BẠN GÁI ĐẠI CA – Chap 10-12

O(^__^)O!!~___BẠN GÁI ĐẠI CA – CHAP 11___O(~_~)O!!~
Viết bởi: @ola_bu
Lúc: 17:20 ngày 13/11/2012
* * *
-Trả lời tôi đi…thưa ngài Hiyo Sama! – Nó lập lại một lần nữa, trong khi hắn đang thẩn thờ vì ngạc nhiên, bàng hòang, nhưng vẫn thể thốt lên lời.
-Em đã biết hết tất cả… rồi sao ?-Hắn hạ giọng.
-Là..thật ư ?-Satomi nghẹn ngào hỏi.
-Anh…đã định …
-Có phải là khi tôi làm việc ở nhà anh, anh đã biết…-Nó ngắt lời.
-…- Hắn không trả lời, nhìn con bé với ánh mắt buồn xa xăm.
-Trả lời tôi đi!-Satomi nói như hét vào tai hắn, đôi mắt như mong đợi một điều gì.
-P..hải !-Cal miễn cưỡng trả lời. Lòng con bé chợt thắt lại vì đây không phải là câu trả lời mà nó mong muốn.
Chátttt-Nó tát thật mạnh vào đôi má của ai kia. Đau rát. Hắn không chống trả, không nói gì, nhưng lòng đau đến lạ kì. Đôi mắt trong sáng của nó hôm nào bỗng nhòe nước…khiến ai kia đau thắt.
-Anh có biết cảm giác khi đang chìm đắm trong hạnh phúc, bỗng bị người mà mình yêu thương, tin cậy bỏ rơi ? Rồi lại lừa dối mình ? Nếu anh nghĩ làm như vậy…có thể khiến tôi đau khổ, thì anh đã thành công rồi đó! Giỏi lắm!…Đồ dối trá! Đồ tồi! Đồ lừa gạt! Cả đời này tôi cũng chẳng muốn gặp anh nữa!
Nó quay đi, cố bước thật nhanh như để che giấu đi, những giọt nước mắt cố gắng kìm nén, giờ đã lăn dài trên má. Cái cảm giác bị người mà mình yêu thương, chờ đợi hơn tám năm trời bỏ rơi, lừa dối, nay sao lại đau như thể này ? Nhưng nó chẳng biết rằng, cảm giác phải che giấu tình cảm, những lời giải thích chẳng thể nào nói được lại đau không kém.
-Không sao đâu, Cal! Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi!-Hắn tự trấn an mình.
———————–
Biệt thự nhà họ Gui
Nói về Gui, từ khi gặp Bu tới giờ, con bé không có lúc nào vui. Càng cố quên Bu, quên đi nụ cười và ánh mắt tha thiết ấy, thì cô lại càng nhớ anh hơn….-“Chính anh là người bảo rằng hãy chia tay, nhưng giờ tại sao lại làm em dao động như thế…Tại sao vậy Bu ?”-Gui nằm dài trên giường với những nỗi lo âu, thương nhớ, và chẳng thể nào chợp mắt được.
Cốc..cốc..cốc…-Tiếng gõ cửa hối hả, cắt ngang dòng suy nghĩ của nó…
-Vào đi ! – Cô gọi.
-Satomi có ở đây không ? – Jiro hỏi.
-Không! Sao anh lại hỏi thế ?
-Anh gọi cho cô ấy, nhưng không ai trả lời. Nhà Cal cũng không thấy, họ bảo là cô ấy chưa về. Anh cũng gọi cho Cal, hắn tắt máy rồi ! Cô ấy có thể đi đâu đây ?-Jiro đăm chiêu suy nghĩ.
-Thôi rồi! Satomi vừa đến Đài Loan, nó chưa mấy thạo đường…đi lạc thì khổ! Thôi để em đi tìm nó thử xem!-Cô ngồi dậy và bắt đầu chải tóc, không để ý đến Jiro và vị khách..phía sau lưng anh-Anh gọi dùm em tài xế Chan đi!-Cô giục.
-Đi xe anh đi! Như vậy sẽ nhanh hơn!-Vị khách “lạ” vui vẻ cất tiếng, đó chính là Bu.
-Uhm!-Gui giật mình rớt cả lược xuống đất, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
—————————————
Cách đó khá xa, một Quán Bar thuộc khu vực Hắc Long Bang.
-Anh chàng đẹp trai, lần đầu đến hả ? – Một tên ..con trai tựa người vào hắn, mỉm cười gian xảo.
-Cút ngay thằng bóng! Trước khi tao nổi nóng! – Cal gằng giọng – Cho tôi thêm một chai rượu Wicky! Nhanh lên!-Hắn giục tên bồi bàn, đôi mắt vẫn không nhìn về “anh” ta.
-Anh thật là người có cá tính! Rất giống ba của em! Mình đi chơi nha anh!-Một lần nữa, “anh” ta lại nũng nịu, vẽ vãn Cal =__=”
-Đừng chạm vào người tôi!- Hắn quát trong cơn say rồi bỏ đi.
-Làm gì mà chảnh dữ vậy …tưởng mình là ai ? – Anh chàng tức giận, ra hiệu cho bọn đàn em, khoảng vài chục người ra mặt.-Đánh nó cho ta! Cho đến khi không còn ai có thể nhận ra hắn nữa…
-Vâng! “Tiểu thư” !-Bọn đàn em ngoan ngõan vâng lời, bắt đầu lấy vũ khí của mình và bao vây lấy Cal.
—————-
-Tên kia! Xem ra số mày tận rồi! Tụi tao hôm nay sẽ “chăm sóc” khuôn mặt đẹp trai của mày !
-Nếu tụi mày không muốn chết thì tránh ra cho tao!-Hắn cừơi khinh, không quên nớp rượu.
-Mày là ai mà dám láo thế hả thằng kia ?
-Đại ca! Nhìn mặt tên này quen quen…nhìn giông giống Bang chủ của Thổ Long Bang quá…-một tên trong bọn nói nhỏ.
-Mày nói thừa! Một Bang chủ lại đi một mình, say xỉn như tên bợm rượu thế kia à ? Hơn nữa tao nghe nói hắn “xí trai” lắm, không đẹp trai thế đâu! Không nhiều lời nữa…tụi bây! Đánh nó cho tao!
