Chỉ Quan Tâm Đến Em Full

“Đô!” Một tiếng còi vang lên, trận đấu kết thúc, 153 so với 42, năm hai toàn thắng. Hứa Thiên Ái ngơ ngác nhìn sân bóng, chưa từng nghĩ người bên cạnh nàng, hơn nữa là một người quen biết lại có thể vừa đẹp trai vừa giỏi đến vậy, giống như nhìn thấy thần tiên vậy. Thật sự là quá đẹp trai! Làm sao bây giờ? Bây giờ nàng lại có cảm giác sùng bái với kẻ thù của nàng!

Một bàn tay duỗi đến sau nàng, vỗ nhẹ bờ vai nàng, “Ngươi là Hứa Thiên Áii!”

“Ngươi ” Hứa Thiên Ái nhìn nam nhân bóng dáng cao ngất, khóe mắt mang theo một tia tà khí này, “A? A! Là ngươi, thì ra là ngươi, là tên hôm trước thấy chết không cứu!” Hứa Thiên Ái kêu lên. Sau ngày hôm đó, nàng mới biết được, thì ra trên thế giới này còn có tên cặn bã như vậy .

“Chuyện ngày đó, ngươi còn nhớ rõ?” Lăng Tử Nhai có chút chột dạ nói.

“Đương nhiên!” Làm sao có thể quên được

“Vậy — ta giải thích với ngươi một chút.” Lăng Tử Nhai bất đắc dĩ nói. Không còn cách nào, thà đắc tội tiểu nhân cũng không nên đắc tội nữ nhân. Huống chi, nữ nhân này là món đồ chơi mới của A Dât, càng không thể đắc tội

“Giải thích với ta, đừng nói là có âm mưu gì? Nhìn vẻ mặt ngươi đúng là nam nhân theo tiêu chuẩn hư hỏng, khẳng định không có ý tốt.” Người này thật sự không thể tin.

“Ta là nam nhân hư hỏng?” Tha cho hắn đi, hắn là nam nhân tốt mới đúng, vào được phòng bếp, ra được phòng khách, cũng vì gương mặt mà nữ nhân nào gặp qua cũng nói hắn tà khí, tà khí không phải lỗi của hắn! Là vấn đề gien.

Hứa Thiên Ái gật gật đầu nói: “Vì người ta thấy ngươi hư hỏng!”

“…” Quá… Đả thương người, chẳng lẽ phải giống Dật mới gọi là nam nhân tốt? Đúng rồi, thiếu chút nữa quên mất, “A Dật bảo ta mang ngươi đến khu nghỉ ngơi .”

“Ngươi là hắn phái tới?” Quả nhiên, hắn là “chó săn” của Tư Hiên Dật .

Lăng Tử Nhai gật đầu nói: “Đi thôi.” Nói xong, đi trước nàng

Không còn cách nào, ai bảo nàng không có dũng khí phản kháng Tư Hiên Dật a. Hứa Thiên Ái chậm rãi xoay người, chậm rãi nâng chân phải lên, chậm rãi… Khi Lăng Tử Nhai đi được mười bước, xoay người, phát hiện Hứa Thiên Ái vẫn còn giậm chân tại chỗ

“Nhanh lên đi thôi, theo ta được biết, A Dật không phải người kiên nhẫn, nếu để hắn tức giận, nhất định về sau không có quả ngon ăn.” Lăng Tử Nhai đi đến bên cạnh Hứa Thiên Ái, hảo tâm nói.

Đích xác, mỗi lần nàng và hắn chạm mặt, đều có thể dùng từ “thê thảm” để hình dung, nếu lần này làm hắn không kiên nhẫn nữa, vậy nàng …

Bên trong sân thể dục, nhiệt khí sôi trào, lại có 2 người không tư chủ được mà rùng mình một cái .

