HẠNH PHÚC XA XĂM

HẠNH PHÚC XA XĂM

Chap 1

Ánh trăng vàng lai láng trên ngọn đa, bay là là qua mái đình rồi lan tỏa ra cả cánh đồng mênh mang trước mặt. Thi thoảng, một con gió ùa qua rì rào khiến cánh đồng như được phủ lên một tấm lụa mềm mại gợn sóng lăn tăn. Rồi gió lại đem mùi hương lúa non ngòn ngọt của cánh đồng đang trổ bông mang đi vương vãi khắp nơi. Tiếng ếch nhái gọi nhau ì oạp râm ran cả cánh đồng, nhưng nếu lắng tai một chút, người ta vẫn nghe thấy tiếng thì thầm của đôi trai gái đang ngồi dưới gốc đa. Họ gục đầu vào vai nhau, cùng nhìn ra cánh đồng bao la…

– Anh này, anh yêu em nhiều không?

– Ừ, cũng tàm tạm.

– Sao bao nhiêu cô khác xinh đẹp, giỏi giang thì anh không yêu mà lại chọn yêu em?

– Em hỏi ngu thế! Xinh đẹp, giỏi giang, lại con nhà tử tế thì tội quái gì nó phải yêu anh.

– Anh đưa dép em…

– Gì? Tự nhiên lại đưa dép?

– Đưa trả dép cho em về.

– Ơ, giận đấy à? Thế chiều mai có đi xem ca nhạc trên huyện không?

Không thấy trả lời, giận thật rồi! Ấy vậy nhưng chiều hôm sau hắn đạp xe đến đón nàng đã đứng đợi sẵn ở cổng. Cũng phải thôi, họ đã chờ rất lâu, phải lên huyện mua vé trước cả tuần để chờ xem buổi ca nhạc này mà. Nghe đâu, có cả anh Long Nhật về hát nữa cơ.

Vậy là chiếc xe đạp leng keng lọc cọc chở đôi trai gái lăn từng vòng mệt nhọc chạy dọc theo con đường lởm chởm toàn đá hộc. Dẫu vậy, họ vẫn vui lắm, vì chỉ lát nữa thôi, họ sẽ được tận mắt nhìn thấy anh Long Nhật, người mà họ chỉ được biết đến nhờ giọng hát ẽo uột, dầm dề, qua những tình khúc sến sẩm, não nề, bởi những bức ảnh ưỡn ẹo ê chề, và với những phát ngôn nhố nhăng như thằng hề. Thế nhưng, vừa mới đi hết đường làng, ra đường huyện được khoảng vài trăm mét thì chiếc xe đạp bắt đầu sinh sự.

Cái xích không thích cái líp nữa mà lại nhảy ra ngoài, vì nó thấy những cái bánh răng trên cái líp xe thật đáng sợ, suốt ngày cứ kìm hãm nó, gồng ép nó. Vậy nhưng, vừa mới tụt ra, nó đã bị cái càng xe bóp ghẹt, xiết chặt vào với cái ổ trục như muốn nghiền nát nó.

– Xe bị sao thế anh? Giời ạ, hôm nay lên huyện mà không kiếm được cái xe cho tử tế, nhìn như cái xe chở lợn thế này.

– Chắc tuột xích thôi, ngày nào mẹ anh chẳng dùng nó để chở hai thùng nước gạo với mấy bao phân, vẫn chạy bon bon mà. Em cầm cái xích nâng lên nhé, để anh gỡ nó ra đã…

Họ ngả xe xuống vệ đường rồi hí hoáy một lúc khá lâu, nhưng có vẻ là không ổn. Chiếc xích bị kẹp quá chặt, nếu không có cờ-lê để tháo trục ra thì chắc không thể gỡ cái xích ra được. Cô gái bắt đầu mất kiên nhẫn và nổi cáu:

– Anh có sửa nhanh lên không? Bẩn hết tay em rồi này! Đàn ông gì mà hì hục hơn nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa làm ăn được cái mẹ gì.

– Thì anh đang cố đây, em cứ bình tĩnh.

– Bình tĩnh à? Sắp đến giờ biểu diễn rồi kìa, ở đó mà bình tĩnh. Hôm nay mà không gặp được Long Nhật thì tôi sẽ giết anh, đồ giời đánh thánh vật.