Tên đầu đàn vừa dứt lời, bọn đàn em khí thế xông vào Cal, trong khi cô tiểu thư đang cười đắc chí:
-Dám sỉ nhục “đại tiểu thư” của Hắc Long Bang, xem ra nhà ngươi tới số rồi! [lưu ý: tên này là con trai=__=”]
———————————
Trở lại với Satomi…
-Mẹ ơi ! Con muốn ăn kem!-Một cậu bé ở công viên, đang nũng nịu đòi mẹ mua kem.
-Ăn nhiều sẽ bị nóng đấy! Con à!
Nhìn thấy cảnh tượng đó từ xa, lòng con bé chợt nao lòng.
-Mẹ ơi! Giờ mẹ ở đâu ? Con nhớ mẹ lắm! Nếu thời gian có thể quay trở lại…con thà không để mẹ đi..và thà rằng..chẳng gặp Hiyo..để hôm nay không phải buồn như thế này…-Nó than vãn.
“Tìm em đi, Cal! Hãy giải thích với em rằng…tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi…xin anh đấy!”
Nhìn dòng người qua lại, mỗi lúc mỗi thưa dần. Lòng nó lại dấy lên nỗi buồn xa xăm. Chợt đặt mắt phía bên kia đường. Con bé bỗng thấy lòng mình ấm lại. Một nhà hàng truyền thống Nhật Bản. Thế nhưng…
-“Nhà hàng sushi Ishihara” ? “Ishihara” ? Chẳng phải là họ của mình sao ?
Nó tiến gần tới nhà hàng, với sự ngạc nhiên trong lòng. Định mệnh một lần nữa lại trêu đùa số phận của những con ngừơi…với những câu trả lời, những đáp án mà họ không thể nào ngờ tới được…
“Điều đau lòng nhất trên Thế Giới này, không phải là khi mất đi người mình thương yêu…
Mà là khi ở bên cạnh anh , em không nhận ra rằng…
Anh là người em yêu…”
Trời một tối dần trên đại lộ Re-vơ, khu vực của Hắc Long Bang. Ở đó, người ta có thể tìm thấy mọi thứ, quyền lực, địa vị, cả sự chết chóc, nhưng không bao giờ tìm thấy tình yêu…
-Đã lâu không thấy sảng khoái như vầy !- Calvin tựa người vào gốc cây với bộ mặt say xỉn , trong khi ngay dưới chân mình là những kẻ đã bị hắn đánh bại.
-Thằng này mạnh quá!-Tên cầm đầu vừa ca cẩm vừa ôm vết thương của mình-Chạy đi tụi bây!-Hắn giục những tên còn lại rồi cố chạy thật nhanh, bỏ lại “anh tiểu thư” đang đứng nhìn từ xa…
-Oh My God! Đẹp trai quá=__=”!-Anh thốt lên rồi khẽ mỉm cười.
Không gian một lần nữa lại trùng xuống. Ngoài đường, ngừơi ngừơi vẫn qua lại, nhưng không ai dám lại gần hắn, họ nhìn hắn chỉ với nửa con mắt và có chút gì đó sợ hãi…
-Mẹ ơi! Anh kia đang chảy máu kìa…-một cậu bé chỉ tay vào hắn.
-Đừng nhìn…đi thôi con! Thứ dân giang hồ như thế tốt nhất là đừng lại gần…-Bà mẹ khẽ nói vào tai con rồi nhanh chóng bước đi. Nhưng đủ để hắn nghe thấy tất cả. Những cơn gió của trời đêm thổi nhè nhẹ vào mái tóc ai kia. Một cơn mưa bất chợt vụt đến, “chôn” vùi đi những giây phút yếu lòng của con ngừơi, đưa họ trở lại với thực tại.
-Mưa lớn như thế này…trời lại tối…Satomi sẽ làm sao đây ? …- Hắn đứng phắt dậy, dùng tay gạt đi vết máu ở khóe miệng rồi nhanh chóng phóng xe đi.
“Đứng trong mưa
Cố quên mọi thứ nhưng vô ích
Vẫn nghe thấy tiếng trái tim mình đập
Giữa phố xá đông người
Có bao nhiêu người trên thế gian này
Nhưng tôi có thể tìm được một người như em ở đâu ?”
————————-
*BuGui
-Trà chanh của em này! Uống xong rồi ta sẽ tìm tiếp!-Bu đưa cho Gui, không quên nở một nụ cười thân thiện.
-Anh..vẫn còn nhớ sao ?-Cô thắc mắc.
-Làm sao anh có thể quên được ! – Bu khẳng định rồi bước vào xe, trong sự ngỡ ngàng, và có chút cảm động của con bé.
-Cũng muộn rồi! Chúng ta tìm tiếp đi, em nghĩ Satomi chỉ ở gần đây thôi!-Cô lảng sang chuyện khác.
-Uhm!-anh miễn cưỡng lái xe đi, trong lòng có gì đó luyến tiếc.
“Có gì đó thì thầm bên tai và nói với anh rằng
Anh đang cô đơn phải không?
Anh không cô đơn, em sẽ ở đây với anh
Tuy chúng ta ở xa cách nhau
Tâm hồn em luôn ở bên cạnh anh
Anh đang cô đơn phải không?
Em đang ở đây với anh
Tuy chúng ta đã xa nhau
Trong tim em luôn luôn có anh
Anh đang cô đơn phải không?
Đơn độc
Ôi, tại sao?”
————————-
*Satomi
-Xin lỗi cô ! Nhà hàng chúng tôi đã đóng cửa…-Chưa kịp dứt lời, “anh phục vụ” hết sức ngạc nhiên khi thấy nó-Là em à..Satomi ?
-Đại…sư Danson ?-Nó mỉm cười khi nhận ra anh, chàng trai mà nó gặp ở vườn hoa hôm nọ.
-Bạn con hả ?-Mẹ anh bước ra hỏi.
-Vâng! Đây là người bạn đầu tiên ở trường mới của con !-Anh giới thiệu.
-Chào bác, cháu là Satomi !-Nó lễ phép cúi chào.
-Sa..tomi ?-Bà tỏ vẻ sửng sốt.
-Vâng !
-Danson ! Con vào cho mẹ hai tách trà đi!-Bà giục.
-Vâng!-Anh trả lời.
Ngay khi Danson vừa bước đi, bà bắt đầu dò hỏi con bé.
*Mẹ Dan* Con là người Nhật, có phải không ?
*Satomi* Vâng…thế bác cũng là người Nhật à ?
*Mẹ Dan* Uhm!
*Satomi-vui sướng* Thật ạ ? Không ngờ giữa nơi xứ lạ quê ngừơi như thế, con lại gặp đồng hương…
*Mẹ Dan-thắc mắc* Thế… con sang Đài Loan cùng gia đình à ?
