn nhân của họ là một sự sắp đặt của ông nội và ông ngoại. Hai người là bạn nối khố chơi với nhau từ tấm bé. Sau này cả hai lại sinh hai người con trai. Họ giao hẹn nếu ai sinh con gái thì sẽ gả cho bên kia, kết thành xui gia. Tới đứa con thứ ba, hai bên vẫn là con trai thì bên nội …. đầu hàng không sinh nữa. Mãi nhiều năm sau thì bà ngoại mới sinh ra mẹ là con gái út. Lúc đó thì lời giao hẹn của hai bên mới có khả năng được thực hiện.

Bên nhà nội có truyền thống học giỏi. Đời trước từng làm quan dưới triều Nguyễn. Còn bên nhà ngoại thì rặt nông dân. Như nhiều người con gái dưới quê, mẹ học tới lớp 8 thì nghỉ, ở nhà phụ việc rồi chờ lấy chồng. Bà ngoại cho mẹ học thêm nghề may để sau này còn có cái nghề phòng thân. Năm mẹ 18 tuổi thì cưới ba, lúc này ba đã 36 tuổi rồi (ba là con trai thứ 2 của ông nội). Một năm sau thì mẹ sinh ra tôi.

Ban đầu mẹ làm dâu ở nhà ba. Nhưng về sau vì nhà ngoại vượt biên rồi bảo lãnh đi ra nước ngoài hết dần dần (ông bà ngoại và ba người cậu). Nên ở Việt Nam chỉ còn mẹ là gái út được sở hữu mảnh vườn rất rộng của gia đình và một căn nhà trong đó. Ba mẹ chuyển về sống.

Ba tôi trình độ học vấn cao, có bằng tiến sĩ, lại ham mê nghiên cứu, làm việc. Như đã nói ở trên, ra riêng chưa được bao lâu, khi tôi khoảng 6-7 tuổi thì ba đã chuyển hẳn lên thành phố làm việc ở trường đại học, cách nhà hơn 500 cây số. Hầu như từ đó tôi lớn lên trong sự thiếu tình thương của người cha. Ba tôi tính lại gia trưởng, đối với vợ con rất nghiêm khắc. Mẹ tôi dù ít học nhưng là gái quê rất ngoan hiền. Dù vậy, sự chênh lệch về phông văn hóa và tuổi tác khiến hôn nhân của họ rất nhạt nhẽo. Nhất là vào thời điểm hiện nay ba đã 51 tuổi, bụng phệ, đầu hói ít nhiều, mà ông cũng chỉ cao có 1m6 khiến người nhìn càng cụt ngủn. Đã thế ông còn thường xuyên xa gia đình. Trong khi đó mẹ vẫn là một phụ nữ trẻ đẹp tràn đầy nhựa sống.

Xin được nói thêm về mẹ. Mẹ tôi tên là Kim Hạnh. Dù ở dưới quê nhưng chủ yếu ở trong nhà may đồ và nội trợ nên mẹ vẫn giữ được làn da mịn màng, “trắng như bông bưởi” của gái miền Tây. Khuôn mặt trái xoan cân đối, xinh đẹp, đôi mắt to, thu hút, làn môi đỏ hồng tự nhiên cùng cái mũi thẳng tắp càng làm khuôn mặt mẹ thêm hoàn hảo. Hầu như mẹ không cần tới son môi, vì chỉ cần mẹ bặm môi, liếm nhẹ một chút là đôi môi ấy lại bóng đỏ, đẹp lạ thường. Mái tóc mẹ đen nhánh, óng mượt. Những ngón tay thon dài, thanh thoát. Mẹ cao 1m68 (còn cao hơn ba nữa), dáng người rất chuẩn. Sau khi bên ngoại định cư ở nước ngoài, các cậu thương em gái út một mình ở quê nhà trông coi vườn tược, mồ mả ông bà nên mỗi tháng đều gởi cho mẹ vài ba trăm đô, tuy không quá nhiều nhưng đủ để không phải lo nghĩ việc chi tiêu mà còn dư nữa. Bên cạnh khu vườn rộng, ngoại còn nhiều mẫu ruộng mà bởi vì không có ai làm lúa nên mẹ cho người ta thuê hợp đồng theo năm để canh tác rồi thu tiền. Có thể nói về kinh tế gia đình tôi rất tốt, không phải lo nghĩ nhiều. Mẹ có thể ngồi không cũng được nhưng mẹ thích may đồ cho đỡ buồn và còn giúp giữ mối quan hệ tốt với bà con xóm giếng nữa.