Chậm! Tư Hiên Dật cầm khăn xoa xoa mái tóc ẩm ướt. Tử Nhai đi đã 10 phút, sao còn chưa mang Tiểu béo muội đến? Xem ra gần đây Tử Nhai thật quá rảnh rỗi, về sao nên tìm việc gì đó để hắn lao động gân cốt

“Hi! A Dật, hôm nay đánh bóng rất tốt” Đội trưởng đội bóng rổ vỗ vỗ vai Tư Hiên Dật, “Xem ra trở về phải khổ luyện lại đội bóng rổ.” Thật khó có thể tưởng tượng, chỉ có 20 tuổi mà thôi, kỹ thuật lại có thể cao như vậy. Nếu hắn toàn lực ứng phó mà nói, lấy thực lực của hắn, tuyệt đối có thể vào đội NBA của Mĩ

“Chỉ là không có trở ngại thôi.” Tư Hiên Dật miễn cưỡng đáp. Hắn luôn không thích bị ra nhiều mồ hôi, vì vậy đối với vận động, trước nay hắn đều chỉ ra 3 phần lưc. Bỗng dưng, ánh mắt hắn bị một bóng dáng hấp dẫn lấy Tiểu béo muội cuối cùng cũng đến đây.

“A Dật, đây là người ngươi muốn.” Lăng Tử Nhai kéo Hứa Thiên Ái đến trước mặt Tư Hiên Dật

Thật chướng mắt! Tư Hiên Dật nhìn chằm chằm đôi tay Lăng Tử Nhai đang giữ chặt Hứa Thiên Ái, “Qua đây.” Hắn chậm rãi đã mở miệng.

“A…!” Hứa Thiên Ái nhẹ giọng lên tiếng, người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Nhìn đại gia hắn, có lẽ lúc này tâm tình không tốt, nàng vẫn lại là thành thật một chút đi. Bước đến bên cạnh Tư Hiên Dật, cúi đầu, Hứa Thiên Ái cảm giác như mình là tội phạm đang chờ quan toà xử tội vậy

“Ta gọi ngươi qua đây, không kêu ngươi cúi đầu.” Thanh âm trong veo lạnh lùng lười biếng truyền đến từ đỉnh đầu Hứa Thiên Ái

“A?!” ngẩng đầu, một khuôn mặt như thiên sứ ánh vào mi mắt Hứa Thiên Ái, thật xinh đẹp a! Không ngừng tự nhắc mình nguời trước mắt là kẻ thù, nhưng Hứa Thiên Ái vẫn không thể không tán thưởng “nam sắc” đủ làm người ta phạm tội của hắn, dù sao thì xinh đẹp người ta cũng thích nhìn, nàng đương nhiên cũng không ngoại lệ. Huống chi, trong đầu nàng vẫn còn in nguyên dáng vẻ chơi bóng ban nãy của hắn.

“Mặt ta làm ngươi cảm thấy hài lòng không?” Thanh âm trêu tức truyền ra từ miệng “thiên sứ”. Cây táo nhỏ nhìn mặt hắn mà ngẩn người, nếu là nữ nhân khác, nhất định sẽ làm hắn thấy chán ghét, nhưng cây táo nhỏ làm vậy, hắn lại thấy vui vẻ

Khẽ mở môi, thật là gợi cảm, làm cho người ta rất muốn vuốt ve, mà lại sợ khinh nhờn thần thánh này, “Đương nhiên hài lòng.” Lời nói không tự chủ bay ra từ trong miệng, làm mọi người chung quanh đều ngừng động tác lại. Mãi đến Tư Hiên Dật như không chịu nổi “hô hô” cười to, Hứa Thiên Ái mới hồi phục tinh thần lại.

Nhìn người xung quanh đều nhìn nàng, mặt nàng ửng đỏ, thật mất mặt, thật muốn tìm cái lỗ để chui xuống. Hơn nữa, người này càng cười càng hăng say, càng làm nàng hiểu rõ sự ngu xuẩn của mình

“Quả nhiên, ngươi không phụ kì vọng của ta với ngươi.” Tư Hiên Dật buồn cười nhìn Hứa Thiên Ái, đưa ngón trỏ ra gõ nhẹ cái mũi của nàng, quả là tiểu tử thú vị

Trời! Nóng quá! Hứa Thiên Ái cảm giác như mặt mình sắp bị nấu chín vậy. Mặt nóng quá, chóp mũi lại càng không được tự nhiên

“Nữ sinh kia là ai vậy? Sao lại tựa gần Dật như vậy!”

“Dật, đừng mà!”

“Này, cách Dật ra xa một chút!”

Sau khi trận bóng rổ kết thúc, những nữ sinh còn ở lại thấy thần tượng của mình thân mật cùng một cô bé khác, nhao nhao kêu lên.