*Satomi* Không ạ ! Con là du học sinh ! Vừa mới đến Đài Loan gần một tháng thôi!
*Mẹ Dan-cười* Con thật đáng yêu, bác cũng đã từng có một đứa con gái bằng tuổi con như thế!-Nói đến đây, lòng bà chạnh buồn.
*Satomi-ngạc nhiên* Đã từng ?
Bíp..bíp…-tiếng chuông điện thoại của nó bỗng vang lên, cắt ngang cuộc đối thoại.
-30…cuộc gọi nhỡ ?-Nó ngạc nhiên-Anh Jiro…sao mình không biết thế này ? [lúc buồn thì còn biết gì nữa =__=”]. Nó lẩm bẩm rồi vội gọi cho Jiro-Xin lỗi anh..em không biết…em ở đâu hả..à…
*Mẹ Dan-thắc mắc* Có chuyện gì sao ?
*Satomi-bối rối* Xin lỗi…bác ! Cháu phải về ngay ạ ! (đứng phắt dậy)
*Danson-cười* Uống rồi hẳn đi, cô bé!
*Satomi* Uhm… dạ thôi được rồi ! Xin lỗi đã làm phiền hai người ! (cúi chào)
*Mẹ Dan* Vậy chừng nào rảnh thì con ghé sang chơi nhé !
*Satomi* Vâng ạ !-Nó nhanh chóng bước đi, mà quên mất lý do mà mình đến nhà hàng đó, một nơi xa lạ mà vô cùng thân thuộc với con bé…
-Cô bé đó học cùng lớp với con à ?-Mẹ Dan hỏi.
-Dạ không ! Là đàn em dưới lớp của con ! Sao vậy mẹ ?
-Không! Không có gì…mà ngày mai …buổi tiệc của Genie có lẽ mẹ không đi được, mẹ sựt nhớ mình có một việc rất quan trọng, con đi một mình được không ?
-Vâng !-Anh miễn cưỡng đáp rồi quay đi. Nhìn con bé từ xa, lòng bà bỗng dấy lên một nỗi niềm kì lạ. Một tình cảm, sự luyến tiếc và thương nhớ, bỗng vụt đến…-“Trời ơi…không lẽ…con bé chính là…”
———————–
Công viên
*Jiro-lo lắng* Satomi à! Từ chiều tới giờ anh tìm em mãi, em đi đâu vậy ?
*Satomi-cười* Dạ… em đi dạo !
*Jiro* Vậy à ? Thôi muộn rồi…anh đưa em về nhé! (khởi động xe)
*Satomi* Không…xin anh! Đừng đưa em về đó…em không muốn!- Nó năn nỉ.
*Jiro* Có chuyện gì sao ?-Jiro thắc mắc hỏi, nhưng con bé không trả lời-Vậy…anh đưa em về nhà anh…và Gui nhé!-Anh gợi ý.
*Satomi-gật đầu* -…-
Chiếc xe phóng nhanh trong màn đêm. Ngược chiều với xe Jiro , là một chiếc xe màu đen, nó cũng đang tìm kiếm ai đó…nhưng là trong vô vọng…
…[vừa nói vừa lái xe]…
-Cám ơn anh!-Nó khẽ nói vào tai Jiro.
-Nếu muốn cám ơn anh, thì em làm..bạn gái anh nhé ! – Jiro đỏ mặt.
-Sao cơ ?-Nó ngạc nhiên, như thể không tin vào điều mình vừa nghe thấy.
-Anh nghiêm túc đấy !-Jiro khẳng định trước sự lúng túng của con bé. Satomi biết, nếu làm bạn gái của anh, con bé sẽ là ngừơi con gái hạnh phúc nhất trên thế gian này. Nó biết điều đó hơn ai hết. Thế nhưng…tình yêu đâu chỉ đơn giản như thế, nhất là khi trái tim của nó đã bị ai kia cướp đi mất rồi.
-Cám ơn anh, Jiro ! Cám ơn anh vì đã yêu mến em, luôn ở bên cạnh che chở..bảo vệ em những lúc đau khổ, buồn bã nhất ! Nhưng…em xin lỗi…em không thể dối lòng mình !-Nó cười buồn. Con bé nghĩ rằng, đây chính là lúc thích hợp để nói ra điều này, vì nó không muốn làm tổn thương đến anh, chàng trai tốt bụng, dịu dàng nhưng đã đặt trái tim không đúng chỗ. Đối với nó, anh đơn thuần chỉ là một người anh trai mà thôi.
-Sa..tomi…- Anh sửng sốt. Lòng chợt đau thắt khi nghe lời từ chối của con bé – Là Calvin..người bạn thân nhất của anh, có phải không ?-Jiro dò hỏi, anh đủ thông minh để nhận ra điều đó. Trong phút chốc, khuôn mặt anh bỗng trở nên lạnh lùng đến đáng sợ. Nhưng con bé không trả lời, vì nó biết đó là sự thật mà mình không muốn để ai biết được, nhất là anh. Cả hai không nói thêm một lời nào nữa khi chiếc xe lăn bánh đến biệt thự nhà họ Gui. Mưa vẫn rơi. Gió vẫn thổi. Nhưng hôm nay sao lại làm đau xót lòng người đến như vậy ?
“Cám ơn thượng đế đã ban cho con ngừơi anh trai tốt bụng ! Cầu xin người hãy cho anh ấy được hạnh phúc! Jiro à, nếu không có Hiyo…không có Calvin …thì có lẽ em đã yêu anh rồi!”
Nó đắm chìm vào những suy nghĩ mong lung. Đêm nay nó bỗng nhớ ai kia thật nhiều. Nó muốn nghe giọng nói ngang tàng, muốn nhìn thấy vẻ mặt kiêu ngạo, muốn nép mình trong vòng tay ấm áp của anh-Người con trai mang đến cho nó hạnh phúc, niềm vui và cả sự đau khổ …nhưng dù là quá khứ hay hiện tại, thì cũng chẳng ai có thể thay thế được, vị trí của hắn trong tim nó …Nói ghét hắn. Nói hận hắn. Điều đó chỉ là dối lòng mà thôi…
CHAP PHỤ ĐỀ : QUÁ KHỨ CỦA “HIYO”
Gần tám năm về trước…tại một vùng quê Nhật Bản…
-Này cháu bé ! Cháu có muốn trả thù cha mình không ?