Có khoảng vài tháng mẹ ra nhà văn hóa xã tập aerobic và yoga cùng các phụ nữ khác. Về sau, vì sợ nhà cửa không ai coi (vườn rộng vậy mà chỉ có hai mẹ con) và cũng vì lo cơm nước cho tôi đi học mà mà mẹ mua băng đĩa nhạc, hướng dẫn, thảm yoga về tập tại nhà. Nhờ đó vóc dáng mẹ vẫn rất đẹp. Khi mẹ nhảy theo điệu nhạc, khuôn ngực căng tràn tựa như sắp bật tung ra khỏi cái áo thun. Còn khi mẹ cong người với những động tác yoga khó, bờ mông đầy đặn, cong vút trong cái quần bó chặt tôn lên hết vẻ đẹp của người phụ nữ. Tôi từng không ít lần nghe mấy ông sồn sồn trong làng rì rầm về mẹ rồi cười hô hố, bảo em ấy đẹp như thế mà xa chồng không ai hưởng thì phí quá!

Ngay cả các phụ nữ khác họ cũng khen mẹ đẹp. Có lần dì Vân gần nhà qua lấy cái áo bà ba nhờ mẹ may, hai người nói chuyện. Dì Vân hỏi “Hạnh năm nay bao nhiêu tuổi rồi em?” “Dạ em cũng hàng băm, 33 tuổi rồi chị”. Mẹ đáp. Dì Vân tiếp lời, “ Em còn trẻ đẹp lắm, giờ nói Hạnh 23, 24 tuổi chắc người ta cũng tin. Gái một con trông mòn con mắt mà”. Mẹ cười bảo chị cứ chọc ghẹo em, rồi hai người họ lại nói chuyện về ăn uống và mấy diễn viên trên tivi.

Cuộc sống gia đình tôi cứ yên ả và đơn điệu trôi qua như thế. Cho tới lúc tôi học lớp 9 …

Thật ra, chính xác hơn, biến cố ấy xảy đến vào lúc còn 2 tháng nữa trước khi tôi kết thúc học kỳ năm lớp 8, chuẩn bị bước vào kỳ nghỉ hè …

Là con một trong nhà, tôi “may mắn” được thừa hưởng cái gen lùn từ ba. Đã vậy, mẹ lại rất yêu thương cưng chiều tôi, và mẹ lại nấu ăn ngon bá cháy (con gái quê đảm đang mà). Bởi vậy mẹ đã thành công trong sự nghiệp … vỗ béo tôi. Tuy không đến nỗi như lợn nhưng tôi cũng hơi mập một tý, mặt phúng phính. Mẹ lại coi tôi như đứa trẻ con, lớn rồi mà còn kêu tôi “bé Nam” nhiều khi tụi trẻ con trong xóm cứ chọc ghẹo tôi vì chuyện đó.

Mà thường những đứa tướng tá không đẹp như tôi hay bị ăn hiếp. Lúc bé xíu tôi chỉ lủi thủi có một mình, may sao khi tôi lớn lên chút nữa khoảng 8 tuổi, họp lớp 2 thì tôi có một người bạn mà sau này có thể coi như người anh cực kỳ thân thiết, đó là anh Vũ.