“Dật là của mọi người!”
Thật đáng sợ, giống như bạo động vậy. Tiếng thét chói tai vang khắp sân vận động, làm mặt Hứa Thiên Ái càng lúc càng trầm xuống, tuy sắc đẹp đứng trước mặt, nhưng nàng không muốn trở thành kẻ thù của toàn bộ nữ sinh, huống chi, người trước mắt này có lẽ chỉ vui đùa với nàng. Xem ra, trốn đi vẫn hơn. Suy nghĩ như vậy, nàng xoay người đi, nhưng tay trái đã bị bắt lấy, lảo đảo một cái, sau đó rơi vào một bộ ngực dày rộng

“Wow! Đừng, Dật, Đừng mà!” Nữ sinh trên khán đài càng lúc càng la lớn

“Này, ngươi làm sao? Đừng hãm hại ta. Mau buông tay ra!” Hứa Thiên Ái thực sự hoảng sợ, tên sắc lang đầu óc có vấn đề này, sao lại ôm nàng trước mặt bao người thế này, còn lấy tay nàng mà chà xát mặt hắn? Thế này, cho dù nàng có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch

“Không phải muốn rời khỏi ta sao?” Tư Hiên Dật thâm tình nắm tay Hứa Thiên Ái, nhẹ nhàng ma sát mặt mình, “Ta biết lần này là ta không đúng, ta cam đoan với ngươi, sẽ không để ngươi bị thương tổn, cho nên xin ngươi đừng rời khỏi ta nữa.” Cúi đầu, hắn ấn lên lòng bàn tay Hứa Thiên Ái một nụ hôn

“Dật học trưởng …” Các nữ sinh trên khán đài nức nở kêu lên. Nếu mình đươc ôm vào lòng Dật học trưởng, không biết tốt bao nhiêu!!!

Không phải chứ, là Tư Hiên Dật không bình thường hay là thần kinh của mình bị loạn lên, sao mọi chuyện đột nhiên trở thành như vậy? Hứa Thiên Ái bắt đầu cảm giác mình giống như đóng hài kịch vậy, trước mắt bao người, “Này, ngươi đang nói gì vậy! Ta khi nào thì …”

“Đừng phủ định chuyện giữa chúng ta, đối với ngươi mà nói, có lẽ đó không phải là hồi ức gì, nhưng với ta mà nói, đó là hồi ức mà ta trân quý nhất.” Tư Hiên Dật ôm chặt Hứa Thiên Ái, thống khổ nói, nước mắt trong suốt chảy xuống khuôn mặt.

“Hu! Hu!” Nữ sinh trên khán đài rơi lệ không ngừng, mà những người đang ngồi bên cạnh hai người như kim bị đóng đinh tại chỗ .

Hứa Thiên Ái chằm chằm Tư Hiên Dật, thiệt hay giả? Hắn lại có thể rơi lệ? Trong lòng biết rất rõ đó là một cạm bẫy, nhưng nhìn hắn bịa chuyện như thế, nhưng khuôn mặt bất lực vô cùng, như thiên sứ rơi xuống trần gian mong người khác che chở bảo vệ cho hắn. Trời ạ! Bản năng làm mẹ của nàng bắt đầu trỗi dậy, “Ngươi…”

“Đừng nói nữa, nếu ngươi đồng ý tha thứ cho ta, đừng cự tuyệt nụ hôn của ta, được không?” Đầu chậm rãi đi xuống, hai khuôn mặt càng lúc càng gần vào nhau

“Ngươi… Có phải đang đùa ta hay không?”

“Đương nhiên .” Tư Hiên Dật nhẹ giọng nói bên tai Hứa Thiên Ái, lập tức hôn lên môi nàng…

Nụ hôn đầu tiên trân quý 19 năm, cứ như vậy bị đoạt đi…

Nam chính xinh đẹp cao quý hệt thiên sứ, nhẹ nhàng ôm lấy mặt nữ chính, ôn nhu nói bên tai nàng, sau đó cúi mặt xuống hôn nàng … Hình ảnh xinh đẹp biết bao nhiêu nếu như không có câu nói sau cùng của nam chính chắc chắn sẽ rất hoàn mỹ. Nằm trên giường, Hứa Thiên Ái lại lần nữa thương tiếc cho nụ hôn đầu tiên của mình, trong tưởng tượng của nàng, người đó hẳn phải là người nàng yêu nhất, phải là chuyện tốt đẹp nhất trong đời, bây giờ, lại bị trò đùa dai của tên sắc lang kia đoạt mất, còn trở thành đối tượng quan sát của toàn trường, a…! Nụ hôn đầu của nàng… Tình cảm của nàng… Ai đó mau trả lại cho nàng! Nàng… Có phải gần đây hơi bị bi thảm không.

