Chỉ Quan Tâm Đến Em Full

“Ta, không, muốn!” Hứa Thiên Ái đứng trước mặt Tư Hiên Dật, lớn tiếng nói, “Tại sao lại tạm thời không gặp mặt, là vì buổi chiều ta nắm tay người khác sao?”

Nhớ đến nàng nắm tay người khác, cười vui vẻ, tim của hắn lại buồn bực, “Tránh ra,” hắn lạnh lùng đẩy nàng ra, “Ta muốn yên tĩnh một chút!”

Hứa Thiên Ái mất thăng bằng ngã nhào xuống, “Ngươi là người xấu! Rõ ràng yêu ta, tại sao lại không muốn gặp mặt ta!” Nàng giống hệt đứa con nít, ngồi khóc trên đất

Tiếng khóc của nàng làm hắn dừng bước, xoay người khuôn mặt trái táo của nàng đầy nước mắt, tim của hắn lại bắt đầu dao động, “Đừng khóc.” Hắn ngồi xổm người xuống, lấy khăn tay ra lau nước mắt cho nàng, “Ta yêu ngươi, cho nên ta không chịu được khi nhìn thấy ngươi chạm nam nhân khác, hoặc họ chạm ngươi, cùng một chỗ với ta, ngươi sẽ rất mệt, nếu ngày nào đó ngươi làm ta thương tổn, ta thậm chí có thể giết ngươi. Vậy ngươi còn muốn ở cùng một chỗ với ta sao?” Hắn sợ hắn không khống chế nổi, tạo nên thương tổn không thể xoá nhoà cho nàng .

“Ta cực kỳ yêu ngươi!” Hứa Thiên Ái ngừng khóc, hai tay ôm lấy cổ Tư Hiên Dật, nằm úp sấp lên bờ vai hắn, lẳng lặng nói, “Trên thế giới này, người ta yêu nhất chính là ngươi, ngươi giống như ông trời của ta vậy, ở cạnh ta bảo vệ ta, dùng phương thức của ngươi, dần dần giao tình yêu cho ta. Cùng ngươi một chỗ ta rất vui vẻ, cho dù có khi ngươi cũng làm ta thương tổn, nhưng ta biết, nó cũng chứng minh ta yêu ngươi, khi ngươi thương tổn ta, ngươi lại càng đau lòng hơn. Cho nên, câu trả lời của ta là ta muốn cùng ngươi một chỗ.”

Tư Hiên Dật giật mình, mở to hai mắt nhìn, “Cho dù cũng có lúc như ngày hôm nay?”

“Đúng, cho dù giống ngày hôm nay, ta cũng muốn cùng ngươi một chỗ.” Nàng ngẩng đầu lên, kiên định nhìn thẳng hắn, “Nhưng ta hy vọng sau này ngươi tin tưởng tình cảm của ta, cho dù trong lúc ta vô ý lại nắm tay nam nhân khác, nở nụ cười với nam nhân khác. Tin ta, trừ ngươi ra, ta sẽ không yêu nam nhân khác, vĩnh viễn cũng không phản bội ngươi”

Hắn nhẹ phẩy tóc nàng, nhàn nhạt nở nụ cười, “Ta tin ngươi!” Hắn sẽ cố gắng tin tưởng nàng.

“Chúng ta thử tìm một điểm thăng bằng, có được hay không?” Hứa Thiên Ái bắt đầu đề nghị

“Điểm thăng bằng?”

“Đúng vậy a! Sau này, khi ngươi phát giận phải tận lực khống chế tính tình của ngươi, phải quen ta cười với người khác, đương nhiên, người khác cũng bao gồm nam nhân, vì đối với ta mà nói, đây là chuyện cực kì bình thường. Ta a, sẽ vì ngươi mà tận lực tránh tiếp xúc cùng nam nhân khác bất quá, không bao gồm cha ta. Như vậy, tình yêu của chúng ta mới trường trường cửu cửu” Hứa Thiên Ái giải thích với đề xuất của mình

Tư Hiên Dật trầm mặc. Hắn làm được sao?

“Như thế nào? Có được hay không vậy!”

Hắn muốn tiếp tục canh chừng nàng, “Ta sẽ thử làm.” Hắn cũng không muốn làm tổn thương nàng nữa

“Thật tốt quá!” Hứa Thiên Ái cao hứng kêu lên. Cúi đầu, tay đi vào túi, “Vậy bây giờ ngươi có thể nhận sợi dây chuyền này không?”

