BẠN GÁI ĐẠI CA – Chap 13-15

O(^__^)O!!~___BẠN GÁI ĐẠI CA – CHAP 14___O(~_~)O!!~
Viết bởi: @ola_bu
Lúc: 17:34 ngày 13/11/2012
* * *
spinner.gif
-Cal ! Cậu hãy nghĩ về đại cuộc ! Ông Ren nói đúng, đừng quên thân phận và trách nhiệm của mình !-Bu thêm vào.
-Bu ! Điều đó không đồng nghĩa với việc hy sinh Satomi ! Cô ấy là vô tội !-Jiro nói lại.
….
-Đủ rồi !-Như không thể chịu thêm được nữa, Cal lên tiếng. Mọi ánh mắt đều dồn về phía anh, đầy mong đợi cũng đầy hy vọng về quyết định của hắn.
Một không khí choáng ngợp chợt bao phủ lấy biệt thự nhà họ Chen. Im lặng đến đáng sợ-Ren ! Ông bỏ súng xuống đi !-Cal ra lệnh, gương mặt vẫn toát lên vẻ lạnh lùng.
*Ren* Bang chủ ! Cậu không để Genie trở thành phu nhân Bang chủ như tôi kì vọng cũng không sao, nhưng đừng vì…
Cal nắm chặt đôi bàn tay lại, một sự kiên quyết đang hiện lên trên gương mặt anh-“Nếu mày còn do dự….cô ấy sẽ chết”. Cuối cùng, Cal đã đưa ra quyết định mà trong lòng anh đã nghĩ…
*Cal* Từ khi sinh ra, tôi đã hiểu được thân phận và trách nhiệm nặng nề của mình. Nhưng nếu để tôi tận mắt chứng kiến ngừơi con gái mà mình yêu thương, phải chết vì mình, tôi sẽ không làm được điều đó !-Cal nhìn Ren đầy nghiêm túc-Vì vậy, dù ông có đem cái chết để đe dọa, tôi cũng sẽ không thay đổi quyết định của mình ! Chỉ cần Cal này còn sống, tôi sẽ không để bất cứ ai trong Thổ long bang vì tôi-mà hy sinh oan uổng !
*Ren* Cal ! Cậu đã thật sự trưởng thành !-Ông bỏ khẩu súng trên tay xuống, tỏ vẻ cảm kích trước vị Bang chủ nhỏ tuổi. Ông biết thế nào cậu cũng đưa ra quyết định liều lĩnh này, nhưng ông tin ở Cal-hắn sẽ làm được điều đó-Nếu cậu cần, bất cứ lúc nào tôi cũng sẽ ra mặt giúp cậu !
Vừa dứt lời, ông vội cúi chào một cách kính cẩn rồi giục con gái về nhà. Đối với Cal, gánh nặng của anh dường như đựơc trút bớt phần nào. Nhưng trái tim thì không một lúc nào yên, dường như nó đang bị ai bóp chặt, đau đến lạ kì.
[lúc này trong phòng chỉ còn Cal, Bu và Jiro]
-Đây mới đúng là Cal mà tớ quen biết chứ !-Jiro vỗ vai Cal, cười buồn. Khác với anh, Bu tỏ vẻ lo lắng trước quyết định của bạn mình:
-Tớ hiểu Satomi là vô tội, nhưng những người trong bang lại càng vô tội hơn. Đối với tớ, họ là cả một đại gia đình !-Bu bắt đầu ấp úng-… Nhưng nếu đặt trường hợp của cậu là tớ… buộc tớ phải hy sinh Gui như thế…có lẽ tớ không làm được !-Anh chợt đỏ mặt, lòng bỗng cảm thấy hổ thẹn-“Phải rồi ! Cal làm được, còn mình thì không à ?”
-Cám ơn hai cậu, anh em tốt của tớ !-Cal thở dài nhẹ nhõm, đôi mắt vẫn nhìn đâu đâu ngoài cửa sổ. Đôi tay vẫn run rẩy vì sợ. Một Bang chủ máu lạnh sẽ sợ điều gì đây ?
“Chúa ơi ! Xin người hãy phù hộ cho cô ấy bình an, dù có phải đánh đổi cả mạng của Hiyo này…con cũng sẽ chấp nhận trao đổi !”
***Căn cứ ZZZ***
-Mấy người là ai vậy ? sao lại bắt tôi ?!!!-Satomi vừa tỉnh dậy, cũng là lúc nó dùng hết công lực của mình để quát =__=”-Thả tôi ra ! Thả tôi ra !
-Con nhỏ này ! Im coi ! muốn chết hả ?!!-Một tên che mặt vội chĩa súng vào nó, không quên nhai hết phần thức ăn của mình.
-Đừng đụng vào nó ! Nếu nó có trầy trụa sứt mẻ gì, 10* tỷ của chúng ta chẳng phải là đi toi hay sao ? Coi chừng không được thưởng mà còn mang vạ !-Một tên khác nhắc nhở.
-Phải rồi !-nhìn Satomi-Cô em đáng giá lắm đấy ! Một mình cô em mà cũng có thể cho tụi này 10**tỷ, lại còn là ngòi nổ chiến tranh giữa hai bang nữa, thật đúng là không thể tin nổi ! Không ngờ một cô bé nhỏ nhắn như thế cũng đủ để làm Calvin phải khuất phục ! Thật không ngờ !-Hắn tặc lưỡi.
-Cái gì ? Ý các người là các người định đem tôi làm mồi nhử Cal sao ?
-Bọn bây đừng nói nhiều với con bé nữa, lo làm nhiệm vụ đi !-một tên khác nói.
-Tôi không biết mấy người định làm gì ! Nhưng đừng đến anh ấy, coi như tôi xin các người đấy !-Nó vội van nài khi nghe lời nói của những kẻ bắt cóc, đây là lần đầu tiên con bé hạ mình đến như thế, vì nó không muốn Cal phải chết.
-Vô dụng thôi ! Đây không phải là chuyện tụi tao có thể quyết định !-Tên bắt cóc cười nhếch mép, đáp lại ánh mắt đầy thách thức của con bé. Có lẽ nó cũng chẳng thể ngờ rằng, kẻ chủ mưu đứng sau việc này là ai .
***Nhà Danson***
-Genie ! Em không cần phải hối hận ! Anh sẽ giúp em giành lại mọi thứ !
-Nhưng em thật sự không muốn…Calvin và cả Thổ Long Bang phải gánh chịu, chiến tranh giữa hai bang sẽ bùng nổ mất ! Em thật sự không muốn sự việc lại trở nên nghiêm trọng như vậy !-Genie nhìn Danson một cách run rẩy. Như biết được điều cô đang hoang mang, anh nói thêm vào:
-Đừng quên chính con bé Satomi đó, nó đã làm Calvin ngày càng xa lánh em hơn ! Nó phải trả giá ! Em không có lỗi, muốn trách thì trách nó trèo cao, muốn cướp đi địa vị của em !
-Phải rồi ! em không có lỗi ! Mọi chuyện là do nó…Chính nó đã dồn em vào bứơc đường cùng…Cả Calvin nữa, anh ấy nhất định phải hối hận khi đã xem thường em …-Nghe những lời của Danson, cô khẽ mỉm cười gian xảo. Lòng thù hận, địa vị đã hòan toàn chôn vùi đi trái tim vốn lương thiện của cô mất rồi.
-Tốt lắm !-Danson tỏ vẻ hài lòng. Trong lòng anh dường như đang nung nấu một ý định táo bạo hơn bao giờ hết, bất chấp việc hy sinh tính mạng con người để đạt được mục đích mà anh mong muốn-“Ba ! Con nhất định sẽ trả thù cho ba ! Chẳng còn bao lâu nữa đâu !”
Cách đó tại một vị trí không xa, có một người đã nghe thấy tất cả câu chuyện, đó là bà Yun-mẹ của Danson và Bu…
***Trước nhà của Guigui***
-Tiểu thư ! Thiếu gia Ahbu đang ở ngoài cửa, cậu ấy muốn gặp cô !-Quản gia của Gui từ từ bước đến giường cô, khẽ gọi.
-Sao cơ ? -Gui ngồi phắt dậy vì ngạc nhiên, dường như không tin vào những gì mà mình nghe thấy nữa-Ahbu ?
[Link gốc: http://lnk.vn/bSm ]
Gui bước nhanh chóng xuống cửa nhà, cô hoàn toàn không để tâm đến việc mình đang giận anh, vì trong mắt cô bây giờ bỗng tràn đầy hy vọng, một điều gì đó đang ấp ủ trong tim …
-Ahbu !-Gui chạy thật nhanh đến chỗ anh, thở hổn hển vì mệt mỏi-Sao anh lại đến đây ?-Cô nói tiếp.
-Ăn mặc phong phanh như vậy dễ cảm lạnh lắm đấy, nhóc à !-Bu vội cởi chiếc áo khóac mình đang mặc trên người cho Gui, mỉm cười một cách dịu dàng khiến cô không khỏi ngạc nhiên.
-Có chuyện gì sao ?-Gui dường như đã đóan ra được điều gì đó trước sự thay đổi của anh, bình thường thì Bu có bao giờ như thế. Đối với cô, anh lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng.
