Màu nắng (p3)

– đấy, có 2 đứa mới tiện nói truyện chứ, Hoa thích ăn gì cứ gọi nhé.

Được lời như cởi tấm lòng, menu có 12 món thì nó gọi đến 13 đĩa, rồi bắt đầu vừa ăn vừa đưa ánh mắt hình viên đạn ra soi tôi. Trong khi tôi đang đần mặt ra, mặt méo xẹo tính toán số lượng đồ nó vừa gọi, nhân với giá tiền rồi chia xem mình sẽ phải ăn mì tôm bao nhiêu bữa để bù lại nó đã táng song 1 hộp sữa chua, ăn song cái bánh rán, đang tiếp tục nhấm nháp đĩa xoài rồi hỏi tôi:

– sao có truyện gì? Nói nhanh trong khi thức ăn còn chưa tiêu hóa hết.

– à Hoa này, tớ hỏi truyện này cậu phải nói thật nhé.

– ừ, thật, mà nói luôn, tao chưa yêu ai đâu nhé, muốn tán cứ việc.hehe

Mẹ, đúng bản chất gái GT, đéo ai hỏi việc đấy.

– cái đấy tớ biết, nhưng tớ không hỏi truyện đấy. Tớ muốn hỏi cái bạn phòng cậu đeo kính, mặc áo phông hồng, buộc tóc cao ngồi ở giường gần giường cậu ý.

Mặt con Hoa trầm tư lắm, giả bộ đăm chiêu suy nghĩ, thỉnh thoảng còn lúc lắc cái đầu.

– bạn nào nhỉ, sao tao không nhớ?

Đm, biết thừa còn giả vờ với bố:

– Cô ơi, chuẩn bị cho cháu 1 túi xoài dầm cầm về ạ. Tôi gào lên với bà bán cantin.
Con Hoa tinh như cún, thấy thế cái phọt ngay:
– À à, nhớ rồi, nhớ rồi, đúng vừa nãy có thấy.

– Đấy, tớ hỏi bạn ý đấy. Tên là gì thế?

– Hihi. Đúng là có thấy, nhưng không phải phòng tao.

– Thế à? THế ở phòng nào đấy?

– Tao không biết phòng nào.

Mịa vừa này vào phòng thấy mày nói truyện thân thiết thế h lại bảo không biết phòng nào là sao?

– Hoa cố nhớ lại đi, nhớ xem bạn đấy ở phòng nào? Để tớ lấy thêm hộp sữa chua nữa vừa ăn vừa nhớ nhé?

– Chắc phải thế mới nhớ được thật đấy.

Mịa, biết là ải này vất vả nhưng không ngờ vất vả đến cỡ này.

– Hoa nhớ ra chưa?

– ừ, nhớ rồi,hehe. Không phải ở trong ký túc, nhà ở Hà Nội và Ký túc chơi thôi, bạn cùng lớp với cái Trang phòng tao.

– Tên là gì thế?

– Bạn cái Trang mà, phải hỏi cái Trang chứ, sao lại hỏi tao? Nhỡ tao nói ra cái Trang về chửi tao thì sao?

– Có mỗi cái tên thôi mà, tí nữa về ngoài túi xoài ra cầm thêm hộp sữa chua cho cái Trang nữa nhé.

– ừ, thế chắc là được đấy. Tên là Hiền nhé….

Như kiểu lúc đó sữa chua và xoài mới đến được dạ dầy của nó nên nó mới bắt đầu phun cho tôi 1 tràng thông tin về Hiền.

