CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! Chap 13-20

CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 13
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 14:09 ngày 15/12/2012
* * *
Trong căn phòng bệnh viện, không khí bao quanh toàn mùi thuốc. Từng tiếng quạt cứ vang lên đều đều, nổi bật giữa không gian yên tĩnh. Bên giường bệnh, một người con trai có mái tóc bạc đang nắm tay người con gái trên giường liên tục bị những ác mộng quấy giầy. Đôi mắt tím mờ nhạt, làn môi mím chặt như đang kìm nén cơn đau. Đôi mắt ấy đang lấp lánh.
Tách
Chợt một giọt nước mắt rơi xuống. Hắn giật mình. Đã lâu lắm rồi hắn chưa biết được vị nóng hổi của nước mắt, vị mặn đáng căm thù của nó.
– Anh Duy……Anh Duy…..Anh….Duy…!
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu nó gọi tên người con trai đó. Trái tim hắn nhói lên, thắt lại nghe như nứt từng mảnh. Lại là Duy! Lại là cái tên đó! Cậu đã cướp đi vì sao ấy mà còn muốn cướp đi người con gái này nữa sao? Một nụ cười nhạt. Hắn đưa tay lau nước mắt, bàn tay siết chặt những ngón tay đang run rẩy kia hơn.
nước mắt, mặt phụng phịu:
– Anh nghĩ em là gì mà thế chứ?
– Mẹ ranh!Hi.
Nó thúc vào bụng anh, Duy nhăn mặt ôm bụng kêu khẽ. Nó hoảng hốt xoa cho anh:
– Ơ! Em xin lỗi! Anh có sao không?
– Ha ha! Nhìn em kìa! Dễ lừa thấy sợ- Duy ôm bụng cười ha hả cứ như anh chẳng bị gì dù vết thương kia đang nhói lên.
– Anh! Ghét anh lắm!- Nó quay mặt đi, khoanh tay.
– Thôi mà! Sao em biết anh ở đây?- Duy chuyển chủ đề- Không phải em đã làm loạn cái bệnh viện này lên rồi đó chứ?
– Hứ! Thèm vào! Là tên tảng băng di động nói cho em biết đấy.
Nụ cười trên môi anh tắt ngấm. Vậy là nó đã hỏi hắn về anh sao? Anh thật bất cẩn chỉ vì những xúc động trái tim mà quên đi mất mục đích. Có lẽ đến lúc này thì nên dừng lại để nó với hắn , thanừg bnạ anh cũng đã biết tình cảm của mình rồi. Màn kịch đến đây kết thúc nhưng trong anh đó là những giấc mơ đẹp và có thật, những nhịp đập trái tim hoàn toàn không phải kịch. Anh yêu nó rồi, không biết tại sao chỉ biết là anh đã cuồng say người con gaí trước mặt. Nhưng……anh không thể làm thế, anh phải bù đắp cho hắn.
– Sao em k ở với Thiên Minh?
Nó nghe vậy nói vậy tưởng anh đang tức nên cười lém lỉnh, vờ bước ra cửa:
– Thì giờ em đi đây!
– Và cũng đừng bao giờ quay lại.
Nó dừng bước. Anh giận nhiều vậy sao? Chỉ có giỡn xíu mà làm nghiêm trọng rồi kìa!
– Thôi!- Nó quay lại bên giường- Em ở đây với anh cơ!
Duy ngước lên nhìn nó. Không phải ánh mắt dịu dàng mọi khi mà là một đôi mắt vô cảm cú như người trước mặt chỉ là không khí.
– Em yêu anh?
– Ơ?- Nó ngượng ngùng cúi mặt xuống, sao anh lại hỏi thẳng thừng vậy chứ.
– Và em nghĩ tôi cũng yêu em?- Anh cười nhạt, giọng đầy vẻ coi thường.
Nó ngạc nhiên, anh sao thế nhỉ?Nó đã làm gì để anh giận sao? Nó nhớ là có gì đâu nhỉ?
– Anh Duy, anh…
– Thôi nào cô bé màn kịch hạ màn rồi em nghĩ mình là ai thế? Hãy đi đi. Anh chỉ quen những em chân dài thôi, ngây thiư à? Cái đó cho vào thùng rác được đấy.
Nó ngỡ ngàng nhìn anh. Không! Đây là ảo tưởng! Đây chỉ là ảo tưởng. Làm sao mà anh có thể nói với nó như vậy? Và tại sao không yêu mà liều mạng cứu nó. Anh.. chắc bị chấn thương rồi.
– Anh Duy, anh bị chấn thương não đúng không?
Duy nhếch mép, giọng lạnh như băng:
– Ôi! Em vẫn nghĩ mình là công chúa đây hả? Hay là nàng tiên cá chết vì không có tình yêu?Một cô lọ lem thì đừng mơ mộng!
Giờ thì là đúng rồi. Anh nói với nó thế thật rồi. Nó đang nghĩ gì? Đúng lànhững người như anh cũng thế anh cũng giống hắn chỉ coi nó là một món đồ. Đúng, có lẽ nó sẽ biến thành bọt biển giống nàng tiên cá vì không có tình yêu. Có lẽ trái tim nó đã loạn nhịp một cách lạc lối. Có lẽ những người đó đều coi nó không đáng một xu. Một lần nữa nó lại cảm thấy bị tổn thương.
– Ha ha ha!- Nó cười điên dại rồi chạy ra ngoài, chạy mãi chạy mãi không điểm dừng. Đến lúc không thể chạy nữa, nó quỵ xuống.
Dối trá! Mà anh đã bao giờ nói yêu nó đâu. Tấtcả chỉ anh muốn giúp nó được tình yêu của hắn à không là giúp hắn nhận ra mà thôi. Cuối cùng nó vẫn chỉ là một con bài, khi đẹp thì dùng xấu thì vứt. Chỉ thế thôi. Nước mắt….mặn quá!
Từ xa một bóng người đang dõi theo nó. Hắn sẽ không ra ôm nó để an ủi đâu, hắn không muốn làm người thay thế. Không muốn thấy nó đau vì người khác, không muốn nó rơi nước mắt vì tên khác. Mà lại chính là anh, người đã biến một cậu bé vui tươi hay cười thành một cậu bé vô cảm chỉ có lòng hận thù. Hắn sẽ không bao giờ tha thứ! Không bao giờ khuất phục! Và cũng không bao giờ…..nói yêu nó.
Một tên bận đồ đen tiến lại gần hắn, thì thầm:
– Cậu chủ! Cô Mai Anh đã được bảo lãnh.
– Cái gì? Ông làm việc kiểu gì thế hả?- Hắn tức giận hét lên, mắt đỏ ngầu.
– Da.! Là cậu Duy đã xác nhận là do cậu ấy sơ ý làm mình bị thương nên được thả về ạ!- Ten đàn em cúi đầu sợ hãi, không biết chuyện gì khiến cậu chủ vô cảm trở nên quan tâm đến vậy.
– Là hắn hả?
Thiên Minh hướng dôi mắt về phía nó đang ôm mặt khóc. Rốt cuộc hắn ta đang nghĩ gì?
Trong cơn mơ nó thấy một người đang che chở cho nó, không biết là ai những trông rất đang sợ. Vậy mà bàn tay đó…rất ấm. Tựa như một bàn tay khác.