Trước sự tò mò của con bé, Bu ôm cô vào lòng, khẽ thì thầm bên tai :
-Vì anh nhớ em, Gui à ! Anh xin lỗi vì đã đối xử tệ với em. Bây giờ thì anh đã nhận ra, càng cố để em rời xa, thì anh lại càng yêu em nhiều hơn…. Nếu một ngày em thật sự yêu người con trai nào khác-không-phải-là-anh, có lẽ anh không thể nào chịu được điều đó, anh sẽ điên mất thôi !
-Bu…-Từng lời, từng chữ của Bu như khắc sâu vào tim Gui, khiến cô quên đi mình đã bị tổn thương vì anh. Cô đã khóc trên bờ vai ấy. Khóc vì cảm động. Khóc vì hạnh phúc, mọi việc dường như chỉ là một giấc mơ mà thôi. Nó quá ngọt ngào. Khiến người ta phải sợ hãi. Tại sao lại như thế ?
Như chợt nhớ vết thương lòng của mình, cô đẩy anh ra, tỏ vẻ trách móc.
-Nhưng anh bảo là…
-Gui à…-Bất chợt, anh đặt tay Gui vào lồng ngực đã ướt đẫm mồ hôi của mình, mỉm cười-Trái tim của anh…là của em…mãi mãi…
Vừa dứt lời, anh hôn cô…một nụ hôn nồng nàn…và Gui cũng đón nhận nó…trong ngạc nhiên… hạnh phúc…nhưng có điều gì rất xót xa…Một giọt nước khẽ rơi…rơi trên đôi má của cô…nóng hổi…rơi trên đôi mắt long lanh u buồn của anh…Là mưa hay là nước mắt ?!!….
“Nếu anh có thể sóng sót trở về, anh sẽ không để mất em một lần nữa đâu, Gui à !”-Bu tự nhủ với lòng mình rồi nhanh chóng phóng xe đi, đến với những người bạn của mình…những người đang cần anh hơn ai hết…dù có phải lao vào nguy hiểm, anh cũng không hối hận.
*************
-Lát nữa nếu không được lệnh của tớ, các cậu, các anh em… không được vào !-Cal nói.
-Tớ không nghe theo ! Nếu lỡ hắn giở trò…-Jiro lo lắng.
-Đây là lệnh !-Cal quát với gương mặt đầy đáng sợ, một vẻ mặt mà Bu và Jiro chưa từng thấy bao giờ…Khiến cả hai sợ hãi, xa lạ…
Cả hai như lặng đi. Họ không nói thêm một lời nào nữa, mãi cho đến khi chiếc xe lăn bánh đến khu vực Hắc Long Bang…Quyền lực, địa vị, lòng thù hận..tất cả đã kéo con người vào hố sâu tội lỗi, họ sẵng sàng bất chấp tính mạng vô tội của người khác..để đạt được điều mà họ mong muốn…Và trước mắt họ, những kẻ vốn yêu chuộng hòa bình…đành bất lực lao vào cuộc chiến đó…
“Satomi ! Nếu hắn dám động đến em…dù chỉ là một sợi tóc, anh sẽ giết hắn !”
CHAP 13: ĐỊNH MỆNH
“Nếu như chuyện hai ta là định mệnh
Thì dù có một ngày phải xa nhau
Em vẫn tin rằng, trái tim này sẽ mãi là của anh”
Trời tối dần. Những áng mây đen từ đâu kéo đến, vây kín bầu trời xanh yên lành, như báo hiệu một cuộc chiến bắt đầu diễn ra.
-Dừng lại ! Mấy người muốn đi đâu ?!!-Một tên “lính gác” tỏ vẻ dè chừng trước những người xa lạ.
-Nếu không muốn chết thì hãy tránh ra !-Cal lạnh lùng cất tiếng, anh khẽ búng nhẹ tay, hai người con trai từ đâu chạy đến-đó là Ahbu và Jiro, phía sau là một đoàn người áo đen. Trên tay họ đều có những thứ vũ trang tối tân nhất.
Đáp lại đó, không phải là một cuộc chiến. Những tên lính ấy nhanh chóng bỏ chạy. Không phải vì sợ trước đối thủ, mà đó là một kế hoạch nhằm giăng bẫy con mồi.
-Jiro, Ahbu ! Hai cậu và các anh em ở đây chờ tớ, đừng manh động !-Cal chậm rãi nói, ý như nhấn mạnh điều gì. Rồi anh nhìn sang các thuộc hạ của mình-Nếu tôi không có ở đây, các người phải nghe lời Bu và Jiro, biết chưa ?!!
-Bang chủ !!!!!-Bu, Jiro và mọi người tỏ ra lo lắng. Trước ánh mắt đầy kiên quyết đó, họ đành trả lời-Vâng, chúng tôi biết !
-Tốt lắm !-(nhìn sang Bu+Jiro)-Tớ tin ở hai cậu !
Vừa dứt lời, Cal nhanh chóng bước đi, không để bạn mình nói thêm bất cứ điều gì nữa…
-Bu à…chả nhẽ chúng ta lại để Cal đi vào chỗ chết hay sao ?!!-Jiro ấp úng.
-Đừng nói bậy ! Chúng ta phải tin tưởng ở Cal, cậu ấy sẽ làm được ! Đừng quên cậu ấy là Bang chủ mà !-Ahbu vỗ vai Jiro, như truyền thêm niềm tin và sức mạnh cho bạn mình, nhưng lòng anh cũng đầy bất an không kém…
“Một làn môi ấm khẽ lướt qua đây, cho thế gian bỗng như ngừng lại…”
Tiếng chuông điện thoại bỗng reo vang, cắt ngang bầu không khí căng thẳng đó.
-Cái gì ?!!-Bu tỏ vẻ ngạc nhiên, mặt anh bỗng biến sắc ngay sao khi nghe nội dung cuộc điện thoại…
———-
Cal không biết mình đã bước qua bao nhiêu dãy hành lang của tòa nhà, chỉ biết là đã rất lâu. Vì trong lòng hắn, chỉ nghĩ tới con bé mà thôi.
-Đến nhanh nhỉ , Bang Chủ ?!!
Một giọng nói vang từ trên cao khiến hắn phải ngước nhìn lên, đó là “M” với chiếc mặt nạ màu đen quen thuộc.
-Thật không ngờ chỉ vì một con bé…mà lại có thể để Bang chủ quyền uy của Thổ Long Bang phải sa vào lưới như thế…-Một tên đồng bọn tặc lưỡi.
Trước những giọng nói đầy mỉa mai, Cal để ngoài tai tất cả. Đảo mắt nhìn xung quanh, nhưng chẳng thấy nó-người con gái mà hắn yêu thương…”Sợ hãi”-đó là cảm xúc của ai kia ngay trong lúc này, nhưng hắn vẫn cố kìm giọng.
*Cal* Cô ấy đâu ?
*M-cười* Đừng vội thế chứ…
*Cal-quát* Tao hỏi cô ấy đâu ?!!
Cal nhìn M với vẻ mặt đầy đáng sợ, như để che lấp đi tâm trạng hiện giờ của hắn, một trái tim đang thổn thức. Biết được điều đó, “M” càng tỏ ra đắc thắng hơn, hắn ra hiệu cho tên thuộc hạ. Chỉ trông giây lát, con bé đưa chúng đưa ra…
-Cal !-Nó gào lên-Tại sao..anh lại đến ?
Nhìn thấy con bé, bao mệt mỏi, sợ hãi của hắn bỗng tan biến trong phút chốc. Niềm vui mừng hiện ra trên mặt ai kia khi thấy nó chẳng hề gì. Từ dưới tầng lầu, Cal mỉm cười nhẹ nhõm, dù trước mắt vẫn còn bao nguy hiểm chờ đợi hắn.
-Ngốc thật ! Anh đã bảo là sẽ không bao giờ bỏ rơi em kia mà ?!!
Trước những lời của Cal, nó không khỏi cảm động. Nhưng con bé biết rằng, đây không phải là lúc tỏ ra yếu đuối như thế.
-Mày muốn gì ở tao cũng được, nhưng cô ấy là vô tội ! Thả cô ấy ra đi !-Cal nói.
-Hahaha…Đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân !!-M bỗng phá lên cười-Được thôi ! Đấu một trận đi-giữa tao và mày ! Nếu mày thắng, tao sẽ thả nó. Nhưng nếu mày thua…thì mày phải chết !
-Được, tao đồng ý !
Chưa để M nói thêm gì, Cal khẳng định với đôi mắt đầy kiên quyết. Không do dự . Không sợ hãi. Một câu trả lời đầy dứt khoát.
-Cal …đừng …
Nó cố khuyên hắn, nhưng lại bị một tên đồng bọn giữ lại với khẩu súng trên tay.
-Satomi ! Hãy tin anh ! Anh sẽ trở về, bên cạnh em !…boku ha kimi wo ai*** eiru !*
*có nghĩa là “anh yêu em”.
Trước đôi mắt đen đang òa nước của nó, Cal khẽ mỉm cười rồi bước đi, giao phối số phận của mình cho Thượng Đế. Cứ như vậy, dù phải đánh đổi bất cứ đều gì, hắn cũng không hối hận.
Ngoài trời, hoàng hôn đỏ như máu. Cách đó không xa, một nhóm người khác đang từ từ tiến lại gần, mang theo một âm mưu đen tối, bao trùm lấy cả không gian tĩnh mịch…
-Giết hết tất cả ! Jiro, Ahbu lẫn bất cứ người nào trong Thổ Long Bang, đừng để một ai sóng sót !