Đang mải chúi đầu vào cái xích xe nên cả hai không biết có một chiếc Toyota Camry cáu cạnh đang chạy chầm chậm và đỗ xịch lại ngay gần họ. Chỉ đến khi cửa xe mở ra thì cả hai mới giật mình ngẩng lên. Một người đàn ông béo ục, đầu hói, khoảng gần 50 tuổi, nhìn qua rất giống với ca sĩ Spy với điệu nhảy Gangnam Style. Ông ta tiến lại gần chỗ đôi trai gái rồi cất giọng:

– A ni âng A xi ê ố, dỏng xiếu, ụp-pa ụp-ma?

– Ụp ụp cái mả cha mày! Đã đang bực mình thì chớ, mày có thích tao ụp cái xe đạp này lên đầu mày không?

Thấy người thanh niên có vẻ hung hăng, gã đầu hói đó thoáng ngỡ ngàng rồi giật mình lùi lại mấy bước. Tức thì, một người đàn ông khác trẻ hơn, ít béo hơn, ít hói hơn mở cửa bước ra:

– Ấy ấy, xin bình tĩnh! Giám đốc của tôi đây là người Hàn Quốc, thấy hai vị hỏng xe nên ông ấy hỏi xem hai vị có muốn đi nhờ không thôi.

Nàng nghe vậy thì giựt giựt gấu áo hắn rồi hỏi:

– Kìa, ông ấy cho đi nhờ kìa. Có đi không anh? Sắp đến giờ diễn rồi…

– Nhưng anh say xe, sợ ô tô lắm!

– Say thì có túi ni lông.

– Nhưng còn xe đạp? Họ có chở cả xe đạp cho mình không?

– Anh bị điên à? Ô tô của người ta bóng coóng thế kia, còn cái xe đạp của anh thì như cái đống sắt vụn, toàn mùi phân gà phân lợn, mang lên xe của người ta anh không thấy xấu hổ sao?

– Vậy giờ phải làm thế nào?

– Còn thế nào nữa, vứt đi!

– Không được, xe của mẹ anh đi chở nước gạo đấy, vứt đi mẹ anh giết!

– Vậy anh cứ ngồi đây ôm lấy nó, em đi một mình…

Nói rồi cô gái chui tọt vào trong xe, đóng sập cửa lại. Chiếc ô tô nổ máy rồi lao vút đi, bụi tung mịt mù, bay cả vào mắt hắn, cay xè, bỏng rát. Hắn cứ đứng ngẩn ngơ, ngỡ ngàng một lúc lâu như không tin vào mắt mình, như không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một buổi đi chơi vui vẻ mà cả hai háo hức chờ đợi từ lâu bây giờ lại thành ra thế này sao? Có ai hiểu cảm giác của một người đàn ông khi bị người mình yêu bỏ lại bên đường rồi leo lên xe đi với một người đàn ông khác không? Một cảm giác hụt hẫng, bẽ bàng, và dù không muốn nhưng nước mắt cứ ứa tràn. Hắn nhìn cái xe đạp nằm chỏng chơ bên đường rồi hét lên:

– Tất cả là tại mày, tại mày hết…

Hắn vừa hét vừa lao đến đá liên tiếp vào cái xe, hắn nhảy cả lên mà giẫm đạp tới tấp, như muốn trút toàn bộ cơn tức giận lên cái xe tội nghiệp. Chiếc xe vốn đã cũ nát thì giờ lại càng đáng thương hơn với cái vành méo mó, với những chiếc nan hoa cong queo, với cái khung gẫy gập. Nhìn nó tàn tạ và tiều tụy như người đàn ông vừa giẫm đạp lên nó. Người đàn ông ấy vừa mới đây thôi hung hăng, điên cuồng là thế, vậy mà giờ thì ngồi sụp xuống vệ đường, úp mặt vào tay rưng rưng, vai rung lên từng đợt…

Khóc chán rồi hắn lại đứng dậy, vác cái xe lên vai, lủi thủi quay về làng. Vừa đi hắn vừa lẩm bẩm tự chửi mình là ngu. Ngu thật ấy chứ, giá mà vừa rồi hắn đạp nhẹ chân thôi, hoặc là đá vào cái yên xe, cái tay phanh thôi, tránh cái vành, tránh cái nan hoa, tránh cái khung ra thì biết đâu bây giờ hắn có thể thong dong dắt xe, hoặc thậm chí là đạp được xe về ngon lành. Ngu thật…
HẠHH PHÚC XA XĂM

Chap cuối

– Có nhà không mày ơi?

