Bụi đời chợ cóc (Chap 3)

Hùng chợ cóc có thói quen ngủ nướng, bởi dậy sớm cũng chẳng để làm gì, mọi việc đã có bọn đàn em lo. Thường lúc hắn ngủ dậy cũng là lúc bọn đàn em đã đi kiếm ăn ngoài chợ hết rồi. Và hắn thường chọn quay tay vào thời điểm đó. Bởi theo sách báo nói, thì vào buổi sáng người ta sẽ làm chuyện ấy sung mãn hơn, thế nên chắc là quay tay cũng hăng say hơn. Thêm nữa, lúc đó là lúc vắng vẻ nhất, quay tay tiện hơn, không bị bọn đàn em làm phiền vào đòi quay cùng.

Cuộc nhậu đêm qua làm hắn mệt lử người. Hắn muốn ngủ thêm chút nữa nhưng những âm thanh chợ búa ồn ào vọng vào làm hắn không thể tiếp tục được. Nào là tiếng công nông chở hoa quả, tiếng cãi chửi nhau của mấy mụ hàng thịt hàng cá, tiếng lợn bị chọc tiết kêu da diết, tiếng gà quang quác như đang bị thông ass…

Hùng chợ cóc uể oải đứng dậy, thấy vẫn còn hai thằng nữa đang ở nhà, Lâm dại gái thì đang ngồi chực gái đi đái, còn thằng lìn thì đang lúi húi đánh giầy. Nói đến cái chuyện chực gái đi đái thì phải giải thích thêm, đó là chỗ của bọn nó ở là một cái nhà kho bỏ hoang ngay sau chợ, khá vắng vẻ. Vì khá vắng vẻ nên thỉnh thoảng mấy chị em đi chợ hoặc mấy mụ bán thịt, bán cá mót đái quá thường ra phía sau cái nhà hoang ấy đi đái.

Hùng chợ cóc cũng khá chiều đàn em nên việc đàn em ngồi rình gái đi đái hắn cũng không chửi mắng hay gây khó khăn gì, hắn chỉ bực mình và nổi điên khi mà đàn em mải ngắm gái đái mà quên không gọi hắn ra xem cùng. Đấy, giải thích qua như thế để các thím hiểu. Quay trở lại với câu truyện, thấy hai thằng đàn em vẫn ở nhà, Hùng chợ cóc mới hỏi:

– Đậu má, giờ này tụi bay còn chưa đi làm?

– Dạ, đại ca hôm nay cho em đi làm muộn tí, hôm nay em có nhiều tâm sự quá – thằng Lâm dại gái trình bày.

– Tâm sự cái kít ý. Ngồi hóng gái đi đái thì có. Nhớ là có con nào ngon ngon phải gọi tao đấy.

– Dạ vâng, đại ca yên tâm.

– Thế còn thằng Lìn? mày đang làm cái lìn gì thế?

– Dạ, em đang đánh xi giầy ạ, cuối tuần sau em xin về quê.

– Giầy ba ta mà cũng đánh xi à? Thế cuối tuần sau nhà có việc gì?

– Dạ, ông chú em chết ạ.

– Ừ, về nhớ mang quà lên nhé.

– Dạ.

Thế rồi Hùng chợ cóc lóc cóc đi ra cái thùng phuy chứa nước định đánh răng rửa mặt, nhưng lại nghe tiếng hắn gào lên:

– Đậu má, cái bàn chải đánh răng đâu rồi.

– Dạ, đây ạ. Em mượn đánh giầy tí, xong rồi đây, đại ca đánh răng đi – thằng Lìn lật đật mang cái bàn chải ra.

– Thế còn khăn mặt đâu? Mày cũng lấy lau giầy rồi hả?

– Đâu, em chỉ mượn bàn chải thôi mà. Cái khăn thì em không biết.

Lúc này thằng Lâm mới lên tiếng:

– Thôi, mất rồi thì thôi, đại ca dùng tạm cái khăn này đi – Nói rồi Lâm dại gái lấy cái khăn vò qua nước rồi đưa cho đại ca hắn rửa mặt.