Cách đây hai ngày, tại Nhật Bản
-Sơ ơi ! Chừng nào chị Satomi mới về vậy ? Chúng con rất nhớ chị ấy !!-Một đứa trẻ khẽ nũng nịu.
-Ừ ! Không lâu nữa…chị ấy sẽ về thôi con ạ !-Sơ Maria vuốt đầu đứa trẻ, mỉm cười đầy dịu dàng. Nhưng trong lòng bà cũng nhớ con bé không kém.
-Chị Ma..ria ?
Một giọng nói bỗng làm gián đoạn cuộc đối thoại của bà và đứa trẻ. Nom nhìn vóc người quen thuộc, bà đã nhận ra, người đó là ai.
-Ami ? …Ami phải không ?!!-Sơ nghẹn ngào hỏi, đôi tay như rung lên vì xúc động, vì ngỡ ngàng khi gặp lại người bạn thân thuở cũ. Dù có nhiều nếp nhăn, nhiều sự thay đổi, nhưng bà vẫn nhận ra.
Người phụ nữ trung niên nhìn bà, khẽ gật đật. Cả hai nhìn nhau đầy cảm động.
-Sơ…ai thế ạ ?-vốn tính sợ người lạ, đứa bé núp phía sau bà, miệng không ngừng hỏi.
-Con ra chơi với các bạn nhé ! Để Sơ và cô nói chuyện !-Như hiểu ý, bà giục.
..
Sau khi đứa trẻ vừa mất hút, người phụ nữ liền hỏi:
-Chị Maria !…Có phải..Satomi…con gái em…nó đã đến Đài Loan phải không ?
Qua lời nói của người bạn, người mẹ của Satomi, sơ Maria đã hiểu ra tất cả:
-Chúa ơi ! Em đã gặp nó rồi sao ?!!
Và cứ thế, bí bật sau bức màn đã được vén mở. Người phụ nữ đó lại không phải là ai khác, chính là mẹ của Satomi…
~Trở lại với thực tại~
-Bà nói sao ?!!-Ahbu nói như hét vào điện thoại. Dường như nhận ra mình đã làm mọi người chú ý, anh cố gằng giọng lại-Đây không phải chuyện để đùa !
-Điều mà ta nói tất cả là sự thật ! Hãy tin ta…Ahbu ! Nếu không cả đời này, có lẽ con cũng sẽ chẳng còn gặp lại em gái..của con nữa…-Người phụ nữ phía bên kia đầu dây-bà Emi-mẹ anh nấc nghẹn từng lời.
-Thật sao ? Nếu như vậy, Satomi…Danson và tôi là…
Trước lời nói của bà, Ahbu như hiểu ra tất cả. Nhưng mọi thứ đối với anh quá đột ngột. Quá vội vàng. Đôi chân như đứng không vững, muốn ngã quỵ bất cứ lúc nào. Định mệnh ! Tại sao lại để anh biết được sự thật, ngay trong lúc này ?!!
-Ahbu ! Mẹ không phủ nhận là mẹ bỏ rơi con là có lỗi. Nhưng hãy vì mẹ, em con là vô tội…cả Danson-“M” nữa, nó cũng chẳng thể nào điều khiển được hành động của chính mình…
-Tôi còn có thể tin ở bà ?!!-Ahbu lạnh lùng hỏi, gương mặt anh mang đầy tâm trạng, chúng hòa lẫn vào nhau.
-Hãy tin mẹ lần này !-Trước sự nghi ngờ của con trai, bà khẳng định.
“…Tình yêu là một sức mạnh vô hình. Truyền cho nhau lại là một điều diệu kì của con tim…”
-Vẫn ổn chứ, Ahbu ?!!-Jiro chạy đến, sốt sắng hỏi khi thấy tên bạn mình có điều gì bất ổn.
Đáp lại sự lo lắng của Jiro, anh mỉm cười dịu dàng. Chợt thấy lòng mình nhẹ nhõm và tin vào một điều gì xa xăm.
-Nếu không có tớ, một mình cậu vẫn đủ sức lo cho Thổ Long Bang phải không Jiro ?
Chưa kịp để Jiro hỏi thêm gì. Ahbu âm thầm quay bước đi. Lặng lẽ, nhưng lại là một ý chí lớn, quyết tâm cứu lấy người thân của mình…
Từ phía trên đỉnh đồi, một đoàn người từ từ tiến lại gần…mang theo mùi máu và chết chóc, lan tỏa khắp nơi…
**********
Về phần Calvin, sau khi nhận lời quyết đấu với “M”, họ đã đến một nơi gọi là “võ đài”. Nơi diễn ra các trận đấu cho các thuộc hạ, rất khốc liệt. Kẻ thua chỉ có một con đường, đó là phải chết, theo cách mà người ta gọi trên “giang hồ”.
“M” ! “M” ! “M” !
Khắp nơi trên võ đài, bọn thuộc hạ kêu gọi tên của sát thủ nổi danh, người mà Cal phải vượt qua. Đáp lại tiếng reo hò cổ vụ nhiệt liệt, của lũ thuộc hạ “băm trợn”, hắn cười đắc chí. Nhìn đểu giả trông thấy, hệt như là thắng rồi vậy.
-Cal !-Trên khán đài, nó nhìn hắn một cách đầy buồn bã. Biết làm gì khi nhìn thấy người mình yêu thương từng bước lao vào chỗ chết, khi bản thân chẳng giúp được gì ?!!
-Tin anh đi , Satomi !-Từ dưới võ đài, Cal nói to một cách đầy tự tin, dõng dạc-Anh sẽ thắng !
Trước lời nói đầy dứt khoát của hắn, nó mỉm cười … Che giấu đi bao nỗi sợ hãi trong lòng, để lại niềm tin vào số phận…tin vào anh, người con trai mà nó yêu, và cũng là duy nhất … Nhìn vào sợi dây chuyền-vật giao kết của nó và hắn…con bé thầm ước nguyện với đôi mắt xa xăm…
-Nhất định anh sẽ thắng, Hiyo !
********
“M” ! “M” ! “M” !
Tiếng cổ vũ, reo hò mỗi lúc dồn dập, thôi thúc hơn, điều đó càng làm cho bầu không khí thêm căng thẳng.
-Nếu tao thắng, mày đừng quên lời hứa của mày !-Cal bước lên võ đài với gương mặt lạnh như băng. Đáp lại hắn, “M” cười mỉa mai:
-Tất nhiên ! Nhưng tao nghĩ…mày phải chôn xác tại nơi này rồi…Bang Chủ ạ ! Tao sẽ cho mày biết thế nào gọi là…nợ máu trả bằng máu…
* * *

O(^__^)O!!~___BẠN GÁI ĐẠI CA – CHAP 15___O(~_~)O!!~
Viết bởi: @ola_bu
Lúc: 17:36 ngày 13/11/2012
* * *
Nói tới đây, Cal tỏ vẻ đầy ngạc nhiên và sửng sốt. Nhưng hắn vẫn cố giữ bình tĩnh và tập trung.
-Mày nói gì tao không hiểu ?
-Đừng giả vờ !
Hoét !-Tiếng còi vang lên, cắt ngang cuộc nói chuyện của cả hai. Ngay lập tức, trận đấu được diễn ra.
“M” ! “M” ! “M” !
Từ những cú đấm đầu tiên, dường như cả hai đều dốc hết sức mình. Chẳng ai chịu nhường ai, mỗi người điều vì mục đích của riêng họ. Kẻ tám lạng, người nửa cân. Phía trên khán đài, con bé theo dõi trận đấu một cách đầy căng thẳng. Nhưng nó chẳng hề biết được rằng, cả hai đề là những người mà nó trân quý nhất…
-Không hổ danh là Bang chủ Thổ Long Bang…thể lực khác người..liệu đại ca “M” có thắng nổi không ?-một trong những tên thuộc hạ phụ trách “canh chừng” nó hỏi.
-Đại ca đã nói, nếu lỡ chẳng may…chúng ta còn có một con tin..điểm yếu của Cal mà…sợ gì ?!!-Một tên ra vẻ chững chạc trả lời. Cả bọn bỗng nhìn nó, cười nham hiểm. Một thủ đoạn nhơ bẩn được giăng ra, thật không dám tin chúng có thể là con người.
……
Bốpppp…
Một cú đấm rõ đau được tung ra, cho thấy được thực lực hai người đã có sự chênh lệch.
-Đại ca…!-Lũ thuộc hạ tỏ vẻ sững sốt khi “M” bị đánh ngã. Xét về thực lực, quả thật hắn không phải là đối thủ của Cal. Thế nhưng…
-Còn chưa phân thắng bại đâu !-Nói tới đây, “M” bỗng cười khẩy. Gạt đi vét thương ở khóe miệng, hắn ra hiệu cho bọn thuộc hạ của mình, thực hiện thủ đoạn tiểu nhân đã sắp đặt từ trước.
-Buông ra !-Satomi cố vùng vẫy chống cự. Nhưng nó không thể chống nổi hơn chục tên “lực sĩ” với vũ trang hiện đại, chúng quá mạnh.
-Mày định làm gì ? Thả cô ấy ra !-Cal quát lớn khiến những tên xung quanh sợ hãi, hệt như những con thỏ đang sợ sói lang. Nhưng đối với “M” thì không, hắn càng tỏ ra thích thú.