“Dây chuyền?” Tư Hiên Dật nhìn vòng trang sức mà Hứa Thiên Ái lấy ra, “Là cái mà buổi chiều ngươi liều mạng bảo vệ?”

Nàng lần mò dây chuyền, gật gật đầu.

“Tại sao muốn bảo vệ nó?” Hắn vỗ về mu bàn tay sưng đỏ của nàng hỏi. Nếu không phải Tử Nhai đột nhiên đi vào, không biết tay nàng sẽ biến thành thế nào.

“Bởi vì nó giống ngươi.”

“Giống ta?” Hắn mê hoặc nhìn về phía nàng, không ngờ đáp án của nàng lại là như vậy

“Đúng, làm người ta có cảm giác không thể đoán được, rất giống ngươi.”

Hắn làm nàng đoán không được?

“Ngươi có thể mang nó lên không?” Hứa Thiên Ái chờ mong nhìn Tư Hiên Dật, nàng thật sự rất hy vọng hắn có thể đeo sợi dây chuyền này, đây là lễ vật lần đầu tiên nàng mua cho hắn a

Tư Hiên Dật không nói gì nhìn Hứa Thiên Ái, thật lâu sau, hắn cúi đầu, vung những sợi tóc tán loạn trên vai lên, lộ ra cái cổ hoàn mỹ

Hứa Thiên Ái nở nụ cười, ôn nhu đeo vòng cổ cho hắn

Tư Hiên Dật đùa bỡn vòng cổ, “Chữ thập và cánh cho ma vương?”

“Rất xứng đôi với ngươi.” Nàng dò đầu qua, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn. Hắn là thiên sứ của nàng, chỉ là thiên sứ của một mình nàng …

Tay hắn chiếm hữu eo nàng, nhiệt liệt đáp lại nụ hôn của nàng.

Không phải là không có cảm tình, chỉ là đều đặt lên cùng một người, cho nên mới kịch liệt như thế,toàn bộ thế giới của hắn, chỉ có mình nàng mà thôi …

Hứa Thiên Ái năm thứ nhất ngành Hán ngữ cùng hội trưởng hội học sinh Tư Hiên Dật chính thức quen nhau hai tháng, toàn trường đều biết. Chỉ là do điều kiện của hội trưởng hội học sinh vĩ đại của chúng ta quá tốt, mà dung mạo của Hứa tiểu muội muội lại không sâu sắc, vì thế, các vị em gái trong vườn trường vẫn chưa từ bỏ ý định, nhận định mình còn có cơ hội. Chẳng qua Tư đại hội trưởng mỗi ngày thần long thấy đầu không thấy đuôi, mà nơi duy nhất có thể tìm hắn chỉ là đến văn phòng hội học sinh cũng là vùng cấm trong trường, trừ những người trong hội học sinh ra, những người khác đều không được vào, hại các vị em gái không còn cơ hội đưa thư tình. Không còn cách nào, đành phải nhờ Hứa tiểu muội muội làm…

“Hứa Thiên Ái, ngươi thật sự đồng ý giúp ta giao thư tình cho hội trưởng?” Một vị hoa hậu của ngành nào đó không dám tin hỏi. Nàng không phải bạn gái của Tư hội trưởng sao? Nhưng nghe nói thư tình của tất cả nữ sinh trong trường đều do nàng giao

“Thật, nhưng ngươi phải giao 100 đồng làm thủ tục phí.” Hứa Thiên Ái chỉ chỉ cái lọ dự trữ trên bàn. Lại thêm một người đưa tiền nữa

“Đương nhiên.” Hoa hậu lớp lấy 100 đồng ra bỏ vào lọ, giao thư tình cho Hứa Thiên Ái, “Thật sự có thể đưa đến tận tay hội trưởng?” Nàng vẫn không yên lòng hỏi han.

“Dĩ nhiên rồi!” Hứa Thiên Ái nhận lấy thư tình bỏ vào ngăn kéo, “Nếu ngươi không tin, vậy thì tự tay đưa cho hắn đi”

Nàng không có cơ hội mới đưa cho nàng giao! Hoa hậu lớp thầm nói trong lòng, “Lưu luyến không rời” đi ra phòng học.