– Tao đây. Vào đi mày!

– Trời, có bao giờ thấy mày đọc sách, sao hôm nay lại bày ra cả đống thế này?

– Tao đang học tiếng Hàn. Mà trước giờ xem phim, nghe bọn nó nói thì cứ tưởng tiếng Hàn khó lắm, nhưng học rồi mới thấy, nó cũng đơn giản thôi mày ạ!

– Thật á? Mày chỉ cho tao xem.

– Này nhá. Ụp-pa là dùng để gọi đàn ông, ụp-ma là gọi đàn bà.

– Sao có vẻ giống tiếng Anh nhỉ?

– Thì giống y hệt mà.

– Vậy tình yêu gọi là gì?

– Ụp-love.

– Thế còn cái chuyện ấy thì gọi là gì?

– Chuyện ấy là chuyện gì?

– Cái chuyện mà mỗi lần nhắc đến là tao với mày đều thấy hào hứng ấy…

– À…, là ụp-sex.

– Trời, không ngờ lại đơn giản như thế! Vậy thì bây giờ gặp người Hàn tao cũng giao tiếp được vài câu rồi. Nhưng mà, mày học tiếng Hàn làm gì? Mày định yêu cái lão giám đốc hói ấy à?

– Ừm…

– Thế còn anh ấy?

– Đừng nhắc đến hắn ta nữa! Hắn ta không bao giờ cho tao được những thứ tao muốn. Tao lấy hắn ta về để về đi chở nước gạo nuôi lợn à? Để suốt ngày ngồi ở vệ đường lắp xích xe đạp à?

– Thảo nào, dạo này mày tránh mặt anh ấy… Nhưng anh ấy vừa nhờ tao nhắn với mày là tối nay 8h gặp ở gốc đa. Anh ấy có chuyện muốn nói.

8h mới đến giờ hẹn nhưng hắn đã chờ ở gốc đa từ 7 rưỡi, còn hơn là cứ ngồi ở nhà nhìn đồng hồ, sốt ruột lắm! Hôm nay trời không có trăng, chỉ có những ông sao mấp máy trên cao như những đốm lửa nhỏ đốt âm ỉ, râm ran trong lòng hắn. Không gian hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ thi thoảng có những chiếc lá đa rơi xuống, bị gió lôi đi rào rạo trên mặt đất. Hắn ngồi chán thì lại đứng dậy đi vòng vòng quanh sân đình, trong đầu lẩm nhẩm những điều mà lát nữa hắn sẽ nói với nàng. Hắn muốn xin lỗi nàng về chuyện hôm trước; hắn cũng sẽ khoe với nàng rằng hắn đã xin được vào làm một chân phục vụ ở một quán bia to nhất nhì trên huyện, hắn sẽ chăm chỉ làm ăn tích cóp, quyết tâm cuối năm nay mua được con xe đạp điện để có thể hãnh diện đèo nàng đi chơi trên huyện; và hắn còn nghĩ nhiều, nhiều lắm…

Hắn lại nhìn đồng hồ: 8h10 rồi, chắc là nàng đang trên đường ra đấy! Nhà nàng hay ăn cơm thất thường lắm, biết đâu hôm nay có khách nên ăn cơm muộn, và lại thêm bát thêm đũa nên nàng phải rửa nhiều hơn, giờ mới xong thì sao? Hắn dựa người vào gốc đa, mắt ngóng ra con đường mòn xa xa…

10h rồi…Hắn vẫn ôm gốc đa, nhưng lúc này, sự hứng khởi và thấp thỏm đã không còn, thay vào đó là sự hẫng hụt, sự tuyệt vọng. Nàng không ra thật rồi! Nàng đành lòng dứt tình với hắn thật rồi…