-Sao …
-Chỉ cần nói có…hay là không !
Một người đàn ông đã nói với tôi như thế. Với sự non nớt của một đứa trẻ chưa trưởng thành, một đứa trẻ vừa mất mẹ và bị người cha bỏ rơi, nơi xứ lạ quê người suốt hai tháng trời, tôi đã đưa ra câu trả lời-mà cả đời phải chịu sự dằn vặt của bản thân-Tất nhiên là có !-tôi đáp.
-Được ! Ta sẽ giúp cháu ! Chỉ cần ngoan ngõan nghe lời của ta !-Người đàn ông khẽ mỉm cười nham hiểm, bộ ria mép của ông ta khẽ rung lên. Tôi không biết ông là ai, vì sao ông lại biết lai lịch của tôi, nhưng tôi chỉ hiểu một điều đơn giản-ông thực sự là một kẻ xấu.
-Nhưng dù sao…ông ấy cũng là ba của con…-Tôi đắn đo.
-Đây chỉ là một sự trừng phạt thôi ! Chúng ta sẽ dựng nên một vụ bắt cóc giả, để ông ta hỏang sợ một lúc thôi…chỉ cần con chịu hợp tác !
Tôi khẽ gật đầu khi ông dứt lời. Lòng chợt có một chút do dự, nhưng cơn giận, nỗi đau bị ngừơi khác bỏ rơi, đã lấn áp tất cả. Và người đàn ông xa lạ đó, đã lợi dụng sự ngây thơ của một đứa trẻ như tôi.
-Ngoan lắm, cháu bé ! -ông nhếch mép.
——————————————————-
-Anh đang đùa đấy à ?-Ông Chun-ba tôi hét vào điện thoại.
-Tôi không đùa đâu…con trai ông đang ở chúng tôi! Không tin thì nghe này…….
…ba ơi! Cứu con!-Tôi la lớn.
Sau khi xác nhận đó là sự thật, ba tôi liền biến sắc, chân như không thể đứng vững…nhưng vẫn giữ được bình tĩnh…
-Anh muốn gì ? Tiền phải không…bao nhiêu tôi cũng cho anh! Chỉ cần tha cho con trai của tôi!
-Cái tôi muốn không phải là tiền, mà là ông! Hãy đến ***! Chỉ một mình! Nếu không đến trong vòng 24h tới, tính mạng con trai ông sẽ không được bảo đảm đâu! Nhất là không được báo cảnh sát! Hahahah..tút..tút-Vừa dứt lời, tên bắt cóc tắt ngay điện thoại…mỉm cười gian xảo-“Mạng của Bang Chủ Thổ Long Bang và con trai, cũng đáng giá lắm chứ!”
-Alô..alô..alô…-Ông Chun cố kêu gọi, nhưng không ai trả lời. Không gian trùng xuống căn phòng là một nỗi hoảng sợ-lần đầu tiên của một ngừơi đàn ông gan dạ. Và có một ngừơi phía bên kia cánh cửa..đã nghe thấy tất cả…
-Bang Chủ! Xin lỗi tôi không cố ý nghe trộm! Chỉ là…-Người đàn ông tên Jimmy-phó BC Thổ Long Bang, cố gắng thanh minh.
-Tôi hiểu! Cậu định rời khỏi tôi đúng không ?- Ông Chun bước tới, lấy đơn nghỉ việc khỏi tay Jimmy-Được rồi! Cậu đi đi-Ông lạnh lùng nói tiếp.
-Tôi không thể rời bỏ ông ngay trong lúc này! Cal..có chuyện gì đúng không ?
-Chuyện này không liên quan đến cậu! Cậu hãy đi đi…giành lấy hạnh phúc của chính mình!-Ông Chen quát lớn.
Nghe tới đây, Jimmy quỳ xuống một cách thành khẩn:
-Xin ông! Hãy cho tôi theo ông…được phục vụ ông…lần cuối cùng!
Trước người thuộc hạ-người bạn trung thành, đang van xin này nỉ…đương nhiên là Ông Chen đồng ý.
————————–
*Nhà của Jimmy
-Anh đã hứa với em rồi cơ mà ? Hôm nay chúng ta sẽ đón con, sau đó đến một nơi…không ai biết đến sống một cuộc sống hạnh phúc…giờ sao anh lại…-Ely nói.
-Đây là lần cuối cùng anh làm việc cùng Bang Chủ, em à! Con trai ông ấy đang gặp nguy hiểm…anh không thể làm ngơ được…Anh hứa xong việc…anh sẽ đón em và con …đi đến một nơi chỉ riêng chúng ta!-Jimmy khẳng định rồi vội quay đi, thực hiện nhiệm vụ cuối cùng của mình…bỏ lại ngừơi anh yêu thương trong nỗi lo sợ…với bờ mi long lanh nước…
-Em đã hy sinh cả cuộc đời…vì sự nhu nhược…tương lai của anh…cam tâm làm người tình cho lão già họ Yan…sinh con cho lão…mất đi tiền bạc và địa vị…rồi giờ lại chấp nhận bỏ rơi Bu…vậy mà anh lại nỡ lòng đối xử với em như vậy sao ?
—————————-
Nhật Bản.
-Không có lệnh của tôi! Cậu không được ra mặt! Rõ chưa ?
-Bang chủ…nhưng …-Jimmy lo lắng.
-Nhất định chúng sẽ không tin tôi đến một mình, sẽ kêu đồng bọn ra ngoài xem xét..khi đó cậu hãy tìm cách thủ tiêu tên đó…còn lại thì để tôi…
-Vâng…-Jimmy đành nghe lời.
————
-Chà Bang chủ đến rồi à ? Một mình thật sao ?-Tên bắt cóc cầm súng trên tay, mỉm cười nham hiểm khi thấy ông một mình bước vào…không quên ra hiệu cho bọn đàn em ra ngoài xem xét…
-Ba! Cứu con…-Tôi giả vờ hỏang sợ.
-Con trai…Tha cho con trai tôi đi, nó chẳng có liên quan gì đến chuyện này cả !-Ba tôi này nỉ.
-Nói thật! Ta cũng chẳng thù oán gì với nhà ông…có trách thì trách ông khiến ngừơi khác muốn giết ông đi…
-Cái gì ? Đây chẳng phải là…-Tôi ngạc nhiên.
-Cả thằng con ngu ngốc của ông nữa !-Ngừơi đàn ông nhấn mạnh.
-Thật ra ai là ngừơi chủ mưu trong chuyện này ?-Ông Chun dò hỏi.