Anh Vũ không phải người ở đây. Nhà anh ở một vùng quê còn sâu xa hơn nữa, rất nghèo khổ, nhiều nhà còn không có điện, nước sạch. Thật tình cờ, giống như mẹ, anh Vũ học đến lớp 8 (13-14 tuổi) thì phải nghỉ học theo người chú đi kiếm sống, sau đó đến xã tôi sống, làm nghề phụ hồ để có tiền gởi về cho mẹ anh, người vẫn đang cắm mặt làm thuê làm mướn ở quê kiếm từng bữa ăn. Ba anh Vũ thì đã chết từ lâu. Hai chú cháu tới đây đầu quân cho ông thầu xây dựng tên B. Tay này rất giàu, lại là giang hồ cộm cáng. Vợ với đám em ổng thì cầm đồ, cho vay lãi, cá độ bóng đá, ghi đề. Dù tôi sống ở vùng quê thì cũng có tệ nạn và giang hồ như những nơi khác thôi.

Họ thuê một phòng trọ ộp ẹp của dì Vân gần nhà tôi để ở. Ban ngày thì đi làm phụ hồ, thợ xây cho ông B. Chú anh Vũ tay nghề rất khéo, không lâu sau được làm thợ chính, vừa làm vừa dạy nghề cho anh Vũ. Được mấy năm, khi anh Vũ tay nghề cũng khá rồi thì xui thay, ông chú té từ dàn giáo xuống, phải về quê nằm cho vợ con nuôi. Từ đó anh Vũ sống trong căn phòng trọ với người bạn phụ hồ khác.

Anh Vũ lớn tôi 8 tuổi. Khi tôi lần đầu biết anh, thì anh đã 16 tuổi. Tuy là phải vào đời , đi làm sớm, nhưng khi ấy anh Vũ cũng chưa phải hết trẻ con. Lần ấy tôi qua nhà dì Vân chơi với thằng cu Tửng, ngồi ở đó đọc truyện Doraemon, anh Vũ đi làm về ngưòi còn dính vôi vữa dòm qua vai tôi đọc ké. Rồi anh hỏi mượn tôi. Tôi có rất nhiều truyện vì khi chở tôi đi học mẹ mua cho tôi mỗi tuần mấy quyển lận. Tôi vui vẻ cho anh mượn. Anh đọc say mê. Về sau anh còn mượn tôi nhiều truyện khác nữa.

Vì lớn hơn tôi nhiều, thấy khuôn mặt tôi bầu bầu dễ thương và biết tôi hay bị ăn hiếp do không có anh chị lớn, nên anh Vũ coi tôi như em trai vậy. Tôi rất thích chơi với anh vì anh “bảo kê” tôi và chỉ tôi nhiều thứ. Anh dạy tôi đá banh, bóng chuyền này nọ nhưng tôi cục mịch quá chỉ học được món làm thủ môn để ở yên một chỗ cho đỡ … mệt. Khi nào rảnh, anh còn làm diều cho tôi thả, dạy tôi nuôi dế, làm xe từ hộp thuốc lá, anh còn lén dẫn tôi ra con sông nhỏ gần nhà rồi tập bơi cho tôi, tôi biết bơi là nhờ vậy. Từ khi chơi với anh Vũ, mấy đứa hay ăn hiếp tôi cũng thấy anh lớn nên không còn ăn hiếp tôi nữa. Ngược lại, có truyện gì hay, mới tôi đều chạy kiếm đưa cho anh mượn (dù được chừng 2 năm thì anh chán không đọc truyện nữa, còn tôi sau này vẫn ghiền manga, anime). Vườn nhà tôi rộng, cây trái nhiều, ổi, xoài, mận, mấy chục gốc nhãn. Từ khi các cậu và ông bà ngoại đi không ai chăm sóc nhưng chúng vẫn ra trái tự nhiên. Tôi thường hái cho anh ăn, anh rất thích và cảm ơn tôi vì tiền bạc anh làm ra ít, có đâu mà mua trái cây ăn?

Thời gian thấm thoát trôi qua. Lúc này khi tôi 14 tuổi thì anh đã 22 tuổi rồi, Vũ đã hoàn toàn là một thanh niên trưởng thành. Dù ít chơi với tôi hơn trước, do anh đi chơi nhiều hơn với đám bạn cùng trang lứa nhưng hai anh em vẫn rất thân thiết.