“Lại lấy tiền được rồi!” Phương Linh cười bắt tay, nặng nề vỗ lên vai Hứa Thiên Ái, “Chuyện này nếu không cẩn thận coi chừng bị trời phạt.” Chưa từng thấy người nào kiếm tiền như vậy, giao thơ tình của tình địch cho bạn trai mình

“Ta đang làm việc thiện, giúp người khác hoàn thành tâm nguyện nha, ông trời làm sao có thể phạt ta!” Hứa Thiên Ái vừa lấy lại cái lọ, vừa biện giải cho mình

“Thiện? Vậy 100 đồng kia là cái gì?” Phương Linh nghiêng nghiêng mắt nhìn cái lọ trên tay Hứa Thiên Ái. Nàng thật đúng là biết lợi dụng thời cơ!

“Ha ha!” Hứa Thiên Ái gãi đầu, cười khan vài tiếng, “Dù sao thì cũng phải thu một ít phí chứ.”

“Cái gì ngươi nói cũng có lí.” Phương Linh lộ ra biểu tình “hết cách” với nàng, “Đúng rồi, hôm nay nhận được mấy phong thư tình”

“Đây, ở đây hết.” Hứa Thiên Ái lấy một chồng thư tình từ trong ngăn kéo ra cho Phương Linh xem

“Tư Hiên Dật biết chuyện này có phản ứng gì?” Đây là Phương Linh tò mò nhất.

“Không phản ứng.” Hứa Thiên Ái bỏ thư tình vào trong túi, thuận miệng tung một câu.

“Không phản ứng? Có ý gì?”
“Ý chính là ta chỉ nhận giao thư tình cho Dật, đâu có nói Dật nhất định xem, cho nên những thứ này cứ chất đống trong văn phòng hội trưởng hội học sinh, mấy ngày sau thì biến thành tro bụi.” Hứa Thiên Ái lấy túi đi đến cửa phòng học

A? Nàng đang gạt tiền! Cằm Phương Linh rơi xuống, nếu những em gái kia biết thư tình mình cất công viết ra bị biến thành tro bụi, không biết sẽ có cảm tưởng gì…

Nơi xa, một người rình coi buông kính viễn vọng xuống… Nàng sẽ không tha thứ cho nàng ta, nếu không phải tại Hứa Thiên Ái, Hiên Dật sẽ không vứt bỏ nàng, lại càng không làm vậy với gia tộc của nàng, kết cục của nàng hôm nay đều là do nàng ta gây ra, nàng không cho phép nàng ta hạnh phúc như vậy …

Bốp!

Cánh cửa phòng hội trưởng hội học sinh bị mở ra, một thân ảnh đi đến trước bàn Tư Hiên Dật và Lăng Tử Nhai đang ngồi thảo luận .

“A, Lăng học trưởng, ngươi cũng ở đây a!” Hứa Thiên Ái lên tiêng chào hỏi với Lăng Tử Nhai

“Đúng vậy, qua đây nói với Dật một chút chuyện.” Lăng Tử Nhai mỉm cười, chỉ vào thư báo cáo trong tay nói

“Nha.” Hứa Thiên Ái gật gật đầu, đi thẳng đến trước bàn làm việc của Tư Hiên Dật, lấy chồng thư tình từ trong túi ra, đặt lên bàn, ” Đây, thư hôm nay của ngươi đây, ta giao hết rồi đó”

Tư Hiên Dật chán ghét lườm thư tình trên tay một cái, hai tay ôm ngực, bất đắc dĩ nhìn nàng, “Sau này đừng lấy ra nữa.” Đống thư tình chồng chất ở chỗ này, làm hắn không thể không kêu Tử Nhai dùng máy cắt giấy xử lí hết

“Đừng, ta còn chưa kiếm đủ a!” Hai tay nàng chống nạnh, nói với hắn. Một phong thư tình một trăm đồng, chuyện tốt như vậy đi đâu mà tìm, khó khi có nhiều em gái tự nguyện bỏ tiền cho nàng, nàng không thể không thu.

Hắn trầm mặc, sau đó không nói gì, rút một tấm thẻ vàng từ trong túi ra đưa cho nàng .

“Đây là cái gì?” Hứa Thiên Ái nhận thẻ vàng, tò mò hỏi

“Thẻ vàng. Bên trong có hai trăm vạn, ngươi muốn mua cái gì thì mua .”

Hai trăm vạn? Lỗ tai của nàng vẫn chưa điếc chứ. Đã sớm biết hắn là kẻ có tiền, nhưng không cần khoa trương đến mức vừa đưa tay ra là có 200 vạn đi!!!

