Chỉ Quan Tâm Đến Em Full

“Cái gì mà không có, tay con bị khâu mười bảy mũi a!” Nàng gặm táo thì có nghĩa nàng không bị gì? Đây là đạo lý gì vậy? Hứa Thiên Ái nặng nề gặm miếng cuối cùng, sau đó quăng vào sọt rác

Mục tiêu vào trong!

Quay đầu, Hứa Thiên Ái nói với Tư Hiên Dật: “Dật, ta còn muốn ăn táo.”

Tư Hiên Dật cầm lấy táo và dao gọt trái cây, tiếp tục gọt táo. Thiên Ái có tinh thần, đây là điều hắn vui nhất. Khi hắn thấy nàng nằm trên mặt đất, máu không ngừng chảy ra, hắn cảm giác mình giống như nổi điên vậy. Nàng không thể rời khỏi hắn, không ai được cướp nàng đi, tử thần cũng không thể.

“Ái Ái, con thật sự đang quen hắn?” Không chỉ Trầm Anh, ngay cả Hứa Tự Lập cũng tò mò hỏi. Không phải là bọn họ coi thường uy phong của Ái Ái nhà mình, thật sự là thiên sứ trước mắt ách, nam nhân quá đẹp. Cho dù là chau mày cũng không làm mất đi “sắc đẹp” của hắn, thậm chí còn có thêm một khí chất u buồn

“Đúng rồi, đúng rồi!” Hứa Thiên Ái chỉ vào Tư Hiên Dật đang gọt táo nói, “Không phải ta đã sớm nói với các ngươi, ta và Dật đang quen nhau sao!”

Nhưng, ai có thể nghĩ đến Ái Ái nhà họ lại có thể câu được một nam nhân như vậy —

“Hắn và con là bạn học sao?” Hứa Tự Lập hỏi.

“Không, hắn lớn hơn một tuổi, học năm hai đại học, là hội trưởng hội học sinh trong trường con.”

Hội trưởng hội học sinh, rất tốt! Hứa Tự Lập khen ngợi nhìn Tư Hiên Dật.

“Nhưng hắn đã lấy được hai bằng tiến sĩ, một bằng thạc sĩ.” Hứa Thiên Ái nhận lấy trái táo từ tay Tư Hiên Dật, nhàn nhạt nói

Cái gì? Mới hai mươi tuổi đã lấy được bằng tiến sĩ, một bằng thạc sĩ! Hai mắt Trầm Anh và Hứa Tự Lập thoáng chốc trừng to gấp đôi

“Còn nữa, ông ngoại của hắn là Lý Ngạo Lệ thường xuất hiện trên ti vi.” Hứa Thiên Ái gặm táo tiếp tục giới thiệu.

Lão đại thương giới Lý Ngạo Lệ? Trầm Anh và Hứa Tự Lập kinh ngạc đến mức không khép miệng lại được nữa

“Sau cùng, tập đoàn Tư thị 1 trong mười tập đoàn lớn nhất thế giới là của nhà hắn.”

Là đang nằm mơ hay là đang quay tiết mục đài truyền hình vậy? Nữ nhi của bọn họ rốt cuộc câu được con người gì? Trầm Anh và Hứa Tự Lập cảm giác như mình không đứng nổi nữa

“Ái Ái, nói cho mẹ nghe, con dùng cách gì để câu hắn?” Trầm Anh ghé vào tai Hứa Thiên Ái, nhẹ giọng hỏi

“Câu cái gì? Nói khó nghe quá đi, là hắn câu com!” Hứa Thiên Ái lớn tiếng thanh minh. Đây là sự thật, là hắn từ đầu đã trêu chọc nàng, bắt nàng phải đến hội học sinh làm tiểu muội sai vặt. Tuy nàng chưa làm gì cả, mỗi lần đến hội học sinh đều bị gạt sang một bên, chỉ biết làm bài tập hoặc xem sách gì đó

Là thiên sứ câu Ái Ái nhà bọn họ? Không thể có khả năng

Nhìn cha mẹ dùng ánh mắt không tin nhìn mình, Hứa Thiên Ái căm giận cắn quả táo trong tay, đây… Cũng quá xem thường nàng đi!