Tôi không có thay đổi nhiều về hình dáng nhưng anh Vũ thì ngược lại. Vũ càng lớn càng đẹp trai. Gương mặt anh nam tính, góc cạnh, đôi mắt sáng. Anh có một nụ cười tươi rói với hai hàm răng trắng, đều tăm tắp. Tóc anh hớt cao, cạo sát vào hai bên tai nhìn nó không trẻ trâu mà trái lại, rất sáng sủa và có style. Phải bươn chải kiếm sống từ sớm với nghề thợ xây, dầm mưa dãi nắng đã luyện cho anh có một làn da rám nắng, đẹp một cách khỏe mạnh. Anh cao chắc phải 1m85, đôi vai rộng rắn rỏi, hai tảng ngực vuông vức căng phồng như vẽ bằng bút, cả người anh cuồn cuộn cơ bắp, bụng 6 múi hiện rõ như một người mẫu fitness dù anh không có một ngày trong phòng gym. Tuy vậy, anh cũng rất thích chơi thể thao. Các buổi chiều đi làm về anh đều tụ tập với đám trai tráng khác đá banh, đánh bóng chuyền. Anh Vũ chơi cái gì cũng giỏi nhưng môn bóng chuyền “phủi” thì anh có tiếng ở xã. Thể hình cao lớn, anh chơi vị trí tấn công toàn nhảy cao hơn lưới và đập “ rầm rầm” như đại bác công phá, khiến ai nấy đều lắc đầu lè lưỡi. Tôi cũng thường coi anh đánh độ nhè nhẹ vui vẻ kèo nước, chầu nhậu lẩu v…v Trong thâm tâm tôi, anh Vũ không chỉ là người anh mà còn là thần tượng của tôi.

Như đã nói từ đầu, có một biến cố xảy đến khi còn hai tháng nữa là tôi kết thúc năm học lớp 8. Chiều hôm đó, tôi đi đá banh với lũ bạn. Dĩ nhiên tôi nắm giữ vị trí thủ môn sở trường rồi. Bọn tôi lấy cặp làm gôn, thì có mấy thằng ở xóm Củi nó đứng xem. Xóm Củi là cái khu phức tạp, quậy quạng, có tiếng ở quê tôi Được một lúc thì bọ nó ( đi khoảng 5 thằng) rình rình lấy cặp của bọn tôi, tôi phát hiện la lên. Bọn nó 5 thằng, bọn tôi 8 thằng nhưng … nhát hít, trong khi tướng tá bọn nó du côn, bặm trợn, có 2 thằng đầu vàng đầu nhuộm. Thế là bọn nó xin đểu tiền, đòi lấy cặp và lao vào đánh tôi vì tội … báo động. Bí quá, tôi có biết đánh nhau đâu, liều mạng lao vào húc bọn nó thì trượt và tự té. Thế là tụi nó lao vào hội đồng tôi, chỉ mấy đấm lỗ mũi tôi đã ăn trầu, máu chảy ròng ròng bê bết trước cái áo trắng. Tôi co người ôm đầu chịu trận. Bọn bạn la hét ỏm tỏi can ngăn, cố lôi tụi nó ra.

Thằng cu Tửng cháu dì Vân nhanh trí lấy xe đạp phóng đi gọi anh Vũ chơi ở gần đó. Năm phút sau thì anh và đám bạn chạy tới. Lúc này tôi đã no đòn nằm phục dưới đất, đầu tóc áo quần lấm lem đất cát. Mũi chảy máu, mặt mày sưng húp. Lũ mất dạy vẫn đứng xung quanh tôi. Thấy cảnh đó anh Vũ không kìm được nữa, anh lao vào bọn nó như một viên đạn. Bốp, bốp, bốp chân đấm tay đá bọn nó chạy tán loạn. Anh ôm tôi lên coi có sao không, tôi không kiềm được òa khóc “Tụi nó đánh em đau quá huhuhu”. Anh Vũ thấy tội nghiệp tôi ôm sau đầu nhỏ nhẹ bảo “Thôi nín đi nhóc. Về kêu mẹ coi xem thế nào, có cần đi bệnh viện không. Về đi lát tối anh qua thăm”. Anh dặn thằng cu Tửng và đám bạn chở tôi về nhà. Bọn nó vâng lời ngay. Xui cho tôi là hôm nay ba lại mới về nhà để mai dự đám giỗ bà nội ở nhà bác Hai (anh cả).