Hiền học cùng lớp với cái Trang phòng con Hoa, chắc cũng thân nhau nên hay vào Ký túc chơi lắm. Con gái học kỹ thuật nhưng mà xinh lắm, trước làm mẫu ảnh cho H2T nhưng giờ không làm nữa, có rất nhiều vệ tinh ở trong lớp và trong trường theo đuôi, vào ký túc chơi mà các anh ký túc cũng năng đi qua phòng con Hoa hỏi lắm, lúc thì hỏi mượn cái lọ, lúc lại hỏi mượn cái chai. Đi ở sân trường thì cũng thu lại hết mọi ánh nhìn, thằng đi qua gặp hiền lành thì mải nhìn đến ngã gẫy cả cổ, bạo dạn hơn 1 tí thì buông lời trêu trọc, còn bản lĩnh đầy mình nữa thì sẽ chạy theo làm quen. Nhưng mà Hiền kiêu, kiêu lắm, không bao h thèm đáp lại, cũng chẳng chơi bời bỡn cợt với bất cứ ai. Ở trường chỉ chơi với mấy đứa con gái cùng lớp, trò truyện với mấy đứa con trai cùng lớp nhưng đều chặn hết mọi ý đồ định tấn công của đối thủ, nghe kể ban đầu em chơi thân với 1 bạn trai trong lớp, nhưng chỉ cần em phát hiện ra đối phương có ý đồ với mình là e lập tức xa cách, tránh đối phương như tránh tà, gần như xua đuổi hắt hủi làm cho đối phương hoang mang không biết mình đã làm gì.

– Thôi, đừng mơ nữa em ạ. Chú có mà xếp hàng đến tận sông Hồng cũng không đến lượt.hehe. Chị lên phòng đây.

Mịa cái con Hoa ngốp, ăn bao nhiêu của bố, 1 câu an ủi cũng không có, khi về lại còn phán thêm câu xanh rờn như thế kia. Xin số e Hiền thì không cho, còn bảo phải về hỏi ý kiến. Cầu cho ăn nhiều tối nay mày đau bụng chết mẹ.

Đi về nhà, tôi gặp cái Ngọc đang đứng dưới tầng 1, đang tránh mặt Huyền nên tôi cũng không trò truyện nhiều mà định đi lên tầng luôn.

– Anh T mới đi chơi về à?

– Đâu có, a đi học đấy chứ. Tôi cãi ngay.

– Hihi. Vâng, mà anh ơi, mai sinh nhật e, tối mai anh ở nhà xuống chúc mừng e nhé. K được thiếu a đâu đấy….

Tối hôm đấy tôi bắt mình phải nhìn nhận lại tình cảm thực sự của mình hiện tại, suy nghĩ về Minh, về Huyền và về Hiền. Nằm trên giường, bên cạnh là thằng Mạnh lạch cạch với cái máy tính, tôi muốn lên tầng 5 quá nhưng sợ giáp mặt Huyền trên đó nên thôi. Mấy tuần nay tôi thực sự tránh mặt Huyền, em nhắn tin hỏi thăm tôi cũng chỉ trả lời nhát gừng, tin được tin mất. Tôi đã quyết là sẽ không thể đón nhận tình cảm của Huyền dành cho mình được, nhưng vẫn cứ dùng dằng chưa nói. Ngày mai sinh nhật Ngọc chắc chắn sẽ không tránh được, lúc đó tôi sẽ nói rõ cho Huyền biết, mong rằng em sẽ hiểu.

Hôm sau, tôi rủ thằng Mạnh đi mua quà chung tặng sinh nhật cho e Ngọc nhưng nó bảo muốn tặng quà riêng – đang tán có khác. Buổi chiều về sớm, qua chùa Láng mua tặng Ngọc 1 cái áo phông trắng có hình trái tim ở giữa, Ngọc trắng, vòng 1 cũng căng, mặc cái áo tôi mua chắc đẹp phải biết. Tối đến mấy đứa bạn Ngọc cũng đến, trai gái đủ cả, mấy em gái xinh tươi nhí nhảnh, mấy cậu thì quần áo là lượt nước hoa thơm lừng, cậu nào cũng mang bó hoa rõ tươi, nghe giọng tôi đoán chắc cũng nhăm nhé tán tỉnh Ngọc đây, ngồi cùng nhau mà cậu nào cũng gườm gườm cậu nào, tôi nhìn thấy buồn cười lắm.

Mạnh sói hôm nay cũng cắt tóc cạo râu tắm rửa bảnh chọe lắm, hoa quà đủ cả, hôm qua lúc nằm nghe mang máng nó bảo thời cơ đã chín muồn tối nay sẽ tỏ tình, được ăn cả ngã về không, đánh bài ngửa luôn. Mạnh sói lườm lườm mấy cậu kia như đấu sĩ đang đánh giá đối thủ trước khi vào trận chiến, tôi ngồi gần nó mà cũng thấy căng thẳng lây.