Ở bệnh viện gần 20 ngày, tay phải của Hứa Thiên Ái đã có hoạt động đơn giản. Từ khi nàng nằm viện tới nay, trừ Tư Hiên Dật và cha mẹ ngày nào cũng đến thăm nàng ra, Phương Linh, Lăng Tử Nhai và Lăng Hảo Hảo thỉnh thoảng mới la cà vào, đi bộ vài vòng trong phòng bệnh của nàng. Khoa trương nhất là ông ngoại và cha mẹ Dật cũng đến thăm nàng, mà sau khi nàng nhìn thấy cha mẹ hắn xong, suýt nữa xỉu ngay tại chỗ. Cha nàng thậm chí còn nắm tay ông ngoại Dật nhiều lần, nói thẳng là sau khi trở về, cho dù là đi toilet cũng không rửa tay. Hại nàng suýt nữa miệng sùi bọt mép

“Dật!” Nàng khẽ gọi hắn, khó khi trong phòng bệnh chỉ có 2 người bọn họ

“Có việc gì?” Tư Hiên Dật ngồi bên cạnh đọc sách ngẩng đầu nhìn Hứa Thiên Ái đang ngồi trên giường hỏi.

“Ta muốn hỏi ngươi một chuyện .”

“Chuyện gì?” Hắn khép sách lại

“Tống Kỳ Nghi bây giờ như thế nào?” Nàng nhỏ giọng mở miệng hỏi.

Hắn chần chờ một chút, mở miệng nói: “Bị chẩn đoán là có bệnh tâm thần phân liệt, đang trị liệu trong trại an thần.” Nếu ngày đó không phải nàng ngăn cản, có lẽ hắn sẽ thật sự giết chết Tống Kỳ Nghi

“Ngươi nói, nàng điên rồi?” Hứa Thiên Ái giật mình nói. Tuy Tống Kỳ Nghi từng muốn lấy mạng của nàng, nhưng nàng không hy vọng nàng ta rơi vào kết quả như vậy

“Có lẽ là vậy.” Tư Hiên Dật nhàn nhạt nói. Hắn nhẹ vỗ về tay phải của Hứa Thiên Ái. Điên với nàng ta có lẽ cũng là một chuyện tốt, nếu không, hắn cũng sẽ kiện nàng vào ngục cả đời

“Muốn ăn táo không?” Hắn thử nói sang chuyện khác, cầm một trái táo lên hỏi.

“Đương nhiên muốn!” Táo là nàng thích nhất, có thể ăn dĩ nhiên nàng sẽ ăn.

“Đúng rồi,” nàng còn có một nghi vấn, “Tống Kỳ Nghi sao lại trở nên nghèo túng như thế?” Đây là nơi nàng không hiểu nhất, chỉ qua hai tháng, có thể thay đổi nhiều vậy sao

“Không có gì, chẳng qua là ta thấy nàng quá đáng ghét, cho nên mới đuổi học nàng, tiện thể kêu Lăng Tử Nhai đả kích xí nghiệp của gia tộc nàng, làm nó trong vòng một tháng tuyên bố phá sản mà thôi.” Tư Hiên Dật gọt táo, không chút để ý nói. Bất quá, Tống Kỳ Nghi đâm tiểu béo muội bị thương chính là điều mà hắn không ngờ

Cái gì! Thì ra Tống Kỳ Nghi thảm như vậy là do hắn tạo ra. Hứa Thiên Ái trừng mắt nhìn Tư Hiên Dật đang gọt táo, không biết nên nói gì cho phải. Chẳng những bị nam nhân mình yêu nhất đá, còn bị hắn ép đuổi học, người không còn đồng nào, nghĩ đến Tống Kỳ Nghi trong tình cảnh đó, nếu nàng là Tống Kỳ Nghi mà nói, tám phần cũng sẽ điên.

Tư Hiên Dật gọt táo xong, đưa cho Hứa Thiên Ái.

Nàng nhận lấy trái táo, nhưng vẫn chưa há mồm ăn, ánh mắt vẫn ngây ngô nhìn hắn.

“Sao vậy, có chỗ nào không thoải mái sao?” Hắn quan tâm hỏi han, vết thương của nàng lại đau đớn sao?