-Còn bước thêm bước nữa, tao sẽ giết nó !
Nghe tới đây, Cal dường như chẳng còn cử động được nữa. Mọi sức mạnh của hắn hôm nào, dường như biến mất trong phút chốc. Chưa bao giờ hắn cảm thấy sợ hãi như lúc này. Đứng trước đôi mắt đen òa nước đó, hắn thấy bản thân mình thật vô dụng, thật yếu đuối. Liệu đây có còn là một bang chủ máu lạnh, ngang tàng hôm nào, mà nó quen biết nữa hay không ?!!
-Đừng để bàn tay dơ bẩn các người, chạm đến người con gái tôi yêu !
Cal khẳng định. Vẫn đôi mắt kiên quyết, lạnh lùng ấy. Nhưng người ta đọc được trong anh là sự đau khổ, từ trong trái tim…
-Có thế chứ !-“M” cười đểu thêm một lần nữa. Dù được ẩn dưới lớp mặt nạ, nhưng người ta vẫn cảm giác được sự ác độc của một con dã thú, đang đội lớp hình hài một con người.
Khi “M” vừa dứt lời, cũng là lúc “M” lao vào đánh hắn. Hệt như con kiến đang lao vào một chiếc bánh ngọt, xâu xé và tranh giành khốc liệt. Vì ai mà chẳng biết, cái mạng của một bang chủ Thổ Long Bang lừng lẫy thì đáng giá ngàn vàng ?!! Và dường như lòng thù hận đã chôn vùi tất cả, vùi lấp đi cả những bản chất tốt đẹp của con người.
Bốp…Bốp…Bốp…
Từng giọt máu rơi xuống sàn nhà, kéo theo đó là nụ cười đầy khoái chí của “M”…tiếng gào thét của nó…
-Dừng lại đi ! Anh ấy sẽ chết mất !
Một câu cầu khẩn đầy thương tâm khi lòng đau như thắt. Nhưng không ai trả lời. Nó không khóc, vì nước mắt giờ đã chảy ngược vào tim… Số phận đã để nó và hắn gặp lại nhau, nhưng giờ lại phải sắp mất nhau vĩnh viễn ?!! Khi con tim chưa kịp nói lời yêu, âu chăng là sự trớ trêu của định mệnh ?!!
—Jiro——————————————-
-Anh hai ! Nguy rồi , có một nhóm người đang tiến về phía chúng ta…-Một tên thuộc hạ chạy gấp đến, báo cáo tình hình.
Ngay lập tức, Jiro trong ra xa. Quả thật, đó là một đoàn người với một lượng vũ khí hiện đại. Và tệ hơn, đó là người của Hắc Long Bang, anh nhận ra điều đó qua tên cầm đầu, một trong những tên thuộc hạ tâm đắc của tên “cáo già” Hắc Long Bang.
-Chết tiệt !…Ngay trong lúc này..không biến thằng Bu lại biến đi đâu…-Gạt đi những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên trán, Jiro giữ lại bình tĩnh-Bảo mọi người, đừng manh động ! Vì họ đang hiểu lầm chúng ta !
-Dạ !
………
Nhìn đoàn người đang tiến lại gần mình, với gương mặt đầy sát khí, Jiro không khỏi lo sợ. Vì đây là lần đầu tiên anh lãnh đạo mọi người mà không có Ahbu và Calvin. Nhưng anh không biết rằng, đây thực sự đã là một cái bẫy đã giăng ra từ trước, mà anh chính là một trong những con mồi…
-Chúa ơi…Nếu con thực sự chết như thế này…con hy vọng đổi lại…tất cả những người con yêu quý được sống sót …
——————————–
Về phần Ahbu, sau khi đã đột nhập vào khu “chiến lượt” với tài trí của mình, anh đã cải trang dưới trang phục bảo vệ.
“Giết hắn !” …”Giết hắn !”… “Giết hắn !”
Tiếng reo hò mỗi lúc lớn hơn…Dường như họ đã không còn tính người, giờ chỉ còn là những con quỷ khát máu.
-Cal !-Chứng kiến cảnh bạn mình bị đánh một cách thảm thương, em gái thì kêu gào thảm thiết, trong khi kẻ chủ mưu lại là anh trai. Ahbu không khỏi tức giận và phẫn nộ. Nếu báo với những người anh em khác ở bên ngoài, có lẽ sẽ không còn thời gian. Hơn nữa, lực lượng quá chênh lệch. Chúng quá đông. Nắm chặt hai bàn tay lại, Ahbu đưa ra một ý định táo bạo, có thể cứu đi những người thân yêu của mình, nhưng đồng thời cũng cướp đi mạng sống của anh…Đưa quả bom hẹn giờ mà anh đã chuẩn bị từ trước vào áo, anh mỉm cười chua chát:
-Gui…anh xin lỗi ! Anh thực sự không thể tiếp tục ở bên cạnh em được nữa !
……………….
………….
…….
Cách đó một nơi khá xa, phía bên kia dòng sông…
Xoảng …
-Tiểu thư ! Cô sao vậy ?
-Dạ xin lỗi…con làm vỡ đĩa ạ…-Gui bối rối.
-Hôm nay cô làm sao mà như người mất hồn thế ? Thôi cô để đó đi…để tôi làm cho…-Người hầu xen vào.
Nhìn vào những chiếc đĩa vỡ, lòng cô chợt bồn chồn không yên. Một linh cảm khó thể nói thành lời đang dấy lên trong lòng. Đó là gì ?!!
“Anh đã đánh rơi một giọt nước mắt vào biển khơi, và khi một ai đó tìm thấy nó thì đó là lúc anh ngừng yêu em”
(Trích một câu châm ngôn tiếng anh)
~End Chap 13~
CHAP 14: WHEN DAWN AGAIN
PART 1
“Tình yêu anh dành cho em, có bao giờ đếm hết được ?
Nếu có, phải chăng đó là những ngày tháng mà mình xa nhau…”
_Dừng lại, nếu chúng mày chưa muốn chết !
Một giọng nói vang lên từ phía sau cánh gà, đó là Ahbu Yan. Chúa phù hộ, anh ta đã đến kịp lúc. Nhưng nếu đến sớm hơn, có lẽ thằng bạn thân của anh đã không bị te tua, tơi bời như thế. Tất nhiên là Ahbu không ngừng tự trách bản thân mình, anh là như thế. Bản tính trời sinh cũng không bỏ được, lúc nào cũng dành lấy thiệt thòi về cho bản thân. Kể ra những lúc sinh tử thế này.
Còn Satomi, nó không biết tại sao Ahbu lại ở đây. Ngay cả lúc nguy hiểm như thế này, nó cũng chẳng hề nghĩ rằng một tên suốt ngày chỉ biết “trêu hoa ghẹo bướm” như anh lại trở thành “đấng cứu thế” cho nó và Calvin. Hôm nay, nó đã nhìn thấy mặt khác của Ahbu Yan, anh ta bỗng trở nên “giống người” hơn trong mắt nó. Nó cũng hiểu, vì sao Guigui lại yêu anh đến thế.
Quả thật, chỉ khi trải qua nguy hiểm, hoạn nạn thì giữa người với người mới càng hiểu nhau hơn.
Và ngay khi vừa thấy “đối thủ”, tất cả bọn thuộc hạ của M đều dồn về phía Ahbu, với đôi mắt của lũ quỷ khát máu. Trông phút chốc, bọn chúng chĩa súng quay quanh anh và sẵng sàng bóp còi ngay khi phát lệnh. Vì ai lại không biết Ahbu là con trai của lão “Rồng Yan”, một Mafia “nổi cộm” ở Hồng Kông nên mạng sống của anh cũng đáng giá không kém gì Calvin.
_Ahbu ! Nếu bây giờ mày quỳ xuống xin tao tha mạng, thì tao sẽ cho mày chết toàn thây !
Từ phía trên lầu, “M” cười một cách khoái chí. Đối với hắn bây giờ không có điều gì hạnh phúc hơn khi nắm giữ mạng sống của kẻ khác thế này. Thế nhưng mọi việc đã nằm ngoài dự tính của hắn.
_Cứ đến gần tao đi, nếu muốn tan xác cùng quả bom này !
Đáp lại lời của “M” là một câu nói đầy khẳng định, với hệ thống bom nổ đang cài đặt trên áo của Ahbu, nhưng ánh mắt anh nhìn tên sát thủ ấy không còn kiên quyết như trước nữa. Thay vào đó là một ánh mắt thương hại, chan chứa những tình cảm chẳng nói nên thành lời. Nếu nói là không sợ, thì chỉ là nói dối. Anh hiểu mình đang làm gì. Và vì ai. Ahbu cũng biết đây là việc làm duy nhất mà bản thân có thể làm được cho cô em gái bé nhỏ, với tư cách là một người anh trai. Nhưng còn Guigui thì sao ? Anh không dám nghĩ đến. Bởi vì chỉ cần nhìn thấy hình ảnh, giọng nói ấy sẽ khiến Ahbu trở nên yếu đuối, và chẳng thể nào rời xa Thế Giới này. Có lẽ đối với Guigui, anh sẽ mãi mãi là một tên đàn ông tồi, ngay cả khi chết đi chăng ?!!