Kể ra cũng lạ, tính ra hôm đấy nam thì ngoài tôi với anh TUấn thì 3 cậu bạn Ngọc với thằng Mạnh là 4 người còn lại hình như ai cũng đang tán em Ngọc, chả hiểu em mời khách kiểu gì lại nhốt chung mấy quả bom nổ chậm này vào cùng 1 chỗ như thế này. Tí nữa rượu vào không biết có sảy ra cơ sự gì không? Nhìn thằng Mạnh rồi đánh giá mấy đấu thủ còn lại tôi thấy nếu mà có đổ máu thì chắc chắn thua thiệt thuộc về ông Mạnh nhà này, mấy cậu kia nhìn đều có vẻ to con là người ưa thích thể thao chứ không kiểu lèo khèo mê game lười vận động như Mạnh sói.

Em Ngọc hôm nay mặc cái váy trắng, bó, khúc nào ra khúc nấy. Chiều dài thì ngắn hơn đầu gối 1 đoạn, đùi trắng cứ phơi hết ra nhìn phê lắm. Tôi huých huých thằng Mạnh ngồi bên cạnh, bảo:

– Sướng nhất chú nhé.

Đéo thấy nó nói gì, quay sang thì thấy thằng này mồm chữ a mắt chữ o, dãi chảy thề lề như thằng thần kinh. Mấy chú kia cũng thế chắc chưa bao giờ được thấy em Ngọc ăn mặc như thế này nên cũng dãi thì chảy mồm thì há hốc cả lũ. Cả lũ như bị câm đột xuất từ khi em Ngọc xuất hiện, tôi thì không bị trúng tà nên khen luôn:

– Ui, hôm nay Ngọc xinh thế, nhân vật chính có khác. A có chút quà tặng em này, đảm bảo có nó em càng xinh hơn.

Ngọc nhận gói quà của tôi, được khen nên chắc sướng lắm cười tít mắt.

Anh Tuấn cũng khệ nệ bê chai rượu quê ngâm chuối hột xuống, thấy thế cũng tặng quà em Ngọc luôn, không quên khen xinh tới tấp:

– Ngọc Xinh gái, a cũng có quà tặng em, chúc em sang tuổi mới ngày càng xinh gái hơn.

Mấy cậu kia thấy thế cũng thi nhau tặng hoa tặng quà, nhưng buồn cười lắm. Lúc trước thì im re, h thì tranh nhau lên trước, lúc tranh được nói rồi thì lại lắp ba lắp bắp như thằng nói lắp. Cái giống tuổi trẻ đi tán gái hình như nó thế, đéo phải người mình thích thì hót như khướu, đến lúc trước mặt đối tượng thì cứ như thằng đi mượn ở đâu, chẳng phải chính mình nữa. Bao h có thêm tí tuổi là khác ngay, lúc đó ong bướm cứ bay vù vù, toàn những lời gạ gẫm, một hai câu có tín hiệu là làm tới, chứ đâu có rụt rè như bây h, nhưng cái tuổi trẻ ấy ai mà chẳng từng trải qua, cũng là những kỷ niệm khó quên.

Sau màn tặng hoa và quà là ổn định vị trí chiến đấu rồi đánh chén, tôi ngồi giữa thằng Mạnh và anh Tuấn, cùng với lũ con trai ngồi 1 bên, Huyền với Ngọc cùng với mấy bạn nữ nữa ngồi 1 bên. Bữa sinh nhật hôm đấy cũng rất vui, mọi người cười đùa rôm rả, mấy em nữ bạo dạn lắm, thấy tôi đẹp trai cứ trêu suốt, cứ khen đẹp trai mãi làm tôi ngại với mấy thanh niên ngồi ở bên quá, vốn bản tính hiền lành nhút nhát nên tôi chẳng biết làm gì chỉ cười trừ rồi hùng hục ăn.

