Cô dâu nhỏ – Chap 1-2

Tiềm ngồi im lặng nghe ba anh thuyết giảng
-ba mẹ con bé xảy ra chuyện này rồi nên việc hôn ước sẽ được xúc tiến trước-ông Nguyễn nói trong khi vẫn nhìn chằm chằm vô mặt đứa con quý tử của mình xem nó có phản ứng gì ko, nhưng thằng con ông cũng ko vừa, mặt anh lạnh tanh và đối mắt với bố mình.
-ông có thấy làm khó nó ko?-bà Nguyễn vì thương con nên lên tiếng
-tôi có làm khó gì nó, nó đã đồng ý đến năm 25 sẽ chính thức rước con bé về, nhưng bây giờ bà nhìn xem nó bao nhiêu-ngừng một lúc ông nói-28 tuổi đầu mà vẫn còn ăn chơi bồ bịch, tôi dao công ty cho nó nhưng cũng lo sợ nó phá nát hết cái sản nghiệp cả đới tôi gầy dựng
-nhưng công ty từ ngày có nó đã phát triển lên rất nhiều vả lại con bé đó-bà Nguyễn chưa nói xong thì.
Minh Tiềm đang ngồi bỗng đứng lên
-con đồng ý, ba mẹ cứ sắp xếp cho con nhỏ đó đến chỗ con, con sẽ chăm sóc cho nó
Nói xong Minh Khiêm đứng dậy, anh biết rõ việc mình đồng ý lấy một con bé ít hơn anh 18 tuổi, và bây giờ nó cỡ 9 mười tuổi gì đó là nực cười, ba anh ép quá nên đồng ý cho ông yên lòng. Chàng công tử được mệnh danh là ăn chơi kinh khủng lại chịu bó gối trước một con nhỏ thì khó tin. Nhưng Minh Tiềm ko vừa vì chỉ có đồng ý ba mẹ anh mới thôi bàn về vấn đề này
————
Minh Tiềm đang ngủ ngon lành trên chiếc giường yêu quý, thì có một bàn tay nhỏ nhắn đụng vào vai anh
-ox dậy chở em đi học
-chờ chút đi bx
-hỏng chịu đâu trễ rồi ngày nào cũng đi học trễ cả.
Bàn tay nhỏ tùm lấy mền của anh kéo kéo, Minh Tiềm kéo cái mền về phía anh, đồng thời bàn tay nhỏ cũng bị lôi theo
-đừng có nghịch nữa-Minh Tiềm nói với giọng bực tức, từ khi đem con nhỏ này về nó ko ngừng làm phiền anh, bắt anh phải xưng hô bx, ox khi nói chuyện với nó, rồi còn chuyện sáng nào nó cũng làm phiền anh, ngay cả cái việc đơn giản nhất là đi tắm nó cũng ko làm được. Tiềm bực mình lắm nhưng nghĩ đến hòan cảnh cha mẹ cô bé mất trong tại nạn mà ko có họ hành gì, nên anh luôn chiều Nhật Tiên, chiều riết thành quen, bây giờ anh ko thể đi chơi khuya được nữa vì phải ru con nhóc đó ngủ.
Nhưng Nhật Tiên đâu phải vừa, cô nhóc ngồi lên người Minh Tiềm lắc qua lắc lại làm anh đau hết cả bụng
-xuống-Minh Tiềm quát xong rồi nhảy xuống giường và đi thay đồ
Nhật Tiên đứng ngoài toalét kêu
-ox nhanh lên
-có tin tôi ném nhóc xuống vườn ko?
-dám
-sao ko?
-tôi là vợ anh
-vợ, tiêu chuẩn của tôi hơi cao đó, ngoại hình và chiều cao phải cỡ người mẫu, biết lái xe giỏi, là người hiểu biết, và vấn đề quan trọng là đừng có quá ít tuổi hơn tôi
-anh cứ chờ đi
-uh thì chơ, chờ để xem một con nhỏ mới 10 tuổi làm dâu thế nào
Nhật Tiên đá vô cửa toalét và tức giận đi ra khỏi phòng xuống nhà bếp
Nhật Tiên ngồi khóc, ba mẹ cô bị mất trong tai nạn giao thông nên cô mới phải đế nhà Minh Tiềm ở cho đến năm 18t thì làm đám cười với anh
Nhưng chuyện đâu có dễ, Minh Tiềm là một doanh nghiệp trẻ, có tiềm năng, đẹp trai tài giỏi, khối cô theo, mà phải bó mình vô 1 con bé mới 10t thì hỏi sao anh ko tức
Mải suy nghĩ mà NT ko biết đằng sau mình có người
-suy nghĩ nhiều mau già lắm đó nhóc
Nhật Tiên ngước lên, cô nhận ra người đang đứng sau mình, 1 anh chàng trắng tóc hơi xoăn, mặc bộ đồ thun trông rất đàn ông. NT nhận ra đó là bạn của Tiềm có lần lục đồ của Tiềm cô thấy tấm ảnh có anh, chỉ vì chuyện này mà Tiềm giận cô bắt cô đi lau nhà. Ko hiểu sao Nhật Tiên ko bao giờ thấy ưa mấy người bạn của Tiềm cả, hôm bữa có 1 cô tự xưng là bạn gái của Tiềm gọi đến xin gặp anh, đã bị NT chửi cho thế là chạy mất dép về nhà Tiềm ko chử cô chỉ bảo NT là đồ ranh con thôi. NT như nhớ ra người đang đứng trước mặt mình là Trung 1 bác sĩ khoa ngọai, đang làm tại bệnh viện tư do anh mở
NT như nhớ lại nên chống chế
-kệ tôi
Trung nhìn Nhật Tiên mà ngạc nhiên, một con nhỏ có đôi mắt to, tỏ ra rất người lớn với giọng nói sắc đến lạnh người
-nhóc có quan hệ gì với nó-Trung ám chỉ nó ở đây là Tiềm
NT ngước cổ và nói với vẻ thách thức
-hắn là ox của tôi