“Không cần!” Nàng rất có cốt khí, trả chiếc thẻ lại cho hắn, tuy nàng yêu tiền, nhưng dùng tiền tự mình kiếm được càng có thành tựu hơn

Xem ra nàng ngoan cố hơn hắn tưởng tượng. Tư Hiên Dật thở dài một hơi, đứng dậy, kéo Hứa Thiên Ái lại gần mình, “Ngươi thật sự muốn tiếp tục giúp nữ nhân khác đưa thơ tình cho ta?” Hắn cúi đầu, thâm tình khẩn thiết nhìn nàng, thanh âm trong veo lạnh lùng giờ trở nên ôn nhu vô cùng

Đáng giận! Hắn lại muốn sử dụng tài năng thiên phú của hắn để bắt nàng khuất phục. Tuy chuông báo động trong đầu Hứa Thiên Ái đã sớm vang lên, nhưng mắt nàng vẫn nhịn không được mà nhìn hắn

“Trả lời của ngươi a?” Thanh âm của hắn ôn nhu như chứa nước trong đó vậy

Hứa Thiên Ái kinh ngạc nhìn Tư Hiên Dật, không nhịn được mà tán thưởng trong lòng, đẹp mắt, thật sự cực kỳ đẹp mắt. Cho dù ngày nào cũng gặp mặt, nhưng nàng vẫn thường có cảm giác kinh ngạc khi nhìn thấy hắn. Biểu tình thâm tình này của hắn đủ để cho rất nhiều nữ nhân tâm động, chẳng trách ngày nào nàng cũng nhận nhiều thư tình như vậy

“Ta muốn tiếp tục đưa!” Nàng quay mặt đi lớn tiếng nói. Bây giờ nàng không có năng lực phản kháng với “sắc đẹp” của hắn, nhìn mặt hắn làm nàng không nói nên lời

A…, Tư Hiên Dật tương đối hứng thú nhíu mày, lần này Tiểu béo muội khó đối phó hơn hắn nghĩ

“Thật vẫn muốn đưa?” Tay hắn nhẹ nâng mặt nàng, để tầm mắt nàng chạm vào hắn

Hai tròng mắt mị hoặc lòng người cùng xúc cảm ôn nhu làm mặt nàng thoáng chốc đỏ lên …

“Hay là ngươi hy vọng ta xem những thư tình này?” Hai mắt tà mị tràn đầy hấp dẫn

Nàng không muốn! Nàng không muốn hắn dùng đôi mắt đẹp như vậy để xem thư tình của nữ sinh khác! Hứa Thiên Ái cong miệng lên, “Ta không cho phép ngươi xem thư tình!”

“Không cho phép?” Tư Hiên Dật tiện tay rút một phong thư tình ra, làm bộ như muốn xem

“Ngươi không giữ lời hứa!” Nàng đoạt lại thư tình từ tay hắn, lớn tiếng chỉ trích hắn, “Lúc trước rõ ràng ngươi đã đồng ý không xem.”

“Ta hối hận.” Lúc trước? Nàng còn không biết xấu hổ nói đến lúc trước! Tư Hiên Dật đảo cặp mắt trắng dã, nếu hắn biết ngày nào nàng cũng sẽ cầm một đống thư tình đến đây, đáng lẽ nên mở xem từ phong thư đầu tiên, dạy dỗ nàng một chút, để nàng khỏi ngày nào cũng mang đến làm phiền hắn.

“Ngươi là tiểu nhân.” Tức chết nàng, hắn cư nhiên xấu lắm!

“Ta là tiểu nhân!” Hắn nói lại, lại tiếp tục rút một phong thư tình từ trên bàn ra

“Phì!” Lăng Tử Nhai ở một bên nhịn không được bật cười.

Hai người đang tranh chấp đồng thời dừng lại, bốn ánh mắt tập trung lên mặt Lăng Tử Nhai

“Ngươi đang cười cái gì!” Hứa Thiên Ái không khách khí vạch trần sự thật. Hắn đang cười cái gì? Là đang cười nàng sao?

“Thực xin lỗi.” Lăng Tử Nhai ôm bụng cười áy náy. Nghiêng mắt nhìn ánh mắt cảnh cáo của Tư Hiên Dật, trong lòng hắn ngầm kêu khổ, không phải hắn cố ý muốn phá không khí bây giờ, nhưng thật sự đối thoại của bọn họ quá buồn cười .