Tôi về tới nhà, mẹ thấy tôi như thế thì ứa nước mắt cứ xuýt xoa hỏi chuyện, bọn bạn thì tranh nhau kể ỏm tỏi cả lên. Mẹ lấy khăn, thuốc lau rửa cho tôi, trong khi ba chỉ nhìn tôi còn gầm gừ “tao cho mày đi ăn học để mày đánh nhau như thế à?” Tôi im lặng nước mắt rơi lả chả, tôi muốn gào khóc thật to, tôi bị đánh về nhà còn bị chửi, nhưng có lũ bạn nên tôi thôi. Tôi cảm thấy như ba chẳng thương tôi chút nào. Có lẽ vì tôi ngu đần, học lúc nào cũng chỉ ở top giữa của lớp, chứ không xuất sắc như ba chăng? Hay cha con xa cách tình cảm lạnh nhạt? Tôi không biết nữa. Lúc ấy, Mẹ nói đỡ vào “thôi mà anh, con nó bị người ta gây sự chứ nó hiền khô có kiếm chuyện bao giờ?” Rồi lũ bạn cũng dần về thì dì Vân chạy qua nhà hỏi thăm tôi và báo cho một chuyện. Hóa ra người thật sự vào bệnh viện không phải là tôi mà là anh Vũ.

Sau khi tôi được đám bạn chở về, anh Vũ quay lại sân bóng chuyền đánh nốt trận. Ngờ đâu, bọn 5 thằng kia kéo người nhà lên chém anh. Bị bất ngờ tay không tấc sắc, Vũ bị chém một nhát nhưng anh né được lệch xuống bắp tay. Dù vậy, đó vẫn là một nhát sâu hoắm, máu chảy xối xả. Nhờ sức khỏe phi thường anh vùng chạy được, xé áo băng vết thương và nhờ xe ôm chở vào bệnh viện. Khi tới nơi anh mất máu rất nhiều, ướt đẫm cả áo và gục đi. Các bác sĩ đã cấp cứu và truyền máu, truyền dịch cho anh.

Bọn xóm Củi kia còn đòi vào viện kiếm anh tiếp, nhưng may có mấy người bạn làm phụ hồ cùng biết chuyện nói với ông B chủ thầu xây dựng. Như đã nói, ông B là người có số má, anh Vũ nhiều năm làm thợ cho ổng nên coi như lính rồi. Ổng bắn tiếng với bọn kia: “Thằng Vũ nó đánh con em mày, bên mày đã chém nó một nhát, mọi chuyện coi như bỏ qua đi”. Bên kia cũng vì nể ông B nên thôi, không truy cứu anh Vũ nữa.

Dì Vân sau khi thăm hỏi tôi, kể xong tình hình anh Vũ như thế thì ra về.

Tôi thì đã đỡ đau nhiều rồi. Mẹ nấu cháo và pha sữa cho tôi uống rồi cho tôi uống thuốc. Còn lại ba người, ba bàn với mẹ:

“Vũ có phải thằng thợ có ông chú bị tai nạn, trước có xây cái sân ngay giếng cho nhà mình không?”

Mẹ đáp “Đúng rồi anh”.

Nói thêm một chút, nhà tôi là một căn nhà một trệt, một lầu, nằm giữa khu vườn. Từ cổng vườn tới nhà cũng phải mấy chục mét. Tầng trệt là phòng khách, bếp, phòng tắm, và phòng ngủ của ba mẹ. Trên lầu là phòng tôi và một phòng trống để khi có khách thì dùng (sở dĩ nhiều phòng thế vì trước ở đây gồm ông bà ngoại và ba người cậu). Bên hông nhà là một giếng nước lâu đời, nước rất ngọt mát, lúc nào cũng nhiều nước. Có một hệ thống bơm nước bằng điện vào nhà. Nhưng ngay cái giếng cũng có bơm tay. Ba mẹ tôi cho xây một cái sân xi măng to rộng xung quanh giếng, nơi đó để giặt đồ, làm đồ ăn, rửa rau rửa cá thậm chí rửa xe. Rất sạch sẽ, rộng rãi, thoải mái. Cái sân này, là do anh Vũ và chú xây, mở rộng trên nền đất cũ.