Sinh nhật mang tiếng là ăn ngọt nhưng lại có thêm cả rượu. Có rượu vào bữa này thì lại diễn biến thành tình huống thi đấu rượu của mấy cậu kia và thằng Mạnh, a Tuấn thừa biết lại vốn tính trẻ con nên lại càng đổ thêm dầu vào lửa, khích bác cho lũ kia uống say tới bến mới thôi. Ngọc ở bên có can nhưng can sao được mấy cái đầu hiếu thắng thích thể hiện.

Tôi ngồi cùng nhưng cũng xin phép dừng uống sớm, chỉ chú tâm vào ăn với chém gió linh tinh với các em.

Thằng Mạnh thì thôi rồi, sẵn cái tính hiếu đấu, lại đang chủ nhà nên thể hiện thôi rồi. Sau khi rượu đã làm vài vòng, đồng khởi, mời riêng đủ cả, rượu đã bắt đầu ngấm, tôi thấy trong 4 chú thì 1 chú có vẻ không uống được, cầm chén rượu đã muốn ọe nhưng vẫn cố, thằng Mạnh với 1 chú nữa có vẻ to mồm nhất, mời nhau mời mọi người tung tóe nhưng có vẻ cũng phê lắm rồi, tôi đánh giá cao nhất 1 chú bình bình ít nói nhưng đưa chén nào lên là hết sạch chén đấy, phong thái uống rượu rất bình tĩnh đĩnh đạc nhiều khả năng sẽ thắng cuộc chiến này.

Thêm 1,2 vòng nữa thì 1 cậu đã gục, tôi, anh Tuấn cùng với mấy em nữ đã dẹp qua 1 bên ăn bánh sinh nhật. 3 chú kia rượu đã uống nhiều lắm rồi, mồm miệng đã méo hết, chắc cũng muốn nhập cuộc ăn bánh nhưng chưa ai muốn chịu thua rút lui trước đâm ra sự việc lại trở nên lằng nhằng.

Tôi nháy ông Tuấn, ông Tuấn nháy sang em Ngọc:

– Ngọc, ra phân xử thắng thua đi để các bạn ấy còn ăn bánh.

Em Ngọc lúc này chắc cũng bực mình vì bữa sinh nhật của mình lại biến thành bữa thi đấu rượu của mấy tay bợm nên từ nãy h vẫn lì lì không nói, h bước đến, đổ rượu ra đầy 1 bát ăn cơm:

– Bây h rót đầy 1 bát này, mỗi người uống hết một bát song thôi, không uống nữa. Em cũng uống.

– ấy, Ngọc không cần đâu…

Thấy em Ngọc có vẻ bực, thằng Mạnh ngồi gần nhất có vẻ chột dạ nên vuốt đuôi.

– Hôm nay sinh nhật em mà, em mời các anh.

Trước tôi cũng đã kể cho các bạn là Ngọc uống rất được, tính cách lại rất mạnh mẽ phóng khoáng đúng không? Qua hôm đó tôi càng thêm mến phục em bởi tính cách này. Em rót ra đầy 1 bát rượu, nói thật lúc đó tôi nhìn cũng phải lè lưỡi, rượu quê nặng, mùi sộc tận óc. Tôi từ đầu đã chẳng uống mấy, lúc đó nhìn thấy còn ngại huống gì mấy thằng đã uống bét nhè từ trước, h có cố chắc chỉ thêm được 1 2 chén chứ 1 hơi cả bát thế này chắc chịu.

3 cậu nhìn đăm đăm vào bát rượu, ai mà uống được chắc win chặt, nhưng ai?

Cái cậu mà tôi chấm thắng cuộc từ đầu với lấy uống trước, làm 1 hơi gần hết, hơi thứ 2, rồi hơi thứ 3 còn 1 ít đã không thể chống nổi, chạy thằng ra đường cho chó ăn chè. Cậu này chắc sẽ được thêm điểm thưởng vì tự tin dũng cảm đi đầu.

Bát thứ 2 lại được rót đầy, thằng Mạnh bưng lên vừa cố uống vừa đánh đổ hết, mới làm được 1 hơi 1 nửa cũng chạy ra nôn thốc nôn tháo. Thằng Mạnh tuy không dám đi đầu nhưng vẫn được cộng điểm tuy ít hơn vì tính cống hiến hết mình. Cậu còn lại thì tôi đánh giá chơi không đẹp, có phần xấu tính uống 1 ít rồi bẽn lẽn đã bỏ xuống, cúi gằm mặt. Cậu này xấu tính tôi trừ điểm vì tội không hết mình giống anh em.