Cười vui vậy sao? Hứa Thiên Ái nhìn Lăng Tử Nhai đang ôm bụng cười buồn bực nghĩ. Thôi, quay đầu lại, Hứa Thiên Ái oán hận đoạt lấy thư trong tay Tư Hiên Dật, “Được, về sau ta không đưa thư tình cho ngươi nữa” Thư tình và hắn, dĩ nhiên là hắn quan trọng hơn, nàng thật đáng thương, tiền cứ như vậy mà bay mất

“Tốt lắm.” Hắn cầm lấy thư tình trên bàn, quăng cho nàng, “Phiền ngươi xử lí hết.”

Xử lý? Đang bắt nàng ném hết sao? Hứa Thiên Ái nhìn một chồng thư tình trong tay, chậm rãi bỏ vào cái sọt. Các em gái ngàn vạn đừng trách nàng nha, nàng thật vô tội…

“Này, Tư Hiên Dật, lão ca ta có ở trong đây không?” Lăng Hảo Hảo giống như trận gió xoáy, cuốn vào văn phòng hội trưởng hội học sinh

“Có phải hắn không?” Tư Hiên Dật miễn cưỡng nhìn Lăng Hảo Hảo, chỉ vào Lăng Tử Nhai nói.

Good, lão ca của nàng quả nhiên đang ở đây! Lăng Hảo Hảo nhanh chóng vọt tới trước mặt Lăng Tử Nhai, nắm lấy cổ áo của hắn, “Thành tích cuối kì của ta có phải ngươi nói cho mẹ nghe không?” Nàng che giấu lâu như vậy, cuối cùng mẹ cũng biết, hại nàng bị chửi từ sáng đến giờ, cũng may mẹ cần đến công ty ở Hà Lan thị sát, nếu không, không biết nàng còn bị mắng đến khi nào .

“Các ngươi là huynh muội?!” Thư tình trên tay Hứa Thiên Ái rớt xuống đất. Lăng học tỷ và Lăng học trưởng là huynh muội?

“Tiểu Ái, ngươi cũng ở đây nhi?” Lăng Hảo Hảo quay đầu, kinh ngạc nhìn Hứa Thiên Ái.

“Ta tới tìm Dật.”

Ưm, cũng đúng, Tiểu Ái và Tư Hiên Dật là người yêu, nàng ở đây cũng bình thường.

“Ngươi và Lăng học trưởng thật là huynh muội sao?” Hứa Thiên Ái hỏi. Nàng thật không thấy bọn họ giống nhau chỗ nào .

“Có lẽ là vậy, ít ra là từ khi ta sinh đến nay, ta đã gọi hắn là ca hai mươi năm.” Lăng Hảo Hảo níu chặt áo Lăng Tử Nhai nói, “Huống hồ, ngươi không phát hiện chúng ta đều họ Lăng sao?”

Xin nhờ, cái đó và họ có quan hệ gì, họ Lăng trên thế giới có rất nhiều, Hứa Thiên Ái nói thầm trong lòng

“Được rồi, ngươi buông tay ra trước được không?” Lăng Tử Nhai cầm tay Lăng Hảo Hảo nói. Cổ áo bị nắm làm hắn cực kì không tự nhiên .

“Vậy ngươi trả lời ta, thành tích cuối kì có phải ngươi nói cho mẹ biết không?”

“Không phải!” Đáp án cực kì khẳng định từ miệng Lăng Tử Nhai thốt ra.

“Không phải ngươi, vậy là ai?” Người có bản lĩnh biết thành tích cuối kì của nàng không nhiều, lão ca là một trong số đó

Lăng Tử Nhai không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt vô tội nhìn Tư Hiên Dật

Được được, nàng biết nên tìm người nào tính sổ rồi! Lăng Hảo Hảo Lăng Tử Nhai buông ra, đi đến trước mặt Tư Hiên Dật, tay nặng nề vỗ lên bàn làm việc, “Là ngươi nói cho mẹ ta biết đúng không?”
Tư Hiên Dật trở về ghế dựa, hai tay ưu nhã vòng lên gối đầu vào, không chút để ý đáp: “Đúng thì thế nào?”

“Ngươi…” Nàng oán trách nhìn hắn, “Tại sao ngươi lại nói thành tích của ta cho mẹ ta biết?” Bình thường không thấy hắn nhiệt tình như vậy,sao bây giờ lại nhàn hạ đến nỗi nói cho mẹ biết thành tích của nàng?