Ba tiếp lời:

“Ừ thằng đó tháo vát, siêng năng. Lúc làm ở đây anh có nói chuyện với chú nó, biết nó mồ côi. Ở quê nghèo còn mẹ nữa. Nay vì cứu thằng Nam mà nó bị người ta chém đến như thế, không biết có tàn tật gì không. Nó là dân lao động, rủi có gì thì làm sao kiếm sống đây? Sáng mai sau khi đám giỗ mẹ xong, cô với tôi vào viện thăm nó, tôi muốn giúp nó một chút.” (ba tôi vốn xưng hô với mẹ như thế, nghe nó rất xa cách).

Tôi nhảy vào: “Cho con vào thăm với”

Ba hừ giọng: “Ừ mày cũng vào cám ơn một tiếng”.

Mẹ hỏi “Anh định giúp người ta thế nào?”

“Cái chái nhà nho nhỏ hồi đó cậu tư ở ngoài đó, giờ cho thằng Vũ ở. Có gì nó dọn dẹp vườn tược làm cỏ, tỉa cây cho. Sẵn nó giúp trông nom vườn luôn. Rộng quá mà có hai mẹ con. Nó ở đó sẽ đỡ tốn tiền trọ, mỗi tháng cho nó thêm vài trăm, một triệu coi như công làm cỏ, quét dọn, đốt lá … Tập đoàn điện tử X mới mở xưởng ở khu công nghiệp được 1 năm nay, công nhân lương rất tốt 6-7 triệu. Tôi quen bên nhân sự, để coi sức khỏe của thằng Vũ có đi làm được không tôi sẽ xin cho nó vào đó.”

Cái nhà nhỏ nhỏ ba tôi nói là một căn nhà lá, nằm về bên trái nhà tôi, cách khoảng 30 mét. Trước khi đi nước ngoài, cậu tư trồng cây trái nhiều, nuôi gà nuôi vịt nên thích ở ngoài đó cho mát mẻ. Đồng thời trông coi đàn gia cầm và tưới tắm, chăm sóc vườn cây ăn trái. Nơi đó có mái nhà nhỏ, và một cái nhà kho nhỏ kế bên chứa vật dụng làm vườn cuốc, xẻng, phân, thuốc trừ sâu, thức ăn cho gia cầm v…v

Từ hồi các cậu đi, đúng là vườn tược không ai chăm sóc trở nên hoang, cỏ dại mọc nhiều. Lâu lâu mẹ phải tốn tiền thuê người dọn cỏ, quét dọn, chặt cành, tỉa cây v…v

Mẹ đáp “Nhưng nhà đó bỏ cũng lâu rồi. Muốn ở phải sửa sang một chút, thay mái lá v…v”

“Ừ không đáng bao nhiêu đâu. Để mai vào thăm nó rồi tính.”

Hôm sau, ba người nhà chúng tôi vào viện thăm anh Vũ. May sao, bác sĩ cho biết mặc dù phải may mấy chục mũi, nhưng vết thương của anh chỉ ở phần mềm, không đứt gân hay xương, nằm 15 ngày là có thể xuất viện rồi. Tay vẫn bình thường không bị ảnh hưởng di chứng gì cả.

Nghe lời đề nghị giúp đỡ của ba tôi, và lời phân tích làm thợ xây rất nguy hiểm, tấm gương ông chú còn đó. Làm công nhân công ty điện tử thì lương hướng rõ ràng, có bảo hiểm, chế độ đầy đủ. Anh Vũ nghe lời ba tôi, chấp nhận và cảm ơn lời giúp đỡ.

Sau khi bình phục, anh Vũ vĩnh viễn có một vết sẹo dài hơn một gang tay từ cầu vai xuống cùi chỏ. Tuy nhiên tay anh vẫn khỏe mạnh bình thường, vẫn đánh bóng chuyền rầm rầm. Anh nghỉ nghề thợ xây, vào làm công nhân. Sinh hoạt điều độ, đúng giờ theo ca kíp nên cũng ít nhậu nhẹt hơn trước như khi làm với đám bạn thợ hồ, để tiền gởi về quê cho mẹ.