Bát rượu lại được em Ngọc rót đầy, trước sự chứng kiến của cả mấy cậu kia đi nôn vào em bưng bát rượu lên định uống. Tôi, anh Tuấn can mãi nhưng em không nghe, bảo uống để cảm ơn các anh các bạn đã đến chung vui. Trước trong bữa em đã uống rồi, h để thêm 1 bát này nữa thực sự không hay, e uống được thì uống được nhưng 1 bát đầy rượu nặng thế này để e uống hết tôi thực sự không nỡ. Lúc này có vẻ buồn bực lắm, định uống với vẻ bất cần, chắc em không ngờ phải giải quyết như thế này, khéo còn sắp khóc cũng nên.

Ngọc ngửa cổ định uống thì cả tôi cùng với ông Tuấn giằng lấy, ông Tuấn giữ tay còn tôi cầm chặt bát rượu.

– Thôi, NGọc không uống nữa, để anh uống nốt.

Mùi rượu xộc lên mũi khó chịu nhưng toi cũng cố gắng uống hết. Chẳng phải tôi thích thể hiện hay gì đâu, nhưng cái tính tôi nó thế, giương mắt nhìn Ngọc uống hết bát rượu thì tôi không làm được.

– Thôi nhé, mọi người ra ăn bánh đi.

Anh Tuấn gọi mọi người, từ đó trở đi không khí có vẻ trầm hẳn, ngồi 1 lúc thì mấy cậu kia cũng lục đục kéo nhau về, anh Tuấn lên nhà, thằng Mạnh chắc say quá cũng lên nhà nằm – hôm nay thể hiện thế này thì hỏng rồi, tán tung gì nữa cu ơi. Tôi ngồi dưới phụ cùng mấy em dọn dẹp chém gió, được 1 lúc Huyền lại gần tôi:

– Anh T, ra kia em nhờ 1 tí.

Trốn tránh mãi cũng không được, hôm nay mượn rượu thêm can đảm tôi cũng muốn nói ra hết tâm sự của mình. Theo Huyền ra ngõ, e đứng gần cột đèn đường, ánh đèn vàng phủ bóng em trông heo hắt lắm, nếu là tôi của thời điểm khác có lẽ tôi đã tiến đến ôm em vào lòng rồi.

– Dạo này cứ thấy anh là lạ.hi. Huyền mở lời trước.
– Có gì lạ đâu em, anh vẫn thế mà?
– Hôm trước em nhắn tin rủ a cuối tuần đi lên Hồ Gươm chơi, không thấy anh nhắn lại?
– À ừ, cuối tuần a bận mất rồi, quên mất chưa bảo với e.
– Thế bao h anh dỗi ạ?
– Dạo này a cũng bận lắm, chưa biết lúc nào rỗi đâu, cuối kỳ sắp thi mà, chắc bọn e cũng thế chứ.
– Vâng….

Im lặng.

– Anh này, truyện của chúng mình….

Em bỏ lửng câu nói, tôi cũng lặng im, tất cả lại chìm trong im lặng.

– Huyền à, mình đi dạo tí đi.
– Không, e không muốn đi dạo bây h. Anh không thích em đúng không? Anh không có tình cảm với em đúng không? Huyền nói nhỏ, nhỏ lắm, nhưng tôi nghe rất rõ, từng lời em nói rót thẳng vào tôi.
– Anh xin lỗi…
– Anh không có lỗi gì cả, không có lỗi gì cả. Thời gian, anh hãy cho em thời gian, thời gian sẽ làm anh quên cô ấy, lúc đó e sẽ có cơ hội phải không anh?

Nói những lời này, có lẽ Huyền đã phải thu hết cam đảm, việc tỏ tình đâu phải là chuyện đơn giản, nhất là với 1 cô gái. Nhưng có lẽ Huyền đã nhầm, e nhầm giống như tôi cũng nhận định nhầm lúc đầu, vẫn tưởng tôi còn đau buồn về mối tình đầu nên chưa sẵn sàng đón nhận tình yêu mới.