– ANH DUY!
Nó bật dậy và nhìn dáo dác xung quanh. Đôi mắt xanh cụp xuống.
– Thất vọng à?- Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, nghe thật chua xót.
Nó khẽ lắc đầu. Anh Duy giờ đang ở đâu? Liệu anh ấy có sao không?Nó rất muốn hỏi nhưng không dám, nó sợ ánh mát đó, cái ánh mắt như ăn tươi nuốt sống đối phương.
– Phòng 201!- Một lần nữa giọng nói ấy lại vang lên, nó vô tâm quá! Không nhận ra sự ngập ngừng trong đó. Nhưng hắn lại cảm thấy vui vì như thế nó sẽ không hay đôi mắt hắn đang khóc mà chỉ chạy sang phòng bên.
– Bảo Duy. Bảo Duy. Bảo Duy..haha…haha…
Hắn cười vang, giọng nói đầy tức giận.
Choang!
Chiếc cốc trên bàn bị ném xuống đất, vỡ vụn như trái tim hắn cũng đang tan thành từng mảnh.
Nó chạy như bay sang mở cửa phòng bên, trong lòng không khỏi lo sợ. Khi cánh cửa mở ra, Duy hướng đôi mắt yếu ớt về phía cánh cửa, mỉm cười.
– ANH DUY!- Nó chạy lại ôm chầm lấy anh, từng giọt nước mắt thi nhau rơi xuống. Anh đưa tay xoa đầu nó, vỗ về như đứa trẻ:
– Nào! Anh ổn mà!
– Huhu! Anh có biết em lo cho anh thế nào không? Anh quá đáng lắm, ngốc nữa, sao lại để mình bị đâm cơ chứ! Lúc đó sao không bỏ em mà chạy đi! Huhu
Anh bật cười, sự ngây thơ của nó khiến anh không kìm nổi mà thành tiếng.
– Anh mà bỏ em lúc đó thì nếu gặp lại em chắc anh bị thiêu sống quá! Ha ha!
Nó ngồi thẳng dậy, đưa tay lên lau
* * *
CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 14
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 14:10 ngày 15/12/2012
* * *
Buổi tối, từng cơn gió lành lạnh lướt qua trên phố phường. Tiếng lá xào xạc nghe thật buồn. Đi giữa cơn mưa lấm tấm hạt, nó như người mất hồn. Bao nhiêu người qua đường cứ nhìn nó với đôi mắt đầy tò mò và ngạc nhiên. Nhưng nó không quan tâm, trái tim nó đang rỉ máu từng hồi.
– Ha ha ha..!
– Để anh đưa em xuống phòng y tế nhé!
– Ha..ha…ha!!
– Anh sẽ giúp em chinh phục Thiên Minh! Tin ở anh nhé!
– Ha…ha..híc..!
– Đừng sợ! Anh sẽ không làm gì em đâu. Chúng ta chạy trốn nhé.
– Híc…híc….!!
– Thôi nào cô bé màn kịch hạ màn rồi em nghĩ mình là ai thế? Hãy đi đi. Anh chỉ quen những em chân dài thôi, ngây thơ à? Cái đó cho vào
thùng rác được đấy.
– Híc…híc…!!
Nó ngồi xuống bên đường, những giọt nước mắt trài ra mang theo nỗi đau trong lòng. Từng lời nói của anh như một cuốn băng tua chậm, lúc ngọt ngào lúc đắng cay, lúc như những cơn gió hè mơn man trái tim nó lúc lại giống như từng nhát dao rạch trên trái tim ấy. Đau lắm. Nó cảm thấy ngực mình thắt lại, thật sự rất khó thở. Rồi nó không biết gì nữa, chỉ thấy mình nhẹ tênh. Cảm giác như đang bay bổng vậy. Có ai đó đang ôm nó. Là anh sao? Không! Không ấm mà chỉ là bờ vai đang run rẩy,một khí lạnh bao quanh nhưng….có cảm giác an toàn.
Sáng. Những tia nắng tịnh nghịch luồn qua cửa sổ vào vuốt ve gương mặt nó. Hàng mi cong khẽ động đậy. Nó gượng dậy, đây không phải phòng nó. Cũng không phải căn phòng có mùi hương hoa hồng. Căn phòng này tràn ngập bóng tối, nhưng không cảm thấy rợn tóc gáy, ấm cúng chăng?
– Dậy rồi à? Con gái mà ngủ y con heo!
Nó nhìn ra phía cửa. Hắn đứng đó, lưng dựa vào tường khoanh tay nhìn nó. Ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết. Nó giật mình, nụ cười ấy lại hiện về.
– Làm gì ngẩn người thế?- Hắn tiến lại chỗ nó, kéo chiếc ghế đẩu ngồi cạnh giường.
Nó trầm ngâm không nói, nhìn xuống dấu diếm sự mong chờ. Chợt nó trố măt.
– Sao quần áo trênn người t..em lại thay?
Hôm qua nọ vẫn mặc bộ đồng phục mà sao giờ lại là chiếc váy lụa trắng?
– Nếu tôi nói tôi tay thì em nghĩ sao?
Nó ngạc nhiên. Một phần vì hắn nói vậy còn phần kia là vì cách xưng hô tôi em của hắn. Nghe ngọt ngào hơn rất nhiều. Ặc! Mình bị gì vậy nè? Nghe hắn nói gì chưa? Có thể là hắn thay đồ cho mình đó!.
– Anh…đùa à?
– Em nghĩ sao?- Hắn vẫn tụa người vào ghế, vẻ mặt thản nhiên như chuyện-hết-sức-bình-thường.
– Gì…gì cơ?
– Em bị thiểu năng à?
Đôi mắt sợ hãi của nó lập tức chuyển thành con dao bầu sắc biến. Dám nói mình thiểu năng thì cả họ mà mi bị teo não hết nhá.
– Thôi!- Hắn đứng dậy bước ra phía cửa- Nói chuyện với ngưừoi ngốc chán lắm. Làm vệ sịnh rồi đi xuống nhà ăn sáng. Cho em 15 phút.
Nó vẫn cứ ngồi như trời chồng. Nó đâu có biết cái mệnh lệnh 15 kia có sức mạnh ghê gớm đến mức nào. Vì thế, Mai Anh dành 10 phút để ngắm cửa, 4 phút để bước vào nhà tắm, 20 phút tắm. Tổng cộng là 34 phút cũng có nghĩa là hắn phải ôm cục tức trong suốt 19 phút. Đến khi hắn chuẩn bị lên lầu vác nó xuống thì chị Mai Anh nhà ta mới lò dò đi xuống.
– Em làm gì ở trên đó thế?- Hắn bực tức hét lên, nhìn cái dáng thong thả của nó thì lửa trong người càng dâng cao.
– Làm vệ sinh- Nó nhún vai.
– Và ngủ?
– Ừm..! Có chút!- Nó cười lém lỉnh. Mấy cô người hầu nhìn nó sock tột độ còn hắn thì nhắn mày, nhận ra trong nụ cười đó là sự giả tạo.
– Đừng cười. Y như con khỉ.
– Phì- Bác quản gia đứng gần bật cười lập tức bị ánh mắt tôi muốn giết ông của hắn làm cho đứng tim.