Hứa Thiên Ái nằm trên giường, lăn qua lộn lại ngủ không được, chuyện ở sân vận động hôm nay kích thích nàng quá mạnh, cảm giác như đang nằm mơ, đang mơ một cơn ác mộng. Nàng không biết mình làm sao mà về được lớp học. Các học sinh, thậm chí là giáo sư, ánh mắt đều khác trước. Mà xã tin tức còn mở thêm một cái “party” cho nàng, chúc mừng bước đầu tiên thành công, hại nàng càng thấy mệt. Khai giảng mới hơn một tuần, nàng đã gây ra nhiều như vậy, cũng nhờ Tư Hiên Dật ban tặng, nàng trở thành nhân vật nổi tiếng cả trường dù chỉ mới học năm nhất. Sau này, không biết nên dùng thái độ gì để đi học .. Không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với Tư Hiên Dật… Con người quả nhiên không nên trầm mê trong sắc đẹp, “hồng nhan họa thủy”, danh ngôn này quả không sai tí nào, sau mấy ngàn năm tôi luyện, càng tinh túy phi phàm hơn, do chính nàng thể nghiệm điều này cho dù tên gây hoạ kia là nam nhân, nàng… vẫn phải chịu hại …

Một đêm này, thật là dài đăng đẳng, đối với Hứa Thiên Ái mà nói, là một đêm không ngủ…

Được người ta chú ý là chuyện tốt, nhưng bị coi như động vật, thật sự là khó chấp nhận được. Sáng sớm hôm nay, Hứa Thiên Ái vừa bước vào cổng trường, những ánh mắt kia quay chung quanh nàng, lời thì thầm không ngừng lại. Nhất là bây giờ, các sinh viên đều nhìn về phía nàng, khoa trương hơn, giáo sư không để ý thì thôi, cũng hệt như sinh viên, đi qua đi lại nhìn nàng mãi. Nghĩ nàng là cái gì? Người ngoài hành tinh sao?

“Khụ! Khụ!” Giáo sư tiếng Anh rốt cuộc không nhịn nổi nữa, cẩn thận hỏi: “Hứa đồng học, nghe nói ngươi và hội trưởng yêu nhau?!” Câu hỏi tuy kinh điển nhưng đều nói lên tiếng lòng của tất cả mọi người có trong lớp .

Nghe đi! Đây là vấn đề mà giáo sư cần hỏi sinh viên hay sao? Đây còn là giáo sư dạy ngoại ngữ nổi tiếng trong nước, từng phát biểu vài lần trên tạp chí. Hứa Thiên Ái cảm giác mình giống như người nguyên thuỷ đi lạc vào không gian thời gian vậy

“Cái kia… Giáo sư, này…” Điều này làm cho nàng không biết nên trả lời thế nào, đây căn bản không phải vấn đề để hỏi khi đi học!!!

“Ai là Hứa Thiên Ái?” Ngoài cửa truyền đến thanh âm ngăn lại câu trả lời của Hứa Thiên Ái, cũng lập tức đánh tan không khí khẩn trương trong phòng

“Là ta, xin hỏi ngươi là?” Wow! Mỹ nữ, cho dù cũng là nữ nhưng Hứa Thiên Ái không thể không tán thưởng nữ sinh trước mắt này, trắng làn da trắng nõn cùng đôi môi đỏ mọng thu hút ánh nhìn của người khác, đôi chân thon dài lả lướt, toàn thân toát lên vẻ tự tin và ngạo mạn, khác hẳn với những người khác . Thật sự là hâm mộ chết . Nếu nàng cũng có khuôn mặt cùng dáng người này thì được rồi.

“Ngươi…” Thanh âm của đối phương rõ ràng là không tin, “Làm sao có thể?” Không thể nào, người được lòng hội trưởng lại là người như vậy!