– Không, không phải như em nghĩ đâu.
– Đúng mà. Chắc anh vẫn luôn nhớ đến cô ấy phải không? Hãy cho a cơ hội ở bên anh nhé, e muốn ở bên chăm sóc anh.
– Đừng Huyền, anh không xứng đáng đâu em.
– Đáng mà, huhu – Lúc này e đã bật khóc – anh là 1 người tốt, biết đi đâu tìm một người tốt như anh chứ. Nhớ người cũ có gì sai chứ, trọng tình cảm có gì sai chứ, a cứ như thế đi, e chờ được mà.
– Anh…
– Anh suốt ngày nhớ cô ấy cũng không sao cả, hãy cho e được 1 lần thay thế cô ấy. anh T, em yêu anh, thực sự yêu anh. E đã yêu anh ngay từ lần đầu gặp anh, càng yêu a hơn lúc anh chăm sóc cho em, a đã gạt đi nỗi buồn trong e, làm e thấy cuộc sống đáng yêu hơn. Anh T, e yêu anh, hãy cho em cơ hội.
– Tình yêu không đơn giản như em nghĩ đâu. Thực sự a chỉ coi e như e gái của a thôi, a không lừa dối em và chính bản thân a được.

Nghe em nói tôi cũng đau lòng lắm, nhưng thực sự tôi không muốn lừa dối em, trái tim tôi không thể ép nó phải yêu em được. Lúc này em khóc ghê lắm, nước mắt chảy ướt hết má, tôi lại gần muốn đưa tay gạt nước mắt cho em song lại thôi, thấy tôi bước lại gần, e nhoài tới ôm chặt tôi nức nở. Tôi cứ để yên cho e ôm, nước mắt em rơi ướt hết 1 vạt áo tôi.

Em cứ ôm tôi một lúc lâu.

– Anh T, a tốt thật, bao h ai được làm vợ a sẽ rất hạnh phúc.
– A chỉ là 1 thằng ngốc, 1 thằng ngốc khù khờ trong tình cảm, suốt ngày ăn mày dĩ vãng thôi.
– Hi. E vẫn còn cơ hội chứ anh?
– Thôi mình đi về đi em, không các bạn chờ.- tôi không trả lời câu hỏi của em.
– Kệ chúng nó, em muốn được ôm anh thêm 1 lúc nữa, nếu được em muốn giữ lại giây phút này để khi nghĩ lại nó sẽ mãi sưởi ấm cuộc đời em…..

Lúc tôi quay vào nhà thì nhà cửa cũng đã dọn dẹp song, Huyền chắc buồn nhưng em cũng không nói gì, lẳng lặng dọn dẹp nốt rồi lên nhà, tôi cùng Ngọc ra đầu ngõ tiễn mấy em gái ra về.

– Chết nhá, anh với Huyền vừa thủ thỉ đi đánh lẻ nhé. Lúc quay về còn có 2 đứa Ngọc trêu tôi.

– Này này, mới uống có tí nào mà đã say thế á? Lẻ mới chẵn gì đâu chứ.

– Hi. Chuyện anh với nó thế nào rồi? bao h công bố đây?

– Có gì đâu mà công bố em. Anh với Huyền chỉ là bạn thôi, anh coi Huyền như em gái thôi.

– Anh làm thế có được không? Em thấy con Huyền…

– Anh vừa bảo Huyền rồi, chắc cách đối xử của anh làm Huyền hiểu nhầm, chắc anh phải xem lại.

– Có gì đâu anh. Mà anh tốt thật đấy.

– Em khen nữa anh nổ mũi lăn đùng ra đây đấy.hi

– Hi,e nói thật mà anh. Hay em yêu anh nhé.

Ngọc đang nói cái gì đây không biết.

– Anh T, em cũng thích anh đấy.hihi

– Em say quá rồi đấy Ngọc ạ. Vào đây anh mua cho e 1 que kem ăn nhé.hihi

– Hihi. Uống 1 ít e cũng thấy lâng lâng thật. mà vừa nãy vụ bát rượu, e cảm ơn anh nhé.