Và anh cũng đã dọn vào vườn nhà tôi ở. Thi thoảng anh giúp dọn dẹp cho vườn đỡ hoang tàn thôi chứ nhà tôi không bắt anh phải làm nhiều. Anh ở đó lại tiết kiệm thêm được một khoản vì không phải thuê nhà trọ nữa. Vì sống gần nhau nên hai anh em càng thân thiết hơn. Tôi cũng hay ra căn nhà lá của anh chơi.

Từ đó, khu vườn này ngoài hai mẹ con tôi , đã có thêm một thành viên mới. Và mẹ cũng có thêm một người bạn mới để bàn …. phim kiếm hiệp, phim truyền hình. Đó là anh Vũ.

Mẹ ở nhà làm thợ may cũng không quá đắt khách nên thời gian rảnh rỗi nhiều. Vì thế giống nhiều người nội trợ khác, mẹ thích xem phim bộ kiếm hiệp, phim Hàn Quốc, Trung Quốc, hay thuê mấy bộ tiểu thuyết của “sư tổ ngôn tình” là bà Quỳnh Dao về đọc giải khuây.

Anh Vũ dọn vào ở chung với chúng tôi đã được vài hôm. Anh khá hợp cạ với mẹ vì anh cũng thích xem chưởng Tàu Kim Dung và phim Hàn Quốc nữa, mấy bộ hay hay như Iris ấy. Mái nhà lá của anh thì không có tivi, chỉ có một đường dây điện câu từ nhà tôi ra để anh sinh hoạt. Anh bảo có tiền sẽ mua cái tivi cũ coi chơi. Vì thế, nếu đi làm về, không đi nhậu hay cà phê ở quán với bạn bè, anh cũng hay sang nhà tôi xem phim ké. Mẹ có anh xem chung bàn luận cũng đỡ buồn hơn khi xem một mình. Tôi thì xem hay không cũng được vì sở thích của tôi đã nói ở trên rồi.

Anh vẫn giữ được thói quen tốt tập luyện thể thao điều độ. Chiều chiều anh đi làm về vẫn đi đá bóng, đánh bóng chuyền cho đã rồi mới tắm rửa, ăn cơm. Có một điều bất tiện là nhà lá của anh không có nước sạch, anh phải đến sân chỗ giếng nước nhà tôi tắm và giặt giũ ở đó luôn.

Giống như anh, buổi chiều mẹ cũng tập aerobic, yoga ở nhà.

Hôm đầu tiên khi anh Vũ đến ở, khi chơi thể thao về, người ròng ròng mồ hôi, anh ôm thau quần áo sang ngồi ở ghế đá bên hông nhà (gần sân giếng) chờ ráo mồ hôi rồi tắm. Bên trong nhà thì tiếng nhạc tập của mẹ vang lên sôi nổi, anh tò mò bước vào xem. Mẹ thấy anh thì ngượng ngùng ngừng tập rồi cũng bước ra hóng mát.

Anh ngồi ở ghế đá còn mẹ đứng trên thềm nhà, tôi thì ngồi ở lan can gần đó đọc truyện tranh.

“Trời nóng quá chị há” – anh bắt chuyện.

“ừ nóng quá, sắp vào hè rồi” mẹ vừa phe phẩy cái tay như làm quạt vừa trả lời, cái miệng nhỏ nhắn dễ thương chu lên thổi phù phù. Lúc này mẹ mặc một bộ đồ thun thể dục, bó sát người, cái áo thun ba lỗ rất khó khăn để giữ được bộ ngực căng tròn nhựa sống kia. Bên dưới tòa thiên nhiên ấy là một vòng eo thon gọn, một cặp mông cong đầy đặn, khỏe khoắn. Mái tóc mẹ búi cao, cột đuôi ngựa, một vài làn tóc bết mồ hôi dính vào mang tai càng làm mẹ thêm xinh đẹp quyến rũ.