-Ông không nghe “Khách hàng là thượng đế” hở ?-Tên bắt cóc trả lời và có một chút nghi ngờ khi đồng bọn của mình…một đi không trở lại…
* * *

O(^__^)O!!~___BẠN GÁI ĐẠI CA – CHAP 12___O(~_~)O!!~
Viết bởi: @ola_bu
Lúc: 17:23 ngày 13/11/2012
* * *
-Đang tìm anh em nhà ngươi hả ?-Jimmy đẩy mấy tên đồng bọn đã “tơi tả” xuống rồi bước vào…
-Khốn kiếp…
Nhân lúc tên bắt cóc đang hoang mang, ông Chen bước tới và cướp lấy khẩu sùng trên tay tên bắt cóc, với tốc độ kinh hoàng…hạ đo ván hắn và ôm lấy con trai của mình…
-Con trai…
-Ba..con xin lỗi ! Con sai rồi ! …-Tôi thút thít.
Trong giây phút không cảnh giác, ông Chun chẳng biết rằng, tên cuối cùng của băng nhóm đang núp phía sau bụi cây…đang chĩa súng vào ông…
-Bang Chủ…cẩn thận…-Ông Jimmy vội chạy tới khi phát hiện ra điều đó.
-Chết đi!-Hắn hét rồi bóp còi…
Đoaaàang-Tiếng súng vang lên…theo sau đó là một mạng người…một ngừơi còn bao hoài bão chưa thực hiện được…và không đáng phải chết…Vừa lúc đó..cảnh sát cũng tới, kịp trấn áp tên tội phạm, nhưng đã quá muộn để cứu một con người…
-Jimmy..cậu cố gắng lên…cậu nhất định phải sống…MAU GỌI XE CẤP CỨU ĐI!-Ông Chen hét lớn, trong khi đôi tay đã vấy máu của anh-người thuộc hạ thân tín, và cũng là bạn thân của ông…
-Chú Jimmy..-tôi gào thét.
-Xin ông…hãy chăm sóc…cô ấy…và con gái của tôi…xin ông…
-Cậu đừng nói thế! Nhất định cậu phải sống!
-Hứa…với …tôi….đi…
-Được…tôi…hứa…-Ông Chen nghẹn ngào trả lời với Jimmy, ôm anh trong đôi tay đang run rẩy.
“Xin lỗi Ely…anh không thể mang đến hạnh phúc cho em..và con nữa..”-Jimmy mỉm cười thanh thản rồi ra đi, khuôn mặt từ từ tái dần…anh đã vĩnh vĩnh không tỉnh lại được nữa…Thế là Thổ Long Bang vĩnh viễn mất đi một phó Bang Chủ tài năng, tôi cũng mất đi một người cha nuôi mãi mãi…chỉ vì sự ngu ngốc, cả tin của chính mình…
————————-
Vài ngày sau tang lễ
-Em theo tôi về Đài Loan đi, Ely ! Đừng lưu lạc nữa…-Ông Chun đặt đóa hoa lên trên mộ của Jimmy.
-Cám ơn anh, Chun! Nhưng em đã quyết định rồi…em và Danson sẽ trở về Mỹ…chữa lành bệnh cho thằng bé…Bác sĩ nói nó bị bệnh “Trở ngại về nhân phẩm”…cần tìm một nơi yên tĩnh để điều trị…
Note: Hẳn ai xem pi lit MIT thì đã biết bệnh này [điển hình là nhân vật Lục Khắc Anh]. Đây là căn bệnh phải điều trị về mặt tinh thần, không được ở chỗ đông người hay có trẻ con. Khi bệnh nhân phát bệnh sẽ phát sinh những hành động kì lạ hại đến người khác, nhưng lại tưởng rằng người khác hại mình.
-Thế còn Satomi…
-Em sẽ để nói ở lại với Sơ Maria, như thế sẽ tốt hơn với con bé,nó sẽ được an tòan. Hơn nữa, em không muốn nó biết được, mình có một người cha là Hắc Đạo, một người anh lại mắc một căn bệnh nguy hiểm như thế…-Ely cười buồn… lòng cô vô cùng đau xót. Vì cô biết rằng, có thể vĩnh viễn không gặp lại đứa con gái của mình, để con bé sống ở nhà thờ-có phải là quyết định đúng đắn?
——————————
-Ba…tại sao ba lại chết ?-Con bé ngồi phệt xuống đất, thẩn thờ suy nghĩ với vẻ mặt như muốn khóc. Nhìn từ xa, lòng tôi như thắt lại.
-Đó không phải là lỗi của con !-Ba tôi dịu dàng vỗ vai tôi, nói nhỏ.
-Nhưng nếu con không cả tin người khác, thì chú Jimmy sẽ không chết ! Cô ấy sẽ không mất đi một người cha!-Tôi tự dằn vặt mình.
-Con biết nghĩ thế là tốt ! Nhưng con trai à…dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi, đâu thể trở lại được nữa ! Đây chính là bài học kinh nghiệm của con đấy ! Con phải nhớ rằng…dù có đi đến đâu, con cũng vĩnh viễn là người của Hắc đạo, là Bang chủ tương lai của Thổ Long Bang, đừng quên đi nhiệm vụ, trách nhiệm của mình! Con là một cậu bé có nội tâm yếu đuối, ta sợ rằng..có một ngày con sẽ bị tổn thương…-ông ôm tôi vào lòng, truyền sang tôi một niềm tin, một tia hy vọng. Tôi biết, ông cũng rất đau khổ khi mất đi chú Jimmy, mất đi mẹ, nhưng ông chẳng bao giờ để lộ điều đó ra, vì trách nhiệm của ông quá đỗi nặng nề.
-Con hiểu mà…mình về đi ba ! Trở về thế giới của chúng ta !-Tôi giục.
-Con không tạm biệt cô bé sao ?-Ba tôi hỏi.
-Dạ không ! Con không muốn phải tạm biệt, vì con tin rằng chúng con sẽ còn gặp lại !-Tôi khẳng định trước sự hài lòng trên khuôn mặt của ba. Tôi không trốn tránh nhưng sẽ cố để thay đổi bản thân của mình, khiến mình trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, xứng đáng với ngừơi con gái mà mình yêu thương, kể cả những ngừơi đang mong đợi ở mình.