– Nè! Anh phải biết tôn trọng người cao tuổi chứ- Nó lườm hắn rồi đi ra chỗ quản gia Trần- Bác ngồi đi!
– Này!- Hắn kéo nó lại- Xuống đây không phải để làm con ngoan trò giỏi đâu.
– Thế làm gì?- Nó ngơ ngác.
– Đi chơi!
– Ch..?
Chưa nói hết câu nó đã bị hắn kéo đi. Còn hắn thì bình thản ôm eo nó đi đến gara lấy xe.
– Này! Thế đi thật à?
– Tôi còn có thể ném em xuống hồ nói gì đến đưa em đi chơi.
– Nhưng…!
– Sao?
– À không có gì!- Nó cười tươi. Nó quyết định rồi. Sau khi khiến hanứ có tình cảm nó sẽ về trường cũ sẽ xóa sạch những kí ức về anh và hắn, sẽ sống như xưa- một cuộc sống tua vất vả nhưng vui vẻ. Còn bây giờ, nó cần GIẢ TẠO.
* * *
CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 15
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 14:10 ngày 15/12/2012
* * *
Hôm nay hanứ không đi môtô mà diện con xe mui trần bóng loáng trên đường. Lí do rất đơn giản: Thây đổi mốt xe mới. Nhà giàu thì thường lắm trò mà.
– Đi đâu đây?- Nó nhìn các hàng cây cứ xa dần buột miệng hỏi hắn.
-………………- Không có tiếng trả lời.
– Nè!- Nó quay sang- Đi đây vậy?
– Không có chủ ngữ không trả lời- Hắn vừa trả lời vừa tập trung lái xe. Mái tóc bạc được gió hất lên, lộ ra một vết sẹo nhỏ trên trán.
Nó hít một hơi để điều hòa khí nóng trong người, cười dịu dàng:
– Anh Thiên Minh thân mến! Anh định đưa em đi đâu thế ạ?
Tên điên! Có trả lời không hả? Có tin tôi quăng anh xuống biển không? Nó nhìn hắn âu yếm hết sức có thể. Nhưng đáp lại cái cử chỉ đó là một cái rùng mình của hắn.
– Cái giọng y như tiếng bò rống.
– Vậy thì phải nói thế nào?- Nó đã không thể giữ vẻ nai tơ nữa chuẩn bị hiện nguyên hình thành cáo già rồi. Cái điệu bộ nói chuyện kia nghe mà chỉ muốn nhét một khúc gỗ vào miệng hắn. Sao lại người thích cái tên dở không ra dở thế này nhỉ?
– Em còn không cả biết cách nói nữa à? Vậy không phải con người rồi!
– Nè! Anh định đưa em đi đâu đây?- Giờ có đủ chủ ngữ rồi nhé, cái cách nói giống con người rồi nhé giờ thì anh có trả lời không hả?
– Một nơi có máu!- Giọng nói có phần nghẹn ngào nhưng vẫn giữ vẻ lạnh băng thường ngày. Đúng! Một nơi có máu. Nơi khởi nguồn của sự hận thù và có lẽ…nó cũng là điểm kết thúc.
– Hả?- Nó ngơ ngác. Anh ta không định đưa mình đi hiến máu chứ? Hay là đến nông trại môử thịt heo? Không lẽ….là chỗ của thực dân ăn thịt người? Oh no. Ai đó cứu tôi với. Anh..!
Nó cúi xuống, sống mũi bắt đầu cay cay. Nó lại không kìm được suy nghĩ về anh nữa rồi. Từng củ chỉ dịu dàng của anh lại hiện về, bám lấy trái tim nó mãi không buông tha.
Đôi mắt nâu liếc nhìn nó, tim hắn bất chợt lại nhói lên. Nhìn người con gái ấy hắn hiểu, trái tim nó đang nghĩ về 1 người. Mà người đó không phải hắn. Chiếc xe chuyển động nhanh hơn, mùi muối của gió biển mau chóng ùa đến xông vào cánh mũi.
Một vùng biển thật đẹp!
Kítttttt
Chiếc xe dừng lại. Nó ngước lên nhìn, phía trước là dãy các khách sạn lộng lẫy như tòa lâu đài mang tên Hoắc Minh. Ể? Đừng bảo đây là khách sạn của nhà hắn nha!
– Ngắm cảnh xong chưa? Bây giờ thì xuống xe chứ?
Hắn ngoái lại nhìn nó rồi rảo bước về phía cửa khách sạn, một kí ức đau buồn hiện về. Nhắm mắt để tạm quên đi tất cả, để cái sự dễ chịu của gió biển làm tâm trạng thoải mái hơn. Hăn bỗng chao đảo về phía trước còn nó thì lè lưỡi chạy đi.
Chợt, đôi môi hắn nhếch lên. Nhưng là nụ cười rạng rỡ. Lần đầu tiên từ khi đó. Khỉ thật! Cô ta dám ngáng chân mình mà lại không giận. Đúng là hết thuốc chữa!
Nó chạy vào cửa thì liền chôn chân nghệt cái mặt ra. Sao ở đây toàn Tây Tây Tàu Tàu thế này? Không có nổi 1 chữ Tiếng Việt nữa.
– Sao? Hoa mắt rồi hả?- Hắn từ phía sau lại gần nó, cười trêu trọc rồi đi về phía dãy tiếp viên. Tất cả cúi đầu chào hắn, mấy chị còn cố tình cúi thật thấp để có thể khoe những đường cong của mình cho người thừa kế tương lai. Hắn bỏ qua phần muốn ói này (với anh thôi anh ạ)chỉ lạnh nhạt nói một câu:
– Đưa cho tôi!
Co tiếp viên liền nhanh nhẹn đưa một chùm chìa khóa cho hắn rồi thân ái tặng nó một cái liếc mắt thấu da thấu xương. Nó nhún vai rồi chạy lên, và-lại-chủ-động-khoác-tay hắn. Thiên Minh vẻ mặt vẫn bình thản nhưng cái khóe môi đã cong lên từ bao giờ.
– Woa! Đúng là nhà giàu thích thiệt ha!- Nó chạy tứ phía căn phòng mắt sáng long lanh như mèo gặp mỡ. Đây không phải phòng mà là tòa biệt thự mới đúng.
– Đừng có đứng đó là khen tượng đẹp nữa mau đi thay đồ đi!- hắn vứt xuống cho nó một đống đồ toàn hàng hiệu nhưng không hiểu sao amựt nó xám ngoét cả lại.
– Măc…mặc á?- Nó lắp bắp chỉ tay về mấy đống quần áo trên giường.
– Thì tôi đưa em đến đây để xem em mặc mà!- Hắn bình thản ngồi chống tay xuống giường.
– Không phải chứ? Thời tiết bây giờ lanh lắm!
– 40 độ? Lạnh?
– Nhưng…
– Mặc vào ngay!
Nó ấm ức liếc xéo hắn, cố cười gượng 1 cái rồi đi vào nhà tắm mặc bộ đồ. Đợi nó đi rồi hắn cũng thay quần áo, vừa thay vừa cười một cách …..biến thái(=.=)
Với tay lấy chiếc khanư tắm khoác vào người, nó nhìn mình trong gương mà tự sướng.