_Tụi bây đừng manh động, nó làm thật đấy…!!!
M bắt đầu tỏ vẻ hoảng sợ khi trông thấy vẻ mặt đầy nghiêm túc của Ahbu, hắn tử từ lùi về phía sau.Và không cần đợi lệnh, ngay lập tức lũ thuộc hạ bỏ chạy bát nháo để bảo vệ mạng sống của chúng.
Như vội chộp lấy thời cơ, nó chạy đến bên cạnh hắn. Một tên ngốc chỉ vì nó mà thành ra như thế.
_Calvin !
Hắn không đáp lại, cứ im lặng…như thể bắt đầu chìm vào “giấc ngủ đáng sợ của đời người” vậy. Điều đó khiến con bé hốt hoảng. Nó sợ mai đây sẽ không còn ai gọi mình là “xúi quẩy”. Không còn ai chửi mắng nó một cách yêu thương. Sợ rằng, sẽ mất hắn. Và rồi, nếu hắn không còn ở bên cạnh nó, không còn trên Thế Giới này nữa thì phải làm sao ? Nó không nghĩ nhiều đến như thế. Cũng chẳng hề ngờ rồi sẽ có một ngày, tên đáng ghét này lại trở thành một phần không thể thiếu trong tim của nó.
_Calvin…không được…! Vất vả lắm chúng ta mới có thể nhận ra nhau, sau hôm nay lại dễ dàng từ bỏ bởi sự sống và cái chết như thế ? Hơn nữa, em vẫn chưa nói lời yêu anh cơ mà…!!!
Nó cố lay người hắn bằng tất cả những tình cảm chân thành, những lời yêu thương như chưa bao giờ được nói. Và kể cả những giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi…nhẹ nhàng rơi xuống trên khuôn mặt của hắn…ấm áp.
Tất cả đã là muộn màng chăng ?
.
.
…Có lẽ là không.
_Đồ ngốc, anh chưa có chết ! … Không cần phải kêu gào thảm thiết như vậy chứ !
Từ trong vô thức, hắn mỉm cười. Nụ cười đẹp và chưa bao giờ rạng rỡ hơn thế. Thì ra… song song tồn tại cùng kì tích, luôn lúc nào cũng là tình yêu vĩnh cữu. Có khi nào điều đó đã đưa hắn trở về với hiện tại ? Hắn không biết. Chỉ hiểu được rằng định mệnh một lần nữa đã cho hắn cơ hội để chuộc lỗi, để tiếp tục sống vì người con gái mà mỉnh yêu thương.
Calvin ôm chầm lấy nó, ghì chặt con bé trong bờ vai ấm áp của mình với tất cả niềm vui sướng và tình cảm dấy lên trong lòng.
_Tảng băng ngốc xít…sao không chết luôn đi…!!!
Nó mỉm cười, nụ cười đẹp như ánh bình minh xuất hiện sau cơn giông bão. Dường như chưa bao giờ cả hai cảm thấy niềm hạnh phúc hơn bây giờ. Tình yêu quả thật kì diệu. Nó hoàn toàn có thể chữa lành vết thương của con người.
Từ phía xa khán đài, Ahbu khẽ cất tiếng. Những ngôi sao lấp lánh đang rơi xuống từ đôi mắt của anh. Đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Sựt nhớ ra một điều gì đó, anh hét to:
_Satomi, Calvin ! Hai người mau rời khỏi chỗ này… Nhanh lên !!!
Dường như câu nói của Ahbu chẳng có tác dụng gì trong lúc này. Đáp lại điều đó là một sự nghi ngờ xen lẫn lo lắng dành cho anh.
_Còn cậu ?
Calvin dò hỏi thái độ của Ahbu, và ánh mắt ấy chợt dừng lại khi thấy quả bom trước ngực bạn mình. Hắn đã hiểu ra tất cả.
_Bỏ nó ra ngay, Ahbu ! Tớ ra lệnh cho cậu đó !-Dùng hết công lực còn sót lại, hắn quát.
Thế nhưng, Ahbu là một tên gan lì nên không dễ dàng nghe lời. Nhất là khi trận chiến ngoài kia vẫn chưa phân thắng bại. Và có lẽ đây cũng là cách anh có thể rửa sạch mọi tội lỗi cho anh trai mình.
_Danson à, tôi biết “M” là anh rồi !
Ahbu nhìn M rồi mỉm cười một cách dịu dàng. Bỏ mặc những đôi mắt ngạc nhiên đang nhìn mình, kể cả “M”. Anh ta chẳng thể ngờ “cậu em trai” mình lại biết bí mật đó. Từ lúc nào, anh đã bại lộ ?
.
.
Nếu nói về người nào đánh cừ nhất trong bộ ba thì phải nói đến Jiro. Mặc dù như thế nhưng nếu số lượng quá chênh lệch thì không thể nói trước được điều gì cả. Có thể là sẽ thua. Anh biết điều đó, nhưng không còn cách nào khác trừ biện pháp này. Bởi vì những người mà anh thương yêu, quý trọng.
“Hôm nay có trời-đất làm chứng. Tôi-Calvin, Jiro và Ahbu từ giờ sẽ mãi mãi là anh em tốt của nhau. Cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không bao giờ phôi phai lời hứa này…”
Lời hứa thưở nào như ùa vào tai anh. Bất chợt, Jiro cảm thấy tim mình đau thắt. Dường như, có chuyện gì đã xảy ra với những người bạn của anh. Jiro dự cảm được điều đó, vì cảm giác của anh không bao giờ là sai.
_Kan ! Cậu và các anh em có thể cầm cự…cho đến lúc tớ quay trở lại không ?!!
Jiro dò hỏi Kan-tên đàn em thân cận của mình. Cảm nhận được sự quyết tâm đang hiện dần trên đôi mắt của anh, Kan hít một hơi lấy hết can đảm rồi gật đầu.
_Anh đi đi, mọi chuyện cứ để em lo ! Em hứa sẽ để tỉ số sát thương là thấp nhất ! Nhưng…anh phải bình an trở về ! M là một tên nguy hiểm…
Đáp lại sự lo lắng của Kan, Jiro mỉm cười rồi nhanh chóng bước đi. Anh tin vào dự cảm của mình. Tin vào Kan, các anh em và kể cả sức mạnh của Thổ Long Bang.
Những người ở lại vẫn chiến đấu hết mình. Họ biết, mình đang làm những gì và vì người Bang Chủ mà họ tôn kính, cho dù là phải chết đi cũng không đáng tiếc.
.
.
.
(Trở lại với Calvin, Satomi, Ahbu và M)
_Ai là anh em với mày ?
M nhìn Ahbu cười đểu và có phần khinh bỉ. Nhưng đáp lại điều đó không phải là sự tức giận của Ahbu vốn nóng tính, mà lại là sự thản nhiên…đầy đau khổ.
_Cho dù có cố phủ nhận hàng ngàn lần thì em, anh và Satomi đều là những người có cùng huyết thống…Và cùng một mẹ sinh ra-Amy Chan !
Ahbu nói rõ ràng, rành mạch hơn bao giờ hết. Ngón tay anh cứ siết chặt vào nhau, tạo những lằn vệt đỏ dài đau buốt trên da thịt. Cho đến giờ phút này, ngay cả anh dường như vẫn chưa thể nào chấp nhận được điều đó.
Nghe tới đây, con bé không khỏi thẩn người nhìn Ahbu, với đôi mắt trắng dã vô hồn. Nó chưa từng nghĩ người thân mà mình cả đời muốn tìm kiếm lại ở ngay đây. Thật xa, nhưng cũng thật gần quá. Bây giờ, nó nên vui mừng hay là đau khổ đây ?
Không gian trùng xuống với những tâm trạng đầy hỗn loạn và phức tạp của những người xung quanh, pha lẫn tiếng cười như điên vì kinh ngạc của M-“Không ! Tao không tin !”
Và hơn hết vẫn là cảm giác tội lỗi của ai kia. Nó bỗng dấy lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Satomi, nếu em biết người hại chết cha mình là anh…thì em sẽ nghĩ thế nào ?”
.
.
.
_Dù là thật hay giả, giờ chuyện này không quan trọng nữa !-“M” cười đểu rồi bất chợt chĩa súng vào Calvin-Nếu chúng mày là anh em tao thì phải có trách nhiệm trả thù cho cha !
Nghe tới đây, Calvin sững người. Hắn hiểu, M định nói về gì. Cuối cùng điều mà hắn lo sợ nhất đã đến. Thật đúng là mọi chuyện không tránh khỏi định mệnh bao giờ. Chỉ là, hắn chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ làm tổn thương người bạn thân nhất…kể cả người hắn yêu.
_Đừng nói nữa, “M” ! Đó là chuyện giữa mày và tao. Không liên quan đến Ahbu và cô ấy…-Calvin quát.
_Im đi kẻ giết người ! Nếu không có mày thì cha tao không chết ! Và gia đình tao cũng không cần mỗi người một nơi như thế này !…Mày phải đền tội !-“M” cười đắc chí rồi nhanh chóng thực hiện mục đích anh đã ấp ủ bất lâu nay-“Click”-Anh bắt đầu chuẩn bị bóp còi.
Như thể đoán được điều mà anh mình định làm, cả hai nhào tới ngay luồng đạn một cách không do dự để che chắn cho Calvin…
Dù biết mình có thể chết.