“Không có gì.” Nàng thu hồi tầm mắt, nâng trái táo trên tay, cắn một hơi. Tuy trong lòng vẫn còn đồng tình Tống Kỳ Nghi, nhưng với Dật mà nói, có lẽ sẽ không bao giờ biết, bởi vì tình cảm của hắn chỉ đặt lên một người …

May mắn, hắn yêu nàng, càng may mắn hơn, nàng cũng yêu hắn…

Kết thúc nửa tháng nằm viện, Hứa Thiên Ái rốt cuộc cũng được bước vào trường một lần nữa .

Wow, quả nhiên vẫn là bên ngoài tốt hơn, ngay cả không khí cũng khác với bệnh viện. Hứa Thiên Ái nhắm mắt lại, miễn cưỡng nằm trên bãi cỏ, hưởng thụ ánh nắng mùa đông

“A? Tiểu Ái, ngươi ở đây.” Phương Linh đi tới, thấy Hứa Thiên Ái hưởng thụ, cũng nằm lên bãi cỏ, hưởng thụ ánh nắng đầu đông

“Chúc mừng ngươi, rốt cục cũng đính hôn với Tư Hiên Dật.” vẻ mặt Phương Linh say mê nói. Sáng sớm hôm nay, khi nàng nhận được thiệp mời từ tay Lăng Hảo Hảo, quả thực không dám tin vào hai mắt của mình. Không ngờ Tiểu Ái nhanh nhẹn như vậy, quen nhau chưa được bốn tháng đã đính hôn?!

Đính hôn? Hứa Thiên Ái đột nhiên mở to mắt, xoay người ngồi dậy, “Ta và Tư Hiên Dật đính hôn?” Nàng giật mình hỏi. Sao nàng không biết nàng sắp đính hôn a!!!

“Đúng vậy,” Phương Linh kỳ quái nhìn Hứa Thiên Ái, “Sáng nay Lăng học tỷ đưa ta một tấm thiệp mời, ở trên viết ta phải tham gia nghi thức ngươi và Tư Hiên Dật đính hôn, có lẽ là ngay tháng giêng.”

“Lăng học tỷ đưa cho ngươi thiệp mời?”

“Đúng vậy, có gì không đúng sao?”

Đương nhiên không đúng, đương sự như nàng còn chưa biết mình đã đính hôn, người ngoài đã nhận được thiệp mời của nàng. Không, không phải chứ? Nàng nhất định phải đi tìm Lăng Hảo Hảo hỏi cho rõ. Hứa Thiên Ái nhanh chóng đứng dậy, phủi phủi cỏ vụn trên người, đi thẳng đến xã tin tức tìm Lăng Hảo Hảo, bỏ lại Phương Linh một mình, không hiểu ra sao

Chạy đến xã tin tức, bắt được Lăng Hảo Hảo đang định rời khỏi, Hứa Thiên Ái liền hỏi: “Tại sao ngươi lại đưa thiệp mời cho Phương Linh?”

“Không có a…” Lăng Hảo Hảo tiếp lời nói.

Còn dám nói xạo!

“Ta không chỉ đưa cho một mình Phương Linh, cả trường ta đều phát hết rồi.” Hại nàng mất cả buổi sáng, thêm hai tiết học, người tốt đúng là khó làm.

“Cái gì, ngươi đã phát cả trường?”

“Đúng vậy, ngay cả bác trai bảo vệ hay bác gái quét dọn nhà cầu ta cũng không tha.” Lăng Hảo Hảo đắc chí nói. Nghĩ đến đúng là bội phục mình, trong thời gian ngắn đã phát nhiều như vậy

Hứa Thiên Ái trừng mắt nhìn Lăng Hảo Hảo, tức giận đến không nói ra lời
“Ngươi không cần cảm ơn ta, đây là việc ta phải làm.” Dù sao Tư Hiên Dật cũng đã đồng ý với nàng, ít nhất một năm nay sẽ không bỏ xã tin tức, nàng lao động một chút cũng là cần thiết. Lăng Hảo Hảo nhìn biểu tình của Hứa Thiên Ái, còn nghĩ nàng ta đang muốn cảm ơn nàng

Cảm ơn nàng? Đi chết đi, “Sao ngươi lại phát những thiệp mời hư ảo kia?” Nàng hét lớn.