– Oh~ Mình mặc bikini cũng không tồi nhỉ?
Tự kỉ được một hồi nó mở cửa bước ra ngoài thì suýt nữa rơi cả mắt xuống sàn nhà. Tên tảng banưg di động đã thoát xác bao giờ mà giờ trên người chỉ có một chiếc quần ngố thôi, có cần khoe mẽ hình dáng siêu mẫu vậy không?
Thấy nó bước ra hắn lấy chiếc khăn ngắn rồi định bước ra khỏi phòng. Chọt bước chân kựng lại. Đôi mắt nâu tia la-ze thân hình nó từ tren xuống dưới từ dưới lên trên. Sau khi đã qua vòng gửi xe hắn dứng lưng vào bàn và ngắm từng điểm nhấn một.
Nó co rúm người lại. Tên dê con, làm gì mà nhìn không chớp mắt vậy. Bổn cô nương biết thân hình mình đẹp rồi không cần phải ngắm kỹ vậy
Sau khi đã thưởng thức no mắt, hắn kéo tay nó bước ra ngoài. Lần này nó không dám hỏi hắn là đi đâu nữa , em chừa rồi. Chỉ còn biết thui thủi đi theo mà thôi.
Vừa đến nơi mặt nó trông không thể nào khó coi hơn.
– Anh đưa em đến lấy, bắt em thay đồ tắm để ra thăm mộ sao?>
Hắn không nói gì chỉ ngắm nghía ngôi mộ , đôi mắt sẫm lại. Buồn!
* * *
CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 16
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 14:11 ngày 15/12/2012
* * *
Nó ngỡ ngàng nhìn hắn. Chưa bao giờ nó thấy hắn như vậy cả, trông thật…….dịu dàng. Không lẽ cú đứng trước vong linh người mất thì sắt đá cũng thành nước sao? Woa! Không ngờ nha! Nhưng thấy…hơi sợ, thấy ghê ghê sao á. Đôi mắt nâu băng lạnh thường ngày là một dòng suối trong veo, nhưng đượm cái cảm giác buồn buồn. Khuôn mặt khiến nó phải run cầm cập khi đối
diện giờ đây hiề hòa hơn, trong rất ấm áp và chỉ muốn mi một cái thật lâu.
Oặc! Mình điên rồi sao?
– Đi thôi!- Hắn bước đi, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả.
Nó đơ một lúc rồi chạy theo hắn, khoe chân dài nó vừa vừa thôi chứ.
– Không mang hoa hoa hay thắp hương gì à?
Mọi lần ra thăm mộ ba mẹ nó đều mang hoa quả, hương rồi chuyên trò đằng này hắn cứ như là đi chơi vậy, loáng một cái đã xong.
– Nhầm mộ!
Hai từ. Hai từ ngắn ngủi nhưng đủ khiến nó bốc khoíi ở đầu. Chắc tên này phải cắp sách theo học thầy từ trong bụng mẹ mới có thể nói những câu gây sock như vậy được. Nhầm mộ à? Cải vẻ mặt nói dối mà thản nhiên gớm cơ.
Ra đến bãi biển thôi dìm hàng hắn nữa, nó chạy ra nô đùa cùng làn sóng để gió thổi bay hết những buồn phiền, những tình cảm ngẩn ngơ và lầm lỡ, để sóng xoa dịu nhữngh vết cắt trong trái tim thiếu nữ nhỏ bé. Để có thể là một Mai Anh chỉ biết có tiền không tình. Giờ mới nhớ, hai mươi triệu của Nhật Anh chưa lấy nhỉ. Hôm nào đòi mới được. Có nên lấy lãi không ta?(=.=)
Hắn đứng lặng ngắm nhìn nó, nụ cười lâu ngày đánh mất nay đã được tìm lại. Chạy đến bế nó lên rồi quẳng một cái xuống dòng nước mát mẻ làm tâm trạng hắn vui như lúc đó. Chỉ hắn vui thôi nhé còn nó thì uống no nước, chỉ biết lườm hắn rách mắt. Nhưng chợt nó sững người lại. Hắn đang cười đó sao? Một nụ cười thực sự? Chẳng nhẽ buồn phiền bao lâu nay đã được giải tỏa. Không chần chừ nó cũng lôi hăn xuống mà dìm cho chết nghẹt.
– Dám chơi xấu em hả? Chết nè! Chết nè!
– Khụ..! Khụ..! Sợ rồi Mai Anh ơi! Không dám nữa đâu!
Hắn van nài mãi nó mới chịu buông tha, chạy lên bờ lấy khăn tắm lau người. Giờ mới để ý nha, có rất nhiều các chị em chân dài cùng thân hình nóng bỏng như đang muốn phanh thây nó ra vậy. Làm nó nhớ đến cái vụ quán kem , tâm trạng liền tụt xuống mức âm. Sẽ không còn vòng tay đó nữa rồi, giờ thì chỉ còn mình nó, một mình nó mà thôi. Giống như lúc trước chẳng ai bênh vực nó cả, toàn là nó tự đương đầu và cũng chỉ có một mình.
– Vợ ơi! Sao lại lên đây thế?
Nó giật nảy cả mình, nhìn hắn đang lau lau tóc cười nói. Mấy chị kia nghe vậy thôi không lườm nó nữa chuyển mục tiêu sang những anh chàng khác- những anh chàng còn độc thân. Nó nhìn hắn. Ngạc nhiên tột độ. Sock nữa. Hắn đang bảo vệ nó sao? Không bỏ mặc nó như lúc đó sao? Đôi môi hồng đào khẽ cười, rồi chuyển thành một nụ cười tươi để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng. Đôi mắt lam trong veo như mặt hồ mùa thu cùng mái tóc ướt ôm lấy gương mặt bầu bĩnh khiên nó thật sự rất dễ thương.
Hắn thôi không lau tóc nữa, chạy đến ngồi cạnh nó, ánh mắt có chút tinh ranh.
– Lại định quyến rũ chồng hả?
Chỉ một thôi. Hắn chỉ có thể nói được một câu dễ nghe còn lại thì đúng là chỉ muốn noi gương theo các anh chị có chiếc áo sọc kẻ trắng đen quá đi à! Nhìn cái gương mặt gian tà gớm chưa! Nhưng cũng không thể phủ nhận, hắn….đẹp trai thật.
– Không thèm!
Nó đã bỏ qua màn nai tờ và chuyển sang đúng tính chất cáo già bản năng. Chỉ giả nai khi cần thiết thôi, nhiều lúc nên để tâm hồn bao bổng tý.
– Thật sao? Thế thì sao em lại cứ nằng nặc đòi mặc áo tắm thế?
Thưa quý vị đại biểu, cái tên này có phải người không vậy? Nó cá chắc chắn chẳng nhà Toán học nào đo được độ dài của bản mặt kia, dày xuyên lục địa!! Chính miệng hắn bắt mình mặc mà giờ kêu em nằng nặc đòi mặc. Mình tưởng mình đã cáo già mà tên này còn hơn cơ!.
– Chứ không phải anh bắt em mặc à?