“Satomi ! Hãy đợi anh nhé ! Khi ta gặp lại nhau, anh sẽ khiến em yêu anh, một lần nữa ! ”
Cố không thương nhớ. Cố không quên mối thù – người đàn ông đã giết chết chú Jimmy, kể cả ba của tôi-ông đã bị ám sát vào vài năm sau đó. Tôi đã sống như thế gần mười năm trời. Một cuộc sống không nụ cười. Không có niềm vui. Hạnh phúc. Không còn tin tưởng vào bất cứ ai. Dần dần, tôi đã trưởng thành lên như thế.
Trước mặt mọi người, Cal là một kẻ máu lạnh. Nhưng sâu thẳm trong hắn, một tâm hồn chỉ tràn đầy thù hận, một trái tim tưởng chừng như băng giá ấy, vẫn còn một ngọn lửa ấm áp, một tình yêu mãnh liệt dành cho cô bé có tên là Satomi.
Trích:
-Satomi ! Sau này lớn lên, hãy trở thành cô dâu của anh nhé !
-Vâng ! Em hứa !
Lời thề ước của hai đứa trẻ, trên cánh đồng cỏ hôm nào…Liệu có thành hiện thực ?
End Phụ Đề.
CHAP 12: ĐIÊN VÌ YÊU EM !
“Từ khi gặp anh, em đã biết được rằng…
Không còn một chàng trai nào, có thể đi vào trái tim em được nữa…
Dù là lúc hai ta phải xa nhau…
Thì điều đó vẫn sẽ là vĩnh viễn…”
Tia nắng yếu ớt của mùa đông khẽ soi rọi mọi ngõ ngách của học viện, tạo cho người ta một cảm giác lạnh buốt và có chút gì âm u. Từ phía hành lang, Ahbu vội chạy đến với vẻ mặt đầy sốt sắng:
-Gui !
-Có gì không, “thiếu gia” Ahbu ? – Khi đã biết chủ nhân của giọng nói, con bé lạnh lùng đáp lại, đôi mắt vẫn không buồng nhìn anh.
-Satomi vẫn ổn chứ ?-Anh hỏi Gui.
-Ô hay ! Anh có vẻ quan tâm chuyện của bạn tôi nhỉ ? Cô ấy vẫn rất khỏe !-Con bé nói như hét vào tai anh, thầm tức giận ở trong lòng-“Bu đáng ghét ! Gặp em mà lúc nào cũng hỏi chuyện của Satomi ! Thật ra anh xem em là cái gì, tình báo chắc !”
-Anh chỉ là hỏi vậy thôi ! Cô ấy không phải là ngừơi mà anh thích, không cần ghen ra mặt vậy đâu !-Bu vừa bịt tai lại, vừa tranh thủ trêu nó. Nhưng lời nói của anh dường như đã trúng tim đen của con bé. Quá tức giận, con bé dùng hết công lực của mình, đạp vào chân anh một cái rõ đau, một việc mà tiểu thư Gui ngày trước chưa từng làm bao giờ [ảnh hưởng của Satomi đây =__=”]-Bốp!
-Em…!-Bu vội suýt xoa đôi chân của mình.
-Tôi mà ghen ư ? Bệnh thiếu gia của anh lại tái phát rồi, đừng tự đề cao mình quá lên như vậy ! Tôi đây đã có bạn trai rồi !-Đâm lao thì phải theo lao, thế là con bé nói liều, nhưng ai kia lại tin là thật =__=”.
-What ? Em có bạn trai hồi nào, sao anh lại không biết ?
-Tại sao chuyện gì tôi cũng phải báo cáo với anh thế hả ? Cút về với các cô gái của anh đi !
Vừa dứt lời, con bé liền chạy một mạch về lớp với tâm trạng đầy sảng khoái, như vừa trút được cơn giận của mình, nhưng cũng đầy hối tiếc. Còn về phía Bu, khi con bé vừa “biến mất” thì cũng là lúc khuôn mặt anh biến sắc, từ hồng hào đến tái dần. Trái tim như vừa bị ai cắt thành từng mảnh, lòng như thắt lại với tâm trạng đã hiểu vì sao:
-Anh không hề nghĩ có một ngày, em thực sự thuộc về ngừơi khác đâu Gui à…dù chỉ là trong ý nghĩ, anh cũng không cho phép điều đó xảy ra…
——————–
-Anh Bu, không ổn rồi !-Bọn đàn em vội chạy tới, lay người Bu khi anh như đang rơi xuống vực thẳm-Anh Bu !
*Bu-hoàn hồn* Haả ? Có chuyện gì ? Không phải tôi kêu các cậu xem chừng Cal sao, sao lại chạy đến đây ?
*Đàn em* Đại ca và anh hai, cả hai vừa gặp nhau đã đùng đùng sát khí…rồi đi đâu mất ! em không cản được nên…
*Bu-hét* Oh My God ! Bây giờ họ ở đâu ?
*Đàn em-sợ* Dạ…ở sân thượng !
Tạm gác tâm trạng đang shock của mình qua một bên, anh vội tìm đến hai thằng bạn của mình, lòng thầm mong họ đừng xảy ra chuyện gì…
—————————————-
Cùng lúc đó…
-Cal à ! Tớ muốn hỏi cậu một chuyện ! Nếu coi nhau là bạn thân, hãy trả lời tớ một cách thật lòng, có được không ?-Jiro tựa ngừơi vào ban công, đôi mắt vẫn nhìn đâu đâu ngoài trời.
-Cậu nói đi !-Cal đáp trong nghi ngờ. Hắn có thể đóan được mà anh muốn hỏi, nhưng vẫn không muốn trốn tránh.
-Có phải, cậu đã yêu Satomi, ngừơi con gái đầu tiên mà tớ yêu mến ?-Jiro gặng hỏi.
-Tớ đã không muốn giấu cậu, nhưng…
-Trả lời tớ đi, Calvin Chen !-Anh quát lớn.
-…Tớ không thể lừa dối chính bản thân mình, kể cả cậu ! Tớ biết, điều này có thể làm tổn thương đến cậu, nhưng dù là quá khứ hay hiện tại, tớ cũng chỉ có một câu trả lời-Tớ là thật lòng!-Hắn khẳng định. Một câu trả lời mà dường như Jiro đã biết, nhưng vẫn đủ để lòng anh quặng đau. Trước ánh mắt đầy kiên quyết của Cal, anh thực sự đã nhận ra điều đó.
-Tại sao lại là cậu ? Ngừơi bạn thân nhất của tớ ? Tại sao vậy ?