“Hư ảo? Có ý gì?”

“Ý chính là, ta và Dật căn bản chưa đính hôn, sao ngươi lại phát mấy cái thiệp mời này?”

“Không có đính hôn? Làm sao có thể? Những thứ này là sáng nay Tư Hiên Dật đưa cho ta.” Nếu không thì nàng đã không nhàn rỗi như vậy, không có việc gì tự nhiên đi phát thiệp mời

“Ngươi nói là Dật đưa ngươi thiệp mời?” Hứa Thiên Ái kinh ngạc hỏi.

“Vô nghĩa! Ta cũng không rảnh rỗi đến mức ngược đãi thời gian của mình.” Lăng Hảo Hảo tức giận nói.

Nàng … Trách sai người rồi …

Hứa Thiên Ái vội vàng cúi người, áy náy nói với Lăng Hảo Hảo: “Thực xin lỗi, Lăng học tỷ, hiểu lầm ngươi!”

“Được rồi!” Lăng Hảo Hảo rộng rãi khoát tay áo. Nàng là người lớn, không chấp nhặt kẻ nhỏ, “Bất quá, các ngươi đính hôn, sao ngươi lại không biết?”

Này nàng cũng không biết nên giải thích thế nào, “Ta nghĩ có lẽ nên đi hỏi Dật một chút.” Cũng chỉ có thể làm vậy, đến văn phòng hội học sinh tìm Dật đi

Hứa Thiên Ái đi thẳng đến văn phòng hội học sinh. Đẩy cửa ra, đã thấy Tư Hiên Dật đang lên mạng

“Dật!” Nàng kêu lên, “Tại sao ta không biết chúng ta sắp đính hôn?”

“Không phải bây giờ ngươi biết rồi sao.” Hắn thấy nàng đến, xuống mạng, đóng máy vi tính lại.

Hứa Thiên Ái giận đến sắp ngất!

“Ngươi muốn đính hôn, tại sao không nói cho ta biết, để ta biết từ người khác chứ?” Hứa Thiên Ái tức giận la hét, thuận tay mở lon coke trên bàn, uống một hơi, “Huống chi, ta khi nào thì đáp ứng muốn đính hôn với ngươi?”

Hắn cũng chưa từng cầu hôn với nàng, nàng còn chưa đồng ý, sao tự nhiên lại xuất hiện một cái tiệc đính hôn chứ

“Cha mẹ ngươi đồng ý.” Hắn vẫn như cũ, phun ra một câu chết người không đền mạng .

“Ba mẹ ta? Bọn họ đồng ý khi nào?”

Tư Hiên Dật vô tội nhún vai, “Ngươi về hỏi cha mẹ ngươi đi.” Nói đến rất dài dòng, chủ yếu là ngày đó, ông ngoại và ba mẹ hắn tự mình đa tình chạy đến nhà Hứa Thiên Ái, cầu hôn với cha mẹ nàng, dù sao hắn cũng đứng đứng đắn đắn quen với nàng, bọn họ mới muốn thả pháo nhanh hơn. Chỉ là suy xét hai bên còn đang học đại học, cho nên mới tổ chức lễ đính hôn trước, đợi tốt nghiệp đại học xong thì bọn họ sẽ kết hôn .

Dù sao, sớm hay muộn hắn cũng kết hôn với Hứa Thiên Ái, cho nên hành động của ông ngoại và cha mẹ hắn cũng không phản đối, đính hôn trước cũng được, coi như chứng minh nàng là của hắn

“Được, dù ba mẹ ta đồng ý, nhưng ta cũng không đồng ý!” Hứa Thiên Ái nặng nề đặt lon coke xuống bàn, đi đến trước mặt Tư Hiên Dật, níu lấy quần áo hắn nói. Bất đắc dĩ, hai người chênh lệc quá nhiều, làm hành động của nàng có chút buồn cười

Vì thế, hắn thuận tiện cúi mặt xuống gần sát nàng, “Ngươi không muốn đính hôn cùng ta?” Hắn hỏi chân thật vô cùng