– Hôm nay a cũng đang thèm uống rượu mà. Thôi, kem đây, ăn đi cô.

Tôi dúi vào tay em que Merino Chanh Muối, e một que, tôi một que. Vị kem thanh thanh, mát lẹm làm tinh thần thư thái hẳn.

– Kem ngon quá anh ạ. E chưa bao h ăn vị này, sợ nó chua, ăn kem mà ăn chua thì chán lắm, không ngờ ngon thế.

– Hihi. ừ, anh thích kem này lắm, lần nào ăn cũng ăn vị này.

– Anh T trước h yêu ai chưa?

Trên đường về Ngọc hỏi tôi. Tôi ngồi xuống ghế đá trong khu dân phố gần đấy, câu hỏi của em làm tôi hơi chạnh lòng. Em cũng ngồi xuống cạnh tôi, trời cũng không còn sớm, trên khu tập thể mọi người hầu như cũng đóng cửa tắt điện hết, ánh đèn đường vàng vẫn bật, leo lét soi sáng hai chúng tôi trên ghế đá. Tự nhiên hôm đấy tôi lại muốn bộc bạch lòng mình, hôm đó tôi kể cho em nghe mối tình đầu của tôi và Minh.

Em ngồi bên cạnh lặng lẽ nghe, chắc do câu truyện của tôi thu hút cảm động lắm nên tôi thấy em lặng đi, hình như còn rơm rớm nước mắt Nghe song Ngọc khen y như các bạn trên này vẫn khen tôi:

– Mối tình đầu của anh đẹp nhưng sao buồn thế! Em mà như thế này chắc em buồn chết mất.

Mới nghe chuyện của tôi mà đã thế chắc em Ngọc mà được nghe các Pro trên này kể truyện tình chắc em khóc hết nước mắt mất. Lúc đó tôi định giới thiệu em vào diễn đàn của mình đọc để tăng thêm kinh nghiệm sau này đỡ bỡ ngỡ song lại sợ e tôi hiền lành giới thiệu vào đây khác gì dâng dê vào miệng sói nên lại thôi (đùa tí chứ đợt đấy tôi cũng chưa biết truyện trong này hehe

– Hihi. Mà a thấy cô cũng lắm vệ tinh ghê nhỉ, vừa nãy sơ sơ đã 4, 5 anh.

– Mấy ông hâm đấy. – nghe nhắc lại truyện vừa nãy có lẽ Ngọc cũng không thích- em có mời đâu, tự nhiên mò đến đấy chứ.

– Được nhiều người yêu quý càng thích chứ sao. Anh mà được nhiều bạn bè yêu mến đến chơi thế anh thích lắm.hihi

– Nhưng mà em không thíchhhhhhhhhhhh. Người em thích thì lại không thích emmmmmmm.

Ngọc kéo dài 2 tiếng cuối nghe rất đáng yêu.

– Thôi, muộn rồi, về đi cô. Cái gì đến sẽ đến thôi. – không muốn động đến vấn đề này tôi đứng dậy rủ em về.

– Đúng là đồ nhát gái. – có vẻ không bằng lòng lắm, Ngọc nó với theo tôi.

– Gì. Dám nói anh thế à? – Nghe thấy thế tôi quay lại cũng giả vờ dơ nắm đấm lên trêu em.

– Đâu, em nói gì đâu, em xin lỗi.aaaaaa

Ngọc thấy vậy cũng giả vờ chạy trốn tôi về phía nhà.

Nghĩ lại lúc đó vui lắm các bạn ạ. Ngồi vừa nghĩ lại vừa mổ cò mà tôi đang cười tủm tỉm như thằng hâm này.