“Chính là ta, nếu ngươi không tin thì có thể hỏi mọi người, cả Lâm giáo sư cũng được.” Lớn như vậy, đây là lần đầu tiên có người không tin nàng tên Hứa Thiên Ái. Tên của nàng rất đáng tiền sao?

“Ngươi là Hứa Thiên Ái, tốt lắm, ta muốn cho ngươi cái này…”

Một bàn tay thình lình đánh vào khuôn mặt Hứa Thiên Ái, làm nàng kinh hãi, cũng làm những sinh viên và cả Lâm giáo sư kinh ngạc. Bốn phía thoáng chốc trở nên yên tĩnh, người người giống như không thể cử động vậy

Đau quá! Hứa Thiên Ái bụm má, thật không thể tin được, nàng lại bị tát trước mặt mọi người .

“Ta không biết ngươi dùng cách gì đến gần Hiên Dật, nhưng hy vọng sau này ngươi cách hắn xa một chút, Hiên Dật chắc chắn sẽ không thích loại nữ nhân như ngươi.” Mỹ nữ nói xong, tự nhiên xoay người, đi đến trước mặt Lâm giáo sư, cúi chào, áy náy nói : “giáo sư, ta là Tống Kỳ Nghi, thật xấu hổ, đánh học sinh của ngài ngay trước mặt ngài, xin ngài lượng thứ .”

“Được, ta biết rồi!” Lâm giáo sư đẩy kính mắt trên mũi sang một bên nói. Nữ sinh bây giờ thật lớn gan, hoàn toàn khác so với thời đại của bọn họ, hắn đừng nhúng tay đến thì hơn

“Vậy, ta đi trước.” Cử chỉ tao nhã, khẩu khí ôn hoà, hoàn toàn không giống như người vừa đánh nàng

Vì thế, sau khi Tống Kỳ Nghi rời khỏi, bạn cùng lớp vẫn bàn tán về nàng ta, tự tin, tao nhã cùng dáng người, Phương Linh càng nói, nước miếng càng tung bay, giáo sư lại chỉ trầm tư ở bục giảng. Bọn họ hoàn toàn đã quên, nàng Hứa Thiên Ái, người bị hại đáng thương. Vì sao không ai đến an ủi nàng! Mà, cũng là do Tư Hiên Dật ban tặng, một ngày nào đó, nàng nhất định đòi lại cả vốn lẫn lời

Hu… Nàng rất muốn khóc…
Ngày xã tin tức hãnh diện rốt cuộc cũng đến. Lăng Hảo Hảo vừa tới trường học đã đến thẳng xã chụp ảnh, húc đầu tìm xã chụp ảnh trưởng, “Này, nghe nói ngày hôm xã viên của các ngươi chụp được ảnh Tư Hiên Dật và Hứa Thiên Ái kiss, ảnh đâu?”

“Đúng là có ảnh chụp, nhưng là chuyện của chúng ta, hình như không liên quan đến xã tin tức các ngươi đi?” Xã trưởng xã chụp ảnh hai tay ôm ngực không khách khí nói

“Làm sao mà không liên quan đến xã tin tức chúng ta, vai nữ chính trong đó là người của chúng ta, bây giờ ngươi đang xâm phạm vào nhân quyền!” Lăng Hảo Hảo vỗ bàn giận dữ hét. Thật là lớn gan, dám không đưa cho nàng ảnh chụp

“Nhân quyền?” Không nghiêm trọng đến vậy đi, “Nhân quyền gì mặc kệ, ảnh chụp là của chúng ta, ta sẽ không cho các ngươi .” Xã trưởng xã chụp ảnh kết luận nói. Chủ nghĩa đại nam nhân biểu lộ rõ ràng

“Chết tiệt, có phải ngươi muốn chết hay không?” Lăng Hảo Hảo nghe vậy xông lên phía trước, một cước đạp ghế, một tay chống nạnh, ngón tay chụp lấy cái mũi của xã trưởng xã chụp ảnh, “Không cho? Có tin ta lật tung cái xã chụp ảnh này của các ngươi không? Ngươi nghĩ đồ dùng trong đây có đáng giá không a?! Đánh nát hết toàn bộ chắc chắn rât đã nghiền.” Không cho nàng ảnh chụp, bất quá thì không nể mặt thôi