Này cũng không phải. Nhìn khuôn mặt Tư Hiên Dật đột nhiên gần sát, biểu tình vô cùng chân thật, Hứa Thiên Ái nhất thời không biết nên trả lời như thế nào. Đính hôn với Dật, kỳ thật nàng cũng không phản đối, còn rất vui là đằng khác. Chỉ là nàng biết tin tức này từ người khác, làm nàng có cảm giác như bị lừa vậy

“Cũng không phải, chỉ là ” nàng lúng ta lúng túng nói. Hắn đối với nàng tốt như vậy, nàng làm sao mà không muốn đính hôn cùng hắn. Chẳng qua là nàng hơi giận vì cả trường đều biết hết, nàng lại là người cuối cùng biết được .

“Như vậy là được rồi.” Hắn lôi nàng ra ngoài cửa, “Đói bụng không, ngươi có muốn ăn không?”

Chân nàng vẫn đứng yên tại chỗ, rốt cuộc nàng cũng biết có gì đó không thích hợp, “Ngươi quên cầu hôn với ta.” Hứa Thiên Ái ai oán nhìn Tư Hiên Dật. Từ nhỏ, nàng luôn mong mình sẽ trở thành nữ nhân vật chính trong phim, được nam chính quỳ xuống, dùng hoa hồng cầu hôn

“Cầu hôn?” Đừng nói là nàng muốn kiểu cầu hôn tiêu chuẩn đi. Tư Hiên Dật thầm cầu nguyện trong lòng .

“Chính là việc ngươi quỳ xuống, dùng hoa hồng cầu hôn với ta a”

Bin go! Hắn đoán thật là chuẩn, da mặt Tư Hiên Dật co quắp lại

“Chúng ta chỉ là đính hôn.” Hắn cãi chày cãi cối nói. Muốn hắn làm chuyện đó, không bằng giết hắn thì hơn

“Ai nói, đính hôn cũng có thể!” Nàng phản bác

“Không có hoa hồng để dùng.” Hắn tiếp tục tìm lý do.

“Ngươi đi mua thì có.” Nàng dùng ánh mắt đáng thương nhìn hắn, “Ta biết, ngươi không muốn quỳ xuống cầu hôn với ta, cho nên mới tìm nhiều lí do như vậy”

Nàng nói đúng, hắn thật sự không muốn làm hành động bất lực như vậy .

“Ngươi cũng không biết, người ta … người ta rất muốn thử phương thức cầu hôn này.” Nước mắt bắt đầu nổi lên trong hốc mắt của nàng, có thể chảy ra bất cứ lúc nào

Hắn thất bại nhìn nàng, biết mình chống đỡ không lâu được mà sẽ đầu hàng. Đối với nước mắt của nàng, hắn vĩnh viễn cũng không có cách.

“Người ta muốn mà!” Hứa Thiên Ái không thuận theo dậm chân, nước mắt như hạt đậu lăn xuống trên má.

Trong năm giây, Tư Hiên Dật bất đắc dĩ lấy điện thoại ra, “Này, Tử Nhai, bây giờ ngươi lập tức đi mua một bó hoa hồng đỏ, trong vòng mười phút phải đưa đến bàn làm việc của ta”

Hứa Thiên Ái thoáng chốc nín khóc mà cười, nước mắt hoàn toàn biến mất sạch sẽ

“Ngươi thật tốt!” Nàng ôm cổ hắn vừa cười vừa nhảy.

Hắn ngẩng đầu nhìn trần nhà, ai bảo hắn yêu nàng a!

Tám phút sau, Lăng Tử Nhai đã đi vào văn phòng hội học sinh, giao bó hoa hồng đỏ cho Tư Hiên Dật

“A Dật, đừng nói là ngươi muốn dùng nó cầu hôn chứ?” Lăng Tử Nhai nhìn Tư Hiên Dật và Hứa Thiên Ái trêu ghẹo nói.

