Hối hận vì thói trăng hoa

Ở cái tuổi 36 anh mới cưới nên bố mẹ tôi không dám bàn ra, tán vào, chỉ tất bật chuẩn bị cho mọi thứ cho êm chuyện. Hơn ai hết bố mẹ tôi sợ một kịch bản tương tự sẽ xảy ra thì không biết tới khi nào anh tôi mới chịu lấy vợ. Ngày xưa cũng chỉ vì ý kiến nọ, ý kiến kia mà gần 10 năm, bố mẹ tôi đã khóc hết nước mắt, cầu xin có, đe dọa có để anh lấy vợ mà anh không chịu dù anh là con trưởng trong gia đình. Thật may là cho tới giờ anh đã gặp được người anh cần.

Bố mẹ tôi vẫn nói: “Đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính, có hai thằng con trai mà tính tình khác nhau một trời một vực”. Kể ra lời bố mẹ tôi cũng đúng. Tôi là gã trai bảnh bao, làm khổ nhiều cô gái mà vẫn chưa quyết định gắn bó với cô nào. Dù cho nhiều cô dọa nếu tôi không lấy, cô ấy sẵn sàng tự tử tôi mặc kệ, đến lúc bỏ thì tôi vẫn bỏ. Anh tôi, ngoài vẻ bảnh bao ngang tầm thì cái khoản tài giỏi và đạo đức thì hơn đứt tôi. Ấy vậy mà cả đời anh khổ vì một chữ tình.

Gần 10 năm trước anh đem lòng yêu một chị làm kế toán ở công ty. Chị ta hơn anh hai tuổi. Nhưng đáng buồn hơn là đã có một đời chồng và một đứa con riêng. Anh yêu chị ta hết mình, nằng nặc cả đời này chỉ lấy chị ta mà thôi. Tất nhiên bố mẹ tôi phản đối dữ dội ngăn không cho anh lấy. Song bất chấp tất cả, anh kiên quyết phải cưới bằng được. Giá mà ngày đó chị ta bám theo anh thì dù bố mẹ tôi có cản cũng chẳng nổi trước cái quyết tâm cao ngùn ngụt của anh. Nhưng dùng dằng mãi chuyện bố mẹ tôi chưa đồng ý, cô ta đột ngột bỏ anh rồi làm bồ nhí gã trưởng phòng.

Anh trai tôi gục ngã, bỏ bê công việc và sống như một cái bóng không hồn. Anh cứ trách tại bố mẹ mà để anh mất người con gái anh yêu hơn mạng sống. Phải 2 năm sau anh mới chịu cân bằng lại và đi làm. Nhưng mỗi lần bố mẹ tôi nói chuyện cưới xin, mặt anh biến sắc và hét lên: “Con sẽ không lấy vợ gì hết. Đời con chỉ lấy cô ấy, không được thì ở vậy tới già”. Sợ anh uất quá mà tiêu cực nên từ đó chẳng bao giờ bố mẹ tôi dám nhắc tới chuyện đó.

© Mobiblog.Org

Tải ảnh gốc

Tôi hối hận, tôi thù ghét và tôi căm hận chính bản thân mình… (Ảnh minh họa)

Tôi thì vẫn sống như vậy, vẫn yêu một cô nào đó say đắm rồi lại đột ngột hết yêu và bỏ rơi. Bố mẹ tôi mỗi lần thấy vậy thường nhìn thẳng vào mặt tôi mà mắng mỏ: “Mày sống cho nó có tình có nghĩa một tí, cuộc đời có luật nhân quả cả đấy con ạ”. Tôi thường trầm ngâm nghĩ ngợi, nếu ngày nào đó tôi phải chịu hậu quả do thói trăng hoa của mình thì cũng chẳng có gì đáng bận tâm cả, vì tôi đáng bị như thế.

Khi anh điện thoại thông báo cho bố mẹ tôi là anh lấy vợ. Bố mẹ tôi chẳng dám hỏi cô gái đó là ai, quê quán ở đâu, tuổi tác, nghề nghiệp thế nào vì sợ anh tôi lại điên lên mà trì hoãn tiếp. Nhìn anh bắt đầu huýt sáo, thi thoảng hát nghêu ngao hát là cả nhà tôi ai nấy đều thấy vui rộn ràng. Ngày cưới mỗi lúc một tới dần, bố mẹ tôi nóng ruột thúc giục: “Con xem thế nào hôm nào đưa cô ấy về đây cho bố mẹ và con dâu gặp gỡ nhau một chút chứ?”. Anh trả lời: “Con không muốn dẫn về sớm rồi bố mẹ lại săm soi cô ấy. Vả lại cô ấy cũng bảo đợi tới trước hôm cưới thì mới về. Cô ấy là người đã khiến con hồi sinh đấy. Con không bao giờ để mất cô ấy đâu”. Nghe anh nói thế, cả nhà tôi im bặt chắng dám nói thêm gì nữa.

Còn hai tuần nữa là đến ngày cưới, anh tuyên bố với cả nhà tối sẽ đưa người yêu tới ra mắt. Mẹ tôi tất tả mua đủ thứ đồ về nấu nướng mừng con dâu. Cô gái đó bước vào nhà, mới chỉ thoáng nhìn mẹ tôi đã ưng ra mặt. Tôi bước từ trên phòng xuống để gặp gỡ “chị dâu”. Tôi bàng hoàng hết người khi người mà anh nói là “vợ chưa cưới của anh” lại chính là Hồng – cô gái mà hơn một năm trước tôi phụ bạc. Tim tôi giật thót, biết đây là kế hoạch trả thù của Hồng nhưng tôi buộc lòng phải im lặng. Tôi sợ anh tôi mà biết sự thật này hẳn anh ấy sẽ ở vậy suốt đời. Tại sao tội lỗi tôi gây ra giờ đây người phải hứng chịu lại là anh tôi sao? Tôi giật mình khi nghĩ tới câu nói của mẹ ngày trước.

Tôi lôi xềnh xệch Hồng ra một góc khuất mà chất vấn, cô ta giữ khuôn mặt lạnh lùng: “Giờ anh tin là tôi sẽ khiến anh phải khổ sở khi bỏ tôi chưa? Hãy chờ xem anh trai anh sẽ bị dày vò như thế nào?”. Tôi cúi xuống cầu xin Hồng nghĩ lại mà yêu thương lấy anh tôi thật lòng. Lần đầu tiên trong đời tôi hạ mình như thế nhất là trước một người con gái. Hồng quay bước đi: “Tôi sẽ làm thế nếu như anh đã biết dừng lại nhưng… xin lỗi anh nhé! Anh nghĩ giờ tôi bỏ đi, anh trai anh sẽ hạnh phúc ư”…

Hồng nghênh ngang bước đi, bỏ mặc gã đàn ông đã từng ruồng bỏ cô đứng trơ trọi, khốn khổ. Phải, Hồng nói đúng, một gã như tôi làm gì đủ tư cách để xin tha thứ chứ đừng nói gì đến quyền được van xin. Nhưng sẽ là quá bất công khi mọi hậu quả do gã đàn ông đốn mạt là tôi gây ra lại bỗng dưng trút hết lên đầu anh trai tôi… Tôi hối hận, tôi thù ghét và tôi căm hận chính bản thân mình…

Hối hận vì thói trăng hoa
Đánh giá em này

Bình luận bài viết