Trung trố mắt ngạc nhiên, kế đến là anh ôm bụng cười ngặt ngoẽo. Thằng bạn anh đời nào chịu sự quản thúc của một người vợ, tuy nó quen với toàn người đẹp có tiếng tăm nhưng đã có ai lọt vô mắt xanh của nó đâu, ko phải tiêu chuẩn nó cao mà nó chỉ bảo nó chưa tìm được người con gái đó thôi. Nhưng nay lại xuất hiện một con bé trông như còn học tiểu học
Trung nhìn xuống NT hỏi
-nhóc học lớp mấy
Nhật Tiên ko thua kém, cô đứng dậy và nói
-lớp 5
Trung càng cười hơn, vậy là mới học tiểu học thiệt, mà ăn nói cứ như 1 bà lão ấy
Nhật Tiên giận bừng bừng vì thấy Trung cứ cười mình liên tục
Nhật Tiên sửa lại dáng, lấy cái chân nhỏ nhắn của mình đang đi đôi dép, đạp thật mạnh lên chân Trung. Bị bất ngờ Trung dơ chân lên kêu
-nhóc chơi ác quá
Nhật Tiên hích mũi
-đó là cách những con bé lớp 5 trả đũa những người nói xấu mình
-đúng là oắt con-vừa dứt lời Trung chạy bằng cái chân cà nhắc đuổi theo Nhật Tiên
Nhật Tiên chạy đi với vẻ mặt thik thú, nhưng ko lâu Trung đã đuổi gần kịp vừa lúc đó Tiềm từ trên lầu bước xuống, như thấy được vị cứu tinh Nhật Tiên tới sau lưng Tiềm
Trung thấy tức lắm
-mày dạy cháu mà như thế hả Tiềm
Tiềm ko biết vì sao thằng bạn xưa nay nổi tiếng là bình tĩnh lại nổi nóng như vậy, chắc là NT lại gây ra chuyện gì rồi
NT cau mày khi Trung bảo cô là cháu của Tiềm
-tôi là vợ anh ta
Như ko nghe Trung vẫn nói với ý nghĩ Nhật Tiên là cháu gì đó của thanừg bạn mình mà ko biết NT đang rất giận
-Tiềm mày dạy lại cháu mày đi
Tiềm ngớ người
-ai
Trung chỉ vào NT
-con nhóc đó
-nó làm gì mày
Trung dơ cái chân đau của anh ra
Tiềm thấy vậy quay sang NT, khuôn mặt anh dãn ra dần anh biết NT rất ma ranh làm ko khéo anh cũng bị vạ
-bx nó là bạn anh mà
-anh ta nói xấu bx của anh sao anh còn bênh anh ta
Quay sang Trung, Trung cũng ngạc nhiên ko kém vậy là con nhóc kia là vợ thằng bạn anh thiệt hay sao, anh nghĩ thầm “bộ mắt thằng bạn anh có vấn đề hay đầu nó bị chập” mà lại lấy con nhỏ vừa dữ, vừa chằn, mà mới học cấp 1 mới chết. Con mắt của Tiềm trừng trừng vô Trung như ý “mày là gì mà để bị vậy”
Trung như ko ăn nhập gì, anh hỏi 1 câu khiền Tiềm muống táng thằng bạn mình quá
-con nhỏ chảnh đó là vợ mày hả? mới lớp 5 mà
-mà người lớn quá chứ gì-Tiềm xen vô
-biết sao còn hỏi
-mày đừng nói bx tao như vậy, xin lỗi Nhật Tiên đi-Tiềm nói rít qua kẽ răng như ý ” mày câm được rồi đó” cũng như biết ý, Trung ko nói gì và xin lỗi NT, Trung ko nói gì nhưng anh đang có rất nhiều câu hỏi cho thằng bạn mình.
Trung nghĩ thầm vậy là anh đã biết tên của con nhỏ chảnh đó rồi, tên đẹp nhưng tính thì xấu phải nói, anh chỉ dám nghĩ thầm chứ đâu dám nói ra
NT như hả được cơn giận, mặt cô nở 1 nụ cười với Tiềm
Trung tức lắm, anh ko ngờ mình lại thua một con nhóc tiểu học, mà công nhận nó cười đẹp lắm như tên của nó vậy, ko như lúc nóng giận
Tiềm quay sang Trung
-tao đưa bx đi học
———————
Bây giờ thì Trung đã biết cái con bé tiểu học đó đúng là vợ của thằng bạn anh, con bé được định là khi 18t thì sẽ lấy nó, nhưng do nhà của con bé có xảy ra biến cố nên cô nhóc đó đến ở với Tỉềm
-mày đang nghĩ gì vậy-Tiềm hỏi khi thấy thằng bạn trầm ngâm ko nói
-con nhóc đó là vợ mày thiệt sao?-Trung hỏi để đính chính lại
-mày định gặm nhấm nỗi đau của thằng bạn nối khố của mày hả
Trung cười trước con mắt tức giận của Tiềm
-tao công nhận con bé đó hơi bị chằng
-quá luôn
-mày định lấy con bé hả
-nó 18 tao mới lấy
-nhưng lúc đó mày cũng đã ba mấy, chẳng lẽ nó chịu
-ko chịu thì tao cưới em Thủy
Như trố mắt nhìn Tiềm, anh biết thằng bạn anh là chúa lăng nhăng, Thúy là cô bồ anh vừa lòng nhất, nhưng anh ko có tình cảm chỉ xem Thủy như gái qua đường, nhưng ngược lại Thủy rất yêu Tiềm cô là con gái duy nhất của chủ tiệm trang sức Thủy Vân, ba mẹ chỉ có mình cô nên thương cô con gái này hết mực
-mày ko sợ con nhóc đó đánh ghen sao-Trung nói
Cả hai cùng cười và cùng nghĩ đến cái cảnh NT đi đánh ghen, đầu tóc cô xù lên, mắt ánh lên tia căm hờn.
