Gia tộc Máu Trần – Họ Nguyễn (Chap 12-13)

Ba em năm đó đi làm thì dính trap cái trường hợp đầu tiên mà e nêu ở trên. Ba em làm ở HK (từ năm 2005 ba e k làm ở công ty gần nhà mà chuyển về HK) khu vực này nằm giữa khu cn HK, trường BK, KTKH, SP… nói chung là đông dân, cả sinh viên rồi công nhân nhập cư. Bỏ mẹ nó, ếu biết bà nào phá thai xong và đem vứt ngay trước cổng công ty ạ.
Ba em thì lúc này định về rồi, xong lại quay lại lấy đồ để quên, quay ra lại thì thấy cái bọc gì đó quấn vải đặt chỗ ba hay để xe, ba em tưởng đồ của chú nào nên mở ra xem (quá tò mò) mở ra thì ôi thôi luôn thấy phát sợ quá bỏ vô trong công ty thì gặp ông giám đốc rồi mà măt xanh lét không nói được lời nào. Mấy ông cùng làm thấy ba thế thì phán câu :
-ổng bị mất đồ chi mà ổng nói không ra tiếng luôn kìa
-mất còn đỡ, lượm được, được…., được…. cái cái…..ghê lắm….mmmm (vẫn lắp bắp k ra tiếng)
Mấy ông này chạy ra xem thì thấy cũng phát hoảng, xong thì ba em cùng mấy ông này lo mai táng cho nó ở trên nghĩa địa HS luôn. Ba em thì kĩ lắm, sau khi mai táng xong trong chiều hôm đó thì gọi về bảo mẹ chuẩn bị đồ xông đi. Lại còn phải đi 7 hàng chợ (qua 7 gian hàng ở chợ để nó thấy xa mà k theo mình) thế mà cái trường hợp 1 này thì nó độc vô cùng mấy thím ợ, gặp nó thì xác định nghèo đói, mạt hạn, xui xẻo 3 năm, sau 3 năm đó mới trở lại bình thường được thật.
Ngay sau đó tầm 1 tháng thì nhà em lắm biến cố ồ ập. Năm đó em học lớp 10, mẹ em bổng nhiên bệnh trở nặng rồi nhập viện 1 tháng, lúc đưa xuống bệnh viện quận nó siêu âm kiểu gì bảo mẹ em bị khối u nặng lắm nên phải chuyển xuống bệnh viện thành phố (BV ĐKĐN), chuyển xuống bệnh viện thành phố thì kết quả xét nghiệm chỉ là bị ứ nước ở trong nguời, may sao bệnh của mẹ cũng khỏi rồi xuất viện. Mẹ em xuất viện 1 tháng thì 3 chị em em với con cháu gái cùng nhà bị sốt xuất huyết 4 đứa 1 lần, vậy là ba em và mẹ em là 1 người vừa xuất viện phải đi nuôi 4 người sốt xuất huyết, k làm ăn buôn bán được gì sất. Bắt đầu từ dạo đó thì nhà em làm ăn sa sút, buôn bán nhưng trệ, bao nhiêu của cải ra đi hết vì mẹ em đau ốm thường xuyên. Mẹ e đau bệnh rất nặng, có hôm sốt cao cả đêm, em cứ nằm bên mẹ khóc suốt, còn mẹ em thì nhìn lên trần nhà lẩm bẩm :
-Lạy cô bác cho con sống thêm vài năm nữa thôi, hồi nào con út nó hết đi học con chết mới yên lòng chứ bây giờ nó còn khờ dại lắm.