“Ngươi…” Đáng thương cho xã trưởng xã chụp ảnh, vừa rồi còn là đại nam nhân uy phong lẫm liệt, trong nháy mắt đã biến thành con sâu nhỏ bị người ta khi dễ, lo lắng nói, “Ngươi chớ làm loạn nha!” Nghe nói người của xã tin tức không nên trêu chọc, xem ra những chuyện truyền miệng cũng có vài phần chân thật. Bây giờ chính là ví dụ tốt nhất

“Không muốn thì lấy ảnh ra a?” Miễn cưỡng đưa tay ra, Lăng Hảo Hảo tuyên bố nếu không có ảnh, vậy sẽ đập nát cái xã chụp ảnh này

“Nhưng ảnh chụp cho ngươi, ta làm sao mà ăn nói với xã viên a.” Ài, một bên là ảnh chụp ngàn năm khó gặp, một bên là một đống tiền, cái nào cũng không nỡ, hắn… Thật sự đau quá!

“Làm sao mà không nói được, ngươi là xã trưởng nha. Hơn nữa, nếu xảy a chuyện gì, ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi” Nói thì nói như thế, nhưng biểu tình của nàng giống hét như là “Đó là chuyện của ngươi, liên quan gì đến ta?”

Cá và gấu từ xưa không thể lấy chung, không còn cách nào, đành phải hy sinh ảnh chụp, dù sao những thiết bị đó hắn cũng phải vất vả rất nhiều mới mua được, “Vậy ít nhất cũng phải cho xã chụp ảnh chút ưu đãi chứ, ta không thể vô duyên vô cớ cho ngươi.”

“Đương nhiên, xã chụp ảnh các ngươi sẽ không thiệt thòi, yên tâm, ta sẽ ghi rõ là xã chụp ảnh cung cấp.” Lăng Hảo Hảo vỗ vỗ vai xã trưởng xã chụp ảnh, “Sớm như vậy thì tốt không?!”

Đau quá, xã trưởng xã chụp ảnh cố nén nước mắt, không biết xương vai có bị gãy hay không. Không thể trách hắn quá yếu đuối, chỉ có thể trách nữ nhân này quá cường hãn …

Văn phòng Hội trưởng hội học sinh.

“Hiên dật, ngươi có biết chuyện hôm qua ta đánh Hứa Thiên Ai một cái tát không?” Tống Kỳ Nghi dựa vào người Tư Hiên Dật, bàn tay nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trên ngực hăn

“Có nghe nói.” Tư Hiên Dật một tay cầm báo cáo của trường, một tay không kiên nhẫn đẩy cánh tay không yên phận của Tống Kỳ Nghi ra

“Ngươi không trách ta sao? Dù sao… Ta đánh nàng…” Tống Kỳ Nghi an phận kéo tay lại, chăm chú quan sát biểu tình của Tư Thiên Dật. Dung mạo xuất chúng như nàng, dáng người nóng bỏng, lại la hòn ngọc quý trên tay ông chủ của Tống thị, cho tới bây giờ không thiếu người theo đuổi, nam nhân đối với nàng mà nói, là dễ như trở bàn tay, nhưng từ khi gặp được Tư Hiên Dật rồi, lòng nàng không còn quản được nữa. Nàng yêu nam nhân có dung mạo thánh khiết như thiên sứ kia, càng yêu tính cách tự cao tự đại của hắn. Nàng tự tin mà ngạo mạn, nhưng ở trước mặt của hắn, nàng vĩnh viễn cũng không thể tự tin, ngạo mạn. Hắn làm nàng hiểu được tâm tình lo được lo mất, có lẽ, cho tới bây giờ, nàng cũng chưa từng được qua, chỉ có mất đi …

“Ngươi hy vọng ta nói như thế nào, nói là để ý, hay là không sao cả?” Tư Hiên Dật vỗ vỗ đôi má của Tống Kỳ Nghi, nữ nhân, nghĩ chỉ cần giở chút thủ đoạn là có thể làm nam nhân coi trọng mình nhất. Thật là làm người khác thấy buồn cười, “Ta không muốn để ý đến những chuyện nhàm chán này”

“Vậy… Ngươi không quan tâm sao?” Xem ra quả nhiên không sai, Hiên Dật làm sao mà thích nữ nhân vừa béo vừa xấu kia, “Vậy, Hiên Dật, tối nay ta muốn cùng ngươi. Ngươi… có thể làm chuyện kia với ta ” Quen biết với hắn đã hơn một năm, nàng đã nhiều lần ám chỉ muốn cùng hắn lên giường, nhưng lần nào cũng không thể thành công

Quả nhiên, “Không cần, ta nghĩ đêm nay ta không cần ngươi.”