—————–
Tiềm đang ngồi xem tivi chương trình thời sự thì đột nhiên màn hình chuyển sang kênh khác anh quay lại tìm cái bấm thì anh thấy Nhật Tiên đang cầm. Khuôn mặt chăm chú nhìn lên màn hình
-bật lại kênh hồi nãy
-ko
-tivi của ai
-của anh
-biết sao còn làm vậy
-nhưng tôi là vợ anh
-chuyện đó còn xa vời nhá nhóc
Vừa nói Tiềm bế NT lên chọc léc cô
-có đưa ko
-ko, có chết cũng ko
Nhìn con mắt sáng quắc của NT mà anh chùng lại và nhỏ nhẹ
-bx ngoan đi, lên thay đồ xíu nữa tắm chung
bx ngoan đi, lên thay đồ xíu nữa tắm chung
-đừng hòng-NT phùng má lên nói
Tiềm nhăm mặt, anh đã quá chiều NT nên cô mới như vậy nói ko được anh quát
-có chịu nghe lời ko?
Thấy Tiềm quát, NT tức càng tức
-no and no
-bày đặt nói tiếng anh cơ đấy
-nói tiếng việt anh ko hiểu nên tôi phải nói tiếng anh đấy
Như ko chịu thua, nhưng Tiềm biết anh cần nhẹ nhàng với cô bé này nên anh nhỏ nhẹ
-bx ngoan đi mai anh dẫn đi W
-đừng hòng dụ tôi, mai tôi có hẹn rồi
Tiềm to mắt nhìn NT
-hẹn
Suy nghĩ 1 hồi
-hẹn với ai?
-anh Trung
-nó dẫn nhóc đi W hả
Gật đầu NT cười tủm tỉm
Tiềm thầm mắng thằng bạn vô công rỗi nghề của mình
————–
-xong chưa ông tướng, tránh ra cho NT xem tivi
-no and no
NT lấy từ người mình ra 1 bức hình rồi nói với giọng điệu uy hiếp
-anh mà còn đòi chuyển kênh NT sẽ công bố bức hình này cho mọi người
Tiềm vẫn như ko hiểu
-bức gì mà quý thế
Giả bộ ho ho NT lắng giọng và nói
-chỉ là chuyện tổng giám đốc “RAP” danh tiếng, nổi danh là 1 công tử hào hoa lịch lãm, ước mơ của bao cô gái. Nhưng lại được xem như 1 đứa con gái khi mới vừa sinh
Chưa nói hết thì NT cũng thấy hiệu quả của lời nói của mình nên cô dừng lại
Tiềm như nhớ ra, ba mẹ anh rất khác mọi người ông bà luôn muốn có 1 đứa con gái thật dễ thương, nên từ khi còn nhỏ anh được xem như 1 cô công chúa ở trong nhà, ba mẹ anh lúc nào cũng chải tóc, mặc đầm cho đứa con trai mình, từ khi học tiểu học anh đã bị chê cười rất nhiều, cho nên khi lên cấp hai anh đã chuyển ra ngoài ở riêng với nhiều lần hăm dọa sẽ cắt mái tóc dài. Ba mẹ anh đã chịu cho ra ngòai ở riêng
Cuộc sống dưới lốt con gái đã ra đi bây giờ anh là 1 thanh niên hết sức quyến rũ
Nếu mà cho mấy bức anh mặc đầm để tóc dài thì anh còn mặt mũi nào
-nhóc lấy đấu vậy
-mẹ đưa cho NT
Đập vô trán anh như nhớ lại, lần trước đốt một moiứ rồi nhưng vẫn còn, anh phải biết tính mẹ mình chứ, chắc bà vẫn còn để lại mấy bức
Ủ rũ mặt mày anh đi lên lầu
NT tỏ ra vui mừng khi mình thắng
——————
Tiềm lăn qua lăn lại anh còn suy nghĩ mãi câu nói của Trung
-mày nên trân trọng NT, nếu ko lo được tao lo
Tại sao thằng bạn anh lại tỏ ra bất mãm khi anh đi đón NT trễ bắt cô chờ đến tối
Cãng nghĩ càng rồi anh vò đầu đi ngủ
Tiếng sấm vang lên, kém theo chớp và trời dần đổ mưa
Cộc cộc
-ai vậy-tiếng Tiềm vang lên
-NT nè
-có chuyện gì ko?
-mở cửa
-anh ngủ rồi
Ko có tiếng trả lời, Tiềm nghĩ NT đã về giường
Tiếng sấm vẫn vang lên mỗi lúc to hơn
Tiềm nghe rõ tiếng ai đó ngoài hành lang
Anh rón rén đứng dậy và đi ra mở cửa
Anh bất ngờ khi thấy NT đang ở ngoài phòng mình, ngồi ôm gối khóc
-bx
NT quay con mắt ướt đãm về phía Tiềm, anh có thể thấy rõ NT, 1 con bé trong chiếc váy dài tới mắt cá chân đang khóc
-em sợ sấm
Tiềm cười vang, anh ko ngờ NT con bé suốt ngày tỏ vẻ ko sợ trời ko sợ đất lại sợ mưa
-thì em nhắm mắt ngủ là xong
-em muốn ngủ với anh
-ko được
-tại sao
-anh ko muốn ai ngủ trên giường mình hết
-gường mình, sau này nó cũng là của em, em ko biết đâu
NT khóc tiếp, ko chịu được anh liền gật đầu
-thôi vô đi
NT chạy vô phòng anh, nhảy phóc lên chiếc giường yêu của anh và nằm lên cái gối của anh nốt
-anh nằm gối nào
-em đâu biết
Vừa nói xong thì NT đã bị Tiềm dựt lấy cái gối, anh đặt nó xuống chỗ mình và nằm xuống
-em nằm bằng cái gì?
-cái gối trên tay em để làm gì?
-em ôm
-thì đừng ôm nữa
-ko chịu
-vậy thì về phòng mình mà ngủ
Vừa nói xong thì NT đã mắt ướt, Tiềm chịu ko được lên tiếng
-thôi, lấy gối đó nằm đi
-ko em muốn ôm
Quát lên
-ôm anh nè cần gì ôm cái gối đó
-anh ko êm
Như chịu thua anh quay người về phía bên kia
Đoàng đoàng……..