Nghĩ lại lúc đó tôi hâm thật, ờ cùng nhà trọ có 2 thiên thần xinh tươi đều có tình cảm với tôi mà tôi lại chẳng có ý gì, chỉ coi như em gái. Lúc này lại đi bỏ 2 mối tình cảm trước mặt trông ngóng vào cái tình yêu sét đánh tận đẩu tận đâu, chưa có tí % khả thi nào cả. Nghĩ lại ngu vãi đái. Hai em đều xinh tươi giỏi giang vãi, tính cách mỗi người một vẻ mười phân vẹn cả mười, người hiền dịu nhu mì, người cá tính đáng yêu, sau này so sánh với Hiền thì đúng là kẻ 9 người 10, chẳng hơn kém nhau là mấy. Âu cũng là số phận, lúc đó mình mà có thuật phân thân ra làm 3 người, mỗi người tán 1 em thì tuyệt

Về nhà thì thằng Mạnh nằm bết thật, qua hôm nay cả tôi và nó đều thấy cu cậu hết cửa tán em Ngọc, tôi cũng không kể vụ tôi với em Ngọc vừa đi dạo ngoài ngõ với nhau cho cu cậu biết làm gì. Chỉ bảo nó là cứ từ từ, mưa dầm thấm lâu không việc gì phải vội, nó lè nhè lèm bèm trong cơn say gì mà bố đéo thèm nữa hay đại loại thế tôi cũng không nghe rõ

Hôm sau đi học mọi việc vẫn như bình thường, tôi hỏi con Hoa ngốp xem đã có số điện thoại em Hiền cho tôi chưa, con này vẫn cứ ậm ừ bảo chưa có. Tôi mới hạ sắc lệnh cho nó đến ngày mai phải đưa số cho tôi gấp nếu không sẽ biết tay tôi. Biết tay kiểu gì thì tôi cũng chưa nghĩ ra. Nghĩ mày không cho thì ông vào ký túc gặp Hiền hỏi trực tiếp, cần qué gì mày.

Tối về thằng Mạnh đi uống rượu với mấy thằng bạn cấp 3 của nó, nó rủ tôi đi cùng nhưng tôi bận vào ký túc học nên không đi

Đến nơi, tôi bảo thằng Linh vào thám thính cho tôi xem có em Hiền trong phòng con Hoa bò không, nếu có thì tôi với nó sẽ vào hỏi bài con Hoa bò và lân la nói truyện với em Hiền, không có thì 2 thằng đi đá Pes.

– Sao lần nào cũng là bố vào trước thế?

– Mày giúp tao đi Linh, mày vẫn biết tao nhát gái lắm mà.

– Mẹ, vào song làm đéo gì nữa.

– Thì tao với mày hỏi bài con Hoa, thể hiện là 2 sinh viên gương mẫu chăm học với em nó trước, ấn tượng đầu hơi bị quan trọng đấy.

– Mịa, nhưng đã biết đéo gì đâu mà hỏi bài, đề cương tao đã đọc được chữ nào đéo đâu.

– Chú lười học vãi, anh đọc rồi để tí vào anh thể hiện cho.

Buổi sáng ở nhà tôi đã lôi đề cương ra đọc 1 lượt thật, vừa sợ tăng ca nên phải học vừa cũng muốn không dốt quá trước mặt em Hiền. Nhưng đọc được 1 tí đã buồn ngủ díp cả mắt, nên nhớ mang máng được mỗi trang đầu, lúc thằng Linh chui vào phòng con Hoa tôi cũng phải mang đề cương ra xem lại chút để tí còn có cái mà chém gió.

Thằng Linh đi vào loáng cái đã ra ngay.

– Không có ở đây nhé, con Hoa ngốp cũng bảo là lần sau học hành thì ra giảng đường không vào phòng nó chật chội nhé. – ừ, không có thì thôi, tao với mày đi đá PS…

Tối đó tôi lại bị thằng Linh vùi dập cho 1 trận tơi bời hoa lá. Về nhà đã gần 11h, thằng Mạnh đi uống rượu vẫn chưa về. Trời nóng vãi chưởng, trước khi đi ngủ tôi phải đi tắm cái cho mát. Tắm song đang nằm nghịch linh tinh thì có tiếng cạch cửa, chắc là thằng Mạnh đi chơi về. Tôi thấy tiếng bước chân xiêu vẹo của nó lên tầng 1, lên tầng 2, lên tầng 3 rồi dừng lại đéo thấy đi tiếp nữa. Rồi bỗng có tiếng con gái hét lên A A A A A A… gào to lắm, tôi trên tầng 4 nghe mà giật hết cả nảy.

Bình luận bài viết