“Không tại sao hết, chẳng qua là bá mẫu gọi điện đến tìm Tử Nhai, Tử Nhai không có, ta nhận điện thoại, ta thấy bá mẫu hình như không biết thành tích của ngươi, vì thế, ta cực kỳ “Hảo tâm” lấy hồ sơ ra nói cho bá mẫu biết.”

“Ngươi cố ý!” Lăng Hảo Hảo nghe xong “Giải thích” của Tư Hiên Dật, giận dễ sợ. Hảo tâm? Hảo tâm của hắn thật là đúng lúc!

“Không có, chỉ là nhàm chán thôi.” Tư Hiên Dật nhàn nhạt nói. Ngày hôm đó thật sự quá nhàm chán, cho nên mới có thời gian rãnh rỗi đi kể thành tích của nàng

“Tóm lại, ngươi chính là không thích ta!” Đây là kết luận của nàng

“Ngươi nghĩ vậy, ta cũng không còn cách nào.” Đây là câu trả lời của hắn

Vì thế, Lăng Hảo Hảo tức giận hung hăng đánh lên khuôn mặt tuấn tú của Tư Hiên Dật, lại bị tay Tư Hiên Dât ngăn lại giữa không trung, tùy ý hóa giải, đồng thời, tay hắn bổ về sau cổ nàng…

Hứa Thiên Ái nghẹn họng trân trối nhìn xem hai người trước mắt, không lầm chứ! Không hiểu sao nàng lại có cảm giác như đang xem phim kiếm hiệp, nàng nghe Phương Linh nói Dật biết nhiều loại võ, nhưng khi nhìn thấy hắn ra tay, nàng vẫn kinh ngạc không thôi

“Bọn họ đánh như vậy không sao chứ?” Nàng thì thầm nói. Nhìn bọn họ đánh kịch liệt như vậy, lỡ như thất thủ, cho dù là thương tổn ai cũng không tốt

“Đừng lo lắng.” Lăng Tử Nhai ở một bên xem kịch vui nói, “Bọn họ đánh từ nhỏ đến lớn, không hợp thì vung tay đánh nhau, chẳng qua…”

“Chẳng qua cái gì?”

“Hảo Hảo chưa từng thắng A Dật mà thôi”

Lời còn chưa dứt, tay trái Tư Hiên Dật đã hoá thành lưỡi dao, đặt lên cổ Lăng Hảo Hảo, “Ngươi thua.”

Nàng biết nàng thua, nhưng hắn cũng không cần nói ra chứ, ai nhìn mà không biết hắn thắng. Lăng Hảo Hảo tức giận quăng cho Tư Hiên Dật một cái ánh mắt, “Hảo, hảo, ta biết ta thua, làm phiền tôn giá bỏ tay xuống.” Đáng giận, một ngày nào đó nàng sẽ thắng hắn!

Tư Hiên Dật sửa sang lại y phục, giơ tay lên xem đồng hồ một chút, sáu giờ. Thuận tay vuốt tóc một cái, vỗ lên Hứa Thiên Ái vẫn còn đang thất thần, “Khuya lắm rồi, ta lái xe đưa ngươi về nhà.”

“A…!” Hứa Thiên Ái ngơ ngác gật gật đầu, xốc lấy ba lô trên bàn, đột nhiên kêu to, “Trời, ta quên cái lọ trong phòng học.” Nàng trở về lớp học lấy, bên trong đều là tiền mà nàng vất vả tìm được, “Ngươi đứng trước cửa chờ ta, ta xuống liền.” Nàng quay đầu, vội vàng nói với hắn

“Ngày mai đi lấy đi.” Tư Hiên Dật nhíu mày. Hắn cảm giác giống như có chuyện gì đó nghiêm trọng sắp xảy ra vậy .

“Không được rồi. Để ở trường không an toàn, ai, dù sao ngươi cũng chờ ta có một chút, ngươi đứng trước cổng chờ ta đi.” Nói xong, nàng nhanh chóng chạy đến phòng học

Tư Hiên Dật nhìn bóng lưng Hứa Thiên Ái đi xa, có vẻ đăm chiêu…

Hứa Thiên Ái chạy về, phòng học đã không còn bóng người, nhanh chóng đến trước bàn của mình, dùng tay mò mẫm vào trong bàn học … A? Cái lọ của nàng đâu a? Sao không thấy nữa, chẳng lẽ nàng nhớ nhầm? Nàng cúi đầu, nhìn chung quanh hộc bàn .