Tiếng hét vang lên và tay NT đã ôm lấy eo Tiềm và khóc
Anh quay lại xem NT
-sao nữa
-sấm
-có thế cũng sợ
* * *

-bộ ko được sợ sao
-thường ngày nói ghê lắm mà
NT cong môi nói
-kệ người ta
-cãi nữa là ko cho ôm đâu
-cứ ôm
-asssssssssssssssssssssssssssssss
Tiếng NT khóc nấc lên
-sao nữa
-NT sợ
-sợ gì?
Quay lại anh thấy NT đang co ro, mà thấy tội
-sợ gì?-lặp lại anh nhìn NT
NT đưa cánh tay nhỏ nhắn chỉ lên cánh cửa đang có mấy cái bóng đung đưa trong gió
Tiềm ôm bụng cười, anh ko ngờ cái NT sợ lại là mấy cái bóng cây
-asssssssssssssssssssssssssss-Tiềm hét lên dọa NT
NT ôm chặt lấy Tiềm khi anh hét lên
-cái gì vậy-tiếng NT lắp bắp
-anh thấy mấy cái bóng bay bay
-NT sợ, đừng nói nữa
-bx nhìn nè
Tiềm nói với giọng nhát ma, khi NT mắt cứ nhắm nghiền
“ta là quỷ vương hút máu người đây” nói xong anh cười KA KA KA làm NT sợ run người, mắt nhắm, mặt xanh lét
Thấy vậy anh ko chọc NT nữa, và để cho cô nhóc ngủ
Vừa bước xuống bếp, anh đã thấy NT đang ngồi khoanh tay nhìn anh trừng trừng, Tiềm nghĩ chắc lại có chuyện gì giận anh đây
-đừng nhìn thế anh mắc cỡ
Đưa con mắt lóe sáng về phía Tiềm, NT nói
-sao hồi tối anh dọa NT
Như làm ngơ anh nói
-dọa, dọa gì? Có ai dọa bx của anh hả
Thấy Tiềm dửng dưng làm NT tức
-anh, anh..
-anh, anh nói mãi, biết ròi anh đẹp trai, ko cần khen
NT tức giận khi Tiềm lái lời nói của cô
-chờ đó
-được, tuân lệnh bx
Nói rồi anh đi mà trên miệng nở 1 nụ cười, vì đây là lần đầu tiên anh tahừng NT
Còn NT thì tức giận phải nói
———
Tiềm đâm ra sợ, từ khi tận mắt chứng kiến 1 tai nạn khi trên đường đi học, mà NT luôn trần tư, và sợ sệt, cô ko còn là NT trước kia nữa
anh bật hết đèn lên tìm NT, ngoài trời mưa lớn lắm, ông trời đang gào rú 1 cách điên cuồng, anh biết rõ thể nào NT cũng đang ngồi co ro trên cái cửa sổ cạnh giường anh, nơi cô hay ngổi mỗi buổi chiều
anh bước tới gần, ôm lấy NT và bế cô xuống, cô đã ngủ từ lâu và ko nhận ra Tiềm bế cô xuống giường
Nằm 1 hồi NT cựa mình thức dậy, thấy Tiềm đang làm việc NT đi gần lại đằng sau, và bịt mắt anh
-đóan xem ai nào?
-đừng đùa nữa, anh bận lắm
Bỏ tay ra khỏi mắt Tiềm NT nói
-bận mà hôm bữa con cặp với em Tâm, Tâm gì đó
-ghen hả
-ko thèm, mai mốt Tiên sẽ đẹp ngất ngây ai cũng phải theo, lúc đó Tiên sẽ bỏ ox là lấy người khác
-dữ quá ta?
-chứ sao
Anh nhìn Tiên mà bùn cười, anh biết Tiên mới học tiểu học nhưng rất biết suy nghĩ, nên anh ko tin cô lại có suy nghĩ trẻ như vậy.
-nhỏ mà chảnh
-chảnh mới cao giá
-uhm, mai mốt ko có ai lấy thì đừng về đây van xin gì tôi đóa?
-cho cũng ko thèm
-nhớ đó
Nở 1 nụ cười
-xạo thôi, NT nói rồi, NT thik nhất là ox và sẽ chỉ lấy ox thôi
Ôm cổ Tiềm cô lung lay
-NT đói
-tự mà đi ăn, ko ai hầu
-ko-cô nói rồi phùng má lên
Tiềm ko chịu đi, anh vẫn nám lại cố làm xong mấy tập hồ sơ nhưng NT đâu phải vừa cô hết chọc thứ này rồi đến thứ khác làm Tiềm ko tập trung được nên anh đành đi lấy cơm cho cô
-chén nữa
-ăn nhiều ko sợ mập hả?
-ko, NT có dáng rất chuẩn
Như tỏ ý chê bai, anh đưa tay lên cằm và bỉu môi
-người gì đâu trên to dưới nhỏ trông mắc cười thế mà là chuẩn
NT nhăn mặt giận lắm nhưng vẫn bình tĩnh
-để yên cho Tiên ăn
Như nhớ ra cái gì anh nói
-hôm nay anh ko đi đón được đâu?
-vậy ai đón tiên?
-bồ anh
NT phụng phịu muốn khóc
-sao nữa đây?
-anh dấu tôi đi với con nào?
-trời ơi
-gì?
-nhìn nhox bây giờ sao giống mấy mụ sắp đi đánh ghen quá
Tiềm vừa nói xong là NT khóc ngon lành, anh biết là mỗi khi Tiên khóc anh phải nhường ít nhất 9 phần nên anh cười và nói
-dỡm thôi, thằng Trung sẽ đón nhox
Nhảy cẫng lên sau khi khóc, Tiên nói
-Tiên sẽ bảo ảnh chở Tiên đi ăn kem
Tiềm ko nói gì, anh biết Tiên sẽ hành hạ thằng bạn anh ko còn sức để lét về nhà cho coi, anh vui mừng vì đã trả thù được thằng bạn thân vì bữa hổm dám cho bổn công tử leo cây
—————–
Từ đằng xa anh đã thấy dáng nhỏ nhắn đang đứng ngó nghiêng tìm anh của NT, đi nhẹ nhàng lại anh bế NT lên, cô bé có vẻ hơi phật ý
-bỏ Tiên xuống
-sao vậy?