Tư Hiên Dật liếc Lăng Tử Nhai khinh thường, “Không phải chuyện của ngươi, ngươi có thể đi.” Hắn lạnh lùng nói, đẩy hắn ra ngoài cửa, tiện tay đóng cửa phòng hội học sinh lại

Lăng Tử Nhai tức giận nhìn cánh cửa đóng chặt, thở dài một hơi, xem ra không được xem trò hay rồi …

Bên trong, Tư Hiên Dật có chút bất an cầm hoa hồng, chậm rãi đi đến cửa sổ, đứng trước mặt Hứa Thiên Ái .

Hạ quyết tâm, hắn quỳ một gối chấm đất, đưa hoa hồng về phía nàng, “Hứa Thiên Ái tiểu thư, ngươi có nguyện ý gả cho ta không?”

Trầm mặc lan tràn giữa hai người… Mười giây, hai mươi giây… Một phút đồng hồ, 2 phút…

Nàng tới cùng muốn hắn quỳ bao lâu? Hắn nhịn không được gầm nhẹ với nàng: “Ngươi không nhận hoa hồng sao?”

“Nhưng ngươi còn chưa nói yêu ta cả đời, đều nghe theo lời ta, bảo vệ ta, quan tâm ta… Nói.” Trên tivi không phải thường diễn vậy sao?

Hắn tức giận đến nỗi suýt nữa ói máu

Được rồi, nếu quỳ, thì quỳ tới cùng, “Hứa Thiên Ái tiểu thư, ta cam đoan với ngươi, ta sẽ yêu ngươi cả đời, vĩnh viễn chiếu cố ngươi, bảo vệ ngươi, quan tâm ngươi, ngươi nguyện ý gả cho ta không?”

“Ta nguyện ý!” Nàng hưng phấn nhận lấy hoa hồng, nụ cười đầy mặt.

Hắn đứng dậy, nhìn nụ cười của nàng, thoáng chốc phát hiện đều là đáng…

Bốn năm sau

Hứa Thiên Ái lười biếng nằm trên ghế uý phi, ngày tháng có bầu làm nàng không thể tuỳ tiện đi lại, mỗi ngày không nằm thì ngồi, nếu không thì đi dạo mấy vòng trong nhà mình, khi nhàm chán lắm thì viết vài bài thơ, phát càu nhàu.

Cửa nhẹ nhàng mà mở ra, Tư Hiên Dật đi đến, “Hôm nay thấy như thế nào?” Hắn quan tâm hỏi

“Không tồi!” Hứa Thiên Ái lười biếng đáp, “A…, đúng rồi, lão công, bà bà (mẹ chồng) gọi điện thoại qua, nói hi vọng chúng ta có thể về chơi.” Hứa Thiên Ái nói với Tư Hiên Dật

“Không đi.” Cởi áo khoác ra, Tư Hiên Dật chậm rãi phun ra đáp án mãi không thay đổi

Nàng biết hắn sẽ trả lời như vậy. Hứa Thiên Ái bĩu môi trừng mắt nhìn bóng lưng Tư Hiên Dật. Ai bảo giữa trưa bà bà gọi điện thoại tới, không ngờ nàng lại nhận được, ngữ điệu mềm mại, thanh âm thương tâm muốn chết, nói đã nhiều tháng không thấy bọn họ. Làm nàng hào phóng vỗ vỗ ngực bảo sẽ dẫn người đến. Tốt rồi, bây giờ đụng phải tấm sắt.

“Lão công, đi thôi!” Nàng làm nũng nói với hắn

“Không đi.” Trả lời vẫn không đổi.

Cha mẹ chồng thật là đáng thương, có con cũng như không có con, hắn không cho họ đến thăm, lại càng không chủ động đi tìm cha mẹ. Trước kia hoàn hảo, nàng có thể thỉnh thoảng đến chỗ cha mẹ chồng mấy ngà, thuận tiệt cũng bắt hắn đi theo ở mấy ngày. Nhưng bây giờ, nàng hệt như quả bóng tròn, đừng nói là cửa nhà chồng, ngay cả cửa nhà mình, đã mấy tháng này nàng cũng chưa ra. Biện pháp duy nhất là hắn đưa nàng đi

“Lão công,” nàng ngọt ngào gọi hắn một tiếng, “Ta là phụ nữ có thai nha, phụ nữ có thai cần nhất là chiếu cố, nhưng ngày nào ngươi cũng phải đến công ty, không có thời gian chiếu cố ta, không bằng chúng ta đến nhà ngươi, để họ chiếu cố ta được không .”