Quả bom nhanh chóng thoát khỏi người Ahbu và rơi nhẹ xuống đất.
Những bước chân can đảm tìm đến cánh cửa tử thần. Cố chạy thật nhanh để cứu lấy người mình yêu thương
Một giọng nói quá đỗi quen thuộc vang lên.
“Cẩn thận !”

Đoàng…
.
.
Tất cả còn lại chỉ là máu…
Và…tiếng cười nham hiểm của “M” vang lên trong màn đêm…
Tít…tít…
Lưỡi hái tử thần ngày một tiến gần hơn.
Họ biết điều đó. Nhưng không một ai có ý định bỏ chạy… Ngay lúc này.
Bởi vì, một người thân yêu đã ngã xuống.
Bởi vì, một nụ cười đang tắt dần trong ánh mắt của họ…
_Jiro ?!!
“Những con người. Những Thế Giới. Những ngã rẽ riêng.
Rồi định mệnh sẽ đưa họ về đâu ?!!”
End part 1
_Jiro ? Tại sao lại là mày ?!!
“M”,à không phài gọi là Danson mới đúng, có lẽ anh ta là người cảm thấy thất vọng nhất khi kẻ trúng đạn không phải là Calvin. Nhưng quan trọng hơn đó là điều anh ta không mong muốn khi chính tay hại chết người bạn đầu tiên, và cũng là cuối cùng của mình-Jiro. Người bạn luôn đối xử tốt với một kẻ không ra gì như anh. Và rồi, anh lại cười ngất lên như một kẻ điên một lần nữa.
Như không để anh ta có định gì nữa, Calvin đã nhào đến áp chế khẩu súng trên tay Danson. Tất nhiên là tâm trạng hắn chẳng tốt gì Ahbu, Satomi cả. Thậm chí là còn mong viên đạn ấy cứ giết kẻ tội lỗi như hắn cho rồi, cớ sao lại là kẻ vô tội như Jiro.
_Tên khốn !
Hắn quát lớn, và mỗi lần như thế thì lại cố hết sứt đấm mạnh vào bụng Danson với tâm trạng hết sức đau khổ.
_Calvin…dừng lại đi…
Jiro thì thào trong đau đớn. Nhưng nếu anh không nói, có lẽ Satomi và Ahbu chẳng thể nào đứng nhìn cảnh tượng đó. Cho dù, anh trai mình thật sự là người có lỗi.
_Jiro à…đừng nói nữa…-Ahbu và Satomi nắm lấy tay anh trong sợ hãi.
Tít…tít…
Tiếng quả bom ngày một lớn hơn. Dường như, tử thần đang rình rập mạng sống của họ, mỗi lúc một gần. Ngay lúc này, Calvin biết mình không thể do dự được nữa.

* * *
O(^__^)O!!~___BẠN GÁI ĐẠI CA – CHAP 16___O(~_~)O!!~
Viết bởi: @ola_bu
Lúc: 17:37 ngày 13/11/2012
* * *
_Phải đưa Jiro rời khỏi chỗ này…trước khi quả bom nổ…-Calvin đề nghị rồi nhanh chóng chạy đến đỡ Jiro-Cậu nhất định phải sống !-Hắn nhìn Jiro đầy khẳng định. Trong vô thức, anh chỉ cười…nụ cười đầy mãn nguyện.
_Tớ chắc rằng Danson vẫn còn ở đó…nên xin cậu hãy cứu hắn…-Jiro dùng hết hơi sức còn lại mà nói. Nhưng anh biết chắc tên bạn cứng đầu chẳng nghe lời mình bao giờ, nên đành sử dụng chiêu mềm mỏng hơn-Coi như là vì tớ…
Nói tới đây, Jiro cũng ngất xỉu vì mất máu và được đưa lên xe cấp cứu. Điều đó càng khiến hắn bối rối hơn. Nhưng với bản tính vốn tốt của hắn thì không để người khác chết thế được, và cũng có thể đây là tâm nguyện cuối cùng của Jiro, việc mà hắn không dám thừa nhận. Hơn nữa, đó là anh trai của hai người mà hắn yêu thương.
“Thấy chết mà không cứu thì đâu còn là Calvin nữa ?!!”
Nghĩ như thế, Calvin càng biết mình không nên do dự nữa.
_Tớ giao Jiro cho cậu ! Nếu tớ không quay trở lại, hãy chăm sóc Satomi nhé !!!-Hắn nói với Ahbu rồi chạy thật nhanh, chẳng để anh kịp phản ứng gì.
_Calvin ?!!
.
.
Nói về Danson, anh vẫn ngồi ở đó một cách thẩn thờ và bắt đầu bật khóc…như một đứa trẻ. Cuối cùng, anh vẫn không biết cả cuộc đời mình đang sống vì cái gì. Trả thù vì cái gì mà lại hại đến máu mủ của bản thân ? Cả Jiro nữa. Anh biết, mình đã thua rồi. Và cả cuộc đời cũng chẳng thể nào bù đắp được những tội lỗi mà bản thân gây ra. Chi bằng là chết đi. Vậy thôi…
_Xin lỗi-Anh lẩm bẩm rồi từ từ nhắm mắt lại, đón nhận cái chết đang dần đến với mình.
Tít tít…(Còn 60 giây)
_Giờ xin lỗi chẳng có ích gì ! Hãy ra ngoài mà nói !
Một giọng nói vang lên khiến Danson phải giật mình. Đó là Calvin. Và không để anh hỏi thêm điều gì đại loại như là “Tại sao”, Calvin giơ tay về phía anh một cách đầy thiện chí.
_Satomi và Ahbu vừa mới nhận anh trai, bây giờ anh muốn họ phải đi tang à ? …Nào, đi với tôi ! Nhanh !-Hắn ra lệnh trước sự bất ngờ lần hai của Danson.
_Cậu không hận tôi sao ? Tôi đã làm cậu trở nên như thế…-Danson chỉ vào bộ quần áo rách rưới và những vết thương vì bị đánh đập của hắn mà nói.
_Vì Jiro thôi nếu không tôi mặt xác cậu !-Calvin cười vênh váo. Nói vậy thôi chứ thật ra nếu bảo bỏ mặt một người phải chết, cho dù là kẻ tội đồ đối với hắn giờ là điều không thể. Và chợt nhớ quả bom sắp nổ nên càng quát to hơn-Chết tiệt ! Có nhanh không thì bảo ?!!
Nghe tới đây, Danson tỏ vẻ như là cảm động lắm. Trừ Jiro và mẹ ra, lại có một người không hất hủi, xa lánh mặc dù tay anh đã “vấy bẩn” thế này. Bấc giác, tính cách lương thiện lại xuất hiện trong anh, tính cách mà tưởng chừng đã mất khi anh tròn mười tuổi rồi.
Danson rụt rè nắm lấy đôi tay ấy rồi đứng dậy. Dù không muốn thừa nhận, nhưng một tình bạn mới đã nảy sinh trong giờ phút sinh tử ấy. Cho dù cả hai đã từng là kẻ thù của nhau.
Bùmmm
Tiếng bom nổ vang lên đến inh cả tai. Hoàn toàn có thể làm nổ tung những thứ xung quanh đến hơn mười mét.
Giật mình quay lại, con bé bắt đầu hoảng sợ lần nữa. Từ nãy giờ, nó chỉ mảy lo đến Jiro mà không biết Calvin và Danson chẳng còn ở bên cạnh nó nữa. Và có thể là họ đang ở trong đám lửa hùng hụt kia.
_Không được !!!-Ahbu ngắn con bé lại khi nó có ý định bước vào trong.
_Em phải vào !!! Có thể hai anh ấy đang ở bên trong…
Nó nấc lên từng tiếng và cố không nghĩ đến những điều tệ hại nhất đang xảy ra.
Bất chợt, Ahbu ôm lấy con bé và truyền cho nó niềm tin mạnh mẽ của người anh trai:
_Hãy tin Calvin…kể cả Danson !! Họ không sao đâu em đừng lo !!!
spinner.gif
Nép mình vào bờ vai ấm áp của anh, giờ đây nó đã hiểu gia đình là như thế nào. Đó là chỗ tựa mỗi khi ta cảm thấy mình yếu đuối.
Nhưng nó hiểu rằng, người nói cần bây giờ là Calvin. Ngay lúc này, nó mới hiểu mình không thể sống thiếu hắn hơn bao giờ hết.

_Hey ! Dù là anh em cũng không được ôm ấp nhau như thế chứ !!! Tớ sẽ ghen đấy !!!
Cách đó một khoảng cách không xa, có một “tên ngốc” đang hét to điều đó. Không cần nhìn, nó cũng biết “tên ngốc” đó là ai.
Và rồi, con bé từ từ quay người lại, định bụng sẽ chạy đến bên hắn và..ôm hắn. Thế nhưng có kẻ đã thay nó làm việc đó. Không, cả bọn mới đúng.
_Bang Chủ ! Tạ ơn trời người vẫn bình an vô sự !!!
Lụ thuộc hạ nhào đến nhưng bầy kiến quay quanh thức ăn. Bình thường có lẽ dù cho mười vạn Đài Tệ họ cũng chẳng dám … ôm Bang Chủ máu lạnh này. Nhưng hôm nay thì khác.