-anh đến trễ quá
-còn sớm chán, vậy nhox muốn đi đâu?
-tới trường đua
Như ko tin vào mắt mình anh hỏi lại
-em đùa hả?
Như ko nghe NT nói lại
-anh Trung nhanh lên, em muốn tới trường đua
-em định làm gì ở đó
Ko nói gì, NT leo lên xe của Trung
-nhanh lên anh
-uhm mà
—————-
Ko khí về chiều của trường đua vẫn náo nhiệt như thường, mọi người chen lấn nhau
Trung bế NT đến 1 cái ghế trống, hai người ngồi xuống xem
-mấy giờ rồi anh?
-4h30
-vậy là sắp đua rồi
-uhm-Trung trả lời nhưng lòng đầy thắc mắc, sao NT lại biết 4h30 là có 1 trận đấu chứ
-anh nghĩ con nào về nhất
Như trở vè thực tại, Trung nhìn xuống đường đua, anh nhìn rồi con mắt dừng lại chỗ 1 con ngựa màu đen
Chỉ tay về phía con ngựa, anh nói với Tiên
-con ở hàng đua thứ 3
Con mắt Tiên đăm đăm, nhìn vè đường đua và nói:
-anh Trung cũng có con mắt quá
-hồi trước anh là trùm ở đây đó
-còn anh Tiềm thì sao?
Hơi bị quê vì lúc nào Tiên cũng quan tâm tới Tiềm, anh hơi thấy ganh tỵ ko biết vì sao
-nó hả?
-chứ anh nghĩ Tiên hỏi ai?
Như đánh trống lảng, Trung nói
-ai biết
-nói em nghe đi mà
Mắt vẫn hướng về đường đua nhưng miệng thì vẫn năn nỉ
-nó chơi rất nhiều thứ, mỗi thứ nó chỉ kết cỡ mấy tuần thì bỏ, trò nào cũng do nó mở màn và kết thúc cả
Bỗng khôn mặt Tiên reo lên sung sưỡng hòa vào tiếng khán giả
-kị sĩ đúng là kị sĩ
-sao em biết nó là “kị sĩ”
Nhìn ra xa, Tiên nói
-nó là của em, năm em học lớp 4 ba em tặng cho em nhưng chỉ cho em sờ nó đúng 1 ngày xong rồi bán nó đi, ông bảo “nếu em đủ thông minh thì con ngựa đó sẽ là của em” lúc đó em khóc nhiều lắm, nhưng sẽ có 1 ngày em sẽ dành nó về cho mình
Trung ko tin vào mắt mình đây là lời của 1 con bé học tiểu học
Trung chở Tiên đi lòng vòng quanh thành phố theo lời năn nỉ của Tiên
-anh Trung nè?
-gì?
-em muốn ăn kem
Hơi khó chịu nhưng ko biết sao anh trả lời khác với ý nghĩ
-hương gì?
-sôcôla
-chờ anh chút-đỗ xe trước 1 cửa hàng tạp hóa
Trung bước xuống xe, vừa lúc đó Tiên cũng bước xuống luôn, Trung hơi bất ngờ
-sao theo anh?
-em xem anh mua đồ
Trung nói vời chủ cửa hàng
-cho hai hộp kem hương sôcôla
Trung nói xong, anh chờ người bán hàng đi lấy kem, quay sang tìm Tiên thì thấy cô nhox đang nhìn cái gì đó, anh đi tới gần. Hơi ngạc nhiên vì thứ mà Tiên nhìn, đó là 1 mẩu quảng cáo máy chụp hình
-em muốn thứ đó
Gật đầu Tiên nói
-em muốn cái ở giữa, chụp đã lắm
Lại ngạc nhiên với kiến thức của Tiên anh hỏi
-sao nhox biết?
-em từng xài
Nói cụt ngủn, Tiên bỏ đi về quầy khi cô bán hàng gọi
-anh ơi?-giật mình Trung quay về phía Tiên
-sao em
-anh ko trả tiền à
Như nhớ ra Trung tới đưa tờ 50k cho cô bán hàng
——————
Reng reng…………….
-sao anh lâu thé?
Vẻ mặt tức giận Tiên nói với Tiềm khi anh ra mở cửa chậm
-đi chơi về trễ mà còn la
Đi ngang qua Tiềm, Tiên đi vô nhà
-mày làm gì con nhox đó hả hả
-Tiên bảo muốn ăn kem, tao mua nhưng bà bán hàng lấy lộn hương, nên-chưa nói xong thì, Trung bị cướp lời
-sao mày phải chiều con bé đó
Ko nói Trung quay ra xe, để lại mình Tiềm đứng đó
Tiềm đóng mạnh cửa rồi vào nhà
Anh đi lên lầu thì thấy Tiên, cô đang ngồi trên chỗ cửa sổ, nơi đã thành 1 thói quen
-nè bx
Hơi tức nhưng Tiềm vẫn xuống nước
-ăn cơm ko?
Bắt đầu hơi nóng, nhưng anh vẫn cố
-hôm nay có giá xào đó
Tức quá vì Tiên vẫn ngồi quay mặt ra cửa nhìn đi đâu đó, ko thèm ngỏan mặt nhìn anh, Tiềm tới gần
-bx
Vì tiếng quát hơi lớn, nên Tiên quay khuôn mặt ngáp ngủ về phía Tiềm, ngáp 1 cái thật dài, cô dang tay ra và nói
-ox Tiên buồn ngủ quá
Tiềm nhìn tuy bực mình nhưng nhìn khuôn mặt ngáp ngắn ngáp dài nên ko nói gì, anh bế Tiên xuống giường, khi cô giang tay ra
—————–
Như chợt nhớ ra, Tiềm chạy lên lầu
-bx nè
-gì?
-đánh răng chưa
-ko đánh đâu, buồn ngủ lắm rồi
Nhìn khuôn mặt bơ phờ của Tiên hơi tội nhưng anh cũng đánh thức Tiên, anh hơi trách thằng bạn của mình chở Tiên đi chơi dữ quá làm cho nhóc mệt nhoài
-ox bế xuống đánh răng nhá
-ko mà- nhăn mặt cô nói
-có đi ko?