– Ơ! Sao em laị nói thế? Oan anh!- Hắn chuyển từ khuôn mặt cáo già sang giả nai một cách nhanh chóng, cứ như thể anh đây thật sự vô tội vậy. Mà đúng hắn vô tội thật, cái đó là bản năng từ lúc cha sinh mẹ đẻ nó thế rồi!(^^)
– Nè! Thiên Minh! Hôm nay anh có bị làm sao không?
– Không! Anh bình thường mà!
– Không bị chập ở đâu hả?
– Không!
– Không thấy cóng mặt đau đầu hay gì à?
– Hoàn toàn không!
– Chắc chứ?
– À, có một cái này…
– Cái gì?- Nó tò mò nhìn hắn, cuối cùng cũng được biết phương thuốc hiệu nghiệm đó là gì rồi.
– Bị em mê hoặc!
Nhưng đáng tiếc, trái với cái suy nghĩ của nó thì hắn thật thà hơn nhiều. Hồi nào ý nhỉ? Làm ơn cho tôi biết tôi quyến rũ anh hồi nào hả tên tảng băng di động khốn khiếp kia. Đò thực daan, chuyên đè đầu cưỡi cổ người dân, dám lôi chị là một đắng *** ra mà bắt nạt hả? Đúng là đồ bán bước hại dân.
– Anh..! Đúng là…….- Nó lườm hắn, nhìn cái gương mặt ngây thơ kia kìa, thấy ghét!…Đẹp trai…dễ sợ…!(^^)
– Sao? Anh đẹp trai à? Cái này không cần nói anh cũng biết vợ à- bàn tay rắn chắc đưa lên xoa đầu nó cùng nụ cười rạng rỡ.
Biến thái cấp độ 100!
Không ngờ cái chiêu gái chết đầy đường này lại phản tác dụng với nó, chỉ khiến cú đấm trong tay càng lăm le khuôn mặt điển trai đối diện. Nguôi nào. Nguôi nào. Năm trăm triệu đấy bà con ạ, cố mà giữ hình tượng đi. Thế là sau một hồi luyện công khí thì 2 mép nó cuối cùng cũng kéo lên được tạo thành một nụ cười méo mó trông cực kì khó coi.
Hắn bật cười trước cái diện mạo này của nó. Đưa tay lên nhéo 2 má phúng phính rồi kéo tay nó đi về khách sạn hắn vẫn giữ trên môi nụ cười. 3 ngày! Hắn cho mình 3 ngày để có thể làm một thằng đàn ông như bao người khác, để có thể đem lại nụ cười cho nó. Để có thể mang lại hạnh phúc cho người con gái chiếm lĩnh trái tim hắn, để trở lại như ngày xưa.
Một giới hạn vạch ra để hắn sau bao nhiêu năm sống trong vỏ bọc được là chính mình-một cậu bé luôn có nụ cười trên môi.
Ngâm mình trong làn nước mát nó khẽ thở ra dẽ chịu. Ngày hôm nay vui ghê, được bắt nạt hắn sao mà thấy hạnh phúc quá trời. Chắc nó bị lây từ hắn rồi cũng nên, cái tính thích hành hạ người khác. Nhưng biết sao giờ, nó ngấm thì kệ cho nó ngấm đi, mình làm gì được đâu.
Mặc chiếc áo ngủ lên người nó mở cửa phòng tắm bước ra ngoài thì đã thấy hắn đeo tai phone nàm trên giường nghe nhạc. Bước từng bước nhẹ nhàng, nó đi đến gần hắn khẽ búng tai hắn một cái.
– Au!
Thiên Minh bật dậy, đang thưởng thức bài hát ngọt ngào thì lại phá rối, theo thường lệ thì cái kẻ kia không chết cũng thành người thực vật nhưng mà bây giờ là nó nên ăn chay một bữa từ bi tha mạng cho cô nương. Thế là hắn lại…..cười.(*-*)
Nó rùng mình một cái, ôi mẹ ơi cái tên này bị búng mà còn cười thật bó tay. Giờ mới sực nhớ, nó liền hỏi:
– Sao anh lại nằm ở đây?
– Thế không anh nằm ở đâu?- Hắn vẫn giữ nụ cười trên môi, ánh mắt sớm chuyển sang gian tà liếc một lượt quanh người nó.
Không phải…..ngủ chung phòng đó chứ? ( ô la ô la)
* * *
CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 17
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 09:39 ngày 16/12/2012
* * *
Hắn vẫn cười. Một ngày hôm nay khoe răng đến n lần lận, không sợ ruồi muỗi bay vào hay sao ý. Nó co rúm người lại, tay bất giác đưa lên làm hình dấu nhân. Đề phòng vẫn là hơn, người ta bảo những đứa ngầm ngầm mới nguy hiểm. Cái tên không thèm liếc người ta bằng một phần tư con mắt kia chắc chắn còn báo động nhiều hơn gấp vạn mấy tên nổi tiếng sát gái. Híc! Sao run vậy nè?
Nhìn thấy hành động đó của nó, Thiên Minh lại càng muốn cười hơn nữa. Nhưng trước hết phải dọa khỉ cái đã. Nghĩ vậy, hắn liền bước tới gần nó, liếc tổng thể một lượt rồi cười mỉm một cái ớn lạnh xương sống.
– Anh…anh….làm..gì vậy?
Nó lắp bắp, nhìn cái điệu bộ của hắn kìa. Ôi! Sao tưởng ba hắn phúc đức lắm mà sao lại sinh ra đứa con biến thái toàn thể vậy nè hả trời. T-T
– Anh chỉ đi thôi mà? Có gì đâu sao em lại sợ run cầm cập thể kia!- Đôi mắt hắn mở to, lại đống nai tơ rồi đấy. À há! Vậy thì xem ai nai tờ hơn ai nhé!
– Híc! Em sợ bóng tối lắm- Nó làm mặt tội tội- Cho nên có một người tâm địa đen tối đúng trước càng khiến em sợ hơn!
Nụ cười trên môi anh tắt ngấm, khuôn mặt đang tím lại vì tức. Nó cười thầm trong lòng, ta đã có kinh nghiệm hơn chục namư rồi bé ạ, có đấu cũng không lại đâu!
Lấy lại tinh thần, hắn định bước đến gần hơn nữa thì….
Phụp
– Gì vậy?- Hắn ngơ ngác hỏi.
– ÁAAAAAAAAAAAAA- Nó sợ hãi nhào về phía trước, ôm người hắn mà la toáng cả làng cả nước lên.
Thì ra tự dưng điện bị cúp đột ngột mà nó nói rồi đấy, nó sợ bóng tối. Cho nên tìm một chỗ để ôm cho đỡ sợ vãn hơn.
Hắn luống cuống , tay chân khua khoắng loạn xạ. Lần đầu có người con gái ôm hắn à không là dám ôm hắn nên tinh thần hơi chập chập một tý. Mãi sau một hồi bị tiếng éht của nó áp đảo, hắn mới luồn tay qua eo nó, vỗ về như đứa trẻ.
– Đừng sợ! Có anh ở đây rùi nè!
– Có anh còn sợ hơn ý!- Nó vẫn dán chặt trên người hắn.
– ………….. >
Hắn hít một hơi thật sâu, lùi lại rồi men theo chân giường lên đầu và đặt nó nàm xuống.