Cái khoảng thời gian đằng đẳng đó trôi qua, đến năm em vào học lớp 12, (tức là còn vài tháng nữa là sắp hết kì hạn 3 năm phong long tử ạ). Nhà em có thờ 1 cái trang thờ nhỏ bên cạnh cái trang thờ ngũ tự gia đường, cái trang đó thờ bà chúa tiên, bà này độ mạng cho mẹ em, em nhớ lúc đó là chạng vạng 6h tối thì nghe có tiếng đổ vở rầm rầm trên gác thờ, dây điện từ bàn thờ đứt chớp sáng tóe khói. Em vs ba em chạy lên thì thấy cảnh tượng k tin vào mắt mình, nguyên cái trang thờ đổ vỡ sạch, từ lọ hoa, chân đèn, bát hương, còn mỗi cái hình là k vỡ thôi. Mẹ em thì sắc mặt nhạt hẳn đi. Từ dạo đó mẹ em có nhiều biểu hiện lạ lắm, mẹ k cho chị em em hay ba đi coi thầy xem trong nhà có chuyện gì k nữa, chị e lén đi coi thì xốc ra 1 quẻ đại tang, nhưng sợ quá về k nói ra, không khí gia đình em lúc này nặng nề lắm, phần thì hoang mang lo sợ, phần thì kinh tế trong nhà đi xuống, của cải cứ đội nón ra đi. 1 tuần sau đó mẹ em phát sốt liên tục vào đêm, mẹ còn hay dặn ba em lỡ mẹ có đi trước thì nhớ lo lắng cho em học, rồi dặn em đủ chuyện, phải biết lo cho bản thân, hôm đó bạn mẹ mời đám cưới con bà ấy, mẹ em đi dự đám cưới gặp bạn bè nghe bảo mẹ nói nhiều chuyện lắm, ngay tối hôm đó thì mẹ em đổ bệnh. Ngày mẹ em đi viện đợt này cũng trùng khớp vs ngày cách đó 2 năm mẹ em đi viện lần đầu tiên ấy ạ… Trước khi đi mẹ cứ dặn đi dặn lại ở nhà phải thỉnh ’mẹ quan thế âm’ về thờ. Chị em em ở nhà làm theo, mẹ em nằm viện được 15 ngày thì bắt đầu trở sắc, em nhớ mẹ em lúc đó mẹ em nhìn nhợt nhạt lắm( sau này em ms biết người chết thường đổi sắc trước đó vài ngày, giờ nhìn ai sắp chết em biết ngay), em xuống trực bệnh viện thì mẹ em nhiều lúc mê man đến mức gọi kiểu gì cũng k mở mắt, mà tim vẫn bình thường, nhiều lúc mẹ em nằm quay vào tường rồi nói với cái bóng của mình :
– lại đến rủ đi à ? đi đâu ? chỗ hôm qua ấy hả ? thôi để khi khác đi, bây giờ mệt lắm…
Em ngồi quan sát thì nghe thế em cũng sợ lắm em gọi giật :
-me, nói chuyện vs ai đấy ? con ở đây mà.
Mẹ em nhìn em k nói gì rồi nhắm mắt vờ ngủ, em quay đi thì mở mắt ra nhìn em, đấy là biểu hiện của người sắp chết nhưng lúc đó em ngu lắm không biết gì cả…
Đến ngày thứ 19 kể từ ngày mẹ nhập viện, (19 tháng 7) âm đấy ạ (năm ấy nhuần), trưa đó em đi học về, mưa to lắm, chị em kêu em vào bảo em bình tĩnh rồi chị nói cái này. chị bảo sáng nay bác sĩ gọi tao lên nói bệnh mẹ trở nặng k nguyên do, mẹ k còn sống quá 2 tháng nữa… nghe tới đây 2 chị em ôm nhau khóc, mẹ em còn trẻ quá mà mới 49t mà sao lại bỏ chị em em đi được… tầm 3h chiều hôm đó trời đổ mưa to, mẹ em phải đưa xuống phòng hồi sức cấp cứu… co cháu em phải đi cấp cứu vì viêm dạ dày cấp tính luôn… cảnh tượng nhà em vô cùng náo loạn..
8h tối ba bảo em về nhà vì con cháu xuất viện không ai trông với không bỏ nhà không được. Em lúc đó học 12 mà còn ngu lắm ợ, 9h tối k biết ba báo gì mà nhà nội em lên, rồi hàng xóm nữa, qua nhà em bê dọn hết đồ đạc đi, chuẩn bị đèn dầu, buộc chân giường các kiểu nữa, em hét lên :
-mấy người đem đồ nhà tôi đi đâu
-dọn nhà cho mẹ con về nghỉ ngơi thôi k có gì đâu con
Nghe từ ‘về’ là em thấy hết hi vọng rồi, từ đó em ngồi thẩn thơ như người mất hồn luôn, kệ ai làm gì làm… 3h sáng, ba em báo mẹ sắp về nhà, trời mưa to tầm tả, khúc nhà em lại đang làm đường nên xe 115 không vào đc, phải khiêng cán bộ vào xa tầm 700m… ba em nói lúc trên đường về mẹ em xuôi tay lạnh ngắt rồi, nhưng về đến nhà ba em bảo cho mẹ em nằm xoay đầu vô, rồi ba em nói :
-Anh đưa em về tới nhà rồi, con nó nhớ em lắm, em nhìn con lần cuối đi.