-ko
-ko thì thôi
Anh nghĩ dù sao Tiên cũng là 1 đứa trẻ nên thoáng hơn 1 chút
———————-
Vừa đi vừa ngáp, Tiên bước xuống nhà bếp
-ra ăn sàng đi
-ăn gì?
Hơi tức vì cái giọng nhát gừng của Tiên, nên anh nói cụt ngủn
-bánh mì
Vừa ngồi, Tiên vừa nhìn Tiềm, anh đang ăn hộp kem hôm qua Trung mua cho cô, hôm qua tức quá nên cũng ko biết dục đâu khi vô nhà
-hương gi vậy?
-đào
-kinh
-anh thik
-khùng
Hơi nóng mũi vì tự nhiên tính tình của Tiên thay đổi
-nhỏ ko được nói vậy
-kệ
-có chuyện gì nói thẳng ra đi
Tiên nhìn Tiềm rồi khóc
-anh ko nhớ sinh nhật Tiên
-sinh nhật
Suy nghĩ 1 hồi
-khi nào?
-hôm qua
-ai biết chuyện đó
Ngồi xuống nền Tiên ăn vạ
-ko biết đâu
-chứ muốn gì?
-quà
-chỉ giỏi vòi
Ko nói Tiên chỉ cười
——————–
Đi mấy vòng nhưng Tiên vẫn chưa tìm được món quà mình cần
Trong khi đó, Tiềm đã bắt đầu cáu. Hồi xưa khi đưa bạn gái đi mua, chỉ cần đến mấy cái shop lớn lựa đồ là ok
Còn đằng này, đi khắp thành phố nhưng ko tìm được món quà cho 1 con bé
Ngẩng khuôn mặt tui ngỉu lên tìm Tiên, ko thấy cô nhox đâu anh hơi hoảng, chạy một lúc thì thấy Tiên đang nhìn cái gì đó, tò mò anh tới gần, thứ mà Tiên đang chăm chú nhìn là 1 chiếc máy chụp hình chuyên dụ, nó đòi hỏi rất cao ở người dùng chỉ dành cho giới chuyên nghiệp. Anh ko biết vì sao Tiên có ấn tượng với chiếc máy vì nó hơi quá sức với 1 cô bé tiểu học
-thik hả
-ko biết
-sao nhìn
-muốn có
Vẫn cái giọng nhát gừng hồi sáng, hình như cô nhox này vẫn chưa quên vụ kem kiếc gì đó
Anh ngắc nhân viên bàn hàng, nói:
-tôi mua cái kia
Người chủ cửa hàng chỉ tay về phải cái máy ảnh đang chiểm chệ trong tủ
-uhm
Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Tiên khi cô mở hộp quà mà anh tặng, anh hơi chựng lại vì trò đùa quá khích của mình
Khuôn mặt tươi tắn đón nhận món quà của Tiềm dần chuyện sang ngạc nhiên và giận dữ
-sao lại thế này?
Khuôn mặt Tiềm cố tỏ ra vẻ vô tội và sửng sốt, nhưng không qua được cặp mặt tinh tường của Tiên
-sao lạ vậy kìa?-anh nhìn vô cái máy đang trên tay Tiên như mình chả liên quan gì
-cái Tiên muốn ko phải cái này?
-nhưng cái này có thể chụp rồi có hình ngay
Như bất ngờ Tiên nói:
-dấu đầu lòi mặt chuột
Tiềm hơi sững vì cách nói độc đáo mà châm biếm của Tiên, thật khó để phân biệt Tiên với 1 cô gái hai mươi mấy
-ko chịu, bắt đền
Nói xong cô dục cái máy ảnh xuóng ghế và khóc
Tiềm hơi hồi hận nhưng anh quyết định dạy cho Tiên 1 bài học, về cái thói hỗn xược trong cách ăn nói, và đòi gì được đó của cô nhox. Vì duy đi nghĩ lại Tiên cũng chỉ là 1 con nhox tiểu học
——————
Trung gõ cửa đã lâu nhưng chủ nhân của căn phòng vẫn ko mở cửa, mà trả lời anh chỉ là 1 sự im lặng
-Tiên anh nè, mở cửa đi nhox
Quay sang thằng bạn thân đang đứng trước cửa dựa vào tường chơi điện tử như chuyện đang xảy ra chả là cái gì
-dừng nhìn tao với ánh mắt hình viên đạn như thế-bỏ cái máy vô túi Tiềm gác chân nói với Trung
-mày đã làm gì nhox đó?
Khoác vai Trung, Tiềm nói
-ngồi xuống tao kể cho mày nghe
Thế là như 1 diễn viên kịch câm thực thụ Tiềm quơ tay múa chân, diễn tả lại sự việc dưới con mắt kinh ngạc. Kinh ngạc vì anh chả hiểu thằng này do nắng nên ấm ấm cái đầu sao mà cứ câm như hến chả biết làm gì
-mày nói đi, đừng có múa nữa
Thở 1 hơi, Tiềm tối mặt, thế là công toi từ nãy giờ mình anh đọc diễn rồi tự mình hiểu nốt
Thế là đành làm công tác tư tưởng với thằng bạn nối khố
-mày trêu tao phải ko?