– Ngủ đi! Ngủ đi sẽ hết sợ!- Hắn vuốt nhẹ tóc nó, đưa tay làm gối để nó viừa dễ dàng ôm mình vừa ngủ được. Mà mình cũng vừa dễ dàng làm sói. (^^)
Chưa bao giờ nó thấy người con trai này quan trọng và ấm áp như vậy. Một hơi ấm quen thuộc, vì thế nó đã dần dần chìm vào giâc ngủ lúc nào không hay. Trong giấc mơ, vẫn bàn tay đó nhưng có lẽ nó đã biết người đáng sợ đó là ai.( là Zu đấy ^^)
Bên ngoài, ánh trăng rát vàng lên vật, khẽ nhòm qua tấm rèm vào nhìn đôi trai gái bên trong. Sóng vỗ rì rào như hát cùng gió, vẽ lại ngày hôm ấy. Một kí ức đau buồn.
* * *
CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 18
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 09:40 ngày 16/12/2012
* * *
Trời đã sáng, từng ánh nắng xuyên qua các tán lá nhuộm sắc vạn vật. Trên giường nó đang nằm cuộn tròn trong chăn, 2 má phúng phính cứ dụi dụi đi dụi lại. Mà….dụi ở đâu nhỉ? Trên ngực hắn đấy. Hình như nó đã quên đàn ông là sinh vật nguy hiểm thế nào rồi.(=.=)
Hắn quay người sang, luồn tay qua eo nó kéo sát thân hình kia vào người mình và….ngủ tiếp. Từng hơi thở nóng ấm của nó phả vào cổ hắn khiến cho đôi mắt nâu kia không thể yên được.
– Ưm….ưm….- Nó khẽ cựa quây khi có cái gì đó nhột nhột ở cổ. Hé đôi mắt cừu lười ra nó thấy trước mặt là vật gì đó màu đen đen. Cái gì đây? Thế là nó liều lĩnh dám dự dựt mấy cái.
– Em làm gì vậy?
Đôi lông mày hắn nhăn lại, sống mũi cọ qua cổ nó khiến cho Mai Anh giật mình, đôi mắt đã mở to hết cỡ. Thế hệ trẻ gì đây?Mình và hắn ngủ cùng nhau sao????
Hắn định cứ thế mà đánh tiếp giấc ngủ chưa trọn vẹn thì có một bàn chân tặng một cú vào bụng hắn khiến cho thân hình kia bay từ đầu phòng đến cuối tường.(^^)
– AAAAAAAAAA!!!!!!!!
– Em làm cái gì vậy?- Hắn lồm cồm bò dậy, nhìn nó bằng đôi mắt sắc lạnh từ ngoài trong trong từ trên xuống dưới. Đang ngủ ngon thì bị đá vào tường ai mà không tức cho được. Cũng may là nó đá vào bụng chứ không phải là…..(ặc ặc)
Nó liền nhào đến vồ hắn, hai tay bóp cổ mà gằn giọng.
– Tên khốn kia! Trả lại sự trong trắng cho tôi! Trả lại cho tôi mauuuuuuuuuuuuu!
– Em…bình tĩnh cái nào..! Anh muốn lắm nhưng có làm gì được em đâu- Hắn cố gắng nói vài chữ trong tình trạng nghẹt thở sắp chết đến nơi.
Nó đã lới tay rộng ra một chút, nhưng vẫn dùng chất giọng giang hồ còn phải kính nể của mình. Hanứ nói gì cơ? Muốn lắm nhưng mà không làm gì được. Hứ! Cái loại lưu minh như hắn mà có thứ muốn không đạt được á, dog nó *** tin hơn nó có phải là dog đâu. Nó là động vật cao cấp hơn dog nhé.
………….
……………..
Hai phút im lặng. Giờ thì nó mới giật mình buông tay ra. Hắn ôm cổ ho sặc sụa, khôn mặt trở nên đỏ như quả gấc. Con gái con đứa mà như …c-hó đẻ!(=.=)
Bà con cô bác chú dì ơi! Cho nó hỏi nó vừa làm gì ý nhỉ? Nó vừa bóp cổ một tên máu lạnh giết người không ghê tay sao? Mặc dù nó chưa từng thấy hắn giết người bao giờ nhưng nhìn cái bản mặt kia là biết rõ rồi. Thế bây giờ số mệnh nó sẽ thế nào????Bị băm ra hàng vạn mảnh? Oh no! Bị cho vào nồi nhung! Không!!!!!!!
Theo bản năng được thừa hưởng gen của vận động viên điền kinh chưa kịp để hắn có thể cầm dao chém giết thì nó đã hạ cánh an toàn trên hành lang khách sạn và dồn hết xăng để bay trên mặt đất. Chúng ta muốn sống thì chúng ta phải chạy. Có chết cũng không dừng! Tuyệt đối không! Lets runnnnnnn.
Nhưng mọi thứ thì vẫn yên bình, hắn như con nai tơ (có thể là hàng giả) trong phòng nhìn theo nó. Giờ mới đưa tay lên vuốt ngực chấn an, từng nhịp thở cũng đều hơn.
– Phù! Phù! Là người. Là người. Không phải người ngoài hành tinh. Mà người ngoài hành tinh cũng là người mà? Thôi bỏ đi!
Hắn đứng dậy, nhìn chiếc dồng hồ trên mặt bàn. Đôi mắt nâu sẫm lại.
– Ngày thứ hai..!
Với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn, hắn bấm số rồi chờ điện thoại. Lập tức đầu dây bên kia có tín hiệu ngay, cứ như để hắn chờ hai hay ba giây là bị kill liền vậy. Nói mới biết uy lực của hắn mạnh mẽ dã man tàn bạo như thế nào.(haizzz)
– Cậu chủ có việc gì dặn dò ạ?
– Tôi muốn hỏi cậu một điều.
– Dạ! Cậu chủ cứ hỏi đi ạ! Em sẽ thành thật trả lời không dám gian dối nửa lời.
– Tôi là Thần Chết hay sao mà cậu phải sợ hãi thế?- Hắn hơi nhíu mày, bình thường mình cũng hiền lắm chứ bộ sao bọn này sợ mình đen đét vậy?
– Ơ dạ…Em xin lỗi ạ.- Tên đàn em kia vuốt mồ hôi chảy trên trán, cậu chủ hôm nay làm sao vậy?
– Cậu có làm gì sai đâu mà phải xin lỗi?
– Vậy….em xin lỗi vì đã xin lỗi ạ!
– ….*sock*>
Hắn hít một hơi thật sâu đẻ giảm sự ức chế trong người xuống. Đúng là cái lũ này tuân thủ quy tắc thấy ơn mà.
– Nếu người con gaí cậu yêu chạy ra ngoài thì cậu làm thế nào?
Đầu bên kia im lặng không tiếng trả lời. Nói đúng hơn là tên đàn em đó đang bị đóng băng vì sock cực độ. Mọi lần cậu chủ chỉ gọi điện kiếm đồ chơi thôi mà hôm nay lại đi hỏi cái câu giời ơi đất hỡi ấy có khi nào….hai dây chập một rồi không?
Còn hắn vẫn vô tư chờ câu trả lời từ phía bên kia. Đơn giản là hắn chưa có tý kinh nghiệm nào về tình yêu nên mới phải hỏi, người ta nói không biết phải hỏi còn gì.