Mấy ngày sau đó, hắn nằm lì trong nhà, không thò mặt ra ngoài đường. Nhìn hắn như thằng mất hồn, uể oải, phờ phạc, mệt mỏi. Hắn không hiểu vì sao nàng lại tránh mặt hắn, đến nhà tìm cũng không gặp, hẹn ra ngoài cũng không xong. Hắn đã làm gì sai? Đã mắc lỗi gì khiến nàng xa lánh hắn? Chả lẽ hắn lại để mất nàng? Lại để tình yêu và hạnh phúc của mình vụt mất dễ dàng? Không, hắn không cam chịu. Hắn phải làm mọi cách để giữ được nàng, để kéo nàng về với hắn. Hắn chợt nhớ ra cuối tuần này là sinh nhật nàng, rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn…

Vậy là hắn vùng dậy, hì hục đi chặt tàu dừa, tước hết phần rìa lá đi, chỉ lấy phần sống lá. Rồi hắn lại ngồi cặm cụi, hí hoáy ghép từng sống lá lại, đan thành hình những con chim xinh xắn. Để đan được một con chim hoàn chỉnh phải mất vài giờ, vậy mà hắn đan liền hai chục con, đúng bằng số tuổi của nàng. Hắn nhớ có lần lên huyện, thấy người ta bán cái con chim dừa này, nàng đã vô cùng thích thú và đòi hắn mua cho bằng được. Bây giờ, được tặng một lúc hai chục con, lại do chính tay hắn làm với bao tình cảm và tâm huyết, hẳn là nàng sẽ cảm động lắm.

Đúng ngày sinh nhật nàng, hắn cho chim vào bao ni-lông nhỏ rồi xách chim đến nhà nàng. Mẹ nàng thấy hắn cầm chim đứng ở ngõ thì lật đật chạy vào trong thông báo cho con gái. Nàng có lẽ cũng biết là không thể lẩn tránh hắn mãi nên lát sau cũng lững thững đi ra với vẻ mặt không được vui cho lắm. Trời, lần đầu tiên hắn thấy nàng mặc váy, lại còn trang điểm nữa chứ, đương nhiên, nàng xinh đẹp hơn rất nhiều, nhưng cũng lạnh lùng hơn rất nhiều:

– Anh đến đây làm gì?

– Chúc mừng sinh nhật em! Anh biết là em rất thích những con chim dừa này, anh…

PÍP PÍP!!!!!!!!

Tiếng còi inh ỏi phía sau cắt ngang câu nói của hắn và khiến hắn giật mình quay lại. Vẫn là chiếc Toyota Camry cáu cạnh lần trước. Hắn sững người và chợt hiểu ra tất cả.

– Anh mang chim về đi, tôi không thích chim của anh nữa.

Nói rồi nàng lạnh lùng bước lên xe. Chiếc ôtô nổ máy rồi bấm còi inh ỏi kêu hắn nhường đường bởi vì hắn vẫn đang đứng như cái cây chết lặng trước mũi xe. Bấm còi chán chê, chiếc xe đành lùi lại một đoạn rồi rẽ bánh chầm chậm lao đi. Hắn cầm cái túi chim ném thẳng vào cửa kính xe chỗ nàng ngồi. Cái túi rách toạc, chim bắn tung tóe, vung vãi trên đường, nhiều con bị bánh xe cán qua bẹp dí. Hắn nhìn những con chim thoi thóp, xẹp lép trên đường mà ngỡ như trái tim mình vừa bị cái ô tô kia lăn qua làm cho tan nát…

Từ hôm đó, sáng sáng hắn đạp xe lên huyện làm bưng bê ở quán bia, tối tối lại lủi thủi đạp xe về, như một cái máy, như một con robot không cảm xúc, bởi hắn cũng chẳng biết hắn đang làm việc vì cái gì, để làm gì, cho cái gì… Hắn khoác một vẻ ngoài lạnh lẽo để hòng che đi vết đau vẫn đang nhức nhối và ngày càng nhức nhối trong tim.

Một buổi trưa, đúng tầm quán đông khách nhất, đương lúc hắn đang bưng hàng chục cốc bia trên khay mang ra bàn cho khách thì có thằng em ở quê chạy xộc vào, níu tay hắn rồi nói với giọng hớt hải:

– Anh à, em nghe nói hôm nay chị ấy sẽ bay sang Hàn Quốc cùng thằng già đó đấy. Anh về nhanh còn kịp.