-trêu gì
-tao nói cỡ đó mà mày ko hiểu, cứ như mày bảo rằng “Tao hiều tao chết liền” đó
-mày thông mình thật, đóan được cả ý của người khác
-đừng có trêu tao
Cười hòa, Trung nói
-thôi tao hiểu rồi
Thế là Trung cũng như 1 thằng điên diễn lại y chang những gì “diễn viên kịch câm Tiềm” đã diễn 1 cách hào hừng, bất chợt Tiềm nói
-ây
-gì
-sao tao với mày phải như hai thằng điên vì 1 con nhỏ bỏ cơm chứ
-thế ai đã dằn tao, bắt tao dậy từ 5h sáng để chỉ đứng trước cửa phòng 1 con bé, đến bồ của tao cũng ko được ưu ái như vậy
Như suy tư Tiềm cũng đồng ý với thằng bạn thân
Hai người cùng cười to, và nháy mắt nhau
Trung nói:
-mày chọc phải ổ kiến lửa rồi
-ke ke cứ chọc
-cho con kiến chúa chịu ra mới thôi-anh cố ý nói to vọng vô phòng Tiên
Anh như nhướng mày với Trung “mày đúng là 1 diễn viên tài năng” . Tiên rất dễ tự ái nên bị vậy chắc sẽ ra thôi
Đúng như dự đóan chưa đầy 30s sau cửa phòng đã bật mở. Tiên bước ra, khuôn mặt đăm đăm bật khóc
-anh bảo vợ anh là kiến lửa hả
Cả Tiềm lẫn Trung cùng cười to, với ý nghĩ “Tiên vẫn là 1 cô nhox tiểu học thôi”
Thấy vậy Tiên tức mình bỏ vô phòng, vừa lúc đó hai người nhấc bổng Tien lên
-thả Tiên xuống-cô hét lên
Tiên bị đặt vô chiếc inovo Tiềm lái xe, Trung ngồi ghế dưới với Tiên
-thả Tiên xuống?
-ko-Trung nói
-tình gì đây?-khuôn măht hầm hầm cô nói
-đi ăn “mì quảng” đừng giận ông xã nữa-Tiềm nói với vẻ mặt hồi lỗi
Thế là cả hai người đàn ông lịch lãm dẫn theo 1 con nhox tiểu học đến nhà hàng, với con mắt ngạc nhiên của bao người vì vẻ phục vụ chăm sóc của hai chàng trai với con nhox tiểu học như nữ hoàng
Hết tập I
Chờ để xem tập II nhiều cái thú vị lắm đó, Tập II nhân vật nữ chính sẽ xảy ra 1 biến động, bật mì nghen ko phải xảy ra tai nạn kiểu tông xe hay đại lọai như thế
6 NĂM SAU
——————
Vừa bước ra khỏi Dre, 1 công ty liên doanh nước ngoài, vị giám đốc trẻ đầy tài năng, anh là tổng giám đốc của 1 công ty lớn nhất nhì thành phố sự nghiệp của anh ko thua kém gì ông bố hay bà mẹ của mình, bước đi tỏ ra bực tức khác với vẻ ngoài của mình, anh ngồi lên xe và nói với cô thư kí
-còn cuộc họp nào ko?
-thưa giám đốc, hôm nay ông chỉ có cuộc họp với bên Der thôi
-vậy cho tôi về nhà
-dạ
-chiều giám đốc có đến công ty ko?
-ko
Cô thư kí nhìn anh với vẻ khác lạ, anh bây giờ chả giống với vị giám đốc mà cô biết, luôn luôn nghiêm nghị lạnh lùng như 1 tảng băng, trong công việc anh được mệnh danh là “ông trùm của sự độc tài” anh có thể hạ gục bất cứ ai cản đường anh, bằng bạo lực, quyền lực của chính mình. Tuy đã hơn ba mươi nhưng anh vẫn được các cô gái ngưỡng mộ, dường như trái tim anh vô cảm ko cảm nhận hay rung động bất cứ ai cho đến thời điểm này. Một người như vậy mà cũng lo lắng sao, lắc đầu với suy nghĩ của mình cô thấy thật lạ, lạ vì đây là khoảnh khắc hiếm hoi, năm năm làm việc với anh cô chưa thấy lần nào anh tỏ ra lo lắng như lần này khi nghe cuộc điện thọai. Anh luôn có 1 quy tắc bất di bất dịch là “ko làm việc riêng khi làm việc ” thế nhưng hôm nay anh nghe điện thoại trong khi họp, có vẻ đó là 1 người rất quan trọng của anh gọi, vì rất ít người biết số của anh ngay cả thư kí là cô đây cũng ko biết
Anh luôn luôn bí mật, chả ai biết anh đã có gia đình chưa hay còn độc thân, nên các cô gái lao vào anh như thiêu thân vì họ nghĩ với sự nghiệp vững chắc của mình anh đã rất giàu nay còn tài sản của ông bố, bà mẹ nữa thì anh có mà sống tiêu xài thôi ko làm cũng đủ ăn vì anh là con 1 mà. Anh luôn chiều họ nhưng luôn biết dừng đúng mức
(tự dưng có hứng nên đi tả người lần đầu tiên Phượng tả người nhiều đến vậy khi viết truyện đó, con người nhiều màu lắn nên Phượng ko dám nói nhiều vì tuổi đời của Phượng còn quá ít)
————
Nằm phịch xuống giường anh suy nghĩ miên man về cuộc nói chuyện sáng nay
-alo?
Ko có ai trả lời hơi tức vì sắp đến giờ họp, suy nghĩ 1 hồi anh chợt nhớ ra
-đang ở đâu vậy?
Im lặng 1 hồi, sau 1 lúc thì có tiếng trả lời

-Ý-anh nhắc lại như ngạc nhiên
-báo cho ox biết để khói lo, ở nhà buồn thấy mồ, nên bx đi tình nguyện bên này cho vui vì đang mùa hè mà
Tiếng người con gái lại vang lên
-ox đừng lo bx con nguyên xi đây nè, tất cả từ đầu đén chân
Biết là anh đang giận, cô bồi tiếp
-bx sẽ mua quà cho ox, mua món mứt ox thik nè..
Chưa nói xong, thì anh lên tiếng
-vui ko?
-vui
-bao giờ về
-hai tuần
-hai tuần-anh nhắc lại mà hoảng
-nhưng mà còn mấy bữa nữa thôi, bx biết tự lo cho mình mà, gửi mail cho ox rồi đó, tối nói chuyện
-lại cái vụ chat nữa hả
-sao, bộ ox ko thik nó hả, bx thấy hay mà
Cúp máy anh đi vô phòng họp
Nhớ lại anh hơi bực mình, Nhật Tiên luôn làm theo những gì cô nghĩ, cô nhox còn quá ngây thơ với thế giới hiểm ác này, thở dài anh nằm thiếp đi lúc nào ko hay
————-
Trở mình thức dậy, anh xuống gường đi tắm, chợt có điện thoại gọi, anh nhấc máy
-có chuyện gì ko?