“Ngươi đang tìm cái này sao?” Thanh âm âm hiểm truyền đến, một bóng người đi tới, trong tay cầm một cái lọ

Á! LÀ cái lọ của nàng! Hứa Thiên Ái vui vẻ đi lên, cầm lấy cái lọ, “Cám ơn, cám ơn ngươi!” Nàng nói lời cảm ơn với người kia, “Là ngươi nhặt được cái lọ của ta?”

“Không, là ta lấy cái lọ của ngươi.” Người nọ đóng cửa phòng lại

Ách! Nàng mãnh liệt ngẩng đầu, “LÀ ngươi?!” Tống Kỳ Nghi?!

“Đúng là ta!” Tống Kỳ Nghi oán hận nhìn Hứa Thiên Ái, nếu không phải tại nàng ta, nàng sẽ không bị đuổi ra trường học, lại càng không từ một thiên kim được người người hâm mộ trở thành một con chuột bẩn thỉu chạy qua đường bị người đời xua đuổi, “Chắc ngươi kinh ngạc lắm, tại sao ta vẫn còn xuất hiện trong trường học “

“Ngươi bị đuổi học?” Hứa Thiên Ái giật mình nói, “Ngươi bị nghỉ học?!” Nàng vẫn còn thắc mắc, tại sao 2 tháng trước, Tống Kỳ Nghi cho nàng một cái tát xong liền không thấy nữa

“Có lẽ bây giờ ngươi vui vẻ lắm, đoạt Hiên Dật từ tay ta, còn làm cho ta trở nên như bây giờ.” Nàng duỗi tay, gắt gao nắm lây tay nàng, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ta không có, ta căn bản không biết chuyện ngươi bị đuổi học!” Lúc này, nàng mới nhìn rõ Tống Kỳ Nghi. Nàng sao lại biến thành như vậy? Mái tóc xinh đẹp vốn xoã dài bên vai, bây giờ lại trở nên bên cao bên thấp, quần áo khô cứng nhíu chặt, giống nhưu bị y phục đã được ngâm qua trong nược thay thế, khí chất ngạo mạn tự tin từng làm nàng hâm mộ bây giờ đã không thấy nữa, trong mắt nàng giờ chỉ còn hận ý … Sát ý?

Hứa Thiên Ái liều mạng muốn bỏ tay Tống Kỳ Nghi ra, bây giờ nàng ta có chút không bình thường, hận ý của nàng ta nhìn nàng làm nàng thấy sợ hãi

“Đừng lộn xộn,” Tống Kỳ Nghi âm trầm mở miệng nói, “Ta sẽ nhanh chóng làm ngươi không còn động được nữa.” Rút cây dao từ sau lưng ra

Nàng ta muốn giết nàng? Hứa Thiên Ái khiếp sợ con dao sắc bén trong tay Tống Kỳ Nghi, nàng nhìn thấy được, nàng ta thật muốn nàng chết

“Không cần!” Nàng vùng vẫy mạnh hơn.

“Ta không phải đã nói với ngươi sao, đừng vùng vẫy nữa, bởi vì ngươi sẽ không còn cử động được nữa” Tống Kỳ Nghi cầm chặt Hứa Thiên Ái, tay kia cầm dao đâm về phía tim nàng …

Không! Nàng không muốn chết! Hứa Thiên Ái nhéo một cái thật đau trên tay Tống Kỳ Nghi, khi Tống Kỳ Nghi thả lỏng tay ra, nàng mới dùng lưc đẩy nàng ta ra …

Hai người như là đồng thời ngã nhào trên đất.

Đau quá! Hứa Thiên Ái vỗ về cánh tay, tuy nàng tránh được đòn chí mạng kia, nhưng cây dao vẫn xẹt qua tay, bắt đầu chảy máu.

“Ngươi trốn không thoát đâu.” Tống Kỳ Nghi bò dâỵ, cầm lấy cây dao trên mặt đất, chậm rãi đến gần Hứa Thiên Ái

Làm sao bây giờ, nàng biết nàng phải mau chóng trốn đi, nhưng máu chảy nhiều làm đầu óc nàng hoa mắt choáng váng, ngay cả lực đứng lên cũng không có

“Dật!” Nàng kêu lên, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Nàng sắp chết, trong đầu chỉ hiện ra bóng dáng của hắn, nụ cười của hắn

“Hừ, cho dù ngươi có gọi thế nào, hắn cũng không đến cứu ngươi.” Nghe thấy cái tên Tư Hiên Dật, hận ý trong mắt Tống Kỳ Nghi càng sâu hơn, nàng ngồi xổm người xuống, giơ dao lên, hung hăng đâm xuống …

Ầm!