“Có nhiều người hầu như vậy, ngươi còn chưa vừa lòng sao.” Câu trả lời của hắn vẫn như cũ, nửa chết nửa sống.

Tức chết nàng, hắn không thể nói mấy câu làm nàng vui vẻ sao?

“Lão công, ta muốn đi ngủ, ngươi ôm ta đến trên giường được không?” Hứa Thiên Ái mở miệng lần nữa. Mất một kế nàng còn một kế, tóm lại, chỉ cần dụ hắn đến nhà cha mẹ là được

Tư Hiên Dật không nói gì, đi đến cạnh ghế quý phi, cẩn thận ôm lấy nàng đặt lên giường, ôn nhu đắp chăn cho nàng.

“Lão công…” Nàng nắm lấy tay hắn, đặt lên người mình, “Ta muốn.” Nàng lớn mật yêu cầu.

Thân thể hắn cứng lại, ánh mắt thâm trầm. Thật lâu sau, hắn khàn khàn nói : “Ta sợ làm ngươi và con bị thương .”

“Không sao, bác sĩ nói chỉ cần cẩn thận là được.” Tay nàng đưa lên cổ hắn, đưa môi thơm của mình lên.

Rốt cục… Hắn không khống chế dục vọng của mình nữa, nhiệt liệt hôn trả nàng…

Hứa Thiên Ái hài lòng, nhìn đáp án mình đã chiếm được …

Chính văn kết thục

Mặc cho thời gian trôi qua bao nhiêu, ta chỉ để ý đến ngươi. Cam tâm tình nguyện cuốn hút ngươi.

Cuộc sống có thể có bao nhiêu tri kỉ, mất đi sinh mạng cũng không tiếc.

Cho nên, ta van cầu ngươi, đừng để ta rời khỏi ngươi.

Trừ ngươi ra, ta không thể cảm thấy, một tia tình ý.

Đúng! Không sai! Ta chỉ để ý ngươi, nhưng lão bà thân yêu, ngươi có thể giải thích vấn đề này cho ta hay không?

“Bốp!”

Một cuốn báo đập lên bàn, sắc mặt Tư Hiên Dật xanh mét nhìn chằm chằm Hứa Thiên Ái đang ôm con, “Đây là cái gì?” Hắn chất vấn.

“Báo .”

Vô nghĩa, hắn đương nhiên biết đó là báo. “Ta nói là hình chụp trên báo!”

Hứa Thiên Ái giao con cho hắn, mở tờ báo ra, “Ngươi lên báo!”

Đúng, đây mới là nguyên nhân hắn tức giận, ảnh chụp khi hắn đang ngủ tự nhiên lại xuất hiện trên tờ báo có số lượng phát hành cao nhất, phía dưới còn ghi chú đây là tấm ảnh đoạt giải nhất của cuộc thi người yêu thích nhiếp ảnh toàn quốc. Lần này hắn không muốn nổi tiếng cả nước cũng khó

“Hình của ta tại sao lại lên báo?”

“Ta làm sao mà biết.” Nàng giả ngu. Đều do Lăng Hảo Hảo, lần trước tới nhà nàng phát hiện tấm ảnh nàng lén giấu năm ấy, tức giận lấy mất tấm ảnh của nàng. Chẳng qua nàng không ngờ Lăng Hảo Hảo sẽ gửi tấm ảnh đi thi mà thôi. Xem đi, nàng không hề có tội

“Ngươi thật không biết?” Tư Hiên Dật không tin Hứa Thiên Ái nói. Có thể có cơ hội chụp hắn ngủ, chỉ có nàng .

“Thật sự không biết!” Nàng chết cũng không nhận

Nàng chỉ biết là bây giờ nàng vô cùng, cực kỳ, rất muốn đến phòng bếp lấy con dao phanh thây Lăng Hảo Hảo!

Ưm đáng thương cho nàng, bây giờ còn một nghi vấn cần phải vượt qua …

Ai tới cứu nàng…
THE END.

Chỉ Quan Tâm Đến Em Full
Đánh giá em này

Bình luận bài viết