“Thật vậy sao?” Mặc dù đã biết trước kết quả, nhưng khi nghe câu trả lời từ miệng hắn ra, nàng mới thật sự hết hy vọng, “Chẳng lẽ ta thật sự không được sao?” Cho dù có khúm núm bao nhiêu cũng không thể được hắn yêu, thậm chí là đồng tình.

“Thời gian không còn sớm, ngươi cần trở về.” Tư Hiên Dật giơ tay kéo Tống Kỳ Nghi ra, “Ta không thích nữ nhân nói nhiều .”

“Vậy … Ta đi đây.” Kiễng chân, Tống Kỳ Nghi ôn nhu hôn lên mặt Tư Hiên Dật, nàng thích hôn vào môi hắn hơn, nhưng nàng biết, môi hắn là vùng cấm, chưa từng có người được phép đụng qua môi hắn, nàng đương nhiên cũng thế. Mà ngoại lệ duy nhất chỉ có nữ nhân vừa béo vừa xấu kia. Xoay người, ra khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại, cũng che đi nước mắt trên mặt nàng

“Ài, lai có người không chịu hưởng mỹ nhân.” Lăng Tử Nhai đẩy cửa phòng ra, đi đến bên cạnh Tư Hiên Dật, khoa trương than thở nói, “Ta thật không hiểu nổi ngươi, có thể kiên quyết từ chối như vậy, nếu là ta đã sớm lên rồi”

“Chỉ là không có hứng thú thôi.” Tư Hiên Dật nói chuyện bày ra cái khăn lau đi vết hôn vừa nãy của Tống Kỳ Nghi

Nếu để cho Tống Kỳ Nghi thấy hành đông lúc này của A Dật, không biết sẽ có cảm tưởng gì

“Đừng nói là ngươi có… vấn đề chứ?” Thật sự là nghi ngờ vô cùng, nghe nói mấy năm nay hắn không hề lên giường với nữ nhân nào

Tư Hiên Dật lạnh lùng liếc Lăng Tử Nhai một cái, “Ngươi nói đi?”

“Ách, đương nhiên… Đương nhiên là không thành vấn đề. Đúng rồi, chẳng lẽ ngươi thật sự không thèm để ý món đồ chơi của ngươi bị Tống Kỳ Nghi tát một cái?” Theo hắn biết, nếu A Dật vẫn còn hứng thú, nhất định sẽ không để người khác động đến món đồ chơi của hắn

“Chẳng lẽ ngươi không biết, đôi khi xem những nữ nhân ngu xuẩn đấu đá nhau rất thú vị sao?” Tư Hiên Dật bất đắc dĩ buông buông tay, không sai, hắn thật muốn xem cuộc đấu đá này, muốn xem tiểu béo muội sẽ có phản ứng gì

Lăng Tử Nhai nhìn thấy nụ cười khó hiểu bên miệng Tư Hiên Dật, không khỏi rùng mình một cái, có đôi khi hắn thật sự cảm thấy A Dật cực kỳ đáng sợ, không cho phép ai có thể đoán được suy nghĩ trong lòng hắn. Đáng thương cho Hứa Thiên Ái và Tống Kỳ Nghi, xem ra sau này, cuộc sống của các nàng không còn tốt nữa. May mắn, hắn không phải kẻ thù của A Dật, càng may mắn hơn. … hắn không phải món đồ chơi của A Dật
Hứa Thiên Ái đánh giá những nữ nhân không có ý tốt đứng chung quanh nàng, bắt đầu có kích thích muốn ngẩng đầu nhìn mặt trời. Ba ngày, từ khi bị mỹ nữ Tống Kỳ Nghi kia đánh một cái tát sau, nàng liên tục chịu công kích, không phải trong ngăn kéo đầy rác cũng là sách giáo khoa bị quăng đến góc nào đó, nặng hơn thì nhận một đống chồng thư đe doạ. Có nữ nhân chỉnh nàng, nàng cũng không khó hiểu, dù sao tên hỗn đản đó cũng rất có năng lực, nhưng là, trong số người chỉnh nàng cũng có nam nhân, điều này thật sự làm cho nàng giật mình, tên kia nam nữ đều xơi hết? Mà tình hình bây giờ hình như hơi giống trong truyện tranh nàng bị vây quanh. Cảnh tượng như vậy mà nàng có thể gặp phải, thật sự là quá “May mắn”.