– NàY! Cậu còn ở đó không thế?- Hắn đã hơi bực tức, lúc cần thực thi mệnh lệnh thì không. Đúng là một lũ chẳng được tích sự gì.
– À dạ! Nếu…nếu là em thì em sẽ đi tìm cô ấy ạ!
– Tìm ở đâu?
– Ơ..! Thì em sẽ tìm những nơi cô ấy thường đến.
– Con gái thường đến đâu?
– Dạ..Tùy trường hợp thôi ạ.
– Tôi đang ở biển thì cô ấy có thể đi đâu?
– Chắc là…Cậu chủ thử ra bờ biển tìm xem.
– Ừ.
Hắn dập máy rồi chạy ra ngoài tìm nó. Mới thấy người như hắn bạn gái bỏ đi gần thế kỉ, gọi điện cho người thân rồi mới lật đật đi tìm. Đàn ông kiểu này…chắc chắn….trăm phần trăm…nghìn phần nghìn…gái bâu như ruồi.(^^)
Nó thở phào ngồi trên bờ cát. Giờ vẫn còn sớm, chắc tầm năm giờ gì gì đó nên bãi biển hơi vắng. Chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào cùng nhưng tia nắng chải đều lên mặt nước trong vắt. Bình minh lên- một khởi đầu mới.
Gió thổi mơn man làn da trắng mịn của nó. Phía cuối chân trời, hình bóng anh hiện ra và mờ dần theo ánh nắng.
Tách!
Một giọt nước mắt chảy xuống. Nhưng lần này nó không cảm thấy nghẹn thở nữa. Có lẽ nó phải chấp nhận sự thật và quên anh đi. Quên đi tất cả. Mọi thứ liền quan đến họ……
– Này!
Nó giật mình vội lau nước mắt. Quay người lại thì đôi chân đã bắt đầu run run. Là..hắn? Liếc bàn tay hắn không mang gì thì nó yên tâm một nửa, thở phào nhẹ nhõm. Không dao không búa, chắc cũng nhẹ nhẹ thôi.
Vừa ngẩng đầu lên nó đã thấy hắn đứng sừng sững trước mặt. Ặc tên naỳ luyện khinh công gì mà ác dữ vậy? Đi không có tiếng động. Ác thiệt ha! Theo phản xạ tự nhiên, nó lùi lại vài bước, người run bần bật. Đên khi hắn giơ tay lên thì nó ôm đầu hét toáng lên.
– Anh..Anh muốn gì???????????
Đôi mắt nó nhắm tịt lại chờ những đòn phản công cực kì thâm hậu. Ể? Sao không thấy gì thế này? Không lẽ bị hắn cho một chưởng đến bay xuống phủ Diêm Vương rồi sao?Oh My God! Con chưa muốn thế đâu. Ba mẹ ơi, huhu…
Nhưng quái lại nhỉ, sao thấy ấm ấm. Nó gan dạ mở một măt ra thì suýt rớt tim. Hắn…đang ôm nó.
– Cái anh muốn à? Anh muốn là người đang ông của đời em!
Giọng nói trầm trầm, có chút mê hoặc vang lên cùng tiếng gió nhè nhẹ và tiếng sóng rì rào như một bản nhạc du dương rót vào tai người.
Nhưng..
Với nó…
Đó là….
Tiéng sét ngang tai!!!!!!!!
Hắn nói thế nghĩa là sao??????
* * *
CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 19
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 09:41 ngày 16/12/2012
* * *
Nó vẫn cứ đơ người ra không hiểu chuyện gì cả,từng hơi thỏe nóng ấm phá vào cổ khiến nó hơi run run. Qua lớp áo nó có thể cảm nhận nhịp tim vội vã của hắn cùng đôi gò mà nóng nóng áp sát vào cổ của mình. Không lẽ………………hắn vừa tỏ tình với nó sao?
– Nhưng anh biết đối với anh em chỉ có sợ và sợ mà thôi!
Hắn buông tay ra khỏi eo nó, quay người bước đi. Từng bước chân thật chậm, đều tưởng chừng như chỉ cần có một cơn gió nhẹ sẽ đánh đổ hắn mất. Quay lưng vì không muốn nó thấy hắn đang yếu đuối.
Từng đợt sóng vỗ vào chân mang theo từng hạt cát, nó vẫn đứng im đó nhìn theo bóng dáng hắn khuất xa dần. Hắn luôn khó hiểu, hành động chả bao giờ có lí do. Nhưng những lời hắn vừa nó chả phải là tỏ tình đó sao? Hay là trong cái ngôn ngũ biến thái kia còn có một câu tục ngữ khác để đá xoáy người khác. Ặc! Rối quá!
Ào! Ào
Hắn hứng tay ở vòi rồi hất nước lên mặt. Hắn làm chuyện điên rồ gì thế này? Sao hăn nói nhữung lời nói đó chứ? Chẳng pahỉ như vậy là có lỗi với vì sao ấy hay sao? Nhưng lúc đó con tim hắn làm chủ, nhìn nó như vậy thật khó khiến hắn cứng rắn.
Lau mặt rồi đi ra phòng, qua lớp tấm kính hắn thấy nó vẫn đứng đó. Trời đã bắt đầu sáng dần hơn, sáu giờ kém rồi. Đôi mắt hắn trở nên trầm mặc, cũng tại nơi đó, trên mỏm đá kia, hắn đã mất đi trái tim của mình.
Sóng vỗ ào ào như đang tức giận, gió nổi lên thật khủng khiếp. Chắc sắp có giông, nước cũng mạnh hơn vào vỗ tạt vào bờ. TRên mỏm đá cao, một người phụ nữ với chiếc váy đen dài ôm sát thân hình thon gọn, mái tóc xõa ngang vai tung bay trong gió.
Bên bờ có một cậu con trai chừng mười tuổi nước mắt đầm đìa, giọng nói đã lạc đi gáo thét .
– Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con! Mẹ hãy xuống đi mẹ!
Người phụ nữ quay lại, trên gương mặt đôn hậu nở một nụ cười thật tươi nhưng khóe mắt từng giọt nước mắt tuôn rơi.
– Con trai ngoan của mẹ! Mẹ không thể ở bên con nữa rồi, con hãy tự chăm sóc cho mình nhé!
– Không! Con muốn mự cơ! *** không yêu con nữa sao?- Cậu vẫn tiếp tục gào thét, giọng nói trẻ con những mạnh mẽ cùng tiếng sóng và gió rít lên từng hồi.
Bà khẽ lắc đầu, mỉm cười chua xót.
– Mẹ không thể chịu đựng thêm nữa! Ba con đã có một đứa bé gái với người khác sau khi cưới mẹ. Ba mẹ đã cãi nhau rồi giảng hòa nhưng giờ thì chồng cô ta lại đến đây cầu xin ba con chữa bệnh cho cô ta, ba con đã cấp tốc bỏ mẹ mà đi rồi. Bảo Duy đã thấy và nói cho mẹ biết. Mẹ thật sự không thể chịu đựng được nữa!
Bà bước thêm vài bước, gần sát mỏm đá.
Cậu bé lắc đầu nguầy nguậy, Bảo Duy sao? Tại sao lại là Duy? Tại sao Duy lại làm thé, Duy muốn phá vỡ gia đình cậu sao? Tại sao vậy? Và cả người đàn bà kia, đứa con của bà ta nữa! Cậu đã làm gì sai đâu chứ?