Jiro ngồi phệt xuống đất với nỗi thất vọng, buồn thảm bỗng dấy lên trong lòng anh. Mọi việc dường như xáo trộn. Tại sao số phận lại trớ trêu đến như thế ?
-Chúng ta sẽ mãi là bạn thân, có phải không ?-Calvin chìa tay ra. Khuôn mặt lạnh lùng bỗng có chút hoang mang.
Jiro không trả lời, anh tỏ vẻ hờn dỗi rồi đứng phắt dậy, không quên nở một nụ cười ranh mãnh-Tớ không bỏ cuộc đâu, vì tớ biết…mình vẫn còn cơ hội, Bang chủ ạ !
Cả hai nhìn nhau rồi phì cười. Lòng hắn chợt cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng vẫn có chút gì đó bất an-“Vẫn còn cơ hội ? Ý tên này là…”
-Này hai cậu, không được…-Bu vội nhào tới can ngăn, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn, nhưng khi thấy cả hai vẫn”bình thường”, Bu bỗng cảm thấy hơi quê vì hành động sốt sắng của mình.
-Sao vậy ? Không được cái gì ?-Hai bro đồng thanh hỏi Bu.
-Không được…trốn học ! Trở về lớp ngay !-Bu cố chống chế.
-Vua cúp tiết mà sao hôm nay dám lên giọng dạy tụi này thế ?-Jiro cau cú.
-Jiro à , hôm nay coi bộ thằng Bu bị điên rồi ! Hay là tụi mình làm gì đó cho nó tỉnh táo đi !-Cal vừa nói vừa bẻ tay rông rốc.
-Okie !-Jiro chêm vào.
Vừa dứt lời, cả hai tiến lại gần Bu với vẻ mặt đầy gian xảo. Và thế là…
-Này các cậu định làm gì…á á…=__=”
——————————-
Giờ giải lao
*Genie* Ê ! -Genie tiến tới bàn của nó, cất tiếng gọi.
*Satomi* -…-Nó vẫn không trả lời, thản nhiên đọc sách như chẳng có chuyện gì xảy ra.
*Genie* Tôi đang gọi cô đó, có nghe không hả ?-Như không thể chịu được nữa, cô “công chúa” giựt lấy quyển sách trên tay con bé.
*Gui-giận* Đừng có quá đáng à nha ! (đứng phắt dậy)
*Satomi-ngăn* Được rồi, Gui !-nhìn Genie-Có gì thì nói đi, tôi bận lắm !
*Genie* Tối nay nhà tôi có buổi tiệc, cô nhớ phải đến đó !-Vừa dứt lời, Genie đưa cho nó hai tấm thiệp màu hồng, một của nó và một của Gui.
*Satomi-lạnh lùng* Cho tôi một lý do đi , tại sao tôi phải đến đó thế ?
*Genie* Vì bổn “công chúa” thấy cô cũng được, nên muốn làm bạn với cô, như vậy không được à ?
*Satomi-cười* Ngộ ha ! Cô mời thì tôi phải đi sao ?
Trứơc vẻ mặt khinh khỉnh của nó, cô “công chúa” càng thêm tức giận, nhưng vẫn cố nhịn.
*Genie* Không đi thì đừng có mà hối hận ! A ha ha…-Cô nàng nói khẽ vào tai nó rồi bỏ đi, không quên nở một nụ cười khả ố.
“Không hiểu tại sao mình lại ghét con nhỏ này đến vậy …nhưng tại sao phải hối hận ?…”-Nó bắt đầu suy diễn-tưởng tượng hết mức có thể, rồi bắt đầu điên tiết lên một cách kì lạ-“Không, mình không bận tâm chút nào cả ! Phải tập trung, học hành là trên hết!=__=”
—————————–
Phòng đạo cụ
-Em đã được thiệp mời cho cô ta rồi chứ ?-Danson vừa nói vừa đọc sách, khuôn mặt bình thản đến đáng sợ.
-Vâng…nhưng em thấy như thế không ổn…
Trước sự băn khoăn của cô, anh vội gấp quyển sách lại với vẻ mặt lạnh như băng.
-Chẳng phải lần trước em bảo rằng anh phải giúp em sao ? Giờ em lại muốn gì nữa ?-Anh hỏi.
(xem lại Chap 11)
-Nhưng…như vậy em thấy hơi quá đáng…
-Không quá đáng đâu ! Diệt cỏ thì phải diệt tận gốc …-Nói tới đây, Danson bỗng cười nham hiểm.
-Em thừa nhận là em ghét cô ta, ngay từ lần đầu gặp mặt ! Thế nhưng, cũng không đến nỗi…phải làm như thế !
-Em không còn muốn làm Phu nhân Bang chủ nữa à ?
-Tất nhiên là em muốn ! Đó là mục tiêu cả đời của em…-Cô khẳng định.
-Vậy thì phải nghe lời anh !
Trước lời nói đầy quyết đoán của Danson, Genie đành gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng lại thấy hoang mang vô cùng, và có chút gì áy náy…
——————–
Tan học
-Satomi này ! Chủ nhật này mình đi Night Club nha !-Gui quay sang bắt chuệyn với con bé.
-Night Club ?
-Có một người bạn rủ mình đến đó để gặp mặt các chàng trai ở trường JJ ! Tụi mình đi chung nha !
-Nè, không lẽ đó gọi là…
-Cuộc gặp mặt tìm bạn trai gái !-Gui thản nhiên đáp.
-Cậu điên à ?-Nó nói như hét vào tai con bé.
-Satomi !-Một tiếng gọi cất lên từ phía trước, cắt ngang cuộc đối thoại tụi nó-đó là hắn.
-Mình về thôi, Gui!-Con bé thúc giục con bạn, nhưng bản thân mình thì chẳng khác gì khúc gỗ, cứ mãi đứng yên như thế. Dường như có một ma lực từ hắn, đã níu giữ nó lại. Trái tim một lần nữa lại thổn thức. Nó sợ rằng chỉ cần ở đây thêm một phút giây nào nữa, nó sẽ tha thứ cho hắn mất. Nhưng lòng tự trọng của con bé lại không cho phép điều đó xảy ra.
-Chào anh ! Anh tìm Satomi hả ? Nó ở đây nè =__=” ! [thật ra không cần nói cũng biết]-Gui tuôn một tràng vì quá lúng túng. Và thế rồi có một anh chàng đến cứu nguy cho Gui [không phải tình cờ đâu, núp nãy giờ đấy ~__~]. Chắc mọi người cũng biết là ai rồi nhỉ ?