“Vũ mới đi chơi thể thao về hả?”, mẹ hỏi.

“Vâng em mới đánh bóng chuyền một chập về”. Vừa nói anh vừa cởi áo cho đỡ nóng. Tôi nghe tiếng hai người nói chuyện thì nhìn lên, lúc này tôi bắt gặp mẹ đang ngây người nhìn anh. Hóa ra Vũ vừa cởi áo phô bày cơ thể hoàn mỹ của mình, trên người anh giờ đây chỉ còn cái quần cụt ngắn ngủn. Những dòng mồ hôi làm từng đường nét trên thân người cao 1m85 của anh hiện rõ, từ cái bụng 6 múi cho đến con chuột to lớn ở bắp tay, cặp chân như đùi ếch, đôi vai rộng, bộ ngực vạm vỡ như đá tảng, trên khối cơ thể như tạc tượng ấy là một làn da rám nắng đẹp đẽ.

“ủa mặt em dính gì mà sao chị Hạnh nhìn em dữ vậy?, Vũ hỏi, vừa lấy bàn tay to bè vuốt lên mặt.

Mẹ sực tỉnh, tôi thấy mẹ ngượng ngùng, đôi má đã hơi ửng hồng, “à không có gì đâu, tự nhiên chị tự nhiên nhớ tới bộ phim Thần điêu đại hiệp ấy mà”, mẹ đáp. “Vũ có xem phim đó không?”

“à có, phim đó hay lắm, em hay ra quán cà phê xem với bạn.”

“ừ chị thấy Vũ thân người cũng đẹp đâu kém Huỳnh Hiểu Minh đóng Dương Quá đâu, giờ có đạo diễn nào lăng xê có khi Vũ thành diễn viên nổi tiếng đó”. Mẹ cười đùa với anh Vũ.

“Trời đất, chị cứ ghẹo em. Cỡ em cho đi đóng phim ma thì được”.

Hai chị em nói chuyện phim ảnh tiếp một chút, mẹ bảo anh Vũ rảnh thì sang nhà xem phim cho vui, lát sau thì anh ra giếng tắm. Vì có mẹ nên anh phải mặc quần cụt tắm, rồi sau đó như thế giặt đồ luôn. Mẹ vẫn đứng trên thềm nhà hóng mát, nhưng thỉnh thoảng mẹ lại liếc mắt về phía nơi âm thanh có tiếng nước xối ào ào kia, là nơi anh Vũ đang đứng tắm. Sau mấy lần liếc về đó, tôi thấy mẹ hơi cúi mặt, cắn nhẹ môi.

Hành động ấy của mẹ không qua được cặp mắt cú vọ của tôi. Dù mẹ vẫn nghĩ tôi là đứa trẻ con, “bé Nam” dễ thương của mẹ nhưng thực tế tôi đã không còn bé bỏng. Tôi đã hiểu được ánh mắt, cử chỉ đó mẹ dành cho anh Vũ nghĩa là gì.

Lúc này tôi đã mười mấy tuổi (xem qua không ít bộ … ecchi, anime- cái này là tiếp nối sở thích đọc truyện tranh của tôi), phần nào hiểu được tâm lý phụ nữ, tôi Từ hôm đó, tôi chú ý đến hành động giữa mẹ với anh Vũ nhiều hơn. Dọn vô ở được vài tuần mà hai người đã tỏ ra gần gũi, nói chuyện hợp nhau. Có anh cỏ dại xung quanh nhà, lối đi từ cổng vườn tới nhà anh làm sạch sẽ, dọn vườn tinh tươm. Anh rất tháo vát, máy bơm trục trặc, bóng đèn hư …. anh đều giúp mẹ sửa ngon lành. Anh cũng thường sang nhà tôi xem phim khi rảnh rỗi. Ban đầu thì họ ngồi trên ghế sopha xa nhau. Sau dần thì họ ngồi gần nhau, vì mẹ đem hạt hướng dương bánh trái này nọ ra mời anh, hai người vừa ăn vừa xem phim và bàn luận rất tâm đắc.

Mẹ với chồng trẻ
Đánh giá em này

Bình luận bài viết