Tùm!
Cậu vội thét tên mẹ rồi chạy đến nhảy xuống dòng nước dữ dội. Trời tối quá cậu chẳng thấy gì chỉ có tiếng ù ù bên tai và vị mặn chát của nước mắt.
Mẹ đâu rồi?
Mẹ ơi!
Cậu vùng vẫy trong dòng nước nhưng vẫn bị nó cuốn trôi đi.
Ai đó làm ơn cứu cậu đi, làm ơn.
Nhừng cậu đã dùng chính sức mạnh của mình để trở lại bờ, tìm lại về với sự sống. Chẳng có ai tốt hơn bản thân mình cả. Bảo Duy và đứa con gái đó, sẽ phải trả giá!
Choang!
Chiếc cốc bị ném xuống sàn nhà không thương tiếc. Đôi mắt nâu lại ánh lên những tia vằn đỏ. Hắn phải trả thù mà tại sao lại bị hút hồn bởi đôi mắt đó. Lạc lối! Ngu ngốc!
Đôi bàn tay siết chặt, từng chiếc gân xanh nổi lên, hắn nhìn qua khung cửa kính.
– Trả giá!
Vài lời:
– pe_ spy98: Zu nhầm bạn ạ. Giờ thống nhất là Thiên Minh nhé!^^
Zu ơn những độc giả đã ủng hộ dù bỏ bê truyện khá lâu, và những người đã ủng hộ cả 2 truyện của Zu. Cảm ơn m.n nhiều lắm, nhờ có m.n à Zu mới có tinh thần để viết. I love you vey much!!!!!!!!!!!
* * *
CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! 20
Viết bởi: @vanbrave
Lúc: 09:41 ngày 16/12/2012
* * *
Mặt trời đã lên cao, nước ấm hơn rất nhiều. Từng nhóm người đổ ra biển hòa vào dòng nước, mấy đứa trẻ cầm cát ném nghịch nhau. Giữa dòng người đó, chỉ có nó vẫn đứng im, bần thần. Mái tóc tung bay trong gió càng khiến nó trở nên quyến rũ trong bộ quần áo đi biển đang mặc.
Nó giật mình nhận ra xung quanh. Sao nó phải suy nghĩ về câu nói của hắn nhiều đến vậy chứ? Giờ thì tình cảm đâu có quan trọng với nó, quan trọng là nó mau rời xa được nỗi đau đó. Nhưng con người tạo nên vết cắt trái tim.
Quay người và bước đi chựot đôi chân nó dừng bước, sững lại. Trái tim nso lại đập từng hồi, run run và đôi mắt long lanh. Trước mắt nó bây giờ là hình ảnh cất giấu trong trái tim bấy lâu…anh…
Bảo Duy trong bộ đồ trường học đang đứng trước mặt nó. Khuôn mặt anh hốc hác hơn nhiều, nhưng nụ cười và ánh mắt ấm áp thì không thay đổi, và chỉ dành cho nó. Dù phải một tuần nữa mới được ra viện nhưng anh đòi ra sớm để có thể gặp nó, anh nhớ nó da diết mất thôi. Từng đêm anh không thể nào ngủ được khi nghĩ nó với hắn đang ở bên nhau. Đến khi không chịu được nữa thì anh tìm đến đây để gặp nó, bao nhiêu nhớ nhung anh mang theo…
Mai Anh sợ hãi quay đầu lại chạy, nó chạy trốn để bản thân không bị lay động rồi tổn thương nữa. Một lần là quá đủ, đau thì khó xóa nhòa nhưng vui thì dễ quên.
Anh lập tức đuổi theo và ôm nó vài lòng. Anh sắp phát điên mất rồi, nếu như cứ lảng tránh nhau thế này anh không chịu nổi được nữa. Cứ tưởng khi quá giới hạn thì anh sẽ dừng lại nhưng không được, tình cảm trong anh lớn quá. Người con gái này thật sự rất quan trọng đối với anh….
– Mai Anh, đừng chạy! Anh nhớ em lắm! Anh sắp phát điên mất thôi!
Nó cố vùng vẫy khỏi vòng tay của anh, nước mắt tuôn rơi. Tại sao vậy? Lúc nó đã chấp nhận sự thật thì anh lại khiến nó bị xao động, làm nó đau là sở thích của mấy người hả? Các người ác lắm! Ác lắm!
– Buông tôi ra! Buông ra!
– Không! Anh không buông!
Anh lắc đầu, anh không thể kìm lòng mình được nữa rồi. Tình yêu là liều thuốc độc, anh đã ngấm rồi và đây là thuốc giải duy nhất.
Nó vẫn cố vùng vẫy đẩy anh ra, bỗng có một bóng người vụt qua…xa lạ…lạnh lẽo….không cảm xúc……bỏ rơi…
Nó nhìn theo bóng dáng đó, mạnh mẽ nhưng cô độc. Hắn lướt qua nó…như chưa từng quen biết…
Từng bước, từng bước khó nhọc. Thiên Minh nén cơn đau và bước tiếp, cứ làm lơ đi, đừng để trái tim điều khiển. Hãy coi như nó không tồn tại. Hắn bước tiếp, dù trái tim đang rỉ máu.
Nó vội đẩy anh ra với tất cả sức mạnh rồi đuổi theo hắn. Nó sợ hắn hiểu lầm rồi lại giết nó thì khổ, chỉ thế thôi, đó là lí do. Miễn là nó phải giải thích.
Anh sững người nhìn theo dáng nó, xa vời………….
– Thiên Minh!
Nó thở hổn hển, cuối cùng cũng bắt được tay hắn. Hắn nuốt khan rồi quay người lại, ánh mắt lạnh băng, vô cảm khiến nó bỡ ngỡ.
– Sao?
– Ơ…- Nó thấy run sợ trước thái độ ấy, khác hẳn với hôm qua.
– Chuyện gì?
– Cái đó….- Nó ngập ngừng- Là..em..anh Duy…ư…
Hắn hơi nhíu mày, lại anh Duy rồi. Suốt nagỳ anh anh này nọ không biết chán. Hít một hơi thật sâu, liếc về phía Bảo Duy đang đứng hắn kéo nó vào lòng, thì thầm.
– Đừng nói những điều vô nghĩa!
Rồi hắn quay người, bước đi. Lặng lẽ.
Nó đứng bần thần, sao mọi người đều thcíh quay lưng với nó? Sao hắn thay đổi như chong chóng vậy, hắn vô cảm tới vậy sao? Vậy hôm qua là người nào? Trong đầu nó hiện lên bao câu hỏi.
– Mai Anh, đi về với anh nhé?- Bảo Duy đã tiến gần lại nó bao giờ, đưa bàn tay ra về phía nó, chờ đợi.
Nó nhìn anh, chẳng phải nó cũng đang mong chờ điều này sao? Nó hy vọng anh sẽ nói tất cả là ác mộng và tỉnh dậy nó thấy nụ cười của anh, đôi bàn tay ấm áp đó.
* * *

CÁ CƯỢC NHÉ! ANH SẼ PHẢI YÊU EM! Chap 13-20
Đánh giá em này

Bình luận bài viết