-mày đã biết NT đi đâu chưa
-rồi
-ở đâu?
-con nhox đang ở bên Ý làm tính nguyện gì đó
-tận bên đó lận sao? Khi nào về ?
-khoảng hai ba ngày nữa, tao chưa biết chính xác
-khi nào biết phone cho tao đó
-rồi thưa ông hai
-em trai ngoan
Anh dục cái máy xuống nệm rồi bỏ vô nhà tắm, anh biết thằng bạn bác sĩ của mình quan tâm NT thái quá, nên đến giờ vẫn bị con nhox đó nũng nịu nên đâu cưới vợ được. Thầm thương thằng bạn
Tắm xong anh cảm thấy đỡ mệt hơn, ngồi vô máy tính làm việc, anh chợt nhớ đến cái vụ chát của Tiên nên anh thử
Anh nhìn vô cái list chỉ vỏn vẹn có 1 cái nick “bx_cua_ox” sáng, đang loay hoay ko biết làm thế nào thì Tiên đã lên tiếng trước
-ox, sao lâu thế bx chờ từ chiều luôn nè
Thế là con nhox này chờ mình, cũng lạ vì Tiên luôn là người thiếu kiên nhẫn mà
-bao nhiêu % đây bx?
-100 ox ạ
-bên đó có lạnh ko?
-lạnh cóng luôn
-cho chừa
Chờ hồi lâu ko thấy Tiên trả lời, nghĩ là cô giận nên Tiềm lên tiếng
-đang ở đâu vậy?
-nhà bạn
-trai hay gái
-trai
-ai?
-ox ko biết đâu ?
Tức mình anh ko nói gì luôn
-ox giận rồi phải ko?
-đâu nhỏ nhen đến vậy
-xạo ke-kèm theo 1 hình mặc cười
-thằng Trung vừa hỏi thăm bx đó
-ảnh hả, bx định gọi cho ảnh lâu rồi nhưng ko biết cái di động đâu mất tiêu
Tiềm nghĩ đúng mà, chắc lại ở đâu trong cái nhà kho trên gác rồi, cô là chúa hay quên mà hay nhiễu sự
-chắc nó trên gác xép
-uhm há thế mà bx quên
-sống bên đó thế nào?
-vui lắm, tối nào cũng thức khuya đi chơi cả, vui quá chừng luôn
Tiềm tối sầm mặt lại, ko có anh quản lý là cô tự tung tự tác như vậy đó
-hồi còn ở nhà, lúc nào ox cũng bắt bx phải đi ngủ trước 9h, chán
Hơi tức, anh làm vậy chỉ muốn tốt cho cô vậy mà cô lại nghĩ nó xấu xa
-khi nào ox và bx đi du lịch đi
-ox ko rảnh
-ox chỉ rảnh lo cho mấy con bồ thôi con vợ thì chả là gì?
Tức vì từ nãy giờ cứ bị cô làm tức anh nói
-đúng đó, bồ luôn quan trọng hơn vợ
-thôi kệ, chả có đứa nào dám ng đến ox của bx đâu
Hơi ngạc nhiên vì Tiên ko giận mà nói lại như vậy Tiềm hơi bất ngờ, NT luôn luôn phá vĩnh bất cứ cuộc hẹn đi chơi nào của anh, có lần cô đã giả làm má anh tới vũ trường để lôi thằng con trai về, anh đã cười suốt dọc đường khi nhìn cô đóng vai mẹ anh, nhìn cô như bà cụ non, chỉ vì chuyện đó mà cô giận anh 1 tuần.
-tại sao?
-vì ox chỉ thương mỗi bx nhất
-sao biết
-bí mật, thôi bx đi ngủ đây, chờ ox mà buồn ngủ muốn đau lòng
-sao lại đau lòng
-vì sợ ox đi chơi với ẻm nào quên bx
Nói xong câu đó là cô ko nói gì nữa, Tiềm biết bx của anh đã ngủ say lắm rồi vì bây giờ là 2h
—————–
-tụi bay thấy gì ko?
-thấy gì?
-hình như giám đốc có bồ
-sao mày biết
-ối dời, suốt ngày thấy giám đốc kè kè theo cái di động, lúc nào cũng nhắn tin cho ai đó
-tin sốt dẻo đây, ko biết ai lọt vào mắt xanh của giám đốc
Đó là câu chuyện ngắn của mấy nhân viên của Tiềm, quá đỗi quen thuộc nên ko nói gì anh đi thẳng vô phòng
Bài “god is girl” (ko biết ghi có đúng ko, bài Phượng thấy hay lắm), vang lên, Tiềm cầm chiếc di động bấm bấm
“ox, nhìn bx dễ thương ko?”-kèm theo 1pic chụp Tiên đang ở 1 nơi nào của oli (hỏng biết chữ oli ghi có đúng ko, Phượng thik ý lắm nên cũng muốn đến cái địa danh này 1 lần)
Tiềm cười nhìn cái dáng đuổi theo con chim của Tiên mà anh vui, cô bảo là do lịch trình thay đổi nên có thể 1 tuần sau cô mời về nên anh bảo cô sắm 1 chiếc di động để tiện liên lạc, nhưng ko ngờ nó lại mang tai họa cho anh, lúc nào cô cũng chụp hình và gửi tin nhắn chỉ để kể cô đang ở đâu, hay tâm trạng như thế nào
Có lần cô gửi 1 pic chụp khuôn mặt bí xị của cô, và nhắn 1 câu “ox, bx bị đau bụng”-vì tin nhắn này mà anh cười *** nẻ ngay trong phòng họp
Công việc chưa hết, cô còn bảo anh phải chép nó sang máy nhà để về nhà cô xem, thế là bữa nào anh cũng thưc chỉ để làm việc đó, 1 ngày mà cô chụp lận mấy trăm pic, mà pic nào cũng làm Tiềm ko nhịn nổi cười
* * *

Cô dâu nhỏ – Chap 1-2
Đánh giá em này

Bình luận bài viết