_Aisshh ! Mấy người muốn giết tôi à ! Tránh ra ! Người tôi muốn ôm đâu phải mấy người !!!
Hắn tỏ vẻ khó chịu trong khi Ahbu và con bé chỉ biết tủm tỉm cười.
Sựt nhớ đến Danson, Satomi chạy đến bên anh trai mình. Ngay lúc này, có lẽ người xấu hổ nhất vẫn là Danson.
_Đừng chạm vào anh !
Anh quát, lớn đến nổi khi tất cả thuộc hạ Thổ Long Bang phải quay người lại nhìn với đôi mắt đầy sát khí.
_Anh sẽ làm bẩn em ! Anh là một kẻ giết người ! Một tên sát thủ không bằng cầm thú !!! Hơn nữa, anh đã bắn Jiro…đã bắn Jiro…
Danson gào lên trong đau khổ. Thế nhưng điều đó chẳng làm Satomi né tránh anh, con bé nấm lấy đôi tay run rẩy của anh với tất cả niềm yêu thương ấm áp.
_Cho dù anh có là ai, đã làm điều gì không thể tha thứ…thì anh mãi mãi vẫn là người anh trai yêu quý nhất của em và Ahbu !!!
Vừa dứt lời, nó ôm chầm lấy anh mà cả hai cùng bậc khóc. Còn Ahbu thì chẳng biết nói gì ngoài việc vỗ vai em gái của mình, nhưng anh cũng đang cố kìm nén cảm xúc lắm. Không gian trùng xuống quanh họ, pha lẫn sự ngạc nhiên của những người xung quanh và tâm trạng đầy băn khoăn của Calvin-“Cô ấy có tha thứ cho mình như tha thứ cho Danson không ?”.
Mọi việc cứ thế diễn ra cho đến khi xe cảnh sát đến. Trận chiến kết thúc trong tình hình như thế.
.
.
Bệnh viện
Lúc này trong bệnh viện đang chìm vào cơn sợ hãi thực sự. Mỗi lần phát lên tiếng động nhỏ, mọi người lại thót lên một lần vì sợ rằng sẽ mất đi Jiro.
(Cách đó một khoảng cách khá xa)
_Tên sát thủ M giờ đã bị bắt, lão Hắc Long Bang đã mất đi cánh tay đắc lực nhất. Và thiệt hại trong trận chiến lần này cũng thật không nhỏ đối với cả hai Bang. Nên tớ nghĩ trong một thời gian dài lão ta không dám manh động gì đâu !-Ahbu vừa nhấp ngụm cà phê vừa nói huyên huyên.
_Uhm ! Chỉ là…
Calvin thở dài một cách mệt mỏi, đôi mắt hắn vẫn nhìn về phía phòng mổ của Jiro. Rồi bất chợt nhớ ra điều gì, Ahbu đề nghị:
_Chuyện cha của Satomi, có cần tớ nói giúp gì không ?
Ahbu vỗ vai Calvin với vẻ mặt đầy tự tin mà nghiêm túc. Nhưng đáp lại điều đó chỉ là đôi mắt lờ đờ của thằng bạn mình.
_Tớ nghĩ là cậu nên lo cho bản thân mình trước thì hơn !-Calvin nhướn mày ra hiệu rồi bước đi-Chúc may mắn !-Hắn nói với theo.
Như linh cảm được điều gì đáng sợ đang diễn ra phía sau lưng mình, Ahbu từ từ quay người lại. Đó không ai khác chính là Guigui và…người mẹ mà anh không muốn thừa nhận của mình.
_Chào !-Ahbu dửng dưng nói.
Ngay khi lời nói vừa dứt điểm, anh chàng lập tức nhận ngay hai cái tát vào mặt. Phải nói anh shock đến mức nào khi hai người phụ nữ mà anh chàng xem là hiền lành nhất trong các phụ nữ mình từng gặp, lại đối xử với mình như thế. Mà bình thường nếu người nào làm như vậy thì đã bị anh đánh đến ăn cơm bệnh viện vài tháng rồi. Nhưng không, Ahbu làm sao nỡ đánh ai kia, và cả mẹ mình chứ. Và cũng chẳng cần chờ Ahbu hỏi tại sao, cả hai đã bắt đầu nói huyên huyên:
_Con/anh bị điên à ? Tại sao lại đánh bom liều chết thế ?!!
Cả hai nói mà mắt thì cứ rưng rưng. Mà không cần nghĩ ngợi nhiều anh cũng biết ai đã báo cho họ đến đây rồi, Calvin chứ không phải ai khác. Bạn bè tốt thế đấy. Nhưng, anh cảm thấy hạnh phúc lắm. Thật không ngờ người mẹ này cũng quan tâm, lo lắng cho đứa con mà mình dứt lòng bỏ rơi như thế, cả Guigui nữa. Cô bé khiến anh lại không muốn rời xa nữa rồi.
_Xin lỗi…Guigui, ….mẹ !
Ahbu nói mà mặt cứ đỏ bừng vì xấu hổ. Đây là lần đầu tiên anh gọi người phụ nữ ấy là mẹ với tất cả tình cảm của mình. Phải nói là bà cảm thấy vui đến thế nào.
_Mẹ gặp Satomi chưa ? Cô bé đang ở phòng cấp cứu của Jiro đó !-Ahbu nói tiếp.
_Em cũng đi !
Guigui đề nghị, định bụng sẽ đi theo nhưng lại bị Ahbu níu lại. Cô nhìn anh chàng với khuôn mặt ngạc nhiên hết sức.
_Anh cũng bị thương mà ! Em đi rồi ai lo cho anh ?!!-Ahbu chỉ những vết trầy trên tay mình mà nũng nịu.
_Mặc kệ anh ! Có chết tôi cũng không lo nữa !!!
Guigui nấc lên từng tiếng vì nghẹn ngào. Và ngay lập tức anh ôm cô vào lòng mà chẳng do dự rằng người ta có đồng ý hay không. Dường như giờ đây chẳng cần một lời nói ngọt ngào nào, Ahbu cũng đủ để hiểu tình cảm mà cô dành cho anh. Tình yêu vốn dĩ kì diệu như vậy. Thế nhưng đôi khi, cũng phải hạ cái tôi của mình một chút để đối phương có thể hiểu được tâm ý của mình. Đạo lý đơn giản như thế, vậy mà bây giờ anh chàng vốn dĩ thông minh như Ahbu mới hiểu. Nhưng có lẽ là cũng chẳng muộn màng.
_Guigui à, anh yêu em !
Ahbu thì thầm bên tai Guigui và chỉ đủ cho cô nghe thấy được. Không gian chìm vào niềm hạnh phúc mà cả hai tưởng chừng đã bỏ quên, từ rất lâu rồi.
_Ahbu, em muốn nghe một lần nữa cơ…!!!
_Không thích !!!
.
.
“Chúa ơi ! Người có linh thiêng sinh hãy phù hộ cho anh Jiro tai qua nạn khỏi !”
Satomi ngồi một mình trong thánh đường của bệnh viện mà cầu khẩn. Nó không biết mình đã nói bao nhiêu lần mình cầu khẩn, và cũng chẳng biết có bao nhiêu cơ hội mà linh ứng. Bởi vì, chúa ở trên cao lắm, có thể là chẳng nghe được. Thế nhưng nó vẫn cố thử.
_Satomi !!!
Một giọng nói khẽ vang lên. Ấm áp và tin cậy nắm lấy tay nó. Và dù có trong bóng tối như thế này, con bé vẫn có thể nhận ra đó là hắn. Bởi vì mùi hương quen thuộc ấy là điều không thể nào nhầm lẫn vào đâu được. Thế nhưng hôm nay, cả hai lại không biết nói gì với nhau, thay vì những trận cãi vã bình thường. Nó và hắn, đều mang trong lòng những tâm trạng khác nhau.
_Anh biết, mình không có tư cách để em xin tha lỗi. Bởi vì, chính anh là kẻ gián tiếp gây ra cái chết cho cha của em, và cũng là người hại Jiro ra nông nỗi này.Nhưng hãy để anh là Hiyo Sama, chỉ một lát thế này thôi..có được không ?!!
Calvin nói chậm rãi và rõ ràng. Bàn tay run rẩy của hắn cứ níu lấy tay nó không buông, như thể đang sợ hãi điều gì vậy. Có vẻ như bức tường ngăn cách giữa chúng nó đã bị phá vỡ ngay lúc này. Nó đã hiểu nỗi lòng thực sự của hắn. Và cả hai cùng chẳng còn bí mật nào che giấu nữa.
Thì ra, nỗi khổ của hắn là như thế. Thì ra, điều mà hắn luôn che giấu nó suốt thời gian gặp lại là thế này. Thì ra,…
_Em tin nếu cha còn sống, cũng không muốn anh tự trách mình như vậy ! Kể cả Jiro, nhất định anh ấy sẽ ổn thôi. Anh không có lỗi trong bất cứ chuyện nào cả…Calvin à !
Satomi khẽ nói rồi hôn lên má hắn, chợt dừng lại trước những vết thương đang đau rát trên mặt của ai kia, chỉ vì nó.
_Em tin tất cả những đều anh làm là chân thật !
Không gian trở nên im lặng một lần nữa. Nhưng trong bóng tốt cô đơn hôm nay lại ánh lên những vệt sáng, ấm áp bao trùng cả không gian của hai thiên thần, đang tựa đầu vào nhau. Trái tim họ cứ thổn thức lên từng hồi vì vui sướng.