– Ừ, cái khăn này trông bẩn bẩn, ố vàng nhưng mùi thơm phết nhỉ! Ở đâu ra thế? – Hùng chợ cóc hỏi.

– Dạ, là cái khăn anh em vẫn dùng để quay tay đấy ạ.

– Đậu má. Thảo nào, cái mùi quen quen.

Đúng lúc này thì thằng Trĩ ở ngoài chợ hớt hải chạy về, vẻ mặt rất hoảng loạn. Nó vừa chạy vừa hét to:

– Đại ca ơi, không ổn rồi, không ổn rồi đại ca ơiiiiii

– CLGT? Có chuyện gì? Nói mau!

– Có một cao thủ vừa xuất hiện ngoài chợ. Nó ngang nhiên móc túi và kiếm ăn trên địa bàn của anh em mình, nó cướp miếng ăn của chúng ta rồi đại ca ơi.

– Đậu má, thế chúng mày để yên cho nó đè mông thông ass à? Vả chết cmnl đi chứ.

– Dạ, thằng này giỏi võ lắm, nó bảo thằng nào động vào nó, nó đấm phát chết luôn.

– Đậu má, thế mày có nói mày là đàn em của Hùng chợ cóc không? Nếu nghe thấy danh tao, nó sẽ phải quỳ xuống, cúi đầu xin lỗi chúng mày ngay.

– Dạ, em nói rồi ạ. Nhưng nó bảo nó đéo biết Hùng chợ cóc là thằng cứt nào, nó còn bảo kể cả Hùng chợ cóc ra đây, nó cũng đấm phát chết luôn.

– Đậu má nó chứ, thật thế à? Thế chắc là nó giỏi võ thật rồi. Làm sao bây giờ? Phen này, chắc không trốn được nữa rồi. Phải ra trình diện thôi.

Hùng chợ cóc toan bước đi thì Lâm dại gái đã ngăn lại:

– Đại ca, cần gì đến đại ca phải ra tay, thằng này chỉ cần em đi là đủ. Giết bò đâu cần phải dùng đến dao mổ trâu.

– Ừ, mày nói chí phải. Mày đi đi.

Thế rồi Hùng chợ cóc lui vào nhà, đóng cửa chặt lại, chờ tin chiến thắng của Lâm dại gái báo về.
Không phải đợi lâu, chỉ 5 phút sau, Lâm dại gái đã quay về, nhưng hắn không tự đi được mà phải nhờ đồng bọn khiêng, bốn thằng, mỗi thằng một tay một chân hì hục khiêng Lâm dại gái về. Lúc này, Lâm dại gái mặt đã tái xanh như lá chanh, môi thâm sì như cục chì, quần áo rách tả tơi như vừa trải qua một trận đấu cực kì quyết liệt. Vừa nhìn thấy Hùng chợ cóc, Lâm dại gái đã gào lên:

– Đại ca ơi, nó thông ass em rồi, của nó to lắm, em đau lắm, rát lắm. Hu hu hu.

– Đậu má. Được rồi, lần này, đích thân thằng Hùng chợ cóc này sẽ ra tay. Để xem mày lợi hại đến cỡ nào. Mày đợi đấy thằng chó, tao ra tiếp mày đây. Thằng Lìn đâu, vào trong xem có bao nhiêu cái quần mang hết ra đây cho tao, nhanh!

– Dạ, để làm gì đại ca?

– Đậu má mày ngu thế! Mặc nhiều quần để nó có muốn thông ass mình, nó thấy nhiều quần quá sẽ nản, hiểu chưa.

Thế rồi Hùng chợ cóc mặc thêm mấy cái quần nữa, rồi thất thểu bước ra chợ.

– Dạ! Chúc đại ca thành công trở về, bọn em mong tin chiến thắng của đại ca.

– Đệt, chúng mày không đi cùng tao à? Phải đi cùng nhỡ tao bị thông thì còn cứu tao chứ.

– Nhưng lúc nãy nó đánh bọn em thì đại ca có đi cùng đâu.

– Thế tao mới là đại ca chứ. Đi cùng tao nhanh lên.

Bình luận bài viết