Dứt câu mẹ em mở mắt ra nhìn chị 2 (chị 3 em nó xỉu luôn ở phòng hồi sức lúc bác sĩ bảo đưa mẹ em về rồi) rồi mẹ nhìn con cháu em, nhìn ba em rồi nhìn em, nước mắt chảy, mẹ nhìn xung quanh nhà 1 lượt rồi nhắm mắt, lúc đó là hơn 5h sáng… Đám tang mẹ em diễn ra bình thường cho đến chiều hôm chôn cất xong thì em bắt đầu sống trong nhà có tồn tại 1 người cõi âm, người đó là mẹ em, và em k cho phép mình đc sợ ma nữa…
Mẹ em trong vòng 49 ngày sau khi chôn cất thì hầu như lúc nào cũng có mặt ở nhà. Chiều hôm vừa chôn xong, cô bên nhà thấy nhà em ai cũng tiều tụy rồi vì 2 chị em nó ngất lên ngất xuống mãi, nên qua nấu cơm tối giúp, cô này qua thì bắt chảo lên chiên trứng, cô này lấy đại 1 cái nắp vung trên kệ úp vô cái chảo đó thì lập tức cái nắp vung đúng bộ với cái chảo đó rơi từ trên kệ xuống, cứ nhặt lên treo lại rơi, 3~4 lần thế thì hiểu ra, mặt cô này biến sắc nói :
-em biết rồi, em xin lỗi chị, để em lấy cái đúng bộ của nó em dùng.
Rồi có cô đó gần nhà em, sau đám tang vài ngày cô này hay đi nói với người khác là mẹ em mất rồi các kiểu nên đêm đó mơ thấy mẹ em về, mẹ em mặc đồ bà ba, tóc xõa, bình thường mẹ em búi tóc cao, nhưng hôm nhâp quan thị chị em chải tóc mẹ xõa ra, để sang 1 bên ợ. Cô này thấy mẹ em về, mẹ thấy cô này mẹ em quát :
-Ai nói tao chết ? ai dám nói tao chết, tao còn làm ăn để nuôi con tao mà đứa nào nói tao chết.
Cô này sợ quá, hôm sau xuống nhà em thắp hương rồi xin lỗi mẹ em đủ điều…
Rồi hôm làm tuần 21 ngày mẹ em, vì nhà em quan hệ rộng nên người ta tới cúng đông lắm, trái cây vs bánh rất nhiều. Bên cạnh nhà em là nhà của 1 bà có có con xa với nhà ngoại em, mẹ em hay gọi là dì. Ở phía sau nhà có 1 khoảng nhỏ chừa ra để 2 nhà có thế đưa đồ qua lại hay gọi nhau cho nhanh lúc cần các kiểu. Đêm đó tầm 2h bà này dậy đi wc thì nghe tiếng mẹ em gọi ngay chỗ khoảng nhỏ thông giữa 2 nhà ý ạ, quay lại thì thấy mẹ em (bà này lúc này bảo là k hiểu sao trong đầu k hề nhớ là mẹ em đã chết rồi), mẹ em cầm mớ trái cây đưa bà bảo :
-dì cầm trái cây về cho mấy đứa nhỏ ăn nè, nhà con nhiều lắm.
Bà này đưa tay cầm thì mẹ em biến mất, lúc này sực nhớ ra, biết mình mới gặp cái gì nên bà này sợ quá đi thẳng vô nhà gọi ông chồng dậy luôn.

Gia tộc Máu Trần – Họ Nguyễn (Chap 12-13)
Đánh giá em này

Bình luận bài viết