Cửa phòng học bị mở ra. Tư Hiên Dật vọt vào, tiện tay lấy cái thẻ vàng trong túi bắn về phía Tống Kỳ Nghi …

Cây dao rơi xuống đất, Tống Kỳ Nghi đau khổ nhìn Tư Hiên Dật. Hắn đến đây, nhưng lại không phải vì nàng.

Tư Hiên Dật ôm lấy Hứa Thiên Ái nằm trong vũng máu, dùng tay dò xét hơi thở của nàng. Nàng còn sống! Hăn không dám nghĩ, nếu hắn đến trễ nửa khắc, nàng sẽ như thế nào, có lẽ, hắn sẽ mất nàng mãi mãi

“Ngươi lại đả thương nàng!” Tư Hiên Dật nhìn cánh tay bị nhiễm đỏ do máu của Hứa Thiên Ái, lạnh lùng nói.

“Đúng, ta làm nàng bị thương! Nhưng cũng là vì ngươi!” Tống Kỳ Nghi lớn tiếng kêu. Nàng không cam lòng, vì sao Hiên Dật luôn chỉ chú ý đến nữ nhân kia?

Tư Hiên Dật giơ nhẹ chân phải lên, đá cây dao lên không trung, tiện tay bắt lấy. Cây dao dán lên cổ Tống Kỳ Nghi, “Vậy ngươi cũng không cần sống nữa.”

“Dật,” Hứa Thiên Ái cố gắng mở to mắt, khẽ gọi Tư Hiên Dật, nàng biết, lấy cá tính của Dật, nhất định sẽ giết Tống Kỳ Nghi, “Buông tha cho nàng đi, kỳ thật… Nàng, vô cùng… Đáng thương.” Nàng đứt quãng nói dứt lời, sau đó lâm vào hôn mê.

Đúng vậy, một nữ nhân, yêu một nam nhân vĩnh viễn không yêu mình, kỳ thật rất đáng thương …

Tư Hiên Dật nhìn người trong lòng, “Được, ta buông tha nàng.”

Dao rơi xuống đất, hắn ôm nàng ra khỏi phòng học, không quay đầu nhìn lại người ngồi như hoá đá trong phòng học …
Hứa Thiên Ái nhập viện rồi, vì thế, Trầm Anh và Hứa Tự Lập nhận được điện thoại của Tư Hiên Dật, lập tức đi vào bệnh viện

Hắn là Tư Hiên Dật? Khi Trầm Anh và Hứa Tự Lập vào, nhìn thấy Tư Hiên Dật, cằm suýt nữa rơi xuống. Hắn là người ngày nào cũng đưa Ái Ái về nhà, còn mướn đầu bếp năm sao đến nhà bọn họ nấu cơm?

Hai tháng trước, hai người đã sớm nghe nói chuyện Ái Ái quen với một người tên Tư Hiên Dật. Sinh viên nha, thỉnh thoảng yêu đương cũng bình thường, Trầm Anh và Hứa Tự Lập cũng coi như phóng khoáng, nếu mỗi ngày ba bữa cơm đều có người chuẩn bị, vậy bọn họ cũng không phản đối Ái Ái yêu đuơng

“Ái Ái, hắn thật là bạn trai của con?” Trầm Anh ngồi trước giường bệnh, nhìn Hứa Thiên Ái tay phải đang bị băng bó, tay trái đang cằm quả táo, hỏi

“Mẹ, sao mẹ không hỏi đến vết thương của con trước?” Hứa Thiên Ái vừa gặm táo vừa nói. Nàng cũng là con gái của nàng nha! Bị thương nặng như vậy, đến nỗi vào bệnh viện, thế mà điều thứ nhất nàng ta hỏi không phải là nàng, mà là Dật.

“Không phải con đang gặm táo sao? Vậy chứng minh con không có gì đáng ngại.” Khi nghe tin Ái Ái bị đâm bị thương phải vào bệnh viện, nàng cũng giật mình, lập tức lôi lão công đang ở trong phòng vẽ tranh đến bệnh viện. Nhưng thấy bảo bối nữ nhi vẫn còn gặm táo, nàng biết nàng ta không có chuyện gì

Chỉ Quan Tâm Đến Em Full
Đánh giá em này

Bình luận bài viết