Hắn vứt luôn khay bia xuống đất rồi lao ra vồ lấy cái xe đạp của hắn phóng vụt đi. Nàng sẽ sang Hàn Quốc thật sao? Bấy lâu nay, dù biết là nàng đã yêu thằng Hàn hói đó, nhưng hắn vẫn hi vọng rằng đó chỉ là cơn gió thoảng qua thôi, rồi sẽ đến lúc nàng tỉnh lại và quay về bên hắn. Những ngày qua, hắn chỉ bám vào duy nhất cái hi vọng đó để sống, để gắng gượng. Vậy mà, giờ đây, cái hi vọng duy nhất đó cũng đang dần trôi mất…

Chiếc Camry chạy rì rì chạy dọc theo con đường làng lởm chởm toàn đá hộc. Nàng hạ cửa kính, ngắm nhìn lại con đường thân thuộc với bao kỉ niệm buồn vui, con đường mà ngày nào nàng cũng đi qua một vài lần, dù là ngày nắng chói chang hay ngày mưa hối hả; con đường ấy đã cho nàng lớn lên cùng bao gian nan, vất vả. Vậy mà chỉ giây lát nữa thôi, nàng sẽ phải rời xa nó, đến một phương trời rất lạ. Dẫu biết rằng con đường mới sắp đi là do chính nàng lựa chọn, nhưng trong lòng nàng không khỏi nao nao…

Đang miên man theo những dòng xúc cảm ùa về, chợt nàng thấy chiếc xe chạy chậm lại rồi dừng hẳn.

– Sao dừng lại thế chú?

– Có người chắn đường cô ạ.

Thì ra là hắn, hắn đứng giữa đường với cánh tay buông thõng, với cái xe đạp nằm chổng kềnh dưới chân hắn. Cánh cửa xe hé mở, và nàng bước ra, chầm chậm tiến về phía hắn.

– Anh có yêu em không?

– Có, anh yêu em nhiều, nhiều lắm!

– Vậy thì hãy tránh ra, đừng cản trở con đường hạnh phúc của em.

– Hãy ở lại với anh, lão già đó không mang cho em hạnh phúc được đâu.

– Anh nhầm rồi, ông ta mua cho em váy đẹp, túi xách đẹp, dây bạc, vòng vàng, ông ta có ô tô, có công ty, có mấy cái nhà bên Hàn Quốc. Còn anh? Anh có gì? Cái xe đạp cũ kỹ? Hay bộ quần áo nhàu nhĩ? Anh lấy gì để mang lại hạnh phúc cho em?

Hắn không nói gì nữa, lặng lẽ cúi xuống dựng cái xe đạp lên rồi lầm lũi dắt về. Nàng cũng lập tức vào xe rồi chiếc Camry lại từ từ lăn bánh. Họ cùng đi trên một con đường nhưng mỗi người một hướng, và hắn biết, càng lúc nàng và hắn càng xa nhau. Con đường trước mặt hắn bỗng nhòe đi, nhạt nhòa; chân hắn vấp phải những viên đá lởm chởm, gồ ghề, máu tứa ra. Thì đã sao chứ? Tim hắn còn đang rỉ máu nhiều hơn mà hắn còn chẳng cầm lại được… “Ừ, thôi em cứ đi đi, và, anh mong em hạnh phúc”…

…Em cứ tìm hạnh phúc ở nơi đâu
Nơi rừng dương tuyết trắng phủ một màu
Nên tuyết lạnh cả lòng anh cô quạnh
Giọt lệ gầy lăn xuống chẳng ai lau.

Vẫn còn đây con ngõ vắng em qua
Khi nắng đổ và ngày mưa hối hả
Nơi có cả tháng ngày ta vất vả
Và lời thề ta mãi chẳng rời xa.

Em đi rồi anh biết phải làm sao?
Cho con tim thôi nức nở nghẹn ngào
Mất em là anh mất đi tất cả
Chỉ giữ cho mình ký ức một miền xa.

HẠNH PHÚC XA XĂM
Đánh giá em này

Bình luận bài viết