“Hứa Thiên Ái, chúng ta là tới cảnh cáo ngươi, đừng quấn Tư hội trưởng nữa, nói cách khác, cẩn thận mặt ngươi bị biến dạng bây giờ.” Nữ sinh cầm đầu hung tợn trừng mắt nhìn Hứa Thiên Ái, hai tay chống nạnh, ác thanh ác khí cảnh cáo.

Những nữ sinh khác cũng không ngừng phụ họạ : “Đúng vậy, thật là không biết xấu hổ”

Hiểu lầm, hiểu lầm quá lớn! Khi nào thì nàng quấn tên hỗn đản đó chứ

“Các ngươi cứ yên tâm, ta sẽ cách hắn xa một chút.” Nói xong, Hứa Thiên Ái lôi kéo Phương Linh đang ngẩn người bên cạnh đi

Đơn giản như vậy đã đầu hàng? Nữ sinh cầm đầu nhất thời ngây ngẩn cả người, đây … Thật sự khác quá xa trong tưởng tượng của nàng, nàng còn nghĩ nàng ta sẽ dùng nhiều lời kịch để nói với nàng a

“Lão Đại! Lão Đại!” Nữ sinh bên cạnh kêu to, “Ngươi muốn thả các nàng đi sao?”

“Đi?” Nữ sinh kêu Lão Đại định thần lại, đến trước mặt Hứa Thiên Ái, “Có phải ngươi đang đùa với ta không? Ngươi nghĩ rằng ta sẽ mắc mưu sao?” Nghĩ nàng ngu ngốc sao, chỉ như vậy đã muốn nàng bỏ qua. Tuy thành tích của nàng hơi kém một chút, một học kì đã có 3, 4 thi lại

“Ta cần gì phải đùa giỡn với các ngươi a?” Nàng đâu phải chán sống, “Ta đang nói rất đứng đắn…, thật sự, các ngươi tin ta, ta sẽ cách hắn xa một chút, bất quá, cũng xin các ngươi cách xa ta một chút.” Tốt nhất là để hắn vĩnh viễn không gặp lại nàng nữa, từ khi gặp phải hắn, nàng không còn gặp chuyện gì tốt nữa

“Quả nhiên, ngươi đang đùa với ta ” nữ sinh lão Đại tay trái bắt lấy vạt áo Hứa Thiên Ái, tay phải dùng quả đấm đấm lên má trái mà Tư Thiên Dật đã kiss lên của Hứa Thiên Ái …

Xin nhờ, nàng đùa nàng ta chỗ nào? Nàng đã có thành ý như vậy.”Ta thật sự không đùa ngươi, chỉ cần các ngươi kêu Tư Thiên Dật đừng lại gần ta, ta sẽ cách hắn xa một chút .”

“Ngươi lại đùa giỡn với ta!” Quả đấm càng ngày càng sát…

“Dừng tay!” Phương Linh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, phát huy phong phạm bạn bè, hai tay bắt lấy tay trái của Lão đại kia, “Nơi này là trường học, ngươi không thể đánh người khác. Huống chi, Tiểu Ái thật sự không có quấn Tư học trưởng!”

“Ai nói, Tống học tỷ rõ ràng nói với chúng ta là Hứa Thiên Ái quấn Tư học trưởng, quấy nhiễu Tư học trưởng .” Một nữ sinh chen miệng nói.

“Đúng vậy”

Tống học tỷ? “Là Tống Kỳ Nghi?”

“Không sai!” Nữ sinh lão thái lạnh lùng liếc xéo nàng, “Tóm lại, hôm nay các ngươi phải bị dạy dỗ một chút. Này, các ngươi mau kéo nữ nhân này ra cho ta .”

Chỉ Quan Tâm Đến Em Full
Đánh giá em này

Bình luận bài viết