-Đồ ngốc ! Đi thôi !-Bu nhìn Cal-Jiro đang đợi ở bãi đậu xe, tụi này tới đó trước ha-Vừa dứt lời, anh vội kéo Gui đi, nhìn con bé với vẻ mặt đầy gian xảo, cứ y như rằng- “Tôi nghe hết tất cả rồi ! hahaha”
Và điều đương nhiên, Gui cố hết sức cầu cứu Satomi bằng …ánh mắt, mong con bạn giúp nó thoát khỏi sự truy hỏi của “ma vương” Bu [sợ bị lộ đây mà =__=”], nhưng không thể, vì trong đầu Satomi giờ chỉ toàn là ai kia mà thôi…
————————
Sau vài giây cả hai “đứng hình”, nó mở lời :
-Tôi thấy chúng ta chẳng có gì..để nói với nhau nữa ! (quay đi)
-Đứng lại đó ! Không được đi ! – Hắn “vội” ra lệnh cho nó. Nếu là bình thường, nó đã mắng ai kia rồi. Nhưng hôm nay con bé lại nghe lời đến kì lạ, nó đứng lại…và đợi chờ một lời giải thích.
-Về tất cả mọi chuyện, anh không có gì giải thích cả ! Nhưng…
-Được rồi ! Tôi cũng chẳng tha thiết gì nghe đâu !-Satomi quát hắn, vì quá thất vọng, nó cảm thấy mình quá ngu ngốc khi chờ đợi, kỳ vọng một điều “vô nghĩa” như thế. Phải chăng, gần mười năm trời, chỉ có một mình nó…mãi chờ đợi và yêu mến hắn một cách dại khờ ? Nó chìm vào những suy nghĩ, những dằn vặt của con tim…Như biết được điều mà con bé nghĩ, hắn chợt ôm chầm lấy con bé, ghì chặt nó trong bờ vai rắn rỏi của mình…
-Em có thể mắng, có thể trách anh về bất cứ điều gì , và anh cũng sẽ không giải thích … Nhưng đừng nghi ngờ tình cảm của anh… dành cho em..*** umimasen*, vì tất cả…
*Có nghĩa là xin lỗi, mong được tha thứ.
Dưới ánh chiều tà, giọng nói của ai kia bỗng trở nên ấm áp, đáng yêu đến lạ thường. Đây có còn là một Bang chủ máu lạnh, một thiếu gia ngang tàng ? Câu trả lời là không. Trước mặt nó giờ đây, hắn chẳng khác gì một chàng trai bình thường với một cái ôm, đã đủ làm lòng nó ấm lại. Nhưng con bé lại chẳng thế nào tha thứ cho hắn một cách dễ dàng như thế, bởi lòng tự trọng của nó chẳng cho phép điều đó.
-Anh nói tôi xấu lại hung dữ…lúc nào cũng buộc tội tôi kia mà…
-Chỉ hơi…phóng đại một chút ! Nhưng anh…
-Chừng nào anh chưa giải thích, chừng đó tôi cũng sẽ không tha thứ !-Nó cố hét vào mặt hắn vì tức giận, nhưng lại cố gắng hạ hỏa để cho ai kia một cơ hội-Kẹo bông gòn…chỉ bán tới 21h tối nay thôi, nhớ đấy !
(Chắc mọi người vẫn còn nhớ việc nó mua kẹo bông gòn để xin lỗi hắn, ở chap 7 không ? Chính là việc đó đấy =__=”)
Vừa dứt lời “ám chỉ” của mình, con bé vội chạy đi, không để hắn nói thêm lời nào nữa…
-Kẹo bông gòn ? 21h ? Ý cô ấy chẳng lẽ là…
Thả mình vào trong suy nghĩ. Cal bỗng phì cười một mình, niềm vui sướng bỗng dấy lên, che lấp đi những nỗi băn khoăn, đắn đo trong lòng hắn. Nhưng hạnh phúc ngày hôm nay, liệu có là mãi mãi ?
*Biệt thự nhà Gui.
-Satomi ! Mình nghĩ bồ không nên đi ! Chắc chắn là con nhỏ đó chẳng tốt lành gì, khi mời bồ tới đó đâu !-Gui nằm dài trên giường một cách uể oải.
-Đây là quyết định của mình ! Mình muốn đi ! Cho dù cô ta có giở trò gì, mình cũng chẳng sợ !-Nó kiên quyết.
-Bồ và Bu đúng là giống hệt nhau, đều rất cứng đầu…chẳng chịu nghe ai bao giờ !
-Hả ?
-Bu nghe chuyện tụi mình đi gặp gỡ rồi ! Anh ấy…-Nó thả mình vào trong dòng hồi tưởng…
[Hơn hai tiếng trước…
-Mọi chuyện là thế nào vậy ? Không phải em nói…
-Ừ thì tôi có bạn trai, nhưng vẫn muốn đi xem mắt …Anh đào hoa còn tôi không được à ?
-Gui à, em đang nói dối phải không ?-Bu nghi ngờ.
-Kì lạ ! Tại sao tôi phải nối dối ? Một Guigui hiền lành, chì yêu mỗi anh để rồi bị tổn thương, giờ đã không còn nữa đâu !
Con bé cố chạy thật nhanh. Gui biết rằng, nếu ở lại đây thêm một phút giây nào nữa, nó sẽ không thể làm chủ được mình, sẽ khóc trứơc mặt con người đó mất thôi…]
Kết thúc hồi tưởng cũng là lúc, đôi mắt con bé chợt long lanh, buồn bã đến kì lạ. Hiểu được điều đó, nó chợt ôm lấy con bạn vào lòng, nhưng tiếp thêm niềm tin và sức mạnh cho con bé, nó chẳng thể làm gì được ngoài việc như thế…
-Không sao đâu, Gui ! Bồ đã thật sự mạnh mẽ rất nhiều ! Bồ là người con gái tốt, mình nghĩ có một ngày bồ sẽ tìm được một chàng trai tốt hơn anh ta, gấp vạn lần !-Nó chìm vào suy nghĩ một cách mong lung-“Trải qua ngày hôm nay, mình và Cal sẽ tốt hơn, hay là sẽ như Gui và Bu đây ?.(Sựt nhớ đến Bu)..Tên Bu khốn kiếp ! Dám làm như thế với gui, được lắm ! Hãy chờ mà đợi sự trừng phạt của ta đi!Hahaha”
* * *

BẠN GÁI ĐẠI CA – Chap 10-12
Đánh giá em này

Bình luận bài viết