.
.
Sau nhiều giờ chờ đợi, cánh cửa phòng bật tung và người bác sĩ đầu tiên bước ra. Ngay lập tức ông liền bị bao vây bởi một nhóm xã hội đen “thân thiện”. Thoạt nhìn nét mặt có vẻ “buồn” của ông, mọi người của không khỏi đoán rằng tình hình của Jiro đang diễn biến xấu đi.
_Đây cũng là do lỗi của Ahbu, nếu cậu anh không báo cho chúng ta việc Danson thì đâu đến nỗi nào…
_Khó trách lắm ! Anh em ruột thịt thì tất nhiên hơn người ngoài mà…
Những tiếng xì xào đầy nghi hoặc của bọn Thổ Long Bang cứ thế nhắm vào Ahbu. Tất cả anh điều nghe thấy, nhưng không hề có ý định thanh minh nên chỉ im lặng cho đến khi Calvin lên tiếng:
_Im ngay ! Các người quen với Ahbu lâu rồi mà lại nghĩ cậu ấy vậy sao ?!!-Calvin tỏ vẻ khó chịu trước bọn thuộc hạ của mình. Ngay lập tức tất cả điều im răm rắp và không dám nói tiếng nào nữa-Bác sĩ, Jiro sao rồi nói nhanh lên !-Hắn tiếng lại gần ông bác sĩ tội nghiệp đang sợ xanh mặt.
_Bệnh nhân đã qua thời kì nguy hiểm, nhưng vết thương đã ảnh hưởng mạnh đến xương chân. Hoàn toàn có khả năng Jiro chẳng thể đi lại trong một thời gian dài hay vĩnh viễn…điều đó vẫn còn phù thuộc vào nghị lực của bệnh nhân và sự động viên của ngườ thân…-Ông thở dài buồn bã.
Không gian một lần nữa lại trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Sự vui sướng trong phút chốc bỗng vụt tắt. Những nỗi buồn không thể giấu dần xuất hiện trên gương mặt họ khi nhìn thấy người anh em cùng sinh ra tử của mình qua tấm kính mỏng manh. Jiro vẫn nằm đó với giấc ngủ yên lành, gương mặt anh vẫn hồng hào, nụ cười vẫn còn hiện diện trên môi nhưng chỉ là khi thức dậy và biết được sự thật phũ phàng như vậy, Jiro sẽ không thể nào chấp nhận nỗi. Giờ đây họ chỉ còn có thể trong mong thứ được gọi là hy vọng, là kì tích.
.
.
Satomi đảo khắp bệnh viện để tìm Calvin, nhưng anh đã biết mất chỉ sau vài phút nghe tin ấy. Có lẽ đối với nó thì mọi chuyện quả thực rất sửng sốt, đau lòng và con bé hiểu tâm trạng hắn lúc này cũng chẳng kém gì hơn. Thế nhưng nó biết, với tính cách lạnh lùng ương bướng của Calvin Chen sẽ tìm một nơi nào đó không có ai quen biết hắn, thậm chí là trong bóng tối của sự cô đơn mà tự trách mình. Vì thế nó chẳng hề muốn ai kia phải chịu đựng, đè nén tâm trạng đó một mình bao giờ.
_Satomi !
Một giọng nói đã ngăn cuộc tìm kiếm của nó lại. Đó là một người đàn bà với đôi mắt nâu đang òa nước. Và gương mặt bà ta có gì đó quen thuộc, có gì đó giống nó lắm. Nó nhận ra, đó là người mà nó gặp ở tiệm sushi hôm nào. Là mẹ của Danson. Và hiển nhiên bà ta cũng là…
Bấc giác, nó ngước nhìn bà rồi cúi đầu chào lịch sự. Cảm giác khi gặp người mẹ đã bỏ rơi mình nhiều năm xa cách, cho dù có lý do chính đáng nhưng cũng tủi thân lắm chứ. Nó cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài một lời chào hỏi. Một ngày nếu phải đón nhận nhiều điều như thế, thật sự là rất khó khăn khi con bé chưa hoàn toàn chuẩn bị tâm lý chút nào.
_Mẹ xin lỗi…xin lỗi con…tất cả là tại mẹ đã bỏ rơi con….
Nói tới đây, bà khuỵa xuống đất mà khóc nức nở, điều đó càng khiến nó mủi lòng mà không thể bước đi. Ngày mà nó mong đợi cuối cùng cũng đã đến, nó đã được gặp lại mẹ cũng mình, bà vẫn khỏe mạnh và sống tốt thì còn mong gì hơn. Cho dù, lòng nó thì đang giận bà lắm, muốn chạy đi thật nhanh. Nhưng tình mẫu tử thì không cho phép nó làm điều như vậy.
Bấc giác, con bé đặt tay mình lên vai bà với tất cả niềm thương yêu, nhung nhớ. Nó mỉm cười mà đôi mắt cứ rưng rưng vì xúc động.
_Không sao cả, mẹ à ! Con hiểu…con hiểu mà…
Có đôi lúc, Satomi luôn nghĩ mình là người bất hạnh nhất trên Thế Giới này. Nhưng thì ra, nó đã lầm. Ít ra xung quanh còn rất nhiều người yêu thương nó, sơ Maria chẳng hạn. Và dường như Ông Trời cũng chẳng bạc đãi nó chút nào, vẫn cho nó tìm lại những người mình thương yêu đấy thôi. Nghĩ lại thì cuộc đời vẫn có nhiều điều gọi là bất ngờ lắm.
“Mẹ đã đề nghị họ chuyển anh con về trại giam ở Mỹ, nơi đó biết đâu sẽ tốt cho căn bệnh của nó hơn. Vì thế, con có thể cùng mẹ trở về Mỹ được không ?!!”
Cuộc trùng phùng đã kết thúc được một hồi lâu, nhưng lời nói của mẹ Satomi vẫn cứ vanh vảnh bên tai nó, khiến con bé trở nên khó khăn khi tìm câu trả lời mang tính quyết định này. Và rồi giây phút trăn trở ấy nhanh chóng kết thúc khi bước chân nó chợt dừng lại trước phòng bệnh của ai kia [tên đó cũng là bệnh nhân mà].
“Sao mình lại tới đây thế này ? Người ta mà thấy thì nghĩ gì đây ?”
Nó tự kết tội mình như vậy đấy. Nhưng chân nó dường như cũng chẳng nghe lời chủ nhân mà cứ tự động bước vào. Và tất nhiên là hắn cũng đã yên vị trên giường bệnh mà ngủ từ thưở nào rồi.
“Đồ ngốc, sao không biết chăm sóc cho bản thân chút nào hết thế này ?!!”
Nó kéo chăn cho hắn một cách cẩn thận. Nhìn gương mặt ai kia với những vết thương chưa lành, trái tim nó lại đau nhói từng hồi. Hình như cho đến giờ phút này, nó vẫn chẳng thể làm được gì có ích, chỉ toàn là hại hắn thì phải. Có lẽ, nó là khắc tinh của hắn chăng.
Nhưng dù thế nào thì tất cả cũng muộn rồi, nó không thể nào tránh xa hắn ra được nữa. Chỉ vì một lý do rất đơn giản mà thôi. Tình yêu vốn ích kỉ vậy phải không ?!!
Bất ngờ, hắn nắm lấy tay nó khiến con bé giật mình mà xém tí là la toáng lên.
_Anh làm gì thế ?!! Dọa chết người à ?!!-Nó càu nhàu.
_Hình như….người hỏi câu này là anh thì phải ?!!-Nhanh như thoắt, Calvin mở mắt “cáo già” của mình và bắt đầu dò xét nó-Hay là…-Hắn bắt đầu suy diễn đủ thứ trong khi mặt nó thì cứ nghệt ra.
_Đáng ghét ! Đừng nghĩ ai cũng háo sắc như anh !
Tất nhiên là con bé đủ thông minh để hiểu ai kia nghĩ gì, nhưng vẫn cố lè lưỡi trêu mặc dù biết mình đang ở tình thế “tiến thoái lưỡng nan”.
_Oh ! Vậy sao ?-Calvin cười gian rồi ngay lập tức, hắn đẩy nhẹ nó xuống giường một cách không do dự.
_Đây là bệnh viện mà…hơn nữa anh đang bị thương !!!
Nó thỏ thẻ với gương mặt đỏ ửng dần lên trông thấy. Hiểu được điều đó, hắn khẻ thì thầm bên tai con bé với giọng nói đầy ấm áp của mình:
_Anh không quan tâm ! Nhưng nếu không muốn, em có thể đẩy anh ra mà…
Không để nó nói thêm lời nào, hắn vòng tay ôm lấy con bé và từ từ hôn lên môi nó một nụ hôn dịu dàng. Tất nhiên là Calvin biết, ai kia sẽ không bao giờ đẩy mình ra, kể cả hắn giờ đây sẽ không bao giờ đánh mất tình yêu mà mình khó khăn lắm mới tìm lại được nữa. Hắn tin rằng như thế.
Có đôi lúc, chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu cũng đã là điều hạnh phúc. Dù chỉ là trong phút giây ngắn ngủi mà thôi.
* * *

BẠN GÁI ĐẠI CA – Chap 13-15
Đánh giá